Chương 2
Suốt những năm tháng bươn chải một mình giữa thành phố rộng lớn này, điều khiến Dư Hà Tuệ dễ đỏ mắt chưa bao giờ là những lời chê bai hay ánh nhìn thương hại. Cô đã quen với chúng từ rất lâu, chỉ có những lòng tốt nhỏ bé, giản dị như một hộp cơm còn nóng, một câu nói quan tâm mới khiến trái tim vốn đã chai sạn của cô bất giác rung động.
Cô cúi đầu thật thấp, khẽ ôm lấy hộp cơm trong lòng: “Em cảm ơn anh.” Rồi cô xoay người lặng lẽ rời khỏi cửa hàng ôm theo chiếc hộp cơm vẫn còn tỏa hơi ấm.
Ít ai biết rằng trước khi trở thành cô gái gầy gò ngày ngày làm đủ mọi công việc để kiếm sống, Dư Hà Tuệ từng là học sinh xuất sắc của lớp năng khiếu Hội hoạ. Khi ấy, cô cũng giống biết bao người trẻ khác, có đôi tay mềm mại luôn vương mùi màu vẽ, có những đêm thức trắng chỉ để hoàn thiện một bức tranh và từng mơ đến một ngày sẽ mở được triển lãm của riêng mình.
Cô từng tin rằng chỉ cần đủ cố gắng hội họa sẽ đưa mình đến một cuộc đời khác.
Thế nhưng, tai nạn năm mười tám tuổi đã cắt đứt tất cả chỉ trong một khoảnh khắc. Nó lấy đi đôi cánh tay, cũng lấy đi gần như toàn bộ con đường tương lai mà cô từng dày công vun đắp.
Cha mẹ nuôi đã từng rất yêu thương cô, từng tự hào vì cô học giỏi, ngoan ngoãn và có tài năng. Chỉ là, sự kỳ vọng của họ dành cho cô quá lớn, khi tai nạn xảy ra, người chịu đựng nỗi đau không chỉ có riêng Hà Tuệ.
Họ dần không còn đủ can đảm để đối diện với hiện thực rằng đứa con mình từng đặt bao hy vọng nay sẽ phải sống cả đời trong khiếm khuyết. Họ không nhẫn tâm đưa cô trở lại cô nhi viện mà vẫn chu cấp học phí để cô học hết đại học
Nhưng sau ngày cô cầm tấm bằng tốt nghiệp, họ cũng lặng lẽ rời khỏi cuộc đời cô như chưa từng quen biết.
Kể từ ngày ấy, Dư Hà Tuệ thật sự chỉ còn lại một mình giữa thành phố rộng lớn. Không người thân, không chỗ dựa, cũng chẳng có ai để gọi về mỗi khi mệt mỏi. May mắn duy nhất là hội họa vẫn chưa quay lưng với cô, khi không còn đôi tay, cô bắt đầu học cách ngậm cọ bằng miệng.
Ban đầu chỉ là những đường nét méo mó, rồi những lần cổ cứng đến không thể cúi xuống, môi bật máu vì cắn thân cọ quá lâu, hai bờ vai đau nhức đến mức cả đêm không sao chợp mắt.
Người khác chỉ cần vài phút để hoàn thành một nét vẽ, còn cô phải đánh đổi bằng hàng trăm, hàng nghìn lần thất bại mới có được một đường cọ như ý.
Có lẽ cũng vì đã đi qua quá nhiều mất mát nên những ước mơ của Dư Hà Tuệ từ lâu đã trở nên nhỏ bé đến lạ.
Cô chưa từng nghĩ đến nhà cao cửa rộng hay một cuộc sống giàu có. Điều cô mong mỏi nhất chỉ là mỗi tháng kiếm đủ tiền để mua thêm vài tuýp màu mới, thay một cây cọ đã sờn lông hay một xấp giấy vẽ còn thơm mùi mới.
Chỉ cần mỗi sáng thức dậy vẫn còn được ngậm cây cọ, vẫn còn có thể vẽ thêm một bức tranh với cô như vậy đã đủ để tin rằng mình vẫn đang sống và cuộc đời này vẫn còn chừa lại cho mình một chút dịu dàng.
….
Buổi tối, căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông lại sáng lên bởi ánh đèn vàng đã cũ. Ánh sáng mỏng manh phủ lên bức tường loang lổ, phủ lên chiếc bàn gỗ sứt một góc và cả hộp cơm cô vừa mang về.
Cơm đã nguội từ lâu, miếng thịt kho cũng không còn giữ được hơi nóng vậy mà Dư Hà Tuệ vẫn ăn rất ngon lành. Cô nhai từng hạt cơm cẩn thận như sợ bỏ sót một chút hương vị nào, đôi mắt cong cong ánh lên vẻ thỏa mãn giản dị.
Ăn xong, cô chạm phần chỏm cụt lên màn hình điện thoại. Ánh sáng xanh nhạt hắt lên gương mặt gầy gò, phản chiếu con số ít ỏi trong tài khoản. Nụ cười nơi khóe môi chậm rãi lắng xuống thay vào đó là một tiếng thở rất khẽ.
Vẫn chưa đủ, vẫn còn thiếu một khoản nữa mới mua được bộ màu mới. Cô nhớ đến những tuýp màu đã bị bóp lép, vài màu chỉ còn sót lại chút sơn khô ở tận đáy, mỗi lần dùng đều phải cố nặn từng chút một.
Hà Tuệ nhìn màn hình thêm vài giây rồi bình thản tắt máy, không sao cả, hôm nay chưa đủ thì ngày mai kiếm tiếp.
Nghỉ ngơi chưa được bao lâu, Hà Tuệ lại thay bộ quần áo cũ quen thuộc. Cô cẩn thận đặt những hộp sơn, cọ vẽ và vài dụng cụ lặt vặt vào chiếc túi vải đã bạc màu, dây túi vòng qua cổ rồi buông xuống trước ngực. Chiếc túi đầy ắp nặng trĩu kéo bờ vai gầy hơi chùng xuống nhưng gương mặt cô vẫn giữ nguyên ánh cười dịu dàng.
Bóng dáng nhỏ bé ấy lặng lẽ bước ra khỏi con hẻm, hòa vào màn đêm cùng chuyến xe buýt cuối ngày. Dưới ánh đèn đường, tấm lưng mảnh mai như có thể bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào vậy mà bước chân vẫn tự tin mang theo một niềm hy vọng rất nhỏ.
Cô biết, chỉ cần hoàn thành thêm công việc tối nay mình sẽ lại có thêm một khoản tiền để tiếp tục sống.
Điểm đến của cô là một cửa hàng mới thuộc chuỗi nhà hàng Châu Kỳ. Ban ngày nơi ấy tấp nập khách ra vào nên việc vẽ tranh tường chỉ có thể thực hiện sau khi cửa hàng đóng cửa. Khi Hà Tuệ đến nơi, những chiếc bàn ghế đã được xếp gọn, nhân viên đang tất bật dọn dẹp những công việc cuối cùng. Phía ngoài lớp kính lớn, thành phố vẫn sáng rực ánh đèn, còn bên trong chỉ còn tiếng quạt thông gió khe khẽ và mùi sơn mới phảng phất trong không khí.
Cô ngẩng đầu nhìn khoảng tường trắng rộng trước mặt, đôi mắt chậm rãi sáng lên. Bao nhiêu mệt mỏi của một ngày dài dường như tan biến chỉ trong khoảnh khắc ấy. Chỉ cần đứng trước một khoảng tường còn trống và được tự do phủ lên đó những gam màu mình yêu thích, Dư Hà Tuệ lại cảm thấy thế giới này thật dịu dàng để cô tiếp tục cố gắng thêm một ngày nữa.
Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, Dư Hà Tuệ lặng lẽ đứng trước bức tường trắng còn dang dở. Cô nghiêng đầu ngậm lấy thân cọ, kiên nhẫn đưa từng nét màu lên mặt tường rộng lớn. Động tác chậm rãi nhưng dứt khoát như thể mỗi đường cọ đều đã được cô vẽ đi vẽ lại hàng trăm lần trong tâm trí.
Cái cổ đã mỏi cứng từ lâu, bờ vai cũng đau nhức vì phải giữ thăng bằng suốt nhiều giờ vậy mà khi ngước nhìn những mảng màu dần hiện lên dưới ánh đèn, đôi mắt vẫn long lanh đầy năng lượng.
Đúng lúc bức tranh sắp hoàn thiện thêm một khoảng lớn, bầu trời oi bức cả ngày bất ngờ bị xé toạc bởi một tiếng sấm trầm đục. Chỉ trong chớp mắt, những hạt mưa đầu tiên đã rơi xuống rồi nhanh chóng hóa thành màn nước trắng xóa phủ kín cả con phố.
Công trình từ trước đã dựng sẵn một tấm bạt lớn để bảo vệ lớp sơn mới, nhưng mái che ấy chỉ vừa đủ phủ lên bức tranh còn người đứng vẽ vẫn hoàn toàn ở ngoài rìa. Hà Tuệ khẽ lùi về sát mép bạt, cố né thêm một chút nhưng nước mưa vẫn bị gió hất nghiêng, lạnh buốt táp thẳng lên mái tóc, lên gương mặt và tấm lưng gầy guộc của cô.
Chẳng mấy chốc, mái tóc dài đã bết lại vì nước, những sợi tóc ướt sũng dính vào gò má tái nhợt. Bộ quần áo mỏng nhanh chóng thấm đẫm, nặng trĩu ôm sát lấy thân người mảnh khảnh, đôi giày cũ cũng ngập nước đến mức mỗi lần nhích chân đều phát ra tiếng lép nhép khe khẽ.
Thế nhưng Hà Tuệ không hề nhìn bản thân lấy một lần, cô thỉnh thoảng lại ngước mắt về phía bức tranh vẫn nằm yên dưới mái bạt khô ráo, trong lòng thở phào khi thấy từng mảng màu vẫn còn nguyên vẹn. Chỉ cần bức tranh không bị hỏng, còn bản thân có ướt thêm một chút cũng chẳng sao.
Cửa hàng đã đóng, công trình vẫn chưa bàn giao nên cô không được phép bước vào bên trong tránh mưa. Người làm thuê như cô chỉ có thể đứng ngoài khu vực quy định, lặng lẽ chờ thời tiết dịu lại rồi tiếp tục công việc của mình.
Hà Tuệ chỉ im lặng đứng đó, nép mình dưới phần mái che ít ỏi, kiên nhẫn đợi cơn mưa bớt nặng hạt, đợi đôi môi bớt tê vì lạnh để lại ngậm lấy cây cọ. Hình như cuộc đời đã quen đối xử với cô như thế, mỗi khi giông bão kéo đến thì người đầu tiên ướt luôn là cô.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm