Chương 1
Có người từng nói, trí nhớ của con người sẽ phản bội tất cả. Thời gian đủ dài có thể khiến một khuôn mặt trở nên mơ hồ, một lời hứa hóa thành vài mảnh ký ức vụn vỡ ngay cả tình yêu tưởng như khắc sâu tận xương tủy rồi cũng sẽ bị năm tháng mài mòn.
Thế nhưng có những thứ lại khác, chỉ cần một mùi hương lướt qua, cả quãng đời đã ngủ yên sẽ bất chợt thức tỉnh như thủy triều tràn về. Đối với Thẩm Chi Ninh, điều đáng tiếc nhất chưa bao giờ là đánh mất thiên phú mà là kể từ ngày ấy ngay cả cơ hội để nhớ về thế giới bằng mùi hương, cô cũng không còn nữa.
Mùa đông phủ lên thành phố một màu xám nhạt, mưa bụi giăng kín những ô cửa kính khiến dãy nhà thấp bé nằm nép mình dưới hàng cây ngô đồng càng trở nên tĩnh lặng. Cuối con phố là một căn phòng thí nghiệm nhỏ đã tồn tại gần mười năm. Tấm biển gỗ ghi dòng chữ “Phòng Điều Hương Dao” bị gió mưa bào mòn. Lớp sơn bong tróc gần hết nhưng bên trong vẫn sạch sẽ đến mức khiến người ta ngỡ nơi đây mỗi ngày đều có khách lui tới.
Những giá gỗ cao chạm trần xếp kín hàng trăm lọ tinh dầu đủ màu, từ cam Bergamot của miền Nam nước Ý đến nhựa thơm Myrrh vùng Trung Đông, từ hoa diên vĩ Pháp cho đến rêu sồi cổ được cất giữ trong những bình thủy tinh tối màu.
Trên chiếc bàn gỗ ở giữa phòng còn đặt nguyên bộ dụng cụ điều chế mà ba năm nay chưa từng thay đổi vị trí. Mỗi chiếc cốc đong, mỗi ống nhỏ giọt đều được lau sáng bóng. Chỉ có điều, căn phòng vốn từng ngập tràn hương thơm ấy giờ đây lại yên tĩnh đến lạnh lẽo, bởi người duy nhất hiểu được ngôn ngữ của chúng đã không còn khả năng lắng nghe.
Thẩm Chi Ninh đứng rất lâu trước giá nguyên liệu, đầu ngón tay chậm rãi lướt qua từng chiếc lọ như đang vuốt ve một phần quá khứ. Cô cầm lên lọ tinh dầu hoa cam mà mình yêu thích nhất, nhẹ nhàng mở nắp rồi khép mắt theo thói quen đã ăn sâu vào cơ thể suốt mười mấy năm.
Trước kia, chỉ cần một hơi thở, cô có thể cảm nhận tầng hương đầu trong trẻo như nắng đầu xuân, rồi tầng hương giữa dịu dàng của những cánh hoa trắng đang nở rộ, cuối cùng là chút ngọt thanh lưu lại nơi cuống họng như một cái ôm rất của ký ức. Còn lúc này, đáp lại cô chỉ là khoảng không vô tận.
Không mùi hương, không cảm giác, không một chút hồi đáp nào từ thế giới từng thuộc về mình. Ba năm trôi qua, cô vẫn lặp lại động tác ấy mỗi buổi sáng, giống như một người biết rõ cánh cửa sẽ không bao giờ mở nữa nhưng vẫn cố gắng gõ thêm một lần.
Tiếng chuông gió ngoài cửa vang lên, người quản lý tòa nhà bước vào với vẻ mặt ái ngại đã quen thuộc suốt mấy tháng gần đây. Ông đặt tờ thông báo tiền thuê lên bàn, giọng nói nhỏ đi như sợ làm tổn thương cô gái trước mặt. “Cô Thẩm, chủ nhà nhắn nếu cuối tuần này vẫn chưa thanh toán thì… phòng thí nghiệm sẽ phải trả lại.”
Thẩm Chi Ninh chỉ gật đầu nở một nụ cười khó xử “Vâng, tôi sẽ thu xếp trả phí thuê sớm, cảm ơn ông”. Sau khi cánh cửa khép lại, cô cúi đầu nhìn con số còn lại trong tài khoản ngân hàng, nó không đủ để mua một lọ tinh dầu hạng tốt, càng không đủ giữ lấy nơi đã chứng kiến tuổi trẻ rực rỡ nhất của mình. Có những lúc cô cũng tự hỏi nếu ngày ấy vụ tai nạn không xảy ra, liệu giờ này mình đang ở đâu. Có lẽ vẫn là khách mời danh dự của các triển lãm điều hương quốc tế vẫn đứng trên sân khấu nhận những tràng pháo tay kéo dài, chứ không phải tính từng đồng tiền thuê phòng trong một buổi sáng mùa đông như thế này.
Điện thoại đặt trên bàn bất ngờ rung lên, tin tức mới nhất từ giới tài chính hiện lên ngay đầu màn hình. Tập đoàn Thiên Hương chính thức công bố dòng nước hoa cao cấp mới, được đánh giá là bước ngoặt của ngành điều hương châu Á. Bài báo còn trích dẫn một câu nói của người sáng lập trong buổi họp báo sáng nay: “Thiên tài thật sự sẽ không biến mất chỉ vì mất đi khứu giác mà chỉ vì buông bỏ chính mình.” Câu nói ấy nghe qua tưởng như khích lệ nhưng bất kỳ ai từng biết đến Thẩm Chi Ninh đều hiểu đó là một lời chế giễu công khai.
Ba năm trước, Thiên Hương chỉ là một công ty nhỏ xếp sau phòng thí nghiệm của cô. Ba năm sau họ đứng trên đỉnh cao, còn cô trở thành ví dụ sống cho sự lụi tàn của một thiên tài. Thẩm Chi Ninh khóa màn hình, đặt điện thoại sang một bên. Cô không còn giận nữa, có lẽ sau quá nhiều lần bị đem ra làm trò cười, con người sẽ học được cách chấp nhận.
Chỉ là mỗi khi đêm xuống nhìn những lọ tinh dầu xếp đầy căn phòng, cô vẫn không khỏi tự hỏi liệu mình đang cố chấp giữ lấy một giấc mơ, hay chỉ đang sợ phải thừa nhận rằng cuộc đời đã rẽ sang một con đường khác.
Đúng lúc ấy chiếc phong bì màu đen được nhân viên chuyển phát đặt lên bàn làm việc. Trên mặt phong bì chỉ có một hàng chữ in nổi bằng bạc: Thịnh Thế Tập Đoàn, bên trong là thư mời tham dự buổi gặp mặt các dự án sáng tạo do tập đoàn tài trợ. Đây là cơ hội cuối cùng trong năm để những phòng nghiên cứu độc lập tìm kiếm nguồn vốn. Thẩm Chi Ninh đọc đi đọc lại tấm thiệp rất lâu.
Cô biết rõ người đang điều hành Thịnh Thế là Tần Dư Hạ, nữ chủ tịch trẻ tuổi nổi tiếng quyết đoán và lạnh lùng. Trong giới thương trường người ta vẫn truyền tai nhau rằng chỉ cần nàng gật đầu, một công ty có thể đứng dậy sau một đêm. Nhưng cũng chỉ cần nàng lắc đầu, mọi cánh cửa sẽ đồng loạt khép lại.
Thẩm Chi Ninh chưa từng gặp Tần Dư Hạ ngoài những bức ảnh trên báo chí, càng không nghĩ giữa hai người sẽ có bất kỳ điểm giao nào. Thế nhưng lúc ánh mắt dừng trên dòng chữ “Rất mong sự hiện diện của cô”, một ý nghĩ nhỏ vẫn len lỏi trong lòng cô, biết đâu… đây thật sự là cơ hội cuối cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận