Chương 15
Cây cần câu cuối cùng cũng “trộm” được, chỉ có điều người đích thân mang nó đến lại là ông nội Bạch Dương. Đáng tiếc, chúng tôi mới câu được một lúc thì trời bắt đầu đổ mưa, đành thu dọn mọi thứ quay về sân trước, ngồi dưới mái hiên nhàn nhã ngắm màn mưa giăng kín trước mắt.
Bạch Dương nói sẽ về phòng lấy áo khoác cho tôi. Cậu ấy vừa rời đi, bà nội đã một tay xách chiếc bàn nhỏ, tay kia bưng một đĩa cá rán đầy ắp bước đến. Chưa được bao lâu, bà lại mang thêm thịt viên chiên và ngó sen kẹp thịt chiên ra đặt trước mặt tôi.
Đến khi bà bưng đĩa đồ ăn vặt thứ tư tới, vừa vặn gặp Bạch Dương đang từ cầu thang gỗ đi xuống. Cậu ấy lập tức nhíu mày, ôm vai bà nội xoay người trở lại: “Bà ơi, dạ dày anh ấy không tốt, bà đừng cho anh ấy ăn nhiều đồ dầu mỡ như vậy…”
“Thế thì ăn gì được chứ!” Bà nội sốt ruột huých vào tay Bạch Dương một cái. “Gầy đến thế kia, nhìn mà đau lòng. Buổi trưa cũng chỉ ăn được một chút… Thằng bé ăn được món gì thì nói đi, bà làm lại cho.”
“Ây da, không cần đâu bà. Anh ấy ăn nhiều lại khó chịu, chờ sau này khỏe hơn, bà làm cho anh ấy ngày tám bữa cũng được, nhé?” Bà nội nghe xong lại huých cậu ấy thêm một cái. Tôi cúi đầu bật cười, đưa tay nhón một con cá nhỏ được chiên giòn, ngửa đầu bỏ vào miệng rồi từ tốn nhai.
Thơm thật.
Tôi vừa cầm con thứ hai lên, trên vai đã được phủ thêm một chiếc áo khoác. Bạch Dương đứng phía sau, cúi xuống ngoạm mất con cá nhỏ trong tay tôi. Tôi liếc cậu ấy: “Muốn ăn thì tự lấy đi.”
Bạch Dương bật cười, rút khăn giấy lau tay cho tôi: “Lúc nãy đang câu cá, anh chẳng bảo dạ dày đau sao? Bây giờ lại ăn rồi?” Tôi thản nhiên đáp: “Ừ, thơm quá. Dù khó chịu vẫn muốn ăn.”
Bởi nếu không ăn, sau này e rằng chẳng còn cơ hội được nếm nữa.
20
Phòng ngủ của Bạch Dương ấm áp hơn tôi tưởng. Tôi dựa vào khung cửa, nhìn cậu ấy thành thạo thay vỏ chăn rồi hỏi: “Cậu chắc chắn muốn tôi ngủ chung giường với cậu sao?”
Bạch Dương giũ chiếc chăn trong tay, đương nhiên đáp: “Vâng. Anh đâu phải khách, tất nhiên phải ngủ cùng phòng với em. Hơn nữa, nếu ban đêm anh có chỗ nào khó chịu, em cũng có thể phát hiện ngay.”
“Biết rồi thì cậu làm được gì?”
Bạch Dương quay đầu nhìn tôi, nở nụ cười rạng rỡ: “Thì có thể xoa cho anh. Bà nội bảo làm như vậy sẽ dễ chịu hơn, bà còn đưa em chiếc túi chườm nóng này nữa.”
Tôi mỉm cười nhưng không đáp. Sau khi tắm xong và nằm lên giường, Bạch Dương đã đặt túi chườm nước nóng ở giữa hai người. Cậu ấy còn kéo tay tôi đặt lên trên, cẩn thận hỏi: “Anh, có ấm không?”
“Ừ.”
Thế nhưng trên thực tế, bàn tay đang phủ trên mu bàn tay tôi còn ấm hơn cả chiếc túi chườm. Tôi vốn có thói quen nằm nghiêng khi ngủ. Sáng hôm sau tỉnh dậy một cách tự nhiên, tôi phát hiện ngang eo mình đang vắt một cánh tay, cả người được Bạch Dương ôm trọn vào lòng.
Sau khi ý thức hoàn toàn tỉnh táo, tôi nhận ra phía sau thắt lưng nóng đến khác thường. Giây trước tôi còn nghĩ chiếc túi chườm này giữ nhiệt quả thật không tệ, giây sau đã lập tức nhận thấy có gì đó không đúng.
Túi chườm nóng làm sao có thể cứng như vậy được.
Tôi vẫn nhắm mắt, bất lực bật cười. Một lát sau, phía sau gáy truyền đến cảm giác như có người đang hít ngửi, thắt lưng cũng bị cọ vài lần. Đến lần thứ ba, cơ thể người phía sau đột nhiên cứng đờ.
Ngay giây tiếp theo, Bạch Dương bật khỏi giường như lò xo, lao thẳng vào phòng tắm. Mãi đến khi nghe tiếng cửa phòng tắm mở ra, tôi mới ngồi dậy.
“Anh, anh không ngủ thêm một lát sao?”
Gương mặt Bạch Dương vẫn còn đỏ. Tôi hạ mắt, cố nén ý cười: “Không ngủ nữa, bị nóng đến tỉnh rồi.”
“…Vậy… vậy em xuống lầu làm bữa sáng cho anh.”
Dứt lời, cậu ấy lập tức quay người chạy mất. Đến khi tôi ngước lên, chỉ kịp nhìn thấy đôi vành tai đỏ rực như sắp rỉ máu.
Mới sáng sớm mà tôi đã thu hoạch được một chú cún con nóng bừng cả người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận