Chương 27
Bởi vì Ninh Trường Nhạc bị trật chân, chuyện trở về Vân Đô Thành đành phải tạm thời gác lại. Nhưng cũng vừa khéo, Ninh Trường Nhạc nghĩ bản thân nên tìm cơ hội bàn bạc với phụ thân một chút, tổng không thể đến lúc đó chuẩn bị xong xuôi hết rồi trực tiếp đánh ngất người ta mang đi được đúng không?
Khi nàng thương lượng việc này với Tiểu Càn Quân nhà mình, nàng liền nhìn thấy năm chữ cũng không phải là không thể hiện rõ trong mắt Cố Nghênh Khê. Ninh Trường Nhạc cảm thấy tiểu ngốc tử nhà mình bây giờ thật sự rất lợi hại rồi.
Nàng có chút lo lắng, tiểu ngốc tử sau này không ngốc nữa thì liệu có còn ngoan ngoãn nghe lời nữa không?
Như nhìn thấu nỗi lo âu mơ hồ của Ninh Trường Nhạc, Cố Nghênh Khê ghé sát qua, nịnh nọt hôn nhẹ lên khóe miệng phu nhân nhà mình.
“Khê… sẽ là… tiểu ngốc tử… của một mình phu nhân… mãi mãi… đều như vậy.”
Cố Nghênh Khê dường như trời sinh đã cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc của người khác, điều này có lẽ cũng có liên quan đến trải nghiệm trưởng thành suốt bao năm qua của nàng.
Nàng tuy không thích giao tiếp với người ngoài, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng không biết nhìn sắc mặt. Không cần thông qua ngôn từ, nàng vẫn có thể cảm nhận được người khác thích hay ghét mình.
Trước kia tiểu ngốc tử luôn miệng chê bai các Khôn Trạch khác có mùi hôi, sau này hai người thành hôn, Tiểu Càn Quân nhà nàng cũng chẳng có cơ hội gặp gỡ Khôn Trạch nào khác, thế nên Ninh Trường Nhạc có chút tò mò.
“Khê Khê, muội thấy vị Tề tiểu thư kia trên người có hôi không?”
Cố Nghênh Khê ngẩn ra, sao đề tài lại đột nhiên chuyển sang chuyện này rồi? Nàng không nghĩ nhiều, cảm nhận được cảm xúc lo âu trên người phu nhân đã vơi bớt, nàng bèn hồi tưởng lại một chút. Ngày hôm đó nàng quá mức tức giận nên cũng không chú ý lắm.
Nàng gật gật đầu, mở miệng: “Là hôi.”
Vẫn là một mùi hôi thối nồng nặc!
Cố Nghênh Khê nhớ lại, sắc mặt không khỏi trắng bệch, nôn khan một tiếng, làm Ninh Trường Nhạc hoảng hốt, vội vàng vỗ vỗ lưng cho nàng.
Nàng không chắc chắn lắm liền hỏi lại: “Có… hôi đến mức đó sao?”
Tiểu ngốc tử lập tức gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc. Ninh Trường Nhạc xác nhận đúng là hôi thật, lòng thầm nghĩ thật thần kỳ, chẳng lẽ hai người họ thực sự là trời sinh một cặp? Cố Nghênh Khê không ngửi được mùi hương trên người các Khôn Trạch khác, nhưng cố tình lúc nào cũng thấy Ninh Trường Nhạc rất thơm.
Ninh Trường Nhạc bật cười, không ngờ có một ngày nàng cũng có những suy nghĩ kỳ lạ thế này, lại vì một người mà đi suy ngẫm xem duyên phận của họ, sự gặp gỡ của họ có phải đều là do ông trời đã định sẵn hay không.
Nàng lại càng thêm lo được lo mất, cho dù trong lòng biết rõ bản thân tuyệt đối không cho phép tiểu ngốc tử rời xa mình, nhưng vẫn không kiềm được những ý nghĩ lo lắng vẩn vơ.
Đây chính là tình yêu sao?
Trách không được nương đã đi nhiều năm như vậy mà trong lòng phụ thân vẫn luôn không bỏ xuống được để nạp thêm người khác. Ninh Trường Nhạc không phải chưa từng khuyên nhủ phụ thân, đặc biệt là sau khi định ra hôn sự với Tĩnh An Hầu phủ.
Nghĩ đến việc phụ thân sống một mình trong phủ đệ rộng lớn thế này, đến một người tri tâm cũng không có, cứ canh giữ căn nhà vắng vẻ này thì quá mức cô độc.
Còn về phần nếu Ninh Hằng Thái tái hôn và sinh con cái có khả năng sẽ phân chia gia sản, Ninh Trường Nhạc cũng chẳng bận tâm. Nàng tuy có chấp niệm muốn thay nương rửa sạch nỗi oan ức, nhưng nàng không muốn ích kỷ đến mức hy sinh hạnh phúc của phụ thân.
Cho dù không có Ninh thị, những năm nay Ninh Trường Nhạc lén lút dùng tiền riêng của mình để phát triển không ít sản nghiệp. Nàng cũng giống như nương của mình, dám nghĩ dám làm, ánh mắt lại vô cùng độc đáo, hầu như các sản nghiệp nàng chọn đầu tư đều chưa từng thua lỗ.
Ninh Trường Nhạc không phải cố tình phòng bị phụ thân, đối với nàng mà nói, số của cải nàng ẩn giấu này sẽ là đường lui cho Ninh thị. Ninh thị nhìn bề ngoài gia đại nghiệp đại, nhưng lại quá mức phụ thuộc vào ngành buôn muối.
Hiện tại số người muốn dùng Ninh thị để khai đao quá nhiều, tương lai có thể thuận lợi giữ được muối nghiệp của Ninh thị hay không nàng cũng không dám chắc. Dẫu sao, những kẻ có gan đấu trí so dũng khí với Hoàng thượng bệ hạ thì tùy tiện rút ra một người cũng có thể dễ dàng nghiền ch3t Ninh thị như nghiền ch3t một con kiến.
Nếu không có Tĩnh An Hầu phủ và bệ hạ âm thầm nâng đỡ, Ninh Trường Nhạc phán đoán nguy cơ mà Ninh thị gặp phải tuyệt đối không chỉ có chút ít trước mắt này.
Họa là nơi phúc dựa, phúc là nơi họa náu.
Là nguy hiểm, nhưng cũng là kỳ ngộ.
Hoàn cảnh hiện tại của Ninh thị quả thực rất khó xử, kẹp giữa các thế lực khắp nơi và Hoàng đế, trở thành võ đài cho hai bên đọ sức.
Nhưng cũng chính vì như thế, Ninh thị cũng có được cơ hội mà người khác không thể có. Bệ hạ mượn Ninh thị để đối kháng với các thế gia tài phiệt, nên phúc lợi và sự trợ giúp cần trao cho chắc chắn sẽ không thiếu.
Nếu trong tay đã giữ sẵn đường lui tốt, Ninh Trường Nhạc cảm thấy bản thân chi bằng cứ đánh cược một phen. Cùng lắm thì đến cuối cùng Ninh thị trắng tay, số tài sản nàng bí mật tích góp dưới trướng cũng đủ để phụ thân dưỡng lão.
Chỉ hy vọng sẽ không đi đến tuyệt lộ. Hiện tại Ninh thị và Tĩnh An Hầu phủ vinh nhục có nhau, phía Ninh thị dẫu sao cũng chỉ là tranh đấu trên thương trường, có bại thì cùng lắm cũng chỉ là kết cục tiêu tán gia tài.
Nhưng Tĩnh An Hầu phủ lại lún sâu nơi triều đình, chỉ sợ nếu bại thì sẽ là kết cục tịch thu tài sản, tru di cửu tộc. Thế nhưng nàng chưa từng hối hận, lựa chọn Cố Nghênh Khê, nàng cũng chưa từng cảm thấy hối hận.
“Lát nữa chúng ta đi dùng bữa trưa cùng phụ thân, Khê Khê nhớ phải phối hợp với tỷ tỷ nhé.”
Vết thương trật khớp ở chân của Ninh Trường Nhạc đã giảm sưng đi nhiều. Mấy ngày nay đều là Cố Nghênh Khê bế nàng đi tới đi lui, ban đầu nàng còn có chút ngượng ngùng, giờ thì đã quen rồi, người hầu hạ trong phủ cũng đã quen với cảnh tượng này.
Cố Nghênh Khê đang bế phu nhân nhà mình đi về phía Đông viện của Ninh Hằng Thái, nghe vậy liền ngoan ngoãn gật đầu.
Ninh Hằng Thái nghe tin Ninh Trường Nhạc bị đẩy ngã trật chân thì khó tránh khỏi lại nổi giận. Người truyền tin bảo Ninh Trường Nhạc cứ lo tĩnh dưỡng cho tốt, không cần cố ý qua bồi ông ăn cơm, thế nên mấy ngày nay hai cha con vẫn chưa gặp mặt.
Nghe quản gia nói, Ninh lão gia tử ngày hôm đó sau khi biết chuyện thì tức đến không chịu nổi, ngồi trên ghế nửa ngày trời không hoãn được khí huyết. Ông không đến thăm Ninh Trường Nhạc cũng là vì không muốn các con phải lo lắng cho mình.
Ninh Trường Nhạc biết chân mình chưa lành mà cứ tiến đến trước mặt phụ thân thì chỉ khiến ông nhìn thấy lại càng thêm tức giận, thân thể ông hiện tại vốn không chịu nổi kích động.
Cả hai cha con đều đang suy nghĩ chu toàn cho đối phương. Đến hôm nay quả thực không còn cách nào khác, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, hơn nữa Tề Thục Mẫn nhất định đã trở về Tề thị ở Vân Đô Thành, nếu còn trì hoãn tiếp thì không biết sẽ lại xảy ra chuyện gì.
Sớm ngày trở lại Vân Đô Thành, trở lại Tĩnh An Hầu phủ, nhiều rắc rối sẽ không dám tự tìm đến cửa nữa.
Cho nên Ninh Trường Nhạc mới định hôm nay đi thương nghị với phụ thân. Nếu như phụ thân không chịu rời đi, nàng nghĩ có lẽ thật sự phải để Tiểu Càn Quân nhà mình đánh ngất người rồi mang đi thôi.
Để tránh lưu lại một mình ông ở đây khiến người ta lo lắng.
Ninh Hằng Thái đang ở trong thư phòng xem sổ sách, nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy Cố Nghênh Khê bế Ninh Trường Nhạc đi vào, ông liền đứng phắt dậy.
Ông chỉ thẳng vào Cố Nghênh Khê mà mắng: “Cái đồ hỗn trướng này! Chân của Viên Viên đang bị thương, ngươi còn lăn lộn nó làm cái gì!”
Thật ra ông thừa biết tính tình Cố Nghênh Khê là nữ nhi nhà mình bảo gì làm nấy, nếu đã bế Ninh Trường Nhạc đến đây thì chắc chắn là do Ninh Trường Nhạc sai bảo.
Ông đâu phải kẻ ngốc, bao nhiêu ngày qua đã sớm nhìn ra tính toán của Ninh Trường Nhạc. Quản gia cũng không giấu ông, mấy ngày nay Ninh Trường Nhạc làm những gì, điều động các cửa hàng ra sao, thảy đều nhất nhất báo cáo lại với ông.
Ông tuy không biết nữ nhi nhà mình đang gặp phải chuyện gì, nhưng nghĩ lại thì việc này chắc chắn không nhỏ, mới có thể khiến nàng hạ quyết tâm như vậy, lại còn thực hiện những thay đổi trong thời gian ngắn ngủi và vội vã đến thế.
Tề thị vốn đã lâu không có liên hệ lại liên tiếp hai lần phái người tới đây, tất cả những điều này đều quá mức dị thường, chứng tỏ có kẻ muốn ra tay với Ninh thị, đặc biệt là muốn bắt thóp gã gia chủ Ninh thị là ông để công kích và uy hiếp Ninh Trường Nhạc.
Ninh Trường Nhạc được Cố Nghênh Khê đặt xuống, nàng vỗ vỗ vị tiểu ngốc tử đang bị mắng đến mức có chút ủy khuất. Nàng biết phụ thân tất nhiên đã đoán được dự tính của nàng nhưng lại không nỡ rời khỏi Nam Hoài Thành, lúc này mới cố ý giả vờ như không biết để muốn đuổi khéo bọn nàng đi.
“Đừng buồn, phụ thân không phải trách nàng đâu, là đang trách ta đấy.”
Ninh Hằng Thái thấy phản ứng đầu tiên của nữ nhi nhà mình lại là đi an ủi vị tiểu Càn Nguyên kia, nhất thời bị nghẹn họng nửa ngày. Đây có còn là đứa con gái tích chữ như vàng, tính tình lạnh lùng của ông nữa không vậy?
Cố Nghênh Khê gật gật đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh phu nhân nhà mình, vẻ mặt tràn đầy vẻ thật thà chất phác. Ninh Hằng Thái không thốt lên lời mắng mỏ được nữa, vốn định bụng vị con rể này tương đối dễ nạt, mắng mỏ một trận thật đau cho nó chịu ủy khuất thì đứa trẻ này chắc chắn sẽ muốn bỏ đi.
“Phụ thân, người cũng đừng dùng đến những thủ đoạn kiểu này nữa, người biết rõ mục đích chuyến này của con và Càn Quân mà.”
Ninh Trường Nhạc quay đầu nhìn về phía phụ thân mình, trong ánh mắt mang theo vài phần trách cứ. Ninh Hằng Thái cảm giác bản thân như vừa bị ánh mắt lặng im của nữ nhi mắng cho một trận, thâm tâm tự thấy hành vi bắt nạt trẻ con này của mình thật đúng là già mà không đứng đắn.
Khuôn mặt già nua đỏ bừng lên, ông ấp úng nói: “Mục đích… mục đích gì chứ? Thân thể ta tốt lắm, đừng có lo lắng cho ta.”
“Phụ thân nếu đã không muốn đi thì cũng được thôi.” Ninh Trường Nhạc cũng chẳng bận tâm đến hành vi nói lảng sang chuyện khác của phụ thân mình, nàng trực tiếp nói thẳng thừng ra.
Ninh Hằng Thái tưởng rằng việc này còn có đường thương lượng, vội vàng tiếp lời:
“Thật sao?! Vậy ta không đi đâu, ta ở đây sống mấy chục năm rồi, sớm đã quen thuộc rồi. Hơn nữa nếu ta mà rời đi, nương con có muốn trở về nhìn xem một chút cũng không thấy người đâu.”
Ông lải nhải nói không ít. Nói thật, Ninh Hằng Thái có chút sợ nữ nhi nhà mình, Ninh Trường Nhạc giống hệt nương nàng, cái tính tình vừa lạnh lùng vừa mạnh mẽ ấy, xưa nay đã nói là làm.
Ngày trước khi phu nhân còn sống, Ninh Hằng Thái vốn là kẻ sợ vợ, sau này phu nhân qua đời, nữ nhi tuổi còn nhỏ mà gương mặt cứ lạnh tanh, bộ dạng y đúc như nương nàng, Ninh Hằng Thái nào dám trêu vào.
“Khê Khê còn có thể tìm được đường, nương con chẳng lẽ lại ngốc đến mức không biết đi đâu để thăm nữ nhi và con rể của mình sao?”
Ninh Trường Nhạc lạnh lùng nói, tuyệt nhiên không thèm nhắc tới chuyện đi đâu để thăm Ninh Hằng Thái, mà chỉ nói là đi thăm nữ nhi và con rể. Ninh Hằng Thái ngẫm nghĩ lại tính khí của phu nhân nhà mình, chỉ sợ bà ấy thật sự sẽ chỉ chọn đi thăm nữ nhi và con rể, chứ căn bản chẳng thèm đến thăm ông.
“…”
Nghĩ đến đây, ông bị đả kích nặng nề, ủ rũ cụp đuôi ngồi xuống, định bụng muốn biện bạch thêm vài câu.
Ninh Trường Nhạc lại tiếp tục lên tiếng đả kích ông: “Hơn nữa nói không chừng sắp tới có tiểu ngoại tôn, nương lại càng ngày ngày lưu luyến ở chỗ con, chỉ sợ phụ thân quanh năm suốt tháng cũng chẳng mơ thấy nương được mấy lần.”
Nhìn thấy bộ dạng vô cùng ủy khuất của Ninh Hằng Thái, Ninh Trường Nhạc liền đổi giọng:
“Đương nhiên, nếu như phụ thân mỗi ngày đều bầu bạn ở bên cạnh tiểu ngoại tôn, nói không chừng nương lại muốn thường xuyên đến báo mộng đấy.”
Cố Nghênh Khê ở một bên gật gật đầu, phụ họa theo như thật: “Đúng đúng, tiểu ngoại tôn, nhanh lắm, liền sinh thôi.”
Ninh Hằng Thái còn có thể nói cái gì nữa? Ông chẳng nói được gì cả, nữ nhi quá hiểu ông rồi.
Ông muốn ở lại nơi này không phải vì lưu luyến mọi thứ của Nam Hoài Thành, ông cũng chẳng bận tâm sản nghiệp của Ninh thị bị nữ nhi chuyển đến Vân Đô Thành hay là sang tay cho người khác, đối với ông những thứ đó đều không quan trọng.
Ông chỉ nghĩ căn phủ đệ này là nơi thê tử quen thuộc nhất, là ngôi nhà chung của ông và thê tử Tề Thư Lan. Nếu như hương hồn của thê tử muốn về nhà nhìn xem, tổng không thể để bà ấy nhìn một căn nhà hoang phế trống không được.
Chỉ là ông đã quên mất, trong lòng ông, thê tử và nữ nhi là quan trọng nhất.
Nhưng trong lòng thê tử, nữ nhi đứng thứ nhất, đòi lại công đạo cho mẫu thân và muội muội đứng thứ hai, phát dương quang đại Ninh thị đứng thứ ba, còn ông đại khái miễn cưỡng lắm mới xếp thứ tư mà thôi.
Bây giờ lại có thêm con rể, tương lai còn có thêm tiểu ngoại tôn, thê tử có khi thật sự chẳng nhớ nổi phải về thăm ông đâu, chỉ sợ còn chê cái thân già này phiền phức, cứ nhất quyết phải tách khỏi nữ nhi làm chi. Phu nhân nhà ông vốn không phải người thích bôn ba chạy vạy ngược xuôi để đến thăm ông đâu.
Ninh Hằng Thái đành nhận mệnh, xoa xoa tay, vẻ mặt tràn đầy mong đợi mở miệng: “Vậy khi nào chúng ta xuất phát?”
Lúc này Ninh Trường Nhạc mới ban cho phụ thân nhà mình một sắc mặt tốt chút. Cố Nghênh Khê ở một bên nhìn thấy vậy, thầm nghĩ phu nhân nhà mình thật sự quá lợi hại, bất quá lúc phu nhân lạnh mặt trông cũng đẹp rúng động lòng người quá đi~
Ninh Trường Nhạc dịu lại cảm xúc, không cố ý kéo căng da mặt nữa.
“Ngày mai liền xuất phát.”
“Hả? Gấp gáp như vậy sao?” Ninh Hằng Thái biết tính nữ nhi nói một là một, hai là hai, vội vàng nhảy dựng lên đi gọi quản gia, chỉ huy hạ nhân mau chóng dọn dẹp đồ đạc, sợ bỏ sót món đồ gì quan trọng, đặc biệt là những di vật thê tử để lại cho ông, thảy đều phải mang đi hết.
“Phu nhân, thật lợi hại.” Đôi mắt tiểu ngốc tử sáng lấp lánh, ngay trước mặt nhạc phụ đại nhân mà giơ ngón tay cái lên tán thưởng phu nhân nhà mình, chẳng chút sợ hãi chuyện hai người hợp mưu tính kế bị phát hiện.
“Khê Khê phối hợp cũng rất tốt.” Ninh Trường Nhạc mỉm cười, nhìn quanh hai bên thấy không ai chú ý, chủ động hôn lên gò má mềm mại của Tiểu Càn Quân nhà mình.
“Đây là phần thưởng.”
Nàng nói.
Mặt Cố Nghênh Khê đỏ bừng lên.
Đúng vậy, là phần thưởng, nàng thích nhất phần thưởng này.
Chú thích: “Họa kia biết đâu sau này lại là phúc, phúc kia biết đâu chính là mầm tai họa” trích từ câu thành ngữ cổ “Họa hề phúc sở ỷ, phúc hề họa sở phục” (Họa là nơi phúc dựa, phúc là nơi họa náu) trong Đạo Đức Kinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận