Chương 25

Cố Nghênh Khê cúi đầu nhìn Ninh Trường Nhạc đang ở trong lòng ngực mình, chỉ thấy phu nhân nhà mình vì đau đớn mà đôi lông mày nhíu chặt, đuôi mắt ửng hồng, trong mắt nước gợn lấp lánh, có lẽ là do cái vặn chân lúc nãy quá đau nên mới bật khóc.
Tiểu ngốc tử vừa tức vừa giận, khí hận người đàn bà kia dám bắt nạt phu nhân nhà nàng, lại bực chính mình tới quá muộn, không thể kịp thời ngăn cản, rốt cuộc vẫn để phu nhân bị thương. “Phu nhân có đau không? Khê Khê thổi thổi cho nàng nhé?”
Cố Nghênh Khê cũng không nhận ra, mỗi khi bản thân sốt ruột, nàng nói chuyện đều rất lưu loát nhanh nhẹn. Giờ phút này trong lòng nàng chỉ toàn là xót xa, những chuyện khác đều chẳng màng, cũng không buồn ngó ngàng đến Tề Nguyệt vừa bị mình đẩy ngã văng ra ngoài bất tỉnh nhân sự ra sao.
Ninh Trường Nhạc ngước mắt, trong đôi mắt nai con đầy vẻ ủy khuất của Tiểu Càn Quân nhà mình lúc này tất thảy đều là hình bóng của nàng.
Thì ra tiểu ngốc tử vì lo lắng nàng bị bắt nạt nên mới khăng khăng muốn đi theo nàng ra sảnh ngoài.
“Ta không sao, Khê Khê đừng vội.”
Phía bên kia, bà lão vội vã chạy đến trước người Tề Nguyệt để kiểm tra, xác nhận người còn thở, cũng không bị vỡ đầu chảy máu gì, bấy giờ mới nhẹ lòng một chút. Mụ quay đầu, giận dữ trừng mắt nhìn hai người Cố Nghênh Khê.
Giọng nói khàn đặc, khó nghe lại vang lên: “Cho dù là Thế nữ của phủ Công tước thì cũng không có cái đạo lý tùy ý đánh gi3t người khác như vậy chứ?”
“Tề Nguyệt cũng không phải là hạng tiện dân, Càn Quân nhà nàng là Huyện lệnh huyện Vĩnh Ninh, nàng lại xuất thân từ Tề thị, đó cũng là một thế tộc có tiếng tăm ở Vân Đô Thành.”
“Cố Thế nữ đẩy người ngã ra đó như vậy, đến một lời giải thích cũng không có sao?”
Ninh Trường Nhạc hiểu rất rõ, đây là mượn cơ hội để gây hấn. Nàng sợ Cố Nghênh Khê không ứng phó nổi, đang định mở lời thì không ngờ tiểu ngốc tử vốn đang cơn thịnh nộ, bị người ta giáo huấn chỉ trích như vậy lại càng thêm tức giận lôi đình.
“Ả ta dám đẩy ngã phu nhân của ta trước, phu nhân của ta chính là Huyện chúa chính nhị phẩm!”
Đối phương vốn vẫn coi Cố Nghênh Khê như vị Thế nữ ngốc nghếch chẳng biết gì trong lời đồn, không ngờ những ngày qua tiểu ngốc tử ở cùng Ninh Trường Nhạc và Ninh Hằng đã học hỏi được không ít kiến thức.
Nàng từ lâu đã nắm rõ cấu trúc quan chức cơ bản và sự phân chia phẩm cấp trong lòng. Nàng không hiểu vì sao con người lại phải phân chia sang hèn, nhưng điều đó không có nghĩa nàng vẫn là một Cố Nghênh Khê hoàn toàn không hiểu sự đời của trước kia.
“Ta muốn trị tội đại bất kính của ả!” Cố Nghênh Khê vừa dứt lời, Thúy Trúc liền dẫn theo mấy người đi vào.
Đó đều là phủ vệ do Tĩnh An Hầu mang tới, tuyệt nhiên không dùng đến hộ viện của Ninh phủ.
Vài tên phủ vệ trực tiếp xốc Tề Nguyệt đang hôn mê định mang đi, bà lão kia cuống cuồng, dùng thân hình của mình chắn trước người Tề Nguyệt, hết sức ngăn cản.
Trong miệng mụ còn gào lên: “Làm gì đấy? Làm gì đấy? Các ngươi tính dùng tư hình với chính thất của nhà quan viên sao?”
Thúy Trúc dù sao cũng là người bước ra từ phủ Hầu gia, trước kia đã thay Cố Nghênh Khê xử lý biết bao nhiêu việc, sóng gió nào mà chưa từng thấy qua, một mụ già điêu ngoa làm sao làm khó được nàng.
Nàng lại gọi thêm vài người ở bên ngoài vào, kéo bà lão ra chỗ khác.
“Vị lão phu nhân này nếu còn cản trở, chúng ta chỉ đành sai người đến nha môn mời Tri phủ đại nhân tới đây làm chủ.”
“Để xem xem tội danh ác ý đẩy ngã Huyện chúa chính nhị phẩm khiến người bị thương sẽ bị khép vào tội gì?” Thúy Trúc nhẹ nhàng mở miệng, nhưng lời nói ra lại khiến bà lão đứng khựng người, không dám cử động nữa.
Đùa gì chứ, đóng cửa bảo nhau thì mụ lên mặt ta đây một chút cũng chẳng sao, nhưng nếu thật sự để Tri phủ đến xử lý thì mụ và Tề Nguyệt đều không có kết quả tốt.
Ninh Trường Nhạc là Huyện chúa đích thân Thánh thượng sắc phong, bất kính với nàng chẳng khác nào đang tát vào mặt đương kim Thánh thượng.
Chỉ là trong lòng mụ vẫn không cam tâm, thế nên đành gượng gạo lên tiếng.
“Các ngươi định mang người đi đâu? Muốn làm gì nó?”
Ngữ khí đã mềm mỏng xuống, có lẽ vì chột dạ, không còn cái vẻ cứng cỏi muốn áp chế người khác như trước đó nữa.
Thúy Trúc liếc nhìn Ninh Trường Nhạc. Những việc này ban đầu Thúy Trúc sẽ tự nhìn tình hình mà xử lý vì Thế nữ nhà cô không hiểu chuyện này, nhưng hiện tại Thế nữ đã cưới vợ, ngay cả vợ chồng Cố Hầu gia cũng bảo chuyện trong phủ cứ giao cho Ninh Trường Nhạc làm chủ.
Vì vậy lúc này, Thúy Trúc theo bản năng liền dùng ánh mắt xin chỉ thị của Ninh Trường Nhạc, Ninh Trường Nhạc khẽ gật đầu, ra hiệu cho nàng tự mình giải quyết là được. Thúy Trúc bấy giờ mới quay đầu khai khẩu: “Ả vô lễ với Thiếu phu nhân, đợi chúng ta điều tra rõ thân phận của ả rồi mới xem xét xử lý thế nào. Nếu thật sự là người của Tề thị, Hầu gia nhà ta chắc chắn phải đến tận cửa hỏi tội.”
Nghe nói Tĩnh An Hầu có khả năng sẽ đến Tề thị tính sổ, bà lão cả kinh run rẩy. Mụ đến nơi này còn có thể cậy già lên mặt làm chút uy phong trưởng bối với Ninh Trường Nhạc, chứ Tề thị giờ là một thế tộc đã sa sút, cả nhà cũng không tìm nổi một ai có đủ tư cách để so tài cao thấp với Tĩnh An Hầu.
Nhận ra mình đã thực sự làm lớn chuyện, mụ bắt đầu hối hận vì vừa rồi cố ý để Tề Nguyệt ra tay thăm dò nông sâu của Ninh Trường Nhạc, càng không khỏi oán trách trong lòng sao Tề Nguyệt lại hành sự bốc đồng đến thế.
Còn vị Thế nữ của phủ Tĩnh An Hầu kia nữa, sao trông chẳng giống trong lời đồn chút nào vậy? Nhìn qua rõ ràng không phải là một kẻ ngốc dễ bề thọc mạch, chẳng lẽ bao năm qua trong Vân Đô Thành toàn truyền tin vịt sao?
Hay là vị Thế nữ này vẫn luôn che giấu bản thân? Nhưng bất luận thế nào, chuyện này nếu thật sự náo đến trước mặt Tĩnh An Hầu, Tề thị e rằng gánh không nổi hậu quả, đó không chỉ là vỗ mặt Tĩnh An Hầu, mà còn là vỗ mặt Thánh thượng.
Nghĩ đến đây, đôi chân bà lão bủn rủn, run rẩy quỳ sụp xuống. “Lão thân Tề Thục Mẫn quản giáo hậu bối không nghiêm, mạo phạm đến Thế nữ và Thế nữ phu nhân, xin hai vị nể tình thông gia giữa hai nhà Tề – Ninh mà giơ cao đánh khẽ, tha cho Tề Nguyệt lần này.”
Đến tận lúc này, Ninh Trường Nhạc mới biết người kia là ai. Tề Thục Mẫn chính là Gia chủ của Tề thị, cũng chính là em gái cùng mẹ với bà ngoại của Ninh Trường Nhạc, là người rất được Gia chủ Tề thị coi trọng.
Hơn nữa Tề Thục Mẫn này là người rất có thủ đoạn, khéo léo đưa đẩy, Tề thị có thể chống đỡ đến nay không thể thiếu công sức chu toàn của mụ.
Trong Vân Đô Thành có không ít quyến thuộc của các quan viên kết giao hảo hữu với Tề Thục Mẫn này. Tề Thục Mẫn vừa nói vừa giả vờ giả vịt lau nước mắt nơi khóe mi, sự giả tạo ấy ngay cả Cố Nghênh Khê cũng nhìn ra được mụ ta chẳng phải thật lòng đau buồn hay sợ hãi.
“Không được! Ả hại phu nhân bị thương, nhất định phải phạt!”
Tiểu Càn Quân nhà mình khi sa sầm mặt tức giận trông vẫn có vài phần dọa người.
Diện mạo của Cố Nghênh Khê vốn dĩ giống Cố Thừa nhiều phần, ngày thường đối với Ninh Trường Nhạc luôn mỉm cười dịu dàng, tính tình tốt khiến người ta thường quên đi những đường nét góc cạnh trên gương mặt nàng.
Nữ Càn Nguyên vô luận là vóc dáng hay diện mạo đều không mềm mại nhỏ nhắn như nữ Khôn Trạch, mà Cố Nghênh Khê thậm chí còn cao hơn một chút so với nam Càn Nguyên bình thường. Đôi mày kiếm của nàng vì tức giận mà khẽ xếch lên đầy dũng mãnh, tựa như một thanh kiếm sắc bén sẵn sàng tuốt vỏ uống máu, chiếc cằm căng chặt mang lại cho người đối diện một cảm giác lạnh lùng và sắc sảo.
Tề Thục Mẫn thừa biết vị Thế nữ này không thể đắc tội, âm thầm kêu khổ trong lòng, thầm nghĩ rốt cuộc là kẻ nào đã truyền tin sai lệch, đây mà là kẻ ngốc sao? Đây là kẻ ngốc nói năng không rõ ràng, chỉ biết lấm lem bùn đất mỗi ngày sao?
“Tuy là Nguyệt nhi vô tình đẩy ngã Thế nữ phu nhân, tội này tự nhiên đáng phạt, nhưng Thế nữ chẳng phải cũng đã đẩy ngã Nguyệt nhi rồi sao? Đứa nhỏ này đến giờ vẫn còn hôn mê, thương thế cũng chẳng nhẹ hơn Thế nữ phu nhân là bao, coi như là huề nhau được không?”
Thật là khua môi múa mép.
Cố Nghênh Khê tuy vì tức giận nên khi nói chuyện không bị nói lắp, nhưng bảo nàng tranh luận đôi co thì trong một thời gian ngắn tiểu ngốc tử cũng chẳng nghĩ ra phải phản bác thế nào.
Thúy Trúc thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng: “Ả ta là thân phận gì? Thiếu phu nhân nhà ta là thân phận gì? Làm tổn thương Thiếu phu nhân nhà ta thì có mười cái mạng cũng không đủ đền.”
Tề Thục Mẫn cũng nhìn ra Thúy Trúc hẳn là thị nữ thân cận của phủ Hầu gia, hơn nữa nhất định là do vợ chồng Cố Hầu đặc biệt an bài bên cạnh để hầu hạ Thế nữ, nha hoàn thông thường làm sao có bản lĩnh lớn như vậy để định đoạt thay chủ tử.
Mụ đảo mắt, lập tức lên tiếng: “Phải phải, đương nhiên rồi, Thế nữ phu nhân thân phận tôn quý, nhưng chuyện này cũng chỉ là hiểu lầm nhất thời, chắc cũng không đến mức bắt Nguyệt nhi phải đền mạng. Nếu Thế nữ và Thế nữ phu nhân trong lòng còn giận, lão thân sẽ mang đứa nhỏ này về nhà, cấm túc một tháng để răn đe, như vậy có được không?” Mụ mở miệng một câu Thế nữ phu nhân, hai câu Thế nữ phu nhân, tuyệt nhiên không nhắc đến cáo mệnh Huyện chúa của Ninh Trường Nhạc.
Dụng tâm này rõ như ban ngày, chẳng phải là muốn chọn một tội danh nhẹ hơn để lấp liếm hay sao? Chọc vào phủ Tĩnh An Hầu, có thể Tề thị sẽ bị lột một tầng da; nhưng nếu chọc vào cả phủ Tĩnh An Hầu lẫn đương kim Thánh thượng thì e rằng ngày mai Vân Đô Thành sẽ không còn cái tên Tề thị nữa.
Ninh Trường Nhạc đã hòa hoãn lại đôi chút, có lẽ đau đến mức tê dại nên nhất thời cảm giác đau đớn nơi cổ chân không còn dữ dội như lúc đầu. Nàng vẫn ở trong lòng Cố Nghênh Khê, cũng không có ý định giãy giụa đòi xuống đất.
“Lão phu nhân đến nhà ta, tự xưng là trưởng bối Tề thị, ra vẻ ta đây nói ta không biết lễ nghĩa, lại còn bảo một nữ nhi đã gả đi như ta mà dám vượt mặt phụ thân mình và Càn Quân để chủ trì đại cục, những lời đâm chọc như thế ta còn chưa thèm tính toán.”
“Vị Tề Nguyệt tiểu thư tự xưng là biểu tỷ của ta đây, lại chỉ vì một chút bất hòa trong lời nói mà dám động thủ với ta.”
“Nếu chuyện này truyền ra ngoài, hừ, không biết người trong thiên hạ sẽ nhìn nhận thế nào? Nếu không xử lý, ngày sau chẳng phải ai ai cũng có thể giẫm lên thể diện của phủ Tĩnh An Hầu chúng ta sao?”
Nói đến nước này, Tề Thục Mẫn cũng biết Ninh Trường Nhạc đã quyết tâm cho bọn họ một bài học. Rốt cuộc là hy sinh một mình Tề Nguyệt chịu chút khổ sở, hay là kéo theo cả mụ cũng bị trị tội ngôn từ bất kính, lựa chọn thế nào có lẽ không cần phải do dự nữa.
“Ai, nếu đã như vậy, chỉ xin Thế nữ phu nhân chớ trách phạt quá nghiêm khắc, Nguyệt nhi là một nữ tử Khôn Trạch, không chịu nổi hình phạt quá nặng đâu.”
Dù đã thỏa hiệp nhưng rốt cuộc mụ vẫn buông lời cảnh cáo Ninh Trường Nhạc một phen. Tề Nguyệt dù thế nào cũng là quyến thuộc nhà quan, chưa qua đường đường chính chính thẩm lý định tội thì không thể dễ dàng đánh gi3t.
Nếu như ở trong Ninh phủ mà vì tư hình quá nặng dẫn đến mất mạng thì Tề thị chắc chắn sẽ đến quấy rầy một phen, cho dù là kiện cáo lên tận Kim loan điện cũng là điều có thể.
Ninh Trường Nhạc không đưa ra ý kiến gì, vốn dĩ nàng cũng không định lấy mạng Tề Nguyệt.
Thúy Trúc hiểu ý, liền sai người áp giải ả xuống, tuy không đến mức mất mạng nhưng chắc chắn là phải chịu không ít da thịt khổ sở.
Đây là đòn phủ đầu. Bất kể những người này mang ý đồ đến để thăm dò nông sâu của Ninh Trường Nhạc hay định nhân cơ hội tống tiền Thế nữ của phủ Công tước, Ninh Trường Nhạc đều không có ý định khách khí với bọn họ.
Chỉ có nhẫn tâm chặt đứt bàn tay muốn vượt rào, đối phương mới biết được, đối đầu với bọn họ không phải là không có cái giá phải trả. Muốn chiếm tiện nghi từ Ninh thị và phủ Tĩnh An Hầu thì cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần bị con sư tử đang giận dữ xé toạc một miếng thịt.
“Hiện tại cha ta trong nhà đang lâm bệnh, hôm nay ta cũng bị thương, không thể tiếp đón lão phu nhân được. Lão phu nhân mời về cho, vài ngày nữa ta sẽ cho người trong phủ đưa Tề Nguyệt tiểu thư trở về.”
Tề Thục Mẫn nhíu mày định từ chối, nhưng lại bắt gặp Cố Nghênh Khê cứ sa sầm mặt trừng mắt nhìn mụ, mụ nuốt một ngụm nước bọt, quyết định biết thời biết thế một chút, hơn nữa tình hình hiện tại mụ cũng cần phải trở về thương nghị với huynh trưởng nhà mình.
Còn về phần Tề Nguyệt, ả là người đã gả đi, để Càn Quân nhà ả thay mặt Tề thị đến đòi người thì sẽ danh chính ngôn thuận hơn.
Nghĩ đến đây, mụ không lưu lại nữa, vội vàng rời đi, có lẽ là tính toán sớm ngày chạy về Vân Đô Thành để bàn bạc với Gia chủ Tề thị. Người đi rồi, Ninh Trường Nhạc nhẹ lòng thở phào một hơi.
Tính toán thời gian, bọn họ trước sau gì cũng sẽ trở lại Vân Đô Thành, chỉ là nàng vẫn chưa nói với cha mình chuyện muốn chuyển toàn bộ Ninh thị đến Vân Đô Thành, cũng không biết cha có nguyện ý cùng nàng đi đến đó hay không. Dù sao Ninh phủ cũng chứa đựng không ít hồi ức của cha và nương, nếu thật sự bắt ông phải rời đi, định bụng trong lòng ông sẽ muôn vàn lưu luyến không nỡ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 25
Mỹ Nhân Cố Chấp Vớ Được Vợ Đẹp