Chương 13
“Mày mẹ nó thì có tư cách gì chứ!” Lục Hành đột nhiên vùng lên, giận dữ chất vấn: “Mày đã biết cậu ấy mắc bệnh, tại sao không đưa cậu ấy đi điều trị? Mày dựa vào đâu mà nói mình yêu cậu ấy?”
Bạch Dương suýt bật cười vì lời chỉ trích vô lý ấy. Cậu đưa lưỡi chạm qua vết rách trong khoang miệng, sau đó nhắm thẳng vào khoeo chân Lục Hành, tung một cú đá khiến hắn loạng choạng.
“Mày tưởng tao không muốn sao? Quá trình điều trị đau đớn đến mức nào, mày đã từng tìm hiểu chưa? Nếu không có người thân thiết ở bên cạnh, đó chẳng khác nào một cuộc tra tấn chỉ đổi lấy chút hy vọng mong manh! Tỷ lệ chữa khỏi chưa đến ba mươi phần trăm, khả năng lớn nhất là chịu đủ giày vò đến cuối cùng nhưng vẫn chỉ uổng công chịu tội!”
“Anh ấy chịu đau rất giỏi nhưng chưa bao giờ nói rằng mình không sợ đau! Chút tin tưởng và dựa dẫm cuối cùng, anh ấy đều đặt hết lên người mày, vậy mà mày đã làm gì? Mày mẹ nó lại hùa theo một kẻ ngoài cuộc, nguyền r//ủa anh ấy đi ch//ết!”
“Mà kẻ ngoài cuộc đó chính là mối tình đầu của mày, đúng không? Mẹ của nó đã é//p mẹ Thang Trì Ngữ đến ch//ết, còn mày thì sao? Mày lại bắt Thang Trì Ngữ phải xin lỗi bà ta!”
Lục Hành bị cú đá của Bạch Dương ép phải dựa vào tường mới miễn cưỡng đứng vững. Nhưng khi nghe đến những lời cuối cùng, toàn bộ sức lực trong người hắn dường như bị rút sạch, hai chân không còn chống đỡ nổi, cả người trượt xuống rồi quỳ sụp trên sàn.
Nước mắt vô thức rơi xuống trước mặt hắn.
Lục Hành nghĩ, Bạch Dương nói đúng. Hắn quả thật không có tư cách thốt ra ba chữ ấy.
Điều duy nhất hắn còn có thể nói, chỉ là một lời xin lỗi.
16
Khi tôi tỉnh lại, bên ngoài đã là chập tối ngày hôm sau. Vừa mở mắt, tôi liền nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi bên cạnh. Đường nét gương mặt của bà mang đến cảm giác quen thuộc, ngay cả nụ cười cũng khiến tôi thấy gần gũi.
Tôi mỉm cười chào: “Cháu chào dì.”
“Chào con, bảo bối.”
Bảo bối.
Đã gần hai mươi năm rồi, không còn ai gọi tôi bằng cách ấy.
Trong lúc ý thức vẫn còn mơ hồ, tôi nhìn thấy bà Lan đi ra ban công, đưa tay vỗ lên vai Bạch Dương vừa cúp điện thoại rồi hạ giọng hỏi: “Bác cả con nói thế nào?”
Bạch Dương đứng nghiêng người, đôi mày hơi nhíu lại: “Bác cả nói chuyện này rất khó xử lý, hơn nữa bắt buộc phải gặp trực tiếp người bệnh.”
Bà Lan vỗ lên cánh tay cậu ấy như muốn an ủi: “Vào đi, thằng bé tỉnh rồi.”
Bạch Dương lập tức quay đầu. Khoảnh khắc ánh mắt chạm phải tôi, trên gương mặt cậu ấy liền hiện lên nụ cười. Cậu quay sang nói với mẹ: “Mẹ về trước đi, ở đây có con rồi.”
Bà Lan cũng nhìn về phía tôi, chỉ vào chiếc cặp lồng giữ nhiệt trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, làm động tác nhắc tôi uống canh, sau đó mới vẫy tay chào tạm biệt.
Tôi vừa định chống tay ngồi dậy, Bạch Dương đã nhanh chóng chạy đến bên giường, ngồi xổm xuống rồi luồn tay vào trong chăn, nắm lấy tay tôi: “Anh, bây giờ trong người anh có chỗ nào khó chịu không?”
Tôi lắc đầu, ánh mắt dừng lại ở vết thương nơi khóe miệng cậu ấy: “Đánh nhau à?”
Bạch Dương im lặng một giây rồi thẳng thắn thừa nhận: “Vâng, đánh ở cầu thang bộ. Em đã đưa tiền thuốc men cho hắn nhưng hắn không nhận.”
Tôi chỉ cười nhạt, sau đó chuyển sang chuyện khác: “Bác sĩ nói tình trạng cơ thể anh thế nào?”
“Bác sĩ nói lần này anh nôn ra máu chủ yếu là do bị kích động, chẳng bao lâu nữa sẽ…”
“Tiểu Bạch, cậu biết rõ tôi không hỏi chuyện này.”
Bạch Dương cúi đầu, hàng mi khẽ rung. Yết hầu cậu ấy chuyển động hai lần, phải mất một lúc mới có thể nói thành lời: “Bác sĩ nói… tế bào ung thư đã bắt đầu di căn. Nếu không điều trị thì nhiều nhất chỉ còn… ba tháng.”
Tôi siết lại bàn tay Bạch Dương, trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Ba tháng à? Cũng dài đấy chứ.”
Căn phòng chìm vào im lặng rất lâu. Cuối cùng, Bạch Dương ngẩng đầu nhìn tôi, giọng nói đã nghẹn lại: “Anh, anh thật sự chắc chắn sao?”
Tôi đưa tay lau giọt nước đang đọng nơi đuôi mắt cậu ấy, bình thản đáp: “Ừ, anh không muốn đánh cược thêm nữa.”
17
Đến ngày thứ hai nằm viện, các lãnh đạo cấp cao trong công ty lần lượt kéo đến thăm. Trong số họ, tôi chỉ nói sự thật với Mục Oánh. Cô ấy trước nay luôn mạnh mẽ, quyết đoán, bình thường rất ít khi biểu lộ cảm xúc, vậy mà lúc nghe xong, vành mắt cũng đỏ lên.
Tôi đưa ra một yêu cầu có phần quá đáng: “Mục Oánh, sau này Bạch Dương sẽ trở thành cổ đông lớn nhất của công ty. Nhưng cậu ấy không thích phải suy tính quá nhiều, có lẽ sẽ trở thành một ông chủ chỉ đứng tên, vì vậy chuyện trong công ty phải phiền cô gánh vác nhiều hơn.”
Dặn dò xong, tôi lấy tấm thẻ đã chuẩn bị từ trước đưa sang: “Đây là chút lòng thành của tôi, sau này phải vất vả cho cô rồi.”
Mục Oánh một tay xách túi, tay còn lại giấu ra sau lưng, hoàn toàn không có ý định nhận lấy: “Thang tổng cứ yên tâm. Tôi là người do chính tay ngài đào tạo, tôi biết mình nên làm gì.”
Nói xong, cô ấy đưa tay lau nước mắt rồi quay người đi thẳng, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại.
“…”
Tôi thở dài, đành đưa tấm thẻ cho luật sư Trần đang đứng bên cạnh: “Sau này tìm cơ hội đưa cho cô ấy giúp tôi.”
“Vâng, Thang tổng.”
Đến ngày thứ ba nằm viện, tôi nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại lạ. Vừa nghe ra giọng của Thang Gia Niên, tôi lập tức cúp máy. Nhưng đến buổi chiều, cậu ta vẫn xuất hiện trước cửa phòng bệnh.
Thang Gia Niên không thể bước vào, bởi Lục Hành đang đứng chắn ngay bên ngoài.
Kể từ lúc tôi tỉnh lại, Lục Hành vẫn luôn canh giữ trước cửa phòng bệnh, bất kể ngày đêm đều không rời khỏi đó.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận