Chương 4

Một cơn ho vang lên phá tan sự im lặng, Tần Dư Hạ đưa tay chống lên mép bàn, sắc mặt thoáng tái đi trong chốc lát. Người thư ký lập tức mở ngăn kéo lấy một lọ thuốc màu trắng nhưng nàng chỉ lắc đầu. “Chưa đến giờ.” Giọng nói vẫn bình thản như cũ, chỉ có bàn tay đặt trên mặt bàn hơi siết lại những khớp xương trắng bệch. Người thư ký định nói gì đó rồi lại thôi, cô biết rõ thứ Tần Dư Hạ ghét nhất chính là để người khác nhìn thấy sự yếu đuối của mình. 

Trong mắt tất cả mọi người nàng luôn là người đứng trên đỉnh cao quyền lực, đủ bình tĩnh để đối mặt với mọi sóng gió. Không ai biết rằng có những đêm, cơn đau nơi lồng ngực khiến nàng gần như không thể ngủ trọn một giấc, cũng không ai biết trên tấm lưng luôn được những bộ vest may đo che kín kia là những vết sẹo kéo dài dữ dội, như thể ngọn lửa năm nào vẫn chưa từng thực sự tắt.

Đợi hơi thở dần ổn định, Tần Dư Hạ mới mở ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc. Bên trong là một chiếc hộp gỗ nhỏ được bảo quản vô cùng cẩn thận. Nàng chậm rãi mở nắp hộp, bên trong đặt ngay ngắn một gói rêu sồi đã được xử lý bằng phương pháp đặc biệt để giữ nguyên chất lượng, loại nguyên liệu quý hiếm đến mức ngay cả những nhà điều hương hàng đầu cũng khó có cơ hội sở hữu.

Bên cạnh nó là một tờ giấy da màu ngà cùng cây bút máy mực đen đã theo nàng nhiều năm. Tần Dư Hạ ngồi rất lâu trước tờ giấy trắng, ánh đèn vàng hắt xuống làm nổi bật hàng mi cong rủ, che đi tất cả những cảm xúc vốn chưa từng để lộ trước bất kỳ ai. 

Cuối cùng nàng cầm bút lên, từng nét chữ hiện ra thanh nhã mà mạnh mẽ: “Có những mùa đông rất dài, dài đến mức người ta tưởng mình sẽ không bao giờ gặp lại mùa xuân. Nhưng chỉ cần vẫn còn muốn bước tiếp, thì mọi giá băng cũng biến mất. Xin hãy tin rằng trên thế giới này vẫn có người chờ được nhìn thấy cô đứng dậy một lần nữa.” Không ký tên, không ghi ngày tháng. Chỉ là một lá thư ngắn ngủi giống như bao lá thư đã âm thầm rời khỏi nơi này suốt ba năm qua.

Khi đồng hồ trên tường điểm chín giờ tối, một chiếc xe màu đen rời khỏi tầng hầm Thịnh Thế. Người lái xe nhận từ thư ký một chiếc hộp gỗ cùng phong bì được niêm phong cẩn thận, sau đó hòa vào dòng xe đông đúc của thành phố. Không ai để ý đến chiếc xe ấy cũng không ai biết điểm đến cuối cùng của nó là căn phòng thí nghiệm nhỏ nằm cuối con phố cũ. Càng không có ai biết rằng người vừa dùng những lời lẽ lạnh lùng nhất để phủ nhận Thẩm Chi Ninh trước mặt tất cả mọi người, cũng chính là người mỗi tháng đều bí mật gửi đến cho cô những nguyên liệu quý hiếm nhất mà thị trường gần như không thể mua được. 

Giữa thành phố rộng lớn với hàng triệu ánh đèn đang dần sáng lên trong đêm đông, có hai con người cùng ngước nhìn một khoảng trời, một người tưởng rằng mình vừa mất đi cơ hội cuối cùng, còn người kia chỉ mong đối phương có thể tiếp tục bước đi, dù mãi mãi không bao giờ biết khi nào mới có thể đối diện và nói hết lòng mình.

Đêm đã khuya khi Thẩm Chi Ninh trở về phòng thí nghiệm. Con phố cũ sau cơn mưa càng trở nên vắng lặng, ánh đèn đường vàng úa kéo dài bóng dáng cô trên nền gạch ướt, giống như một bức tranh cũ đã phai màu theo năm tháng. 

Cô đứng trước cánh cửa gỗ hồi lâu mới lấy chìa khóa mở khóa. Tiếng chuông gió treo trước hiên vang lên trong gió lạnh, âm thanh quen thuộc ấy từng là tín hiệu báo rằng lại có khách ghé thăm, còn bây giờ chỉ còn là lời chào dành cho một căn phòng trống trải. 

Cô chậm rãi đặt tập tài liệu xuống bàn, tháo khăn quàng cổ rồi ngồi lặng rất lâu. Cuộc gặp gỡ buổi chiều cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Ánh mắt của Tần Dư Hạ, giọng nói bình thản của Tần Dư Hạ, từng câu từng chữ đều giống như một lưỡi dao sắc bén. Kỳ lạ ở chỗ, cô không thấy oán giận, có lẽ người phụ nữ ấy chỉ nói ra điều mà cả giới điều hương đều đang nghĩ. 

Một nhà điều chế nước hoa mất khứu giác vốn dĩ không còn giá trị để đầu tư. Chỉ là khi sự thật được nói ra bằng một giọng nói lạnh lùng đến thế nó vẫn khiến lòng người nhói lên từng chút một.

Đúng lúc ấy, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc hộp gỗ nhỏ đặt ngay ngắn trước cửa. Trên nắp hộp không có tên người gửi, chỉ buộc một dải ruy băng màu xám tro giản dị. Thẩm Chi Ninh hơi ngẩn người, ba năm nay, cứ cách một khoảng thời gian, trước cửa phòng thí nghiệm lại xuất hiện một món quà như thế. 

Có khi là một lọ tinh dầu đã ngừng sản xuất từ nhiều năm trước, có khi là vài gram nguyên liệu quý hiếm mà ngay cả những tập đoàn lớn cũng khó tìm được trên thị trường, có khi chỉ là một quyển sách cũ ghi chép kinh nghiệm điều hương của một bậc thầy đã qua đời. 

Không một lần nào người gửi để lại tên. Chỉ có những bức thư ngắn gọn viết trên loại giấy da màu ngà, bằng nét chữ thanh thoát mà mạnh mẽ, luôn kết thúc bằng một khoảng trắng thay cho chữ ký. 

Ban đầu Thẩm Chi Ninh từng nghĩ đó là trò đùa của bạn bè cũ, sau lại cho rằng có lẽ là một vị tiền bối nào đó không muốn lộ diện. Cô từng thử chờ cả đêm, từng nhờ người hỏi thăm đơn vị chuyển phát nhưng tất cả đều vô ích. Người ấy giống như một chiếc bóng, chẳng để lại dấu vết rồi biến mất trước khi bình minh xuất hiện.

Cô ngồi xuống bên bàn gỗ, cẩn thận tháo dải ruy băng rồi mở nắp hộp. Bên trong là một lớp vải nhung màu đen, ở giữa đặt một túi thủy tinh được hút chân không chứa đầy những mảnh rêu sồi màu xanh sẫm đã qua xử lý. Chỉ cần nhìn bằng mắt, Thẩm Chi Ninh đã nhận ra giá trị của nó. Đây là loại rêu sồi được thu hái từ những khu rừng nguyên sinh lâu năm, số lượng cực kỳ hiếm, là nguyên liệu nền quan trọng trong rất nhiều dòng nước hoa cổ điển. 

Trên thị trường, loại nguyên liệu này gần như không thể mua được bằng tiền. Đầu ngón tay cô run lên khi chạm vào lớp túi bảo quản lạnh. Theo bản năng, cô mở nắp túi rồi đưa lên mũi, động tác ấy vẫn lặp đi lặp lại dù cô biết mình sẽ chẳng cảm nhận được điều gì. 

Quả nhiên, trước mắt cô vẫn chỉ là khoảng trống vô hình. Không mùi đất ẩm sau cơn mưa, không hơi thở của rừng già, cũng không có chút dư vị xanh mát vốn thuộc về rêu sồi. Thẩm Chi Ninh mỉm cười tự giễu rồi khép túi lại, cẩn thận đặt nó lên bàn như thể đang nâng niu một mầm hy vọng.

Dưới lớp nhung đen là một phong thư quen thuộc. Cô nhẹ nhàng rút tờ giấy da ra, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng dòng chữ. “Có những mùa đông rất dài, dài đến mức người ta tưởng mình sẽ không bao giờ gặp lại mùa xuân. Nhưng chỉ cần vẫn còn muốn bước tiếp, …..” Chỉ vài câu ngắn ngủi, không một lời an ủi sáo rỗng, cũng không hứa hẹn điều gì viển vông vậy mà Thẩm Chi Ninh lại bất giác đọc đi đọc lại rất nhiều lần. 

Suốt ba năm qua, mỗi khi cô nghĩ mình không thể tiếp tục thì những lá thư như thế lại xuất hiện đúng lúc. Người gửi chưa từng hỏi cô có khỏe không cũng chưa từng nhắc đến vụ tai nạn hay những lời chế giễu ngoài kia.

Dường như người ấy luôn tin rằng Thẩm Chi Ninh đủ mạnh mẽ để tự đứng dậy, chỉ cần có ai đó nhắc cô đừng quên con đường phía trước. Cô gấp lá thư lại thật cẩn thận rồi mở chiếc hộp gỗ nhỏ trong ngăn kéo. Bên trong đã có hơn ba mươi bức thư được xếp ngay ngắn theo thứ tự thời gian. Những trang giấy màu ngà dần phủ kín chiếc hộp, giống như từng mảnh ánh sáng được cất giữ suốt ba năm tăm tối nhất của cuộc đời.

Ở một nơi khác của thành phố, ánh đèn trong văn phòng chủ tịch Thịnh Thế cuối cùng cũng tắt. Tần Dư Hạ đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn màn đêm phủ xuống những tòa nhà cao tầng. Cơn đau nơi lồng ngực lại âm ỉ kéo đến nàng vịn tay lên thành kính, hơi thở vẫn đều đặn đến mức không ai nhận ra sự khác thường. Người thư ký bước vào mang theo cốc nước ấm và lọ thuốc đã mở nắp sẵn. 

Lần này Tần Dư Hạ không từ chối, nàng lấy một viên thuốc đặt lên đầu lưỡi nhấp một ngụm nước rồi khép mắt trong chốc lát. “Đã gửi chưa?” Thư ký gật đầu. “Vừa nhận được thông báo, bưu kiện đã đến nơi.” Một khoảng lặng rất dài bao trùm căn phòng, Tần Dư Hạ vẫn nhìn về phía những ánh đèn xa xôi ngoài cửa kính nơi có một con phố cũ mà nàng chưa từng bước đến trong suốt ba năm qua. 

Cuối cùng nàng chỉ đáp: “Vậy là được rồi.” Không ai biết người phụ nữ luôn đứng trên đỉnh cao quyền lực ấy mỗi tháng đều âm thầm chọn lựa từng nguyên liệu quý nhất, tự tay viết từng lá thư rồi gửi đi như một thói quen. Cũng không ai biết, trong chiếc ngăn kéo đã khóa kín nhiều năm ngoài những bản báo cáo tài chính và tài liệu mật của tập đoàn, còn có một tấm ảnh cũ chụp hai cô gái tuổi mười bảy đứng dưới tán hoa diên vĩ. 

Góc ảnh đã ngả vàng theo năm tháng nhưng người trong ảnh vẫn cười rực rỡ như ngày đầu tiên gặp gỡ. Tần Dư Hạ đưa tay vuốt lên tấm ảnh ấy, ánh mắt dịu xuống trong một khoảnh khắc ngắn rồi nhanh chóng trở về vẻ bình lặng thường ngày. 

Đêm đông ngoài cửa sổ vẫn lạnh như cũ nhưng có lẽ ở một nơi nào đó người con gái mà nàng vẫn luôn dõi theo đã nhận được món quà đúng lúc trước khi đánh mất niềm tin vào chính mình.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Mùi Hương Cuối Cùng