Chương 24
Ninh Trường Nhạc đi tới chính sảnh tiếp khách, nàng không để Tiểu Càn Quân nhà mình đi theo vào cùng, định bụng tự mình lộ diện trước để xem xét tình hình, thế nhưng Cố Nghênh Khê lại lén lút nấp ngoài cửa nghe trộm.
Nàng ấy cũng không phải thật sự dính người đến mức ấy, chủ yếu là vì lo lắng Ninh Trường Nhạc sẽ bị bắt nạt. Dẫu sao hiện tại tiểu ngốc tử cũng đã biết chuyện nhạc phụ đại nhân nhà mình bị những người gọi là Tề thị đến làm cho tức giận tới mức ngã bệnh.
Ninh Trường Nhạc không muốn giấu giếm nàng ấy, ngày thường khi bàn bạc những việc này với quản gia cũng chưa từng cố ý né tránh, chính vì vậy mà Cố Nghênh Khê mới có chút lo lắng phu nhân nhà mình cũng sẽ bị người ta bắt nạt.
Ninh Trường Nhạc bảo nàng ấy cứ ngoan ngoãn ở lại thư phòng, nhưng Cố Nghênh Khê cứ nằng nặc đòi theo hai chân, có điều nàng ấy cũng không quấy phá đòi vào trong bằng được, chỉ canh giữ ngay ngoài cửa để tiện bề thấy tình thế bất ổn là có thể lập tức lao vào bảo vệ phu nhân.
Dĩ nhiên, tốt nhất là đừng xảy ra chuyện gì không hay, tiểu ngốc tử thầm nghĩ trong lòng.
Người đến nếu tính theo vai vế thì chính là cô của mẫu thân Ninh Trường Nhạc, tuổi tác đã lớn như vậy còn lặn lội một chuyến, đúng là chẳng dễ dàng gì.
Phía sau bà ta là một nữ Khôn Trạch trẻ tuổi, tuổi tác trông cũng xấp xỉ Ninh Trường Nhạc. Ninh Trường Nhạc thầm đoán trong lòng, đây e rằng là con cái của người con khác bên nhà ngoại.
Ninh Trường Nhạc vốn không biết nhiều về Tề thị, từ sau khi mẫu thân nàng là Tề Thư Lan qua đời, mối quan hệ với bên Tề thị coi như đã cắt đứt hoàn toàn, Ninh lão gia tử thậm chí đến cả sự khách sáo xã giao trên bề mặt cũng lười chẳng buồn làm.
Vừa thấy Ninh Trường Nhạc bước vào chính sảnh, vị lão nhân gia mà Ninh Trường Nhạc nên gọi một tiếng cô nãi nãi liền nện mạnh cây gậy chống xuống đất, trong mũi phát ra tiếng hừ lạnh đầy vẻ bất mãn.
Ninh Trường Nhạc vừa mới ngồi xuống, liền nghe thấy vị nữ Khôn Trạch trẻ tuổi đứng sau lưng cô nãi nãi lên tiếng.
Giọng điệu chua ngoa nanh nọc vang lên: “Biểu muội thật là có giá quá nhỉ, trèo lên cành cao rồi có khác, ta và cô nãi nãi ở đây đã đợi đến hơn nửa ngày trời, thế mà giờ này biểu muội mới khoan thai xuất hiện.”
Ninh Trường Nhạc không nhanh không chậm nhấp một ngụm trà, từ tốn mở lời: “Thật ngại quá, xin thứ cho ta mắt vụng về, ngươi là vị nào thế?”
“Ngươi!” Nữ tử kia bị nghẹn họng một cái, tức giận chỉ ngón tay vào Ninh Trường Nhạc, nhưng chợt nhớ đến chính sự khi tới Ninh phủ hôm nay nên rốt cuộc cũng nhẫn nhịn lại.
Nàng ta sa sầm nét mặt nói: “Ta tên Tề Nguyệt, ngươi phải gọi ta một tiếng biểu tỷ. Thân là thê tử của Hầu phủ Thế nữ mà một chút lễ nghi quy củ cũng không có, nhìn thấy trưởng bối còn chưa hành lễ đã tự tiện ngồi xuống.”
“Ồ, ra là vậy…” Ninh Trường Nhạc gật gật đầu, nhưng dường như chẳng hề có ý định sẽ thực sự mở miệng gọi người kia là biểu tỷ. Tề Nguyệt thấy thái độ này của nàng, đang định phát tác.
“Tề tiểu thư đây có cáo mệnh trên người chăng? Hay là thê thiếp của vị hoàng tử, hoàng nữ nào?” Ninh Trường Nhạc chậm rãi thong thả hỏi.
Tề Nguyệt nghe vậy thì ngẩn ra, lời này có ý gì đây?
“Ta làm sao có cáo mệnh được… Càn Quân nhà ta là Huyện lệnh huyện Vĩnh Ninh, Kha Mãn Hứa.”
“Thì ra là thế~” Ninh Trường Nhạc làm như thật mà cảm thán một câu, âm cuối kéo dài, khiến người nghe có thể nhận ra rõ ràng giọng điệu giễu cợt đầy châm biếm.
“Vậy thì ta nên xưng hô với ngươi là Kha phu nhân mới đúng. Có điều ~ Kha phu nhân vừa nhắc tới lễ nghi quy củ, hiện tại ta chính là Huyện chúa được Thánh thượng đích thân sắc phong, hai vị nhìn thấy ta thì nên hành lễ trước mới phải đạo.”
Thân là thê tử của Thế nữ, bình thường mà nói, trừ phi bản thân có cáo mệnh, hoặc giả là địa vị trong nhà ngang ngửa với Tĩnh An Hầu phủ, bằng không cơ bản chẳng có lý nào bắt Ninh Trường Nhạc phải chủ động hành lễ trước.
Huống hồ, hôn sự này của Ninh Trường Nhạc và Cố Nghênh Khê là do chính đương kim Thiên tử hạ chỉ ban hôn, lại còn đặc cách gia phong cho Ninh Trường Nhạc làm chính nhị phẩm Huyện chúa.
Thế nên ngay cả những quan viên có phẩm cấp thấp, gặp Ninh Trường Nhạc cũng đều phải hành lễ.
Chỉ là chẳng có ai giống như Tề Nguyệt, cứ nhất định phải tự mò đến trước mặt Ninh Trường Nhạc để tự chuốc lấy nhục nhã, bày ra cái giá trưởng bối làm gì. Tề thị các nàng đâu tính là trưởng bối chính thống của Ninh Trường Nhạc, thế mà cũng có da mặt mò đến trước mặt nàng gây huyên náo.
Gương mặt Tề Nguyệt lúc xanh lúc trắng, Ninh Trường Nhạc đã nói đến nước này, nếu nàng ta còn không hành lễ thì Ninh Trường Nhạc hoàn toàn có lý do chính đáng để trị tội nàng ta.
Quan lớn một cấp đè ch3t người, huống chi Ninh Trường Nhạc còn cao hơn nàng ta biết bao nhiêu cấp bậc. Người ta mang cáo mệnh đàng hoàng, Tề Nguyệt tính là cái thá gì chứ? Cùng lắm cũng chỉ là một dân thường, dẫu cho Càn Quân nhà nàng ta có đích thân tới đây thì cũng phải thành thành thật thật hành lễ với Ninh Trường Nhạc.
Lúc này, bà lão im lặng nãy giờ rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, bèn lên tiếng: “Theo như lời Ninh tiểu thư nói, lão thân đây là cô nãi nãi mà cũng phải hành lễ với ngài sao? Dẫu là mẫu thân ngươi có ở đây cũng không dám nhận cái lễ của ta, đúng là hậu sinh khả úy mờ!”
Ninh Trường Nhạc vốn dĩ trên mặt còn vương vài tia cười cợt giễu quấy, lúc này liền thu hồi sạch sành sanh. Toàn thân nàng tản ra khí thế lạnh lùng băng giá. Mẫu thân chính là nghịch lân của Ninh Trường Nhạc, ban đầu nàng chỉ định trêu chọc đối phương một chút, nhưng giờ khắc này khi mẫu thân quá cố bị đem ra nói, nàng rốt cuộc không thể kìm nén nổi cơn giận nữa.
“Thứ nhất, ta đã gả cho Thế nữ Tĩnh An Hầu phủ Cố Nghênh Khê làm thê tử, hai vị nên xưng hô với ta là Cố thiếu phu nhân. Nếu cảm thấy không vừa lòng với cách gọi này, cũng có thể dựa theo cáo mệnh của ta mà gọi một tiếng Gia Ý huyện chúa.”
Ninh Trường Nhạc cười lạnh, đứng bật dậy nhìn thẳng vào bà lão đang ra vẻ bề trên kia.
“Thứ hai, đừng nói là mẫu thân ta đã khuất, dẫu cho người có còn ở đây, với tư cách là nhạc mẫu của Hầu phủ Thế nữ, sao lại không nhận nổi cái lễ của hai vị?”
“Ngay cả cha chồng và mẹ chồng nhà ta, khi gặp cha mẹ ta đều lấy lễ nghĩa tiếp đón, khách khí muôn phần. Sao nào? Chẳng lẽ cái giá của lão phu nhân đây còn lớn hơn cả bậc Công tước hay sao?”
Cái mũ tội danh này chụp xuống thật là quá lớn, chẳng phải là lấy quyền thế đè người đó sao? Ngày thường Ninh Trường Nhạc không dùng tới là vì thấy không cần thiết, nàng đi ra ngoài kinh thương luôn lấy hòa khí làm giàu, chưa từng nghĩ phải dọn Tĩnh An Hầu phủ ra để giữ thể diện.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Ninh Trường Nhạc không biết dùng, nàng đâu có ngốc? Ưu thế nằm trong tay mình, lúc cần dùng lại không dùng, chẳng lẽ lại đứng đây thành thành thật thật chịu đựng để bất cứ kẻ nào cũng có thể tới giẫm một cái hay sao?
Nàng có thể cam lòng, chứ Tĩnh An Hầu phu phụ đứng sau lưng nàng có cam lòng sao? Hiện tại nàng không chỉ đại diện cho mỗi Ninh thị, mà còn đại diện cho thể diện của Tĩnh An Hầu phủ, nàng dẫu có chìa mặt ra cho người ta đánh thì cũng chẳng phải ai cũng có gan dám đánh.
Ít nhất Tề thị thì không thể, và cũng không xứng.
Bà lão kia bị Ninh Trường Nhạc chặn họng đến mức không thể thốt nổi một lời, bà ta cũng không dám thật sự đón nhận câu nói vừa rồi của Ninh Trường Nhạc, tức giận đến mức toàn thân run rẩy mà lại chẳng thể làm gì được nàng.
“Được, được, được, nếu Ninh… Cố thiếu phu nhân đã nói như vậy, lão thân sao dám đắc tội Tĩnh An Hầu phủ, liền hành lễ với ngài đây.”
Nói đoạn, bà ta kéo theo Tề Nguyệt phía sau, cả hai cùng làm động tác nhún người hành lễ một cách đầy lấy lệ.
Ninh Trường Nhạc cũng không nắm gáy mãi không buông, dẫu sao nàng còn muốn xem xem tiếp theo hai kẻ này còn định diễn vở kịch gì nữa.
“Còn về việc hai vị tự xưng là thân thích nhà ta, không biết có bằng chứng gì chăng? Ninh thị ta nay đã khác xưa, mỗi ngày kẻ tìm đến cửa nhận vớ nhận quàng làm thân thích không đến một trăm thì cũng có vài chục.”
Nàng bình thản bước đến trước mặt hai người họ, trên mặt rõ ràng không có biểu cảm gì, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được sự khinh miệt rõ rệt.
“Nếu cứ có người đến bảo là thân thích mà nhà ta đều nhận, vậy thì Ninh thị chẳng phải sẽ biến thành trò cười cho toàn bộ Nam Hoài thành này hay sao?”
“Đến lúc đó mất mặt đâu chỉ có mỗi Ninh thị ta, e rằng đến cả Tĩnh An Hầu phủ tận Vân Đô thành xa xôi cũng phải chịu nhục lây.”
“Ngươi! Ngươi có ý gì hả? Vu oan cho chúng ta giả mạo thân thích để tới nhà ngươi tống tiền chắc?”
Tề Nguyệt dẫu sao vẫn còn trẻ, không giữ nổi bình tĩnh, bà lão kia còn chưa nói gì thì nàng ta đã vội vàng nhảy chồm ra định phản bác lại lời Ninh Trường Nhạc.
Bà lão nhíu chặt mày, vô cùng bất mãn với đứa cháu tôn nữ thiếu kiên nhẫn này, nhưng nếu đã không cản kịp thì cứ để nàng ta lên thăm dò chút nông sâu của Ninh Trường Nhạc cũng không tồi, thế là bà ta giữ im lặng, lặng lẽ quan sát Ninh Trường Nhạc.
“Có ý gì sao?” Ninh Trường Nhạc nhìn nữ nhân bốc đồng ngu xuẩn trước mắt, thực sự hoài nghi không biết những năm qua Tề thị đã sa sút đến mức độ nào rồi, mà trong nhà lại chẳng dạy dỗ nổi một hậu bối có đầu óc.
“Ta chẳng có ý gì cả.”
“Chỉ là hành sự cẩn thận chút mà thôi.”
Thực chất, hộ vệ giữ cửa chắc chắn phải xác nhận thân phận người đến thì mới báo cho quản gia, quản gia bên kia xác thực không có sai sót gì mới thả người vào phủ, sự thật thế nào đôi bên đều tự hiểu rõ.
Nhưng điều đó cũng chẳng cản trở việc Ninh Trường Nhạc lúc này muốn trêu đùa bỡn cợt bọn họ, hai người kia tự nhiên cũng rõ mười mươi Ninh Trường Nhạc làm vậy là có ý gì, nếu không phải vì để đạt được mục đích của chuyến đi này, e là họ đã sa sầm mặt mũi mà bỏ đi ngay lập tức rồi.
Tề Nguyệt cố kìm nén cơn giận, nghiến răng định thò tay vào ngực áo móc ra eo bài Tề phủ để chứng minh thân phận, đúng lúc này bà lão lại lên tiếng.
“Cố thiếu phu nhân dẫu sao cũng là nữ tử đã gả đi, hôm nay chúng ta tới Ninh thị làm khách, sao lại không thấy Ninh lão gia ra đón khách? Từ khi nào mà một nữ nhi đã gả đi lại có thể thay Ninh thị làm chủ thế này?”
Bà ta bật ra tiếng cười quái dị “ha hả”, tựa như tiếng quạ khô khốc, giọng nói vô cùng khàn đặc, chói tai.
“Tĩnh An Hầu phủ dẫu có quyền thế che trời đi chăng nữa, thì cũng chẳng có đạo lý nào lại tự tiện nhúng tay vào chuyện của nhà ngoại đúng không?”
Ninh Trường Nhạc không thèm đón chiêu, thản nhiên đáp: “Bình thường thì đúng là không có cái lý này.”
“Nhưng ngặt nỗi phụ thân ta chỉ có mỗi một đứa nữ nhi là ta, lại thêm phụ thân ta chẳng biết bị kẻ thân thích nghèo kiết hủ lậu từ xó xỉnh nào tới làm cho tức giận đến mức ngã bệnh, giờ chẳng thể xuống nổi giường, nên đành phải để ta ra mặt tiếp đón thay.”
“Thiết nghĩ lão phu nhân là người thấu tình đạt lý như vậy, tự nhiên sẽ không nhẫn tâm ép buộc một người bệnh phải gượng mang thân xác đau ốm xuống giường đến tiếp đãi đâu nhỉ.”
Sắc mặt bà lão không chút thay đổi, trong mắt thoáng hiện lên tia đắc ý, giống như vừa tóm được sơ hở cốt lõi nào đó.
“Đã là người đương gia không thể ra mặt chủ sự, thì cũng nên để cho Càn Quân nhà ngươi ra mặt, ngươi là một Khôn Trạch đã gả đi, thành thực mà nói không có đạo lý nào vượt mặt phụ thân và Càn Quân nhà mình để đứng ra gánh vác làm chủ cái nhà này.”
“Đi đi, mau đi gọi Càn Quân nhà ngươi ra đây.”
Ninh Trường Nhạc nhìn vẻ mặt đắc ý của kẻ này, thì ra là đang tính toán mưu đồ này đây. Lặn lội đến đây một chuyến, hóa ra mục đích là muốn gặp Tiểu Càn Quân nhà mình. Ai ai cũng biết Tiểu Thế nữ của Tĩnh An Hầu phủ bị ngu dại, xem ra bọn họ đang nuôi ý định muốn lừa gạt nàng ấy đây mà.
Nàng không thèm đáp lời, muốn xem thử xem những kẻ này còn có thể vô liêm sỉ đến mức độ nào nữa.
“Ha hả, thân phận của hai vị còn chưa được chứng thực, mà đã đòi gặp Càn Quân nhà ta?”
Ninh Trường Nhạc khẽ nhếch môi cười, gương mặt hoàn mỹ tựa như kiệt tác được Nữ Oa tỉ mỉ nhào nặn kia bừng sáng, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Các ngươi tính là cái thá gì chứ?”
“Thế nữ của Tĩnh An Hầu phủ, mà là hạng người các ngươi muốn gặp là có thể gặp được sao?”
Nàng vừa nói vừa đầy khiêu khích tiến sát lại gần Tề Nguyệt, để nàng ta có thể nhìn thấy thật rõ ràng sự khinh miệt trong ánh mắt mình.
Tề Nguyệt vốn dĩ là kẻ có tính khí bốc đồng, làm sao chịu nổi sự nhục nhã rành rành như thế. Tề thị tuy rằng gia đạo sa sút, nhưng lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa.
Những năm qua nàng ta chưa từng phải chịu cục tức nào như vậy, Càn Nguyên mà nàng ta gả cho tuy không tính là đại quan gì, nhưng tuổi còn trẻ đã leo lên được chức vị đứng đầu một huyện, cũng coi như là tuổi trẻ tài cao.
Lúc này bị Ninh Trường Nhạc khích tướng, đầu óc nàng ta liền nóng lên, chẳng thèm suy nghĩ đến hậu quả, trong cơn bốc đồng liền đưa tay đẩy mạnh Ninh Trường Nhạc một cái.
Mặc dù Ninh Trường Nhạc quả thực cố ý khích tướng nàng ta, nhưng nàng cũng không lường trước được việc đối phương lại đột ngột ra tay như vậy, cổ chân bị trẹo một cái liền ngã ngồi thụp xuống đất.
Ninh Trường Nhạc nhíu chặt lông mày, “hự” lên một tiếng, cơn đau nhói truyền tới từ cổ chân bị trẹo ngay khoảnh khắc đó khiến nàng không kìm được mà rên rỉ thành tiếng.
Chỉ thấy một luồng gió lướt qua, một bóng người phóng vào với tốc độ cực nhanh, ba người có mặt tại đó còn chưa kịp phản ứng gì.
Cố Nghênh Khê đã hung hăng giơ tay đẩy mạnh Tề Nguyệt ra. Lực đạo của một Càn Nguyên vốn dĩ đã rất lớn, trong cơn thịnh nộ lại càng không chút kìm hãm, Tề Nguyệt trực tiếp bị đẩy văng ra ngoài, trượt dài một mạch rồi đập mạnh vào cánh cửa, hừ lên một tiếng rồi ngất lịm đi, chẳng rõ sống ch3t.
Tiểu ngốc tử một mặt vừa xót xa ngồi thụp xuống bế ngang Ninh Trường Nhạc lên, mặt khác vừa quay đầu gầm lên dữ dội về phía Tề Nguyệt đã ngất xỉu:
“Không được bắt nạt phu nhân!”
Nàng ấy giống như một chú sư tử nhỏ đang phẫn nộ, toàn thân dựng ngược cả lông lên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận