Chương 2
Ngoài cửa sổ, cơn mưa vẫn rơi trên những cành ngô đồng đã trụi lá. Không ai biết rằng ở tầng cao nhất của tòa nhà Thịnh Thế, phía sau lớp kính trong suốt phản chiếu cả bầu trời mùa đông, một người phụ nữ cũng đang đứng rất lâu bên cửa sổ.
Trên bàn làm việc của nàng là một tập hồ sơ mỏng mang tên Thẩm Chi Ninh, góc giấy đã hơi cũ như thể được mở ra đọc không chỉ một lần. Người thư ký trẻ cẩn thận đặt tách cà phê xuống rồi nhắc: “Chủ tịch, mười phút nữa là cuộc họp.” Tần Dư Hạ không đáp ngay. Ánh mắt nàng vẫn dừng ở dòng cuối cùng trong hồ sơ: Khứu giác mất hoàn toàn, tiên lượng không thể hồi phục.
Một khoảng lặng rất ngắn trôi qua, đầu ngón tay trắng nhợt khép tập tài liệu lại, bình thản như chưa từng có bất kỳ dao động nào. Chỉ đến khi người thư ký xoay người chuẩn bị rời đi nàng mới cất giọng: “Thư mời… đã gửi chưa?” Người thư ký gật đầu. “Đã gửi từ sáng.” Tần Dư Hạ không nói thêm. Nàng chỉ nhìn ra khoảng trời xám phía xa nơi những hạt mưa đang tan vào màn sương, giống như có một đoạn ký ức rất cũ cũng vừa chìm xuống đáy lòng.
Buổi chiều, trụ sở Thịnh Thế sừng sững giữa khu tài chính phồn hoa như một khối pha lê khổng lồ. Từng chiếc xe sang nối đuôi nhau dừng trước quảng trường lát đá cẩm thạch, những người đàn ông trong âu phục may đo và các quý cô khoác trên mình mùi nước hoa đắt giá thong thả bước qua cánh cửa kính tự động, tạo nên một khung cảnh xa hoa đến mức khiến bất kỳ ai lướt qua cũng cảm thấy khoảng cách vô hình giữa mình và nơi này.
Thẩm Chi Ninh đứng dưới mái hiên, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao vút rồi cúi xuống chỉnh lại cổ tay áo đã sờn màu. Bộ váy màu kem cô mặc vốn là thiết kế nhiều năm trước, đường cắt vẫn thanh lịch nhưng không còn hợp với những xu hướng mới nhất. Đôi giày cao gót cũng đã theo cô qua biết bao cuộc thi điều hương, phần da nơi mũi giày mòn đi theo năm tháng.
Cô biết mình trông lạc lõng giữa nơi này nhưng vẫn bình tĩnh bước vào như thể chưa từng đánh mất ánh hào quang thuộc về mình. Người có thể nghèo đi vì biến cố, có thể bị số phận lấy mất tài năng nhưng lòng tự trọng chưa bao giờ là thứ có thể bị người khác dễ dàng cướp đi.
Hội trường trên tầng ba mươi sáng rực ánh đèn những màn hình điện tử khổng lồ, lần lượt giới thiệu các dự án được lựa chọn trong năm. Thẩm Chi Ninh nhận lấy bảng tên rồi ngồi xuống hàng ghế phía sau. Xung quanh cô là những gương mặt quen thuộc của giới điều hương và đầu tư, có người từng hết lời ca ngợi thiên phú của cô, cũng có người từng đứng dưới sân khấu vỗ tay khi cô giành giải quán quân quốc tế.
Thời gian chỉ mới trôi qua ba năm vậy mà mọi ánh mắt nhìn cô giờ đây đều phủ thêm một lớp xa cách. Có người mỉm cười xã giao, có người cố tình quay đi như chưa từng quen biết, cũng có những tiếng thì thầm tưởng rất nhỏ nhưng vẫn len qua khoảng không tĩnh lặng.
Người ta nói thiên tài rồi cũng sẽ có ngày bị thời đại bỏ lại phía sau. Người ta nói một nhà điều hương mất khứu giác chẳng khác nào nghệ sĩ dương cầm đánh mất đôi tay.
Những lời bàn tán ấy chẳng mang vẻ ác ý nhưng chính sự bình thản của chúng lại khiến vết thương âm ỉ trong lòng người khác đau hơn bất kỳ lời sỉ nhục nào. Thẩm Chi Ninh chỉ mở tập tài liệu trên tay, bản kế hoạch dự án Hồi Quang là thành quả của biết bao cô đêm trắng, từng trang giấy đều ghi chép kín những công thức cô đã sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần. Dù không còn ngửi được bất kỳ mùi hương nào, cô vẫn tin ký ức có thể dẫn dắt mình đi tiếp. Niềm tin ấy mong manh đến mức ngay cả bản thân cô cũng không biết còn có thể giữ được bao lâu.
Đúng lúc hội trường dần ổn định, cánh cửa phía trước chậm rãi mở ra. Tiếng trò chuyện lập tức lắng xuống như có một bàn tay vô hình vừa kéo màn sân khấu. Vài người mặc âu phục đen bước vào trước rồi tự giác đứng sang hai bên. Người phụ nữ xuất hiện sau cùng chỉ mặc một bộ vest màu xám tro đơn giản, mái tóc dài buộc thấp phía sau gáy, gương mặt thanh tú gần như không có biểu cảm.
Nàng không mang theo bất kỳ món trang sức cầu kỳ nào ngoài chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay nhưng chỉ riêng khí chất bình tĩnh và lạnh lẽo ấy cũng đủ khiến cả hội trường vô thức nín lặng.
Thẩm Chi Ninh từng nhìn thấy không ít người đứng ở vị trí cao nhất trong giới tài chính, song chưa từng gặp ai khiến khoảng cách giữa mình và người khác trở nên rõ ràng đến thế. Tựa như mọi cảm xúc đều bị đóng băng sau đôi mắt đen sâu thẳm kia, khiến người ta không dám nhìn quá lâu, cũng không dám bước lại gần. Có người nhỏ giọng nhắc tên nàng, “Tần Dư Hạ.” Thẩm Chi Ninh ngẩng đầu nhìn theo, đúng vào khoảnh khắc ấy, ánh mắt của Tần Dư Hạ lướt qua cả hội trường rồi dừng lại trên người cô. Chỉ một giây ngắn đến mức nếu không để ý sẽ nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp.
Không hề có ngạc nhiên, cũng chẳng có tò mò, càng không mang theo chút thiện ý nào. Ánh nhìn ấy bình thản như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Thẩm Chi Ninh siết đầu ngón tay, có lẽ người phụ nữ kia vốn đối xử với tất cả mọi người như vậy, còn cảm giác kỳ lạ vừa thoáng qua chỉ là do cô tự suy diễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận