Chương 12
14
Lục Hành vẫn đi theo đến bệnh viện, đứng bất động ngoài phòng cấp cứu như một cái xác đã mất hồn. Thỉnh thoảng hắn lại đưa mắt nhìn sang Bạch Dương, vẻ mặt tê dại đến mức gần như không còn phản ứng. Cuối cùng, hắn không chịu nổi sự im lặng ấy nữa, bước tới rồi khàn giọng hỏi: “Thang Trì Ngữ… cậu ấy bị làm sao vậy?”
Nửa người Bạch Dương đều dính đầy máu. Vừa nhìn thấy gương mặt của Lục Hành, cơn giận đã lập tức xộc thẳng lên đầu, cậu túm lấy cổ áo hắn, nắm đấm cũng giơ lên. Nhưng ngay sau đó, Bạch Dương chợt nhớ đến Thang Trì Ngữ vẫn đang nằm trên bàn mổ, sống ch//ết chưa rõ, trái tim trong nháy mắt đau đến mức gần như không thể hít thở.
Cậu nghiến răng, cuối cùng vẫn hạ nắm đấm xuống, dùng sức đẩy Lục Hành ra rồi gằn từng chữ: “Mày mẹ nó chịu khó nhớ lại cuộc điện thoại anh ấy từng gọi cho mày đi!”
Bộ óc tê liệt của Lục Hành bắt đầu chậm chạp hoạt động. Một giọng nói lạnh nhạt dần hiện lên trong ký ức, mỗi lúc một rõ ràng, không ngừng vang vọng bên tai hắn: “Lục Hành, tôi bị ung thư rồi, bác sĩ nói…”
Bác sĩ đã nói gì?
Hắn thậm chí còn không nghe Thang Trì Ngữ nói hết câu, cứ thế mặc cho Thang Gia Niên lên tiếng cắt ngang. Lục Hành giống như bị một viên đạn xuyên thẳng qua trán, sắc mặt trắng bệch như giấy, cả người quỳ sụp xuống đất như thể xương sống đã bị rút sạch.
Nhớ lại những việc mình đã làm với Thang Trì Ngữ tối nay, hắn bất ngờ giơ tay tự tát mạnh vào mặt. Từng chuyện từng chuyện trong ba năm qua đồng loạt tràn về như thủy triều, khiến đầu óc hắn gần như bị nhấn chìm.
Hắn quả thật oán hận Thang Trì Ngữ vì đã cưỡng ép can thiệp vào tình cảm của mình. Thế nhưng suốt ba năm ấy, Thang Trì Ngữ lại im lặng chịu đựng toàn bộ sự phẫn nộ và những lần phát tiết của hắn, chưa từng mở miệng than phiền lấy một câu.
Trong ba năm này, chưa từng có ngày nào Thang Trì Ngữ đối xử tệ với hắn.
Ba chữ “Đang phẫu thuật” phía trên cánh cửa đỏ đến chói mắt. Mãi đến giây phút này, Lục Hành mới buộc phải thừa nhận rằng một mặt hắn luôn bám lấy sai lầm ban đầu của Thang Trì Ngữ không chịu buông, mặt khác lại ngạo mạn tận hưởng sự phục tùng của cậu.
Hắn đã quen với tình yêu mang dáng vẻ hiến tế ấy. Hắn muốn Thang Trì Ngữ phải mãi mãi yêu mình một cách cuồng nhiệt, bất chấp mọi thứ, vĩnh viễn không được phép thay lòng.
Vì thế, hắn cố ý dùng sự lạnh nhạt để kiểm soát, vô liêm sỉ lấy Thang Gia Niên ra thăm dò, thậm chí đê hèn thao túng cảm xúc để chèn ép Thang Trì Ngữ.
Hóa ra, kẻ thật sự không từ thủ đoạn lại chính là hắn.
15
Đèn phòng phẫu thuật cuối cùng cũng vụt tắt. Cửa cấp cứu mở ra từ bên trong, nhân viên y tế đẩy Thang Trì Ngữ vẫn còn hôn mê ra ngoài rồi nhanh chóng đưa cậu vào phòng chăm sóc đặc biệt. Bạch Dương lập tức đi theo, hoàn toàn không để ý phía sau còn có Lục Hành đang lặng lẽ bám bước như một bóng ma.
Khi nhân viên y tế vừa rời khỏi phòng bệnh, anh cả của Bạch Dương cũng dẫn theo cả gia đình vội vã chạy đến. Bạch Dương lập tức thở phào, nghiêng người nhường đường cho mọi người vào thăm, còn bản thân theo bác sĩ chủ nhiệm đến văn phòng.
Cuộc trò chuyện kéo dài hai mươi phút khiến trái tim Bạch Dương chìm thẳng xuống đáy vực. Cậu mang theo tâm trạng nặng nề quay lại, vừa liếc mắt đã nhìn thấy Lục Hành đang đứng bên cửa phòng bệnh. Cơn giận lập tức bùng lên, Bạch Dương lao tới, dùng sức đẩy hắn ra ngoài.
“Mày còn đứng đây làm gì?!”
Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com
Bạch Dương lúc này chẳng khác nào một con sói đang căng toàn thân phòng bị. Ánh mắt cậu lạnh buốt, hai bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón phát ra tiếng răng rắc. Thế nhưng Lục Hành lại như không cảm nhận được sự thù địch ấy, chỉ chậm rãi mở miệng: “Tôi muốn vào thăm cậu ấy.”
“Thăm anh ấy?” Bạch Dương ngh//iến răng nhìn hắn. “Bây giờ mày còn tư cách gì để vào thăm anh ấy?”
Lục Hành không trả lời câu hỏi ấy. Ánh mắt hắn chỉ chăm chú dừng trên ô kính nhỏ ở cửa phòng bệnh, sau đó nói ra ba chữ chẳng hề liên quan: “Tôi yêu cậu ấy.”
Chỉ một câu ấy đã hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của Bạch Dương. Cậu túm lấy cổ áo Lục Hành, lôi xềnh xệch hắn về phía cầu thang bộ rồi ng//hiến răng nói: “Mày có gan thì nói lại lần nữa xem.”
Lục Hành nâng mắt nhìn cậu, ánh mắt bình lặng đến đáng sợ: “Tôi yêu cậu ấy.”
Dứt lời, Bạch Dương không hề do dự, lập tức giáng một cú đấm mạnh vào mặt hắn. Cậu tức đến mức giọng nói cũng run lên: “Mày yêu anh ấy sao?”
“Lúc anh ấy toàn tâm toàn ý với mày, tại sao mày không nói yêu anh ấy?”
“Lúc anh ấy còn khỏe mạnh, sao mày không nói yêu anh ấy?!”
“Lúc anh ấy gọi điện cho mày từ bệnh viện, tại sao mày không nói yêu anh ấy!”
Mỗi câu hỏi được thốt ra, Bạch Dương lại giáng xuống một cú đấm nặng nề. Hai mắt cậu đỏ bừng, trong lòng vừa đau đớn vừa phẫn nộ, hoàn toàn không còn quan tâm Lục Hành có chịu nổi hay không.
“Bây giờ anh ấy bệnh rồi, mày mới nhận ra mình yêu anh ấy sao? Đến khi anh ấy không cần mày nữa, mày mới biết yêu anh ấy? Mày mẹ nó có tư cách gì để nói ba chữ đó!”
Lục Hành vốn buông thõng hai tay, mặc cho Bạch Dương đánh mình như một kẻ đã ch//ết. Thế nhưng khi nghe đến hai chữ “tư cách”, dường như một sợi dây thần kinh nào đó trong hắn bất ngờ bị chạm trúng.
Hắn lập tức vùng lên phản kháng, tung một cú đấm thẳng vào khóe miệng Bạch Dương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận