Chương 14

Lục Hành đột ngột gầm lên: “Mày mẹ nó thì có tư cách gì! Mày đã biết cậu ấy mắc bệnh, tại sao không đưa cậu ấy đi điều trị? Mày dựa vào đâu mà nói mình yêu cậu ấy!” Bạch Dương suýt bị lời chỉ trích vô lý ấy chọc cười. Cậu dùng đầu lưỡi chạm qua vết rách trong miệng, sau đó nhắm thẳng vào khoeo chân Lục Hành, tung một cú đá khiến hắn mất thăng bằng.

“Mày tưởng tao không muốn sao? Quá trình điều trị đau đớn thế nào, mày đã tìm hiểu chưa? Nếu bên cạnh không có người thân thiết, đó chẳng khác nào một cuộc tra tấn chỉ đổi lấy chút hy vọng mong manh! Tỷ lệ chữa khỏi chưa đến ba mươi phần trăm, khả năng lớn nhất là chịu đủ giày vò đến tận cùng nhưng cuối cùng vẫn chỉ uổng công chịu tội!”

“Anh ấy chịu đau rất giỏi nhưng anh ấy chưa bao giờ nói rằng mình không sợ đau! Chút tin tưởng và dựa dẫm cuối cùng, anh ấy đều đặt lên người mày, vậy mà mày đã làm gì? Mày mẹ nó lại hùa theo một kẻ ngoài cuộc, nguyền rủa anh ấy đi ch//ết!”

“Mà kẻ ngoài cuộc đó là mối tình đầu của mày, đúng không? Mẹ của nó đã ép mẹ Thang Trì Ngữ đến ch//ết, còn mày thì sao? Mày lại bắt Thang Trì Ngữ phải xin lỗi bà ta!”

Lục Hành bị cú đá ép phải dựa vào tường mới miễn cưỡng đứng vững. Nhưng khi nghe đến những lời cuối cùng, toàn bộ sức lực trong người hắn dường như bị rút sạch, hai chân không còn chống đỡ nổi, cả người trượt xuống rồi quỳ sụp trên sàn.

Nước mắt vô thức rơi xuống nền nhà. Lục Hành nghĩ, Bạch Dương nói không sai, hắn quả thật chẳng có tư cách thốt ra ba chữ ấy. Điều duy nhất hắn còn có thể nói, chỉ là một lời xin lỗi.

16

Khi tôi tỉnh lại, bên ngoài đã là chập tối ngày hôm sau. Vừa mở mắt, tôi liền nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp. Đường nét gương mặt của bà mang đến cảm giác quen thuộc, ngay cả nụ cười cũng khiến tôi thấy gần gũi.

Tôi mỉm cười chào: “Cháu chào dì.”

“Chào con, bảo bối.”

Bảo bối.

Đã gần hai mươi năm rồi, không còn ai gọi tôi như thế.

Trong lúc ý thức vẫn còn mơ hồ, tôi nhìn thấy bà Lan đi ra ban công, vỗ lên vai Bạch Dương vừa cúp điện thoại rồi hạ giọng hỏi: “Bác cả con nói thế nào?” Bạch Dương nghiêng người đứng bên cạnh, đôi mày hơi nhíu lại: “Bác cả nói chuyện này rất khó xử lý, hơn nữa nhất định phải gặp trực tiếp người bệnh.”

Bà Lan vỗ lên cánh tay cậu ấy như muốn an ủi: “Vào đi, thằng bé tỉnh rồi.” Bạch Dương lập tức quay đầu. Khoảnh khắc ánh mắt chạm phải tôi, gương mặt cậu ấy liền hiện lên nụ cười: “Mẹ về trước đi, ở đây có con rồi.”

Bà Lan cũng nhìn về phía tôi, chỉ vào chiếc cặp lồng giữ nhiệt đặt trên bàn nhỏ cạnh giường, làm động tác nhắc tôi uống canh rồi vẫy tay chào tạm biệt. Tôi vừa định chống tay ngồi dậy, Bạch Dương đã nhanh chóng chạy đến bên giường, ngồi xổm xuống rồi luồn tay vào trong chăn, nắm lấy tay tôi.

“Anh, bây giờ trong người anh có chỗ nào khó chịu không?”

Tôi lắc đầu, ánh mắt dừng lại ở vết thương nơi khóe miệng cậu ấy: “Đánh nhau à?” Bạch Dương im lặng một giây rồi thẳng thắn thừa nhận: “Vâng, đánh ở cầu thang bộ. Em đã đưa tiền thuốc men cho hắn nhưng hắn không nhận.”

Tôi chỉ cười nhạt, sau đó chuyển sang chuyện khác: “Bác sĩ nói tình trạng cơ thể anh thế nào?” Bạch Dương đáp: “Bác sĩ nói lần này anh nôn ra máu chủ yếu là do bị kích động, chẳng bao lâu nữa sẽ…”

“Tiểu Bạch, cậu biết rõ tôi không hỏi chuyện này.”

Bạch Dương cúi đầu, hàng mi khẽ rung. Yết hầu cậu ấy chuyển động hai lần, phải mất một lúc mới có thể nói thành lời: “Bác sĩ nói… tế bào ung thư đã bắt đầu di căn. Nếu không điều trị thì nhiều nhất chỉ còn… ba tháng.”

Tôi siết lại bàn tay Bạch Dương, trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Ba tháng à? Cũng dài đấy chứ.” Căn phòng chìm vào im lặng rất lâu. Cuối cùng, Bạch Dương ngẩng đầu nhìn tôi, giọng nói đã nghẹn lại: “Anh, anh thật sự chắc chắn sao?”

Tôi đưa tay lau giọt nước đang đọng nơi đuôi mắt cậu ấy, bình thản đáp: “Ừ, anh không muốn đánh cược thêm nữa.”

17

Đến ngày thứ hai nằm viện, các lãnh đạo cấp cao trong công ty lần lượt kéo đến thăm. Trong số họ, tôi chỉ nói sự thật với Mục Oánh. Cô ấy trước nay luôn mạnh mẽ, quyết đoán, bình thường rất ít khi biểu lộ cảm xúc, vậy mà lúc nghe xong, vành mắt cũng đỏ lên.

Tôi đưa ra một yêu cầu có phần quá đáng: “Mục Oánh, sau này Bạch Dương sẽ trở thành cổ đông lớn nhất của công ty. Nhưng cậu ấy không thích phải suy tính quá nhiều, khả năng cao sẽ trở thành một ông chủ phủi tay. Vì vậy, chuyện trong công ty phải phiền cô gánh vác nhiều hơn.”

Dặn dò xong, tôi lấy tấm thẻ đã chuẩn bị từ trước đưa sang: “Đây là chút lòng thành của tôi, sau này phải vất vả cho cô rồi.” Mục Oánh một tay xách túi, tay còn lại giấu ra sau lưng, hoàn toàn không có ý định nhận lấy.

“Thang tổng cứ yên tâm. Tôi là người do chính tay ngài đào tạo, tôi biết mình nên làm gì.” Nói xong, cô ấy đưa tay lau nước mắt rồi quay người đi thẳng, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại.

“…”

Tôi thở dài, đành đưa tấm thẻ cho luật sư Trần đang đứng bên cạnh: “Sau này tìm cơ hội đưa cho cô ấy giúp tôi.”

“Vâng, Thang tổng.”

Đến ngày thứ ba nằm viện, tôi nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại lạ. Vừa nghe ra giọng của Thang Gia Niên, tôi lập tức cúp máy. Nhưng đến buổi chiều, cậu ta vẫn xuất hiện trước cửa phòng bệnh.

Thang Gia Niên không thể bước vào, bởi Lục Hành đang đứng chắn ngay bên ngoài. Kể từ lúc tôi tỉnh lại, Lục Hành vẫn luôn canh giữ trước cửa phòng bệnh, bất kể ngày đêm đều không rời khỏi đó.

Hai người dường như đã xảy ra tranh chấp. Nghe tiếng cãi vã bên ngoài càng lúc càng lớn, tôi bảo Bạch Dương ra gọi Thang Gia Niên vào. Cậu ta bước vào với dáng vẻ tiều tụy, người không ra người, ma không ra ma, trông chẳng khác nào vừa sử dụng thuốc xong.

“Cho cậu hai phút.”

Thang Gia Niên lập tức gân cổ chất vấn: “Bố anh cũng mặc kệ sao?” Tôi nhìn cậu ta, trên mặt không có bất cứ cảm xúc nào: “Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi đã đưa cho ông ta một tấm thẻ, bên trong có một triệu. Sao vậy, mẹ con các người tiêu hết nhanh thế à?”

Ánh mắt Thang Gia Niên lập tức lảng sang nơi khác: “Làm gì có tấm thẻ nào? Tôi căn bản chưa từng nhìn thấy!” Tôi im lặng hai giây rồi bật cười lạnh: “Không có thì thôi. Hết giờ rồi, ra ngoài.”

“Thang Trì Ngữ! Tiền của anh cũng đâu mang xuống mồ được, chi bằng đưa cho người có ích…” Bạch Dương nghe đến đó lập tức định lao lên nhưng tôi giơ tay ngăn lại rồi thong thả mở miệng: “Người có ích? Cậu thì có ích ở chỗ nào?”

“Đi du học tốn hai mươi triệu, tôi đã đưa đủ, vậy cậu dùng số tiền ấy làm gì? Bình quân hai tháng đổi một người đàn ông, ăn chơi trác táng đến mức không thể dừng lại sao? Cậu có dám nói mục đích thật sự khi trở về nước cho người đang đứng ngoài cửa kia nghe không?”

Đồng tử Thang Gia Niên lập tức co lại. Tôi nhìn cậu ta, nở một nụ cười ôn hòa: “Tiền của tôi đúng là không thể mang xuống mồ nhưng lại có thể dùng để tống cậu vào trại cai nghiện. Muốn thử không?”

Sắc mặt Thang Gia Niên trong nháy mắt trở nên xám ngoét, ánh mắt hoảng loạn đến cực điểm. Cậu ta chỉ có thể gào lên để phô trương thanh thế: “Thang Trì Ngữ, mày bớt mẹ nó dọa tao đi! Mày sớm muộn gì cũng bị báo…”

Câu nói còn chưa dứt, Lục Hành đã xông vào, túm lấy cậu ta rồi lôi thẳng ra ngoài. Nửa tiếng sau, Bạch Dương bước ra kiểm tra tình hình, sau đó đứng ở cửa dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi.

Tôi gật đầu: “Bảo cả anh ta đi đi.”

Hai phút sau, Bạch Dương quay vào, ngồi xổm bên giường: “Anh, hắn không chịu đi.”

“Không đi thì thôi.”

Bạch Dương im lặng hai giây rồi nói tiếp: “Hắn còn nhờ em chuyển lời cho anh.”

“Gì vậy?”

“Hắn nói… xin lỗi.”

Tôi liếc về phía cửa, sau đó thu lại ánh mắt, bình thản đáp: “Biết rồi.”

Ngày cuối cùng nằm viện, buổi sáng tôi rà soát lại toàn bộ công việc đang nắm trong tay, sau đó bảo Bạch Dương mang đến công ty bàn giao với Mục Oánh. Buổi chiều, nhân lúc cậu ấy không có mặt, tôi gọi luật sư Trần đến.

Tôi muốn lập di chúc.

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

Luật sư Trần đưa danh sách tài sản cho tôi xem qua. Tôi nhìn những con số trên đó rồi tự bật cười. Hóa ra trong nửa đời người ngắn ngủi này, tôi đã kiếm được nhiều tiền đến vậy.

“Thang tổng, ý nguyện của ngài là gì?”

Tôi gập danh sách lại, bình thản nói: “Sau khi tôi ch//ết, toàn bộ tài sản đứng tên tôi đều để lại cho Bạch Dương.”

18

Ngày hôm sau, tôi được xuất viện. Vừa bước ra ngoài, tôi đã nhìn thấy Lục Hành vẫn đứng canh trước cửa. Vết bầm trên mặt anh ta chưa tan, sau khi ánh mắt hai người chạm nhau, cả tôi lẫn anh ta đều không lên tiếng.

Lục Hành cứ thế đi theo phía sau chúng tôi, luôn giữ khoảng cách đúng năm bước. Anh ta theo đến tận bãi đậu xe, đứng nhìn tôi ngồi vào trong. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, tôi do dự vài giây rồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài.

Không biết từ lúc nào, gương mặt Lục Hành đã đẫm nước mắt. Anh ta cứng nhắc bước lên một bước, đôi môi hé mở, chỉ thốt được một chữ “Tôi” rồi nghẹn lại, khóc đến không thể thành tiếng.

Vài giây sau, Lục Hành loạng choạng lùi lại. Anh ta nhìn tôi qua đôi mắt nhòe lệ, phải rất khó khăn mới nói thành lời: “Thang… Trì Ngữ, tạm biệt.”

Tôi gật đầu: “Tạm biệt.”

Giữa tôi và anh ta, vốn dĩ nên kết thúc như vậy.

19

Bạch Dương nói muốn đưa tôi đến một nơi non xanh nước biếc. Sau ba tiếng tự mình lái xe, cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi. Trước mắt là một căn nhà nông thôn được xây trên lưng chừng núi, cũng chính là nhà của ông bà nội cậu ấy.

Ăn trưa xong, Bạch Dương dẫn tôi đi dạo xung quanh. Đứng trên đỉnh đồi, cậu ấy dang rộng hai tay, quét một vòng trước mặt rồi hào sảng tuyên bố: “Cả đồi chè này đều là của nhà mình đấy!”

Tôi bật cười, hỏi cậu ấy “nước biếc” nằm ở đâu. Bạch Dương lập tức dẫn tôi quay ngược trở lại, vòng qua cửa sau của sân nhà rồi chỉ vào một ao cá: “Nè, ở đây. Em thấy cũng biếc lắm mà.”

Tôi không nhịn được cười thành tiếng, nhướng mày hỏi: “Có cần câu không?” Trong đôi mắt sáng ngời của Bạch Dương lập tức hiện lên vẻ ranh mãnh: “Trong phòng ông em có đấy. Để em đi trộm cây cần câu trị giá hai trăm nghìn tệ cho anh.”

“…”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 14
Không Từ Thủ Đoạn