Chương 3
Buổi thuyết trình diễn ra suôn sẻ cho đến khi Thẩm Chi Ninh bước lên sân khấu. Cô đứng dưới ánh đèn trắng, giọng nói vẫn bình tĩnh như những ngày còn đứng trên bục nhận giải thưởng. Dự án Hồi Quang được xây dựng từ một ý niệm rất đơn giản: ký ức đôi khi có thể lưu giữ mùi hương lâu hơn chính khứu giác của con người. Cô nói về những tầng hương được tái hiện bằng trí nhớ về cảm xúc được chưng cất qua thời gian, về niềm tin rằng một nhà điều hương không chỉ sáng tạo bằng khứu giác mà còn bằng trái tim đã ghi nhớ hàng vạn mùi hương trong quá khứ.
Cả hội trường yên lặng lắng nghe, cho đến khi một vị giám khảo mỉm cười cất tiếng hỏi rằng liệu cô có còn mất hoàn toàn khứu giác hay không. Bầu không khí lập tức trở nên nặng nề, đó là điều ai cũng biết nhưng chưa từng có ai hỏi trực diện trước đám đông như vậy.
Thẩm Chi Ninh im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng gật đầu. Người kia lại hỏi tiếp vậy điều gì khiến cô tin mình vẫn đủ tư cách nghiên cứu nước hoa, câu hỏi ấy như lưỡi dao chạm đúng nơi đau nhất. Thẩm Chi Ninh hít vào một hơi, bình tĩnh đáp rằng khứu giác giúp con người nhận biết mùi hương nhưng ký ức mới là thứ lưu giữ chúng lâu nhất.
Vừa dứt lời, trong không gian yên tĩnh bỗng vang lên tiếng khép tập tài liệu. Tần Dư Hạ lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt bình lặng như mặt hồ mùa đông. “Nghe rất cảm động.” Nàng nói, giọng điệu không cao không thấp nhưng từng chữ đều lạnh đến thấu xương. “Đáng tiếc, Thịnh Thế đầu tư vào tương lai, không đầu tư vào ký ức. Một nhà điều chế nước hoa không còn khứu giác cũng giống như một nhạc trưởng không còn thính giác. Đam mê rất đáng trân trọng nhưng thị trường chưa bao giờ trả tiền cho nó.”
Cả hội trường chìm vào im lặng tuyệt đối, không ai phản bác, cũng không ai lên tiếng đồng tình. Chỉ có Thẩm Chi Ninh đứng dưới ánh đèn trắng, nhìn người phụ nữ trên ghế chủ tọa. Cô không thấy tức giận, chỉ thấy trong lòng có một khoảng trống rất lớn. Người xa lạ ấy chỉ dùng vài câu nói bình thản đã phủ nhận toàn bộ quãng đời rực rỡ nhất của cô, như thể tất cả những gì cô từng kiêu hãnh giờ đây chỉ còn là một giấc mộng đã hết hạn.
Tần Dư Hạ rời hội trường ngay sau khi cuộc họp kết thúc. Nàng không nhìn Thẩm Chi Ninh thêm lần nào nữa, cũng không để lại bất kỳ lời giải thích hay sự do dự nào. Bóng dáng cao gầy khuất dần sau cánh cửa kính trong tiếng chào cung kính của những người xung quanh, giống như tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một quyết định kinh doanh bình thường, không đáng để bận tâm.
Trong hội trường, không khí vốn đã trầm lắng càng trở nên nặng nề. Vài nhà đầu tư khép tập tài liệu, lịch sự bắt tay nhau rồi lần lượt rời đi. Có người đi ngang qua Thẩm Chi Ninh, định nói vài câu an ủi nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu rồi bước tiếp. Trong giới này, thất bại chưa bao giờ đáng sợ bằng việc bị người đứng đầu tuyên bố không còn giá trị. Chỉ cần một câu nói của Tần Dư Hạ, dự án Hồi Quang gần như đã bị đóng lại trước cả khi kịp bắt đầu.
Thẩm Chi Ninh chậm rãi thu xếp từng trang bản thảo đã được cô sửa chữa suốt nhiều tháng, cẩn thận vuốt phẳng những góc giấy hơi cong như thể chúng vẫn là bảo vật quý giá nhất đời mình. Khi cầm tập tài liệu lên, cô mới nhận ra đầu ngón tay đã lạnh đến tê dại. Không phải vì điều hòa trong hội trường quá thấp mà bởi hy vọng cuối cùng cô đặt vào ngày hôm nay vừa bị dập tắt bằng cách lạnh lùng nhất.
Bên ngoài tòa nhà, trời đã nhá nhem tối. Mưa bụi vẫn rơi phủ lên mặt đường một lớp ánh sáng mỏng phản chiếu những dãy đèn xe nối dài bất tận. Thẩm Chi Ninh không gọi xe, chỉ chậm rãi đi bộ dọc con phố ven sông. Gió đầu đông mang theo hơi nước lạnh buốt len qua cổ áo khiến cô vô thức kéo chặt chiếc khăn. Thành phố vẫn đông đúc như mọi ngày, quán cà phê bên đường vẫn sáng đèn, những đôi tình nhân vẫn nắm tay nhau đi dưới mái hiên, còn cô giống như một người đứng ngoài tất cả. Ba năm trước, báo chí từng gọi cô là thiên tài trẻ tuổi của giới điều hương.
Ba năm sau, cũng chính những tờ báo ấy không tiếc lời ca ngợi người khác bằng cách nhắc lại thất bại của cô. Hóa ra thời gian không chỉ lấy đi khứu giác mà còn đủ sức xóa sạch mọi vinh quang từng thuộc về một con người. Nghĩ đến đó, Thẩm Chi Ninh cười, nụ cười nhạt xen phần chua xót, giống như một chiếc lá khô rơi xuống mặt hồ rồi lập tức chìm mất, không gợn nổi chút sóng.
Cùng lúc ấy, ở tầng cao nhất của tòa nhà Thịnh Thế, ánh đèn trong văn phòng chủ tịch vẫn sáng. Người thư ký trẻ gõ cửa rồi bước vào, đặt trước mặt Tần Dư Hạ một xấp tài liệu cần ký cùng cốc nước ấm còn nghi ngút khói. Nàng ngồi sau chiếc bàn gỗ óc chó rộng lớn, ánh mắt dừng trên màn hình camera an ninh đặt ở góc bàn. Hình ảnh hiện lên chính là đại sảnh tầng một.
Thẩm Chi Ninh đang bước từng bước chậm rãi qua cửa kính, bóng lưng mảnh mai dần hòa vào màn mưa xám bạc. Tần Dư Hạ nhìn rất lâu mà không nói một lời cho đến khi bóng người ấy khuất hẳn nàng mới tắt màn hình. Căn phòng chìm vào yên tĩnh, người thư ký đứng bên cạnh trong lòng không khỏi thở dài.
Cô đã theo Tần Dư Hạ gần bảy năm, chứng kiến nàng dùng đủ mọi cách để giữ khoảng cách với Thẩm Chi Ninh, cũng chứng kiến mỗi lần gặp người ấy xong, vị chủ tịch vốn bận rộn lại ngồi một mình rất lâu. Có đôi khi cô không hiểu nếu đã đau lòng đến vậy vì sao còn phải tự tay đẩy người mình muốn bảo vệ ra xa. Nhưng có những câu hỏi biết đáp án còn đau hơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận