Chương 23

Giữa tháng Năm, phủ nhận được thư từ kinh thành gửi tới. Hầu phu nhân Dương Uyển Dửu ở trong thư bày tỏ sự kinh ngạc trước việc con gái nhà mình tự tay viết thư cho bà, đồng thời không tiếc lời khen ngợi Ninh Trường Nhạc đã dạy dỗ thê tử thật tốt.
Phu phụ Tĩnh An hầu đều là những người có tính khí sấm rền gió cuốn. So với vài trang thư dài dòng, lẩm cẩm mà Cố Nghênh Khê gửi về, thư hồi âm của họ lại vô cùng đơn giản, trực tiếp, chỉ ngắn ngủi vài dòng nhưng việc cần nói đều đã nói đủ.
Mấy ngày trước, thứ được gửi về hầu phủ ở Vân Đô Thành không chỉ có bức thư kia của Cố Nghênh Khê, mà còn có một số thứ do Ninh Trường Nhạc chuẩn bị kèm theo. Trong đó có các mẫu vải vóc mới của tiệm vải Ninh thị, và muối ăn do xưởng muối Ninh thị chế tạo.
Ngoài ra còn có một bức thư Ninh Trường Nhạc thỉnh an hai vị trưởng bối, đại khái cũng có nhắc đến dự định di dời sản nghiệp của Ninh thị cùng kế hoạch đưa phụ thân về Vân Đô Thành.
Cố hầu gia vốn là người từng chinh chiến chém gi3t trên sa trường, chẳng cần Ninh Trường Nhạc phải nói huỵch toẹt ra, ông cũng đoán được sản nghiệp Ninh thị hẳn là đang gặp khó khăn trong việc kinh doanh. Nếu không, đang yên đang lành mắc gì phải chuyển dời đi nơi khác?
Thư hồi âm cũng thật giản dị, vỏn vẹn bốn chữ:
【 Cứ việc mà làm. 】
Trong lòng Ninh Trường Nhạc liền tự khắc hiểu rõ. Điều này chứng tỏ vị nhạc phụ này của nàng nhìn nhận sự việc rất thấu đáo, lại còn bày tỏ rõ thái độ: Bất kể Ninh Trường Nhạc tính toán ra sao, Tĩnh An hầu phủ đều sẽ chống lưng cho nàng.
Cố Nghênh Khê vốn dĩ vô cùng mong ngóng thư hồi âm của mẫu thân nhà mình. Kết quả nhìn hồi lâu, trong thư toàn là lời khen ngợi dành cho phu nhân, đến nửa chữ cũng không nhắc tới nàng. Tiểu ngốc tử tủi thân bĩu môi.
Nàng biết phu nhân lợi hại, là phu nhân dạy giỏi, nhưng nàng cũng đã rất nỗ lực học tập mà, học cũng không tệ chút nào, sao mẫu thân lại không khen nàng lấy một câu chứ?
“Sau này, không cho, mẫu thân, viết thư nữa.” Tiểu ngốc tử có chút hờn dỗi đặt tờ thư xuống, ý định cầm bút viết thư trả lời lúc trước cũng tan biến sạch sành sanh.
“Làm sao thế? Khê Khê sao lại không muốn viết thư cho mẫu thân nữa?”
Ninh Trường Nhạc nhất thời không biết Tiểu Càn Quân nhà mình đang giận dỗi chuyện gì, bèn hiếu kỳ hỏi.
Cố Nghênh Khê tức tối nói: “Mẫu thân, toàn không, khen ta.”
Ninh Trường Nhạc thầm cười trộm. Cái đồ ngốc này, Dương Uyển Dửu khen nàng hay cảm ơn nàng, đó là vì đối với Dương Uyển Dửu thì nàng vẫn là người ngoài. Thân sơ có biệt, lễ nghĩa và khách sáo là những thứ luôn phải chú ý khi đối đãi với người ngoài.
Ngược lại, đối với con gái ruột của mình, Dương Uyển Dửu tự nhiên sẽ không xa cách như vậy.
“Khê Khê có tỷ tỷ khen ngợi còn chưa đủ sao?” Ninh Trường Nhạc không vội giải thích, mà lên tiếng trêu chọc Tiểu Càn Quân nhà mình trước. Biểu cảm của tiểu ngốc tử thật sự quá đỗi đáng yêu.
“Đủ.” Cố Nghênh Khê cúi đầu, xoắn xuýt ngón tay, dáng vẻ vô cùng thẹn thùng.
“Có lẽ, là Khê Khê, tham lam, cũng muốn, được a phụ, cùng mẫu thân, khích lệ.”
Ninh Trường Nhạc đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ xù xù của Tiểu Càn Quân nhà mình. Xúc cảm thực tốt, mái tóc mềm mại hệt như tính cách của nàng ấy vậy. Ninh Trường Nhạc không khỏi cảm thán, nàng sắp sửa yêu luôn mái tóc đen mượt mà này của Tiểu Càn Quân nhà mình rồi.
“Khê Khê không phải tham lam, muốn được công nhận là chuyện bình thường mà, dù sao Khê Khê của chúng ta cũng đã nỗ lực như thế.” Ninh Trường Nhạc chủ động móc lấy ngón tay Cố Nghênh Khê, ngăn tiểu ngốc tử tiếp tục giày vò ngón tay mình.
“Nhưng mẫu thân đã công nhận Khê Khê rồi đó chứ, chính vì Khê Khê làm rất tốt, nên mẫu thân mới khen tỷ tỷ dạy giỏi đó thôi?”
“Nhưng, mẫu thân, đâu có nói.” Tiểu ngốc tử không hiểu, nếu cảm thấy nàng làm tốt, sao không trực tiếp khen nàng mà lại đi khen phu nhân chứ?
“Bởi vì Khê Khê hiện tại đang ở trong tay ta, mẫu thân phải lấy lòng ta, nếu không sợ ta sẽ bắt cóc Khê Khê đi mất, không bao giờ đưa về Vân Đô Thành nữa.”
Ninh Trường Nhạc giả vờ bày ra bộ dạng hung ác. Nhưng kỳ thực, gương mặt kia của nàng vốn dĩ đã đẹp đến mức vô lý, có cố tình tỏ ra độc ác tàn nhẫn thì cũng chẳng dọa nổi Tiểu Càn Quân nhà mình.
Cố Nghênh Khê thậm chí còn thấy phu nhân vô cùng thú vị, thế là nàng rất không nể mặt mà bật cười.
“Khê Khê, tự nguyện, đi theo, phu nhân, không cần bắt cóc.”
Xem kìa, xem cái bộ dạng không có tiền đồ này kìa.
Thúy Trúc hầu hạ Cố Nghênh Khê nhiều năm như vậy, biết thế nữ nhà mình không được thông minh cho lắm, nhưng cái bộ dạng mắt long lanh nhìn người ta, chỉ một câu đã bị dụ đi mất thế này, không biết hầu gia và phu nhân mà biết được thì nên vui mừng hay nên phát sầu đây.
Lưu Chu dù sao cũng là thị nữ của hồi môn của Ninh Trường Nhạc, thấy thế nữ đối với tiểu thư nhà mình một lòng một dạ như vậy, tự nhiên là vô cùng vui mừng.
Thế là hai thị nữ hầu hạ bên cạnh khi nghe thấy lời này của Cố Nghênh Khê, cảm xúc trong lòng lại một trời một vực: một người thì cạn lời đến mức không nỡ nhìn, một người lại tràn ngập vui sướng.
“Phụt ~ Khê Khê thật ngoan.” Ninh Trường Nhạc cũng nhịn không được mà cong cong khóe mắt, khẽ che môi nở nụ cười.
“Hắc hắc.” Tiểu ngốc tử sớm đã quên bẵng nỗi buồn vì không được mẫu thân khen ngợi lúc trước, giờ chỉ biết ngồi ngốc ở đó cười khờ.
Lúc ấy Cố Nghênh Khê vẫn chưa được học qua binh pháp, vì thế không biết trong binh pháp có một chiêu gọi là Mỹ nhân kế.
Dĩ nhiên, ngay cả khi sau này Cố Nghênh Khê đã học xong binh pháp, nàng nghĩ, bản thân mình vĩnh viễn vẫn sẽ thần phục trước tuyệt thế dung nhan của phu nhân nhà mình.
Không phải chí tiến thủ của nàng bạc nhược, mà thực sự là thực lực của quân địch quá mạnh, mặc dù phu nhân nhà nàng cũng chưa từng thực sự dùng mỹ nhân kế với nàng bao giờ.
Cũng không biết có phải vì Ninh Hằng Thái thấy phiền phức với đứa nhỏ Cố Nghênh Khê này hay không, mà dạo gần đây ông đều không cho Cố Nghênh Khê và Ninh Trường Nhạc qua dùng bữa cùng, còn dặn dò hai người không cần ngày ngày đến thỉnh an nữa.
Nguyên văn lời của Ninh lão gia tử là: “Ninh thị không có nhiều quy củ như vậy”.
Ninh Trường Nhạc không miễn cưỡng. Trong số những con thú nhỏ được Cố Nghênh Khê thuần dưỡng, nàng giữ lại một con sói con ở bên cạnh bầu bạn với Ninh Hằng Thái, số còn lại đều được Ninh Trường Nhạc gửi đến các nơi sản nghiệp khác nhau.
Đáng nhắc tới là, qua sự đấu tranh không ngừng nghỉ của Ninh lão gia tử, con sói con được giữ lại đã cải tên thành công thành “Ô Vân”, nghe lọt tai hơn hẳn những cái tên kỳ quái, loạn cào cào do Cố Nghênh Khê đặt ban đầu.
Tiểu ngốc tử còn chưa kịp thương cảm cho việc chia ly, Ninh Trường Nhạc đã sai quản gia mua về cho nàng rất nhiều chim chóc cùng cá cẩm lý, thậm chí còn mua không ít dế mèn. Ninh Trường Nhạc sợ rắn nên không dám để quản gia mua loại đó, trước mắt chỉ mua mấy con chạch nhỏ còn sống.
Tiểu ngốc tử lúc này đờ đẫn thật sự, nhìn đống thú nhỏ trước mắt mà há hốc mồm, tâm trạng phức tạp chưa từng có trong suốt hai mươi năm cuộc đời qua.
Yết hầu nàng khẽ chuyển động, nuốt một ngụm nước bọt, vô cùng căng thẳng.
“Phu nhân, nàng thế này là…?” Cố Nghênh Khê thừa nhận mình có chút hoảng. Tuy nàng thích động vật nhỏ, nhưng nói thật, trên đời này chẳng mấy ai có thể bình tĩnh tiếp nhận việc biến sở thích của mình thành công việc cả.
“Gần đây tỷ tỷ bị người ta bắt nạt ~ Khê Khê không muốn giúp tỷ tỷ sao?”
Ninh Trường Nhạc chớp chớp mắt, tủi thân rúc vào lòng Tiểu Càn Quân nhà mình, túm lấy vạt áo trước ngực Cố Nghênh Khê, giọng điệu mềm mỏng.
Tiểu ngốc tử là người thế nào cơ chứ? Sao có thể chịu đựng được cảnh phu nhân nhà mình bị người ta bắt nạt!
Nàng lập tức mở miệng phụ họa: “Là ai, bắt nạt, phu nhân? Khê Khê, sẽ vì phu nhân, báo thù!”
Nàng không nhìn thấy, Ninh Trường Nhạc đang ở trong lòng nàng lúc nghe được câu này thì đôi mắt khẽ híp lại đầy vui sướng. Nàng hoàn toàn không thấy hành vi lừa gạt tiểu ngốc tử của mình có gì đáng hận. Làm nũng với Càn Quân của mình thì sao gọi là tính kế được chứ?
Dĩ nhiên là không rồi, đây gọi là tình thú giữa thê thiếp với nhau.
“Tỷ tỷ cũng không biết, cho nên mới cần Khê Khê giúp tỷ tỷ tóm bằng được kẻ xấu đứng sau lưng.”
Ninh Trường Nhạc đại khái đoán được là ai, nhưng lúc này tự nhiên phải nói là không biết. Những con vật nhỏ kỳ lạ này chính là công cụ để giúp nàng thám thính tình báo.
Nàng tuy đoán được kẻ quấy rối là ai, nhưng đối với kẻ chủ mưu đứng sau màn thì vẫn chưa có manh mối. Con người ta không thể cứ mãi bị động chịu đòn, bị người ta trèo lên đầu lên cổ mà vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt, đó tuyệt đối không phải phong cách hành sự của Ninh Trường Nhạc.
Chỉ là nàng cũng phải cân nhắc, những con vật nhỏ này tuy nghe lén, dò la rất tiện lợi, không gây sự chú ý của đối phương, nhưng việc truyền đạt tình báo lại rất khó khăn, đặc biệt là cuối cùng đều phải do Tiểu Càn Quân của nàng thuật lại từng chút một.
“Khê Khê có thể kết nối bọn họ lại, để mấy con chim nhỏ kia làm trưởng nhóm, gom góp tin tức thu thập được rồi mỗi ngày bay về báo lại cho Khê Khê.”
Nói thật, nếu đám thú nhỏ này có linh trí cao hơn một chút, biết suy nghĩ, e là chúng sẽ muốn hỏi một câu: “Đây có phải là tên tư bản vạn ác không vậy?”.
Chim nhỏ: Có vô lý quá không? Ai mà hiểu nổi chứ, đang yên đang lành tự dưng phải đi làm chim làm công.
Đáng tiếc là loài vật không hiểu những chuyện này, chỉ cần có cái ăn, bảo chúng ghi nhớ cuộc đối thoại của con người rồi truyền tin về là được, việc này đối với chúng chẳng có gì khó khăn.
Cái khó là ở Cố Nghênh Khê. Chim chóc và cá cẩm lý thì nàng từng tiếp xúc qua, làm mấy việc này tự nhiên không thành vấn đề.
Nhưng còn dế mèn và giun đất… Tiểu ngốc tử có chút khó xử nhìn phu nhân nhà mình.
“Bọn họ, giao tiếp, không được.” Cố Nghênh Khê ủy khuất nói.
Ninh Trường Nhạc nghĩ rất đơn giản: Động vật càng nhỏ thì càng không dễ bị người ta chú ý, vì thế mới cố hết sức bảo quản gia tìm những loài vật nhỏ bé và phổ biến.
Quản gia đâu biết tính toán của nàng, tự nhiên sẽ không cân nhắc đến chuyện con vật này có biết mở mồm nói chuyện hay không. Chuyện này vốn dĩ cũng rất hoang đường, ai mà ngờ được Cố Nghênh Khê lại có khả năng giao lưu với động vật cơ chứ?
“Dế mèn không được sao?” Ninh Trường Nhạc có chút nghi hoặc. Giun đất không thể giao tiếp thì nàng hiểu được, nhưng dế mèn chẳng phải cũng có thể phát ra tiếng gáy sao?
Cố Nghênh Khê lắc đầu. Trong tai nàng, tiếng dế mèn chỉ là thứ âm thanh thuần túy, hoặc giả là nàng không hiểu được nó muốn biểu đạt điều gì.
“Chim nhỏ, sẽ, ăn thịt.”
Tiểu ngốc tử vừa rồi định thử giao lưu để phân công công việc, đám chim nhỏ vừa nhìn thấy giun đất liền nháo nhào kêu đói. Nàng bắt chúng mang theo lương thực của mình đi dò la tình báo, chuyện này cũng thật hợp lý, đói bụng thì tiện thể ăn luôn để bổ sung thể lực.
“……”
Ninh Trường Nhạc quả thực đã quên mất chuyện này.
Nói cho cùng, những con vật nhỏ này tuy có thể giao lưu với Tiểu Càn Quân nhà mình, nhưng trong tình huống linh trí của chúng còn thấp, bắt chúng làm trái với bản năng của loài vật thì quả thực không hợp lý cho lắm.
“Khê Khê đừng buồn, không phải lỗi của nàng, là tỷ tỷ suy nghĩ chưa thấu đáo.”
Thấy Tiểu Càn Quân nhà mình ủ rũ cúi đầu, nàng đoán được đối phương vì không thể thực hiện theo lời dặn của mình mà nảy sinh cảm giác tự trách, đau lòng.
Ninh Trường Nhạc chủ động nắm lấy tay Cố Nghênh Khê, kiễng chân đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên má nàng, dỗ dành tiểu ngốc tử.
“Không sao đâu, Khê Khê, chúng ta cũng chỉ đang thử nghiệm thôi mà. Hiện tại thế này cũng rất tốt, sau này tỷ tỷ sẽ biết loại động vật nào có thể đáp ứng được nhu cầu của chúng ta, đúng không?”
“Mấy cái này đều là nhờ có Khê Khê thì tỷ tỷ mới biết được đó, Khê Khê thật lợi hại ~”
Sắc mặt tiểu ngốc tử lập tức chuyển từ sầu não sang vui vẻ, cười híp mắt gật đầu, tràn đầy nhiệt huyết tiếp tục đi thuần dưỡng thú nhỏ. Ninh Trường Nhạc nhìn dáng vẻ hăm hở rời đi của nàng, khóe môi luôn giữ vẹn nụ cười.
Đúng lúc này, quản gia bước vào báo cáo, dáo dác nhìn quanh không thấy Cố Nghênh Khê đâu.
“Tiểu thư, người bên kia tới rồi.”
Ninh Trường Nhạc gật đầu, tính toán thời gian thì cũng hòm hòm rồi, có kẻ quả nhiên đã ngồi không yên.
Chúng nàng trở lại Nam Hoài Thành lâu như vậy, bên phía Tề gia vẫn luôn không phái người tới, chắc là do chuyện Ninh Hằng Thái tức giận đến phát bệnh dạo trước, bọn họ không tiện tới cửa vào lúc đó.
Nhưng mấy ngày nay Ninh Trường Nhạc lại cố ý cho người truyền ra tin tức sắp rời đi. Tề gia nếu có tâm tư gì, tự nhiên sẽ phải chọn đúng thời điểm này để tới cửa.
Bọn họ không dám trực tiếp lên tận hầu phủ ở Vân Đô Thành để tìm Ninh Trường Nhạc, nhưng phái người tới Ninh phủ ở Nam Hoài Thành để ra oai, tác oai tác quái kiểu trưởng bối thân thích thì chắc chắn vẫn có gan làm.
So với việc đòi tiền, giờ đây có lẽ bọn họ càng muốn mượn mối quan hệ của Ninh Trường Nhạc để bám vấu vào Tĩnh An hầu phủ hơn.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 23
Mỹ Nhân Cố Chấp Vớ Được Vợ Đẹp