Chương 1

Buổi trưa đầu hạ, mặt đường như bị nắng nung đến mức những tầng không khí cũng trở nên méo mó. Chiếc xe màu đen lặng lẽ lướt qua dòng người đông đúc, khoang xe mát lạnh ngăn cách hoàn toàn với hơi nóng bỏng rát bên ngoài. Châu Quân Hiên tựa lưng vào ghế sau, khẽ day mi tâm đã nhức âm ỉ sau gần 5 tiếng đồng hồ họp liên tục. 

Trên màn hình máy tính bảng vẫn còn dở bản báo cáo doanh thu quý. Điện thoại không ngừng hiện thông báo từ các Phó tổng vùng nhưng cô không còn tâm trạng đọc tiếp. Đôi mắt mệt mỏi vô thức nhìn ra ngoài cửa kính, đúng lúc chiếc xe đi ngang một nhà hàng mới khai trương của tập đoàn Châu Kỳ – Tập đoàn cho chính bố cô một tay gây dựng.

Băng rôn đỏ treo kín mặt tiền, bóng bay đủ màu lay động trong gió nóng, tiếng nhạc rộn ràng hòa cùng tiếng cười nói của khách khiến cả con phố như sáng bừng sức sống. Đó vốn là hình ảnh mà Châu Quân Hiên đã mất nhiều năm gây dựng cho chuỗi nhà hàng của mình: náo nhiệt, trẻ trung, khiến bất kỳ ai đi ngang cũng một phần chú ý. 

Thế nhưng giữa khung cảnh ấy, ánh mắt cô chợt khựng lại ở nhân vật gấu đứng trước cửa.

Bộ đồ gấu màu nâu to lớn đáng lẽ phải nhảy múa thật sôi động để thu hút khách thì chỉ lắc lư nhè nhẹ, từng bước chậm chạp như thể đang gồng mình chống đỡ điều gì đó. Không có những động tác vung tay khoa trương, cũng chẳng có màn xoay người hay tung hứng vui nhộn. Chỉ là những cái nghiêng đầu, nhún chân đầy khó khăn, giống một cái bóng đang cố hoàn thành công việc hơn là một linh vật mang đến niềm vui.

Châu Quân Hiên khẽ cau mày, ánh mắt vẫn dõi theo hình bóng chú gấu đang nhún nhảy uể oải trước cửa hàng. Một lúc sau, cô mới nghiêng đầu hỏi người trợ lý ngồi phía trước: “Quản lý cửa hàng này là ai?” 

Người trợ lý lập tức quay lại, cẩn thận đáp: “Dạ, đây là cửa hàng mới khai trương sáng nay…” 

Quân Hiên khép tập tài liệu trên đùi, giọng nói vẫn bình thản như đang đưa ra một quyết định rất đỗi bình thường: “Cắt người mặc mascot đó đi. Không đủ năng lượng, đứng trước cửa hàng như vậy chỉ làm giảm hình ảnh thương hiệu.” 

Người trợ lý vội vàng gật đầu: “Vâng, tôi sẽ báo ngay.”

Châu Quân Hiên không nhìn thêm lấy một lần. Trong thế giới của cô, thương hiệu luôn được tạo nên từ những chi tiết nhỏ nhất và cũng có thể bị phá hỏng chỉ vì một sơ suất cỏn con. Kinh doanh chưa bao giờ là nơi dành cho sự cẩu thả.

Chiếc xe chậm rãi hòa vào dòng phương tiện đông đúc bỏ lại phía sau tiếng nhạc khai trương vẫn rộn ràng dưới cái nắng mùa hạ gay gắt. Còn bóng dáng chú gấu kia cũng nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt cô như một chi tiết nhỏ chẳng đáng để lưu tâm.

Mãi đến giờ nghỉ trưa, tiếng nhạc sôi động mới ngừng hẳn. Người mặc bộ đồ gấu nặng nề lặng lẽ đi vòng ra phía hông cửa hàng, nơi khuất nắng và cũng khuất hẳn ánh nhìn của khách qua đường. Cô hơi nghiêng người, khẽ chạm vai vào một nhân viên đang bê thùng nước đi ngang, giọng nói yếu đến mức gần như tan vào không khí: “Anh… giúp em tháo mũ được không?” 

Chàng trai kia thoáng khựng lại rồi vội gật đầu, cẩn thận đưa tay nhấc chiếc đầu gấu dày cộm ra khỏi người cô.

Chiếc mũ vừa được tháo xuống, hơi nóng bị giữ kín suốt nhiều giờ lập tức ùa ra ngoài. Mái tóc dài bết chặt vào hai bên gò má vì mồ hôi, vài lọn tóc ướt đẫm dính lên vầng trán trắng nhợt. 

Khuôn mặt cô đỏ bừng vì ngột ngạt, đôi môi khô khốc đến mức hơi tái đi, từng giọt mồ hôi lăn dọc theo cằm rồi lặng lẽ rơi xuống nền gạch. Cô cúi đầu hít một hơi thật sâu như người vừa được kéo lên khỏi mặt nước, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp.

Đó là Dư Hà Tuệ. Hai bên vai áo rỗng lặng lẽ buông xuống theo chiều gió, phần tay áo được khâu gập gọn gàng càng khiến khoảng trống nơi hai cánh tay từng tồn tại trở nên nhói lòng hơn. Thân hình cô gầy đến mức bộ đồng phục mascot vốn đã rộng nay lại càng lùng bùng như treo trên một chiếc móc áo, xương quai xanh hiện rõ dưới lớp da trắng xanh mỏng manh, cổ áo cũng vì vóc người quá gầy mà trễ xuống một bên vai. 

Cô mới hai mươi bốn tuổi, độ tuổi đáng lẽ phải rực rỡ nhất của một người con gái, nhưng gương mặt ấy lại mang theo vẻ hốc hác và bình lặng của một người đã quen gánh chịu quá nhiều khổ cực.

Người quản lý cửa hàng cầm theo một chiếc phong bì bước chậm về phía cô, trên gương mặt hiện rõ vẻ áy náy. Ông đứng trước mặt Hà Tuệ vài giây, dường như đang lựa lời, rồi mới khẽ gọi: “Hà Tuệ.” 

Cô gái ngẩng đầu nhìn ông, ánh mắt vẫn còn vương chút mệt mỏi sau nhiều giờ đứng dưới lớp mascot dày cộm. Người quản lý siết nhẹ chiếc phong bì trong tay, giọng nói nhỏ đi rất nhiều: “Công ty… vừa thông báo đã chọn được người khác thay vị trí mascot.”

Không gian bỗng lặng xuống. Dư Hà Tuệ không hỏi vì sao, cũng không tỏ ra bất ngờ, chỉ khẽ cụp mắt nhìn xuống nền gạch rồi mỉm cười nhàn nhạt. Nụ cười ấy bình tĩnh đến mức khiến người đối diện càng thêm áy náy. 

Một lúc sau cô mới khẽ đáp: “…Vâng, em hiểu rồi.” Giọng nói nhẹ tênh, như thể chuyện vừa nghe chỉ là điều sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, bình tâm đón nhận.

Người quản lý thấy vậy càng không nỡ, vội vàng lên tiếng giải thích: “Không phải vì em làm không tốt đâu. Thật ra ai cũng thấy em rất cố gắng, đến trưa vẫn không than lấy một câu. Chỉ là công việc này cần hoạt náo nhiều hơn, phải nhảy, phải múa để kéo khách vào cửa hàng. Em…” 

Ông khựng lại, nhìn hai bên tay áo trống rỗng của cô rồi thở dài. “Em đã làm hết sức rồi.” 

“Vâng, em hiểu mà ạ” Hà Tuệ vẫn giữ nét cười nhàn nhạt mà trả lời.

Cô hiểu hơn bất kỳ ai rằng một người không còn đôi tay thì ngay cả việc giữ thăng bằng trong bộ đồ mascot cũng khó hơn người khác rất nhiều. Cô đã cố dùng cả bờ vai, cả phần thân trên để tạo cảm giác đang vẫy tay, đang nhảy múa nhưng dù cố gắng đến đâu, những động tác ấy vẫn cứng nhắc và thiếu sức sống.

Người quản lý lặng lẽ đưa chiếc phong bì sang cho cô. “Đây là tiền công hôm nay.” 

Nói rồi, ông quay người lấy thêm một hộp cơm còn nóng đặt vào lòng Hà Tuệ, giọng nói hiền từ hơn hẳn: “Còn đây là cơm của nhân viên. Em mang về đi, tối hẵng ăn.” 

Hà Tuệ vội lắc đầu, gương mặt lộ rõ vẻ ngại ngùng. “Không cần đâu anh, em…” Ông mỉm cười cắt ngang: “Cầm đi. Coi như anh mời một bữa, cũng chẳng đáng là bao.”

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    2 tuần trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 1
Đợi em vẽ lại bình minh