Chương 3
Châu Quân Hiên đã xem đi xem lại không dưới mười lần bản báo cáo chi phí của các cửa hàng mới. Từng khoản truyền thông, thiết kế, mỹ thuật hay vật tư đều được trình bày rất đẹp, con số khớp đến mức gần như không tìm được bất kỳ sai sót nào.
Thế nhưng càng nhìn, cô càng cảm thấy có gì đó không đúng. Một cửa hàng được đầu tư hàng chục tỷ đồng lẽ ra phải có chất lượng hoàn thiện tương xứng. Nhưng từ không gian, vật liệu sử dụng cũng hoàn toàn không xứng với mức ngân sách đã được phê duyệt. Đó không phải cảm giác mơ hồ mà là trực giác đã được mài giũa suốt nhiều năm làm thương hiệu.
Trong đầu Châu Quân Hiên chỉ hiện lên một đáp án. Có người đang rút ruột dự án. Chỉ tiếc, cho đến hiện tại, cô vẫn chưa tìm được bất kỳ bằng chứng nào đủ sức thuyết phục. Không phải vì đối phương làm quá sạch sẽ mà bởi bộ phận cô quản lý vốn không có quyền can thiệp vào khâu đấu thầu hay tài chính.
Toàn bộ hệ thống nhân sự, kiểm soát nội bộ, kế toán và lựa chọn nhà thầu đều nằm trong tay Châu Quân Minh. Muốn điều tra sâu hơn đồng nghĩa với việc phải bước vào phạm vi quản lý của người anh trai cùng cha khác mẹ, điều mà từ trước đến nay cả hai vẫn luôn ngầm tránh để duy trì sự cân bằng mong manh trong tập đoàn.
Đêm dần buông xuống, biệt thự nhà họ Châu vẫn sáng rực ánh đèn. Phòng ăn rộng đến mức có thể tiếp đãi hơn năm mươi người, chiếc bàn gỗ dài phản chiếu ánh đèn pha lê lấp lánh, những bình hoa nhập khẩu được thay mới mỗi ngày, dao nĩa bạc xếp ngay ngắn trên khăn trải bàn trắng tinh.
Thế nhưng tối nay, giữa không gian sang trọng ấy chỉ có ba người ngồi đối diện nhau. Châu Kỳ Tân vẫn ở vị trí chủ tọa quen thuộc. Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi mặc chiếc sơ mi màu xám nhạt, mái tóc đã điểm vài sợi bạc nhưng thần thái vẫn trầm ổn và uy nghiêm như những ngày đầu gây dựng Châu Kỳ.
Ông rất ít nói, càng hiếm khi để lộ cảm xúc nhưng chỉ cần ngồi đó cũng đủ khiến bầu không khí trên bàn ăn tự nhiên trở nên nặng nề.
Bên trái ông là Châu Quân Minh. Ba mươi hai tuổi, gương mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười ôn hòa, cử chỉ nhã nhặn đến mức khó tìm ra điểm để chê trách. Trong mắt nhân viên tập đoàn, anh luôn là vị lãnh đạo biết lắng nghe, biết quan tâm cấp dưới và đặc biệt rất yêu thương cô em gái tài giỏi của mình.
Chỉ có rất ít người hiểu rằng, sau nụ cười hiền hòa ấy là một sự tính toán kín kẽ đến đáng sợ. Mỗi lần Châu Quân Hiên giành thêm một thành tích, trong lòng anh lại nhiều thêm một phần bất an. Bởi cả hai đều hiểu rõ hơn ai hết, nhà họ Châu chỉ có một người đủ tư cách ngồi lên chiếc ghế chủ tịch và người còn lại, dù xuất sắc đến đâu cuối cùng cũng chỉ là kẻ đứng phía sau.
Đối diện Châu Quân Minh là Châu Quân Hiên. Mái tóc đen được búi gọn phía sau gáy, chiếc sơ mi trắng phối cùng quần âu tối màu đơn giản đến mức gần như không có bất kỳ món trang sức nào ngoài chiếc đồng hồ trên cổ tay. Cô ngồi rất thẳng, sống lưng như một đường kẻ hoàn hảo, ánh mắt bình tĩnh và lạnh lẽo như mặt hồ không gợn sóng.
Nếu Châu Quân Minh khiến người khác cảm thấy dễ gần thì Châu Quân Hiên lại giống một lưỡi dao được mài sắc đến cực hạn, càng im lặng càng khiến người đối diện không dám xem thường. Một người nắm trong tay tài chính, nhân sự và toàn bộ hệ thống đấu thầu; một người phụ trách kinh doanh, truyền thông, marketing cùng mạng lưới đối tác chiến lược.
Hai người chia nhau giữ hai nửa quan trọng nhất của Châu Kỳ, giống như xương sống và trái tim của một cơ thể khổng lồ. Thiếu một trong hai, tập đoàn đều khó có thể vận hành trọn vẹn.
Một lúc sau, Châu Kỳ Tân mới chậm rãi đặt đôi đũa xuống, cầm tách trà lên nhấp một ngụm rồi bình thản hỏi: “Cửa hàng khu Nam hôm nay khai trương thế nào?”
Châu Quân Hiên ngước mắt nhìn cha, giọng điềm tĩnh như mọi khi: “Doanh thu đúng kế hoạch, lượng khách ổn định, phản hồi ban đầu khá tích cực ạ.”
Chưa để khoảng lặng kéo dài, Châu Quân Minh đã mỉm cười tiếp lời: “Mảng truyền thông giao cho Hiên quả thật rất yên tâm. Dạo này em gái càng ngày càng khiến anh phải học hỏi.”
Lời nói nghe qua giống một lời khen chân thành nhưng Châu Quân Hiên chỉ khẽ nhếch môi. Cô quá hiểu người anh trai của mình, anh chưa từng khen ai vô cớ, càng không bao giờ khen cô nếu phía sau không còn điều gì khác.
Quả nhiên, Châu Quân Minh thong thả đặt ly rượu xuống rồi tiếp tục: “À phải rồi, hôm nay khu vực bức tranh tường thu hút rất nhiều khách đứng chụp ảnh, hiệu ứng trên mạng xã hội cũng khá tốt. Anh đã dặn thư ký gia hạn hợp đồng với đơn vị thực hiện rồi. Xem ra hướng đầu tư này rất đáng để phát triển thêm.”
Nói là báo cáo kết quả nhưng thực chất từng câu từng chữ đều khéo léo kéo công lao về phía bộ phận do anh phụ trách. Châu Quân Hiên lặng lẽ nhìn anh vài giây, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt. Cô không phản bác, cũng chẳng tranh công bởi cô hiểu, trước mặt cha mình người nào càng nóng vội chứng minh bản thân thì người đó càng dễ để lộ điểm yếu.
Bàn ăn một lần nữa rơi vào yên tĩnh. Một người vẫn mỉm cười ôn hòa như gió xuân, một người bình thản đến mức không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào. Châu Kỳ Tân chậm rãi thưởng trà, ánh mắt lướt qua hai người con rồi lại dừng trên khoảng không phía trước tựa như hoàn toàn không nghe thấy màn đối đáp vừa rồi.
Chính sự im lặng ấy mới là thứ khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt nhất. Không ai biết trong lòng ông nghiêng về ai nhiều hơn, cũng không ai đoán được người kế nhiệm thật sự của Châu Kỳ là ai.
Có người nói ông đang thử thách cả hai, cũng có người tin rằng ông đã sớm có đáp án, chỉ là vẫn kiên nhẫn chờ đến thời điểm thích hợp. Cho đến ngày chiếc ghế chủ tịch chính thức đổi chủ, mọi suy đoán vẫn chỉ là những quân cờ còn nằm trên bàn cờ chưa ai chịu lật.
…..
Mười một giờ đêm, chiếc xe màu đen chậm rãi rời khỏi biệt thự nhà họ Châu, lăn bánh trên con đường quen thuộc dẫn ra khu trung tâm thành phố. Tuyến đường này vốn rất yên tĩnh, hai hàng cây cổ thụ cao vút vươn tán lá che kín ánh đèn chỉ để lại từng mảng sáng vàng nhạt, loang loáng trên mặt đường đen bóng còn vương hơi ẩm.
Đây là quãng thời gian hiếm hoi trong ngày khiến Châu Quân Hiên cảm thấy dễ chịu. Không có điện thoại reo liên tục, không có những cuộc họp kéo dài bất tận, chỉ còn tiếng động cơ trầm ổn hòa cùng màn đêm tĩnh lặng, giúp những suy nghĩ đang căng cứng trong đầu có khoảnh khắc ngủ yên.
Cô khẽ hạ cửa kính xe, đưa tay mở chiếc hộp da nhỏ đặt cạnh ghế rồi rút ra một điếu thuốc. Tia lửa lóe lên trong tích tắc, phản chiếu gương mặt thanh tú nhưng lạnh nhạt của cô, rồi nhanh chóng bị gió đêm nuốt mất.
Một làn khói trắng mỏng chậm rãi tan vào không trung mang theo chút mùi thuốc lá nhàn nhạt. Có lẽ hôm nay những lời nói đầy ẩn ý của Châu Quân Minh, sự im lặng khó đoán của cha và cả những nghi ngờ về các dự án gần đây vẫn quẩn quanh trong đầu cô như một nút thắt chưa tìm được lời giải.
Đúng lúc chiếc xe rẽ qua đoạn đường lớn dẫn ra khỏi khu biệt thự, ánh mắt Châu Quân Hiên vô tình dừng lại bên vệ đường. Dưới cột đèn vàng nhạt, một cô gái nhỏ đang đứng dựa lưng vào thân cột điện. Cô mặc chiếc váy ôm sát màu đen đơn giản, bên ngoài chỉ khoác hờ một chiếc áo măng tô mỏng không đủ giữ ấm, mái tóc dài xõa xuống vai, thân hình mảnh khảnh gần như bị màn đêm nuốt chửng.
Đôi chân trắng nổi bật dưới ánh đèn, cả người nghiêng nghiêng như đang cố giữ thăng bằng, giống hệt một người đã kiệt sức nhưng vẫn cố đứng đợi ai đó. Khung cảnh ấy giữa con đường vốn hiếm người qua lại bỗng trở nên lạc lõng đến khó hiểu.
Châu Quân Hiên khẽ cau mày. Điều khiến cô chú ý không phải cách ăn mặc hay dáng vẻ của cô gái kia mà là vị trí cô đang đứng. Đây là tuyến đường duy nhất dẫn vào khu biệt thự cao cấp của nhà họ Châu, nơi hệ thống an ninh luôn được kiểm soát nghiêm ngặt, người lạ gần như không có lý do gì để xuất hiện một mình vào giờ này.
Một cảm giác khó chịu mơ hồ len lỏi trong lòng cô, giống như có thứ gì đó không đúng nhưng lại không thể gọi thành tên. Chiếc xe chỉ lướt qua trong vài giây ngắn ngủi, vậy mà đúng khoảnh khắc ánh đèn pha quét ngang gương mặt cô gái ấy, Châu Quân Hiên bất giác nheo mắt.
Làn da trắng đến nhợt nhạt hiện rõ dưới ánh sáng, đôi mắt rất lớn nhưng mờ đục vì mệt mỏi, ánh nhìn gần như không còn tiêu cự. Đôi môi đỏ sẫm, thân thể khẽ nghiêng về một phía như chỉ cần thêm một cơn gió nữa cũng đủ khiến cô ngã xuống mặt đường.
Gương mặt ấy mang đến cho Châu Quân Hiên một cảm giác quen thuộc lạ lùng như thể cô đã từng gặp ở đâu đó, hàng mày hơi nhíu lại, cố tìm kiếm trong trí nhớ nhưng vẫn không có kết quả.
“Có cần dừng xe không, Châu tổng?” Người tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, nhỏ giọng hỏi. Châu Quân Hiên thu ánh mắt về, bình thản đưa điếu thuốc ra ngoài cửa kính rồi đáp ngắn gọn: “Không cần.”
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, nhanh chóng bỏ lại bóng dáng nhỏ bé ấy phía sau. Thế nhưng đã đi được một quãng khá xa, Châu Quân Hiên vẫn không kéo cửa kính lên. Gió đêm lùa qua mái tóc, cuốn theo làn khói thuốc tan dần vào màn đêm tĩnh mịch.
Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng về phía trước nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên hình ảnh cô gái đứng một mình dưới ánh đèn vàng, mỏng manh như một chiếc lá giữa cơn gió, lặng lẽ mắc kẹt trong những suy nghĩ mà chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại bận tâm đến vậy.
Thật ra, cảnh tượng ấy vốn chẳng phải chuyện hiếm gặp.
Con đường này dẫn thẳng vào khu biệt thự của nhà họ Châu, mà trong khu biệt thự ấy lại có một người nổi tiếng ăn chơi hơn bất cứ ai.
Châu Phàm.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm