Chương 16

21

Những ngày tháng trong núi trôi qua bình yên đến lạ. Hôm nay tôi theo bà nội lên đồi hái trà, ngày mai lại cùng ông nội ra ao câu cá, ngày kia tiếp tục bị Bạch Dương kéo đi check-in những địa điểm nổi tiếng quanh vùng. Chẳng mấy chốc, gần nửa tháng đã lặng lẽ trôi qua.

Nếu sáng nay không đột nhiên nôn ra máu, có lẽ tôi đã suýt quên rằng bản thân chỉ còn sống được hai, ba tháng nữa. Khi Bạch Dương lên lầu gọi tôi xuống ăn sáng, tôi vừa dội nước rửa sạch những vệt máu còn sót lại trong bồn rửa mặt.

Nhìn bóng Bạch Dương phản chiếu trong gương, tôi thử thương lượng với cậu ấy: “Sáng nay không ăn có được không?” Bạch Dương lập tức dời mắt sang chỗ khác, cầm khăn khô lau tay cho tôi, giọng nói đầy buồn bực: “Được, không ăn.”

Ra khỏi phòng tắm, Bạch Dương nói muốn xuống lầu lấy vài thứ. Tôi gật đầu, cuộn người trên ghế sô pha chờ cậu ấy trở lại. Trong lúc ý thức mơ màng, tôi nghe thấy tiếng cửa phòng được đẩy ra.

Mở mắt, tôi nhìn thấy Bạch Dương đang ngồi xổm ngay trước mặt. Quả nhiên vành mắt cậu ấy đã đỏ hoe, ngay cả đầu mũi cũng ửng đỏ. Tôi chuyển ánh nhìn sang nơi khác rồi hỏi: “Cậu xuống lầu lấy gì vậy?”

Bạch Dương nhướng mày, cố nặn ra một nụ cười: “Lấy cho anh ít sách đọc giải trí.” Dứt lời, cậu ấy lấy từ phía sau ra một cuốn sổ tay bìa nâu: “Em nhờ mẹ gửi đến, sáng nay vừa mới nhận được.”

Tôi cầm lấy cuốn sổ, thong thả lật trang bìa rồi cười hỏi: “Trong này viết gì thế?” Bạch Dương mím môi, vẻ mặt có phần ngượng ngùng. Cậu ấy đứng dậy, lấy tấm chăn mỏng bên cạnh phủ lên người tôi rồi lẩm bẩm: “Anh tự xem đi.”

22

Trang đầu tiên chỉ viết một câu:

[Ghét viết chữ nhưng ba chữ “Thang Trì Ngữ” này thì mình thích, vô cùng thích.]

Phía dưới câu ấy là hàng loạt cái tên “Thang Trì Ngữ” được viết kín cả trang. Còn chính chủ của cái tên ấy đang duỗi ngón trỏ, nghiêm túc đếm từng chữ một. Tôi lật hết trang này sang trang khác, tổng cộng có một nghìn không trăm chín mươi bảy cái.

Lật thêm một trang, nội dung chính mới bắt đầu.

No.1

Hôm nay là một ngày tốt lành.

Thang tổng dẫn đội ngũ đến trường mình tuyên truyền tuyển dụng. Nhưng anh ấy chỉ lên sân khấu xuất hiện trong chốc lát, sau đó liền đi xuống khu vực dành cho khán giả. Trùng hợp thế nào, anh ấy lại ngồi ngay bên cạnh mình.

Trời ơi.

Mùi hương trên người anh ấy dễ chịu quá, giống như hương trà thanh sạch thấm đẫm sương sớm.

Mở ngoặc: Tự nhiên muốn về núi giúp bà nội hái trà ghê.

Thang tổng trông có vẻ hơi mệt. Quầng thâm dưới mắt hiện lên rõ ràng trên làn da trắng của anh ấy. Chưa đến năm phút, Thang tổng đã nhắm mắt lại.

Ngủ rồi sao?

Được rồi, cố nhịn thêm năm phút nữa, mình bắt đầu quang minh chính đại ngắm anh ấy.

Đôi mắt của Thang tổng đúng là đẹp đến mức không giống thật. Từng đường nét như được vẽ bằng những nét bút cẩn thận, vừa tuấn tú vừa mang theo vẻ anh khí. Hàng mi dày và dài, kết hợp với phần bọng mắt cười tựa vầng trăng khuyết, khiến gương mặt anh ấy thêm vài phần dịu dàng.

Phía dưới là sống mũi cao thẳng.

Thấp hơn nữa là đôi môi khiến người ta nhìn vào liền muốn hôn.

Mình tuyên bố…

Người hợp ý mình nhất trên đời này, xuất! hiện! rồi!

No.2

Sau ngày hôm đó, mình quyết định theo đuổi Thang tổng.

Mình muốn trở thành trợ lý của anh ấy nhưng bên cạnh anh ấy đã có trợ lý rồi.

Vô cùng xin lỗi, mình chỉ đành dùng một chút thủ đoạn.

Mình lén liên hệ riêng với trợ lý Lâm của Thang tổng. Sau khi bàn bạc với anh cả, mình dùng mức lương cao hơn để mời cô ấy sang công ty nhà mình, đồng thời đưa thêm một khoản phí bịt miệng.

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi ngoài dự đoán.

Trợ lý Lâm nhanh chóng nộp đơn nghỉ việc.

Thế là mình lập tức gửi hồ sơ vào công ty của Thang tổng, nhắm thẳng đến vị trí trợ lý tổng giám đốc. Trải qua ba vòng phỏng vấn, cộng thêm một lần được Thang tổng trực tiếp phỏng vấn, mình đã được giữ lại.

Được giữ lại rồi!!!

No.3

Năng lực làm việc của Thang tổng đúng là đỉnh cao.

Đi đàm phán cùng anh ấy khiến cả người mình phấn khích đến khó tả!

Nói thật lòng, được làm việc ở đây, cho dù bắt mình trả ngược tiền lương mình cũng đồng ý.

Bố hỏi mình còn định trở về nhà không.

Mình bảo không về nữa.

Mình đã tìm được đại ca của đời mình rồi.

Phải theo anh ấy cả đời mới được!

Mở ngoặc: Chị dâu nhìn thấy bài đăng trên mạng xã hội, phát hiện mình đi làm vui vẻ quá. Truyền đến tai bố lại biến thành mình đi làm quá nhàn, thế là đống công việc không xử lý xuể của bộ phận R&D lập tức rơi xuống đầu mình. Không ch//ết được đâu, vật tận kỳ dụng mà, mình hiểu.

No.4

Toang rồi.

Mình phát hiện Thang tổng đã có người đang qua lại.

Môi anh ấy cứ cách dăm bữa nửa tháng lại xuất hiện vết rách.

Phiền muộn.

Ghen tị.

Muốn phát điên.

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

No.5

Không nhịn nổi nữa.

Hôm nay mình đã lén đi theo Thang tổng.

Kết quả phát hiện người ở bên cạnh anh ấy kia, nhìn bề ngoài thì… cũng ra dáng con người.

Nhưng hắn ta lại dám tỏ thái độ khó chịu với Thang tổng!

Quả nhiên, người được yêu chiều luôn chẳng biết sợ hãi là gì.

Đau lòng.

Nhưng mình không muốn rời đi.

Chỉ cần tiếp tục ở vị trí này, ít nhất ban ngày mình vẫn có thể ở bên cạnh Thang tổng.

Ở lại nhé, Bạch Dương?

Ok luôn.

No.6

Sau một thời gian dài quan sát, mình phát hiện chuyện tình cảm của Thang tổng dường như chẳng hề vui vẻ. Mình lại lén theo dõi anh ấy thêm một lần nữa. Khá lắm, lần này còn bắt gặp Thang tổng và gã đàn ông kia cãi nhau.

Hai người suýt nữa thì động tay động chân.

Mình nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng mới ép bản thân không lao vào.

Đêm đó mình mất ngủ.

Càng suy nghĩ càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Mối quan hệ giữa Thang tổng và người kia hoàn toàn không bình thường.

Nhưng mình có thể làm được gì?

Mình thậm chí còn không có tư cách hỏi anh ấy một câu.

No.7

Số lần Thang tổng không vui ngày càng nhiều.

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 16
Không Từ Thủ Đoạn