Chương 41
Từ ngày hôm ấy trở đi, Sở Tri Quyến quả nhiên ra dáng một lòng một dạ muốn cùng Cố Nghênh Khê kết giao bằng hữu. Ngày ngày nàng ta đều tới Tĩnh An Hầu phủ thăm hỏi, cũng chẳng làm gì to tát, chỉ gặp Cố Nghênh Khê rồi trò chuyện vài câu. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, e là các gia tộc trong Vân Đô thành đều phải kinh hãi đến rớt cằm.
Cũng may gia quy Tĩnh An Hầu phủ cực kỳ nghiêm ngặt, hạ nhân chẳng ai dám nói ra nói vào hay đi rêu rao khắp nơi.
Ninh Trường Nhạc tự nhiên sẽ không ngăn cản Tiểu Càn Quân nhà mình giao du bằng hữu bình thường. Tuy rằng Sở Tri Quyến hành sự xưa nay chẳng có tiếng thơm gì, nhưng Cố Nghênh Khê dường như khá có hảo cảm với vị tiểu vương gia này. Ninh Trường Nhạc tin tưởng Cố Nghênh Khê vẫn có thể tự mình nhìn nhận rõ ràng một người có đáng để kết giao hay không.
Tiểu ngốc tử trời sinh đã có khả năng phân biệt một người đối xử với mình là mang thiện ý hay ác ý. Ngay cả Cố Tinh Dập cũng có năng lực như vậy, Ninh Trường Nhạc đôi khi thật sự hoài nghi đứa trẻ này rốt cuộc có phải cốt nhục thân sinh của Cố Nghênh Khê hay không, nếu không sao lại có tâm tính tương đồng cùng đôi mắt giống nhau đến nhường ấy.
Chẳng ngờ nàng vừa mới nghĩ thầm trong bụng, đứa trẻ đã ôm lấy tay nàng lắc lắc: “Mẫu thân, Nhất Nhất thật sự không phải con ruột của mẫu thân đâu. Tuy rằng Nhất Nhất cũng ước gì mình là do mẫu thân và mẫu thân sinh ra, nhưng tiếc là không phải.”
Ninh Trường Nhạc sửng sốt. Trước mắt chưa bàn tới việc đứa trẻ này nói một tràng dài mà không hề vấp váp, lý lẽ sắc bén không giống lời của một đứa trẻ sáu tuổi có thể nói ra.
Mà điều quan trọng là, Ninh Trường Nhạc có chút suy đoán: “Con biết trong lòng mẫu thân đang nghĩ gì sao?”
Tuy rằng giả thuyết này có phần hoang đường, nhưng Ninh Trường Nhạc đã quan sát hài tử nhà mình nhiều ngày. Ngày thường bé biểu hiện ngoan ngoãn nghe lời, có đôi khi các nàng còn chưa kịp nói thành lời thì hài tử đã thành thật đi làm rồi.
Nếu bảo một đứa trẻ sáu tuổi có thể thấu hiểu lòng người chuẩn xác đến thế, thì thà nói đứa trẻ này nghe được tiếng lòng của người khác còn khiến nàng dễ tiếp nhận hơn.
Cố Nghênh Khê ghé sát lại, hiển nhiên cực kỳ hứng thú với suy đoán này của phu nhân nhà mình, thậm chí còn có chút hưng phấn.
“Nhất Nhất, thật vậy sao?”
Đôi mắt nai con lúc này ngập tràn sự sùng bái, chăm chú nhìn chằm chằm hài tử nhà mình, khiến Nhất Nhất có chút ngượng ngùng nhưng vẫn gật gật đầu.
“Nhất Nhất có thể nghe thấy ý nghĩ trong lòng của mẫu thân và mẫu thân.”
“Oa~” Cố Nghênh Khê trợn to hai mắt, hài tử nhà nàng sao lại lợi hại đến thế chứ.
Nghe thấy mẫu thân khen ngợi mình trong lòng như vậy, Cố Tinh Dập thập phần ngại ngùng. Bé vùi đầu vào lồng ngực Ninh Trường Nhạc, rồi lại đỏ mặt nhìn về phía mẫu thân mình.
Trong mắt Cố Nghênh Khê chỉ có sự hưng phấn, tán thưởng và sùng bái, tóm lại là chẳng có một tia ý niệm xấu xa nào, cũng không vì vậy mà xem Nhất Nhất là quái vật.
Lòng Ninh Trường Nhạc cũng chẳng thể bình lặng, nhưng thấy đứa trẻ vừa có chút thẹn thùng lại vừa có vài phần cảm động, nàng liền ôm chặt đứa trẻ trong lòng vào ngực.
“Đừng sợ, mẫu thân và mẫu thân đều sẽ không coi Nhất Nhất là người kỳ dị đâu.”
Nàng có thể đoán được, có lẽ khi Nhất Nhất còn nhỏ cũng từng cố gắng bày tỏ sự khác thường này với những người xung quanh, nhưng kết cục đại khái cũng giống như Cố Nghênh Khê trước kia. Đứa trẻ sẽ lo lắng các nàng vì vậy mà sợ hãi, chán ghét mình, càng sợ hãi việc khó khăn lắm mới có được gia đình và phụ mẫu lại cứ thế mà mất đi.
Cũng may cả Ninh Trường Nhạc và Cố Nghênh Khê đều không phải hạng người hẹp hòi. Đặc biệt là Cố Nghênh Khê, bản thân nàng vốn đã là một người đặc biệt, nên càng thấu hiểu sự lo lắng và sợ hãi trong lòng đứa trẻ hơn ai hết.
“Nhất Nhất thật là lợi hại!” Mắt Cố Nghênh Khê sáng lấp lánh, không ngớt lời khen ngợi hài tử nhà mình, thậm chí còn nói với đứa trẻ chuyện này có những điểm tốt gì.
Chẳng hạn như sau này có thể dẫn đứa trẻ ra ngoài, lúc lên phố mua đồ sẽ không bị mắc mưu lừa gạt, nếu có ai muốn bắt nạt các nàng thì có thể biết trước ý đồ xấu xa của họ.
Nàng nói rất nhiều, nhưng tuyệt nhiên không có điều nào là muốn mượn dị năng của đứa trẻ để làm tổn thương người khác hay trục lợi cho bản thân. Đối với nàng, năng lực này dùng để bảo vệ chính mình, bảo vệ người nhà là đã đủ rồi.
Cuối cùng, Cố Nghênh Khê xoa xoa cái đầu nhỏ của Nhất Nhất, cười tủm tỉm bảo: “Sau này, nhà chúng ta, Nhất Nhất, chính là, tiểu anh hùng, có thể, bảo vệ, người nhà.”
Đứa trẻ bị nàng dỗ dành đến ngơ ngác. Ninh Trường Nhạc lần đầu tiên phát hiện Tiểu Càn Quân nhà mình kỳ thực rất có tài ăn nói. Đứa trẻ vừa rồi còn có chút rụt rè sợ hãi, hiện tại đã bị nàng khơi dậy nhiệt huyết sục sôi, phảng phất như chớp mắt sau hai mẫu tử liền có thể cùng nhau đi đánh bại tất cả kẻ xấu muốn bắt nạt bọn họ, trở thành tiểu anh hùng tuyệt đối chính nghĩa?
“Phụt~” Ninh Trường Nhạc không nhịn được cười. Cảnh tượng này quả thực rất ấm áp, nhưng cũng thật sự rất buồn cười, quá mức đáng yêu rồi.
“Xin lỗi, ta không nên cười, không phải là cười nhạo đâu, đừng hiểu lầm nhé.”
Ninh Trường Nhạc vội vàng giải thích. Đứa trẻ nghe được tiếng lòng của nàng thì không sai, nhưng Tiểu Càn Quân nhà nàng đâu có nghe được.
Chẳng phải sao, người nọ lúc này liền bày ra vẻ mặt ủy khuất ba ba nhìn nàng, giống như Ninh Trường Nhạc vừa làm chuyện gì tàn nhẫn vô lương tâm lắm vậy. Một tiểu anh hùng tuyệt đối chính nghĩa đang hừng hực khí thế, bị nụ cười này của nàng đánh đòn tâm lý liền xìu xuống thành một tiểu đáng thương héo úa.
Sau đó, dưới ánh mắt oán trách của Cố Nghênh Khê, nàng đành phải nghiêm túc giải thích với nàng ấy.
“Ta chỉ là cảm thấy Khê Khê nói rất đúng, nói rất hay, ta vui mừng quá nên mới cười thôi.”
Cố Nghênh Khê theo bản năng lựa chọn tin tưởng phu nhân nhà mình, nhưng nàng vẫn nhìn sang hài tử, ánh mắt mang theo vài phần dò hỏi.
“Vâng vâng, mẫu thân quả thực nghĩ như vậy ạ.” Nhất Nhất phản ứng rất nhanh, vừa nói vừa gật đầu như gà con mổ thóc.
“Được lắm~ tiểu gia hỏa này hiện tại đúng là thần khí gian lận của mẫu thân con rồi.” Ninh Trường Nhạc vờ vịt bất mãn, khẽ nhéo cái má nhỏ của đứa trẻ.
Đứa trẻ cũng phối hợp đùa nghịch cùng nàng, thậm chí còn cười hì hì một mặt cầu xin mẫu thân tha thứ, một mặt hướng về phía Cố Nghênh Khê gọi lớn: “Mẫu thân cứu mạng với ạ~”
Cố Nghênh Khê hai tay buông xuôi, thập phần bất đắc dĩ tỏ ý lực bất tòng tâm.
“Không cách nào cả, mẫu thân, cũng sợ, mẫu thân, không cứu được, Nhất Nhất đâu.”
Ninh Trường Nhạc suýt chút nữa thì cười ch3t vì sự đáng yêu này của Tiểu Càn Quân, nàng đưa tay chọc chọc bả vai nàng ấy.
“Khê Khê nay sao lại học thói vô lại thế này? Ta đáng sợ đến thế sao?”
Cố Nghênh Khê vội vàng nghiêm nét mặt lắc đầu: “Không có, sao có thể chứ? Phu nhân vừa đẹp, vừa ôn nhu, lại còn chu đáo, không đáng sợ chút nào hết.”
“Hừ, chỉ khéo mồm khéo miệng.”
Ninh Trường Nhạc nghiêng đầu sang một bên, căn bản không tin. Đứa trẻ cũng nghiêng đầu theo, hiếm khi tỏ vẻ ghét bỏ mẫu thân mình.
“Đúng vậy, mẫu thân khéo mồm khéo miệng thật đấy!”
Bị cả phu nhân lẫn hài tử đồng thanh ghét bỏ, Cố Nghênh Khê ngược lại chẳng hề để tâm mà nhe răng cười. Nàng cực kỳ thích những ngày tháng thế này, mỗi ngày cả nhà ba người cùng nhau vui đùa. Phần lớn thời gian, phu nhân bận rộn xử lý các loại sự vụ của sản nghiệp Ninh thị, nàng thì giúp trông coi sổ sách, đứa trẻ thì học viết chữ.
Bận rộn xong xuôi liền cùng nhau nghỉ ngơi một lát, cùng dùng bữa, sau đó đi bách bộ tiêu cơm rồi lại cùng ngủ một giấc trưa.
Nếu ngày tháng cứ thế hạnh phúc, bình yên trôi qua mãi thì thật tốt biết mấy.
Thế nhưng có câu nói thế nào nhỉ, đôi khi ngươi không đi tìm chuyện, chuyện lại tự tìm đến ngươi.
Thế là rắc rối thật sự chủ động tìm đến cửa, hơn nữa vừa đến liền dồn dập mấy chuyện cùng một lúc, có tốt có xấu, nhưng ai cũng biết đấy, phần lớn thời gian thì tin xấu luôn chiếm đa số.
Tin xấu thứ nhất: Có kẻ nghi ngờ muối nghiệp của Ninh thị lấy hàng kém chất lượng thay thế hàng tốt, thậm chí trộn lẫn vật bẩn thỉu vào, ăn ch3t người.
Tin xấu thứ hai: Ninh thị trước đây có một tửu điếm thuộc sản nghiệp ở Nam Hoài thành, trước khi Ninh Trường Nhạc trở về Vân Đô thành đã sang tay nhượng lại. Nhưng mấy ngày trước tửu điếm đó ngoài ý muốn xảy ra hỏa hoạn, bị thiêu rụi khá nghiêm trọng. Chủ nhân mới bất đắc dĩ chỉ đành tính chuyện xây dựng lại, trong quá trình đào móng lại tình cờ đào ra một bộ hài cốt dưới lòng đất. Ngỗ tác đã đến nghiệm thi, người này ch3t cũng đã có năm có tháng rồi.
Tin xấu thứ ba, đương nhiên cái tin xấu này tạm thời cũng có thể xem là một tin tốt, nếu đặt trong bối cảnh so sánh với hai tin tức tệ hại phía trên.
Đó chính là đúng như suy đoán trước đó, Hoàng đế có ý định giao chức vị Phi Kỵ Tướng quân chức quan tối cao của Phi Kỵ Doanh cho Cố Nghênh Khê, chỉ dụ sắc phong đã được ban xuống.
Thật sự quá mức trùng hợp, chuyện tốt chuyện xấu đều đổ dồn vào cùng một ngày, trùng hợp đến mức mọi người không thể không hoài nghi sự ngẫu nhiên này là do kẻ có tâm cố tình sắp đặt.
Hoàng đế muốn phong quan cho Cố Nghênh Khê, tất nhiên không phải hôm nay mới nảy ra ý định rồi lập tức viết thánh chỉ sắc phong, tự nhiên là đã sớm trù tính việc này. Kẻ nào tin tức linh thông thì sớm vài ngày đã đoán ra được. Lại ngay đúng vào thời điểm mấu chốt này, có khối kẻ đoán được mục đích của Hoàng đế.
Chỉ là những kẻ này ra tay thực sự quá tàn nhẫn, vừa hạ thủ đã là hai vụ án mạng. Nếu chỉ là chuyện gây rối nhỏ nhặt, dựa vào uy thế của Tĩnh An Hầu phủ hẳn là đã có thể dẹp yên không chút gợn sóng. Hiện tại hai mạng người rành rành ra đó, cho dù Tĩnh An Hầu phủ muốn đứng ra áp chế cũng chẳng thể áp chế nổi.
Chẳng phải Hoàng đế muốn thông qua việc nâng đỡ Ninh thị để phá vỡ cục diện đẳng cấp giai cấp hiện tại trên triều đình sao?
Vậy thì hãy để chúng ta chống mắt lên xem, khi Ninh thị trèo lên được mối quan hệ với Tĩnh An Hầu phủ, khi kẻ vốn là thương hộ hèn kém nhất biến thành quý tộc cao cao tại thượng, liệu có còn giữ vững được sơ tâm như trước hay không.
Tĩnh An Hầu phủ ngày nay quyền thế có, tiền tài có, liệu có thể vì thế mà xem thường mạng sống của bách tính hay không.
Chuyện này nếu xử lý không khéo, bất luận giải quyết ra sao cũng rất dễ biến thành việc khuất phục trước quyền thế của Tĩnh An Hầu phủ, trong lòng bách tính cũng có thể trở thành một vụ án oan sai do quan lại bao che cho nhau.
Đi cùng Tuyên chỉ Thái giám còn có Đại Lý Tự Khanh, đều là người quen cũ cả. Đối phương nhìn thấy Cố Thừa thì chỉ vô cùng lễ độ nói rằng chuyện này ảnh hưởng quá lớn, đừng nói là Tri phủ Nam Hoài thành không dám đóng ấn thụ lý, ngay cả Quận thủ Vĩnh Tuyền quận cũng không dám gánh vác. Dẫu sao một bên sự việc có liên quan đến Ninh thị, mà Ninh thị hiện tại dù có bỏ qua tầng quan hệ với Tĩnh An Hầu phủ này thì trên đầu Ninh Trường Nhạc vẫn đang mang danh hiệu Huyện chúa cáo mệnh.
Cố Nghênh Khê bên này vừa tiếp chỉ xong, liền thấy Đại Lý Tự Khanh muốn đưa phu nhân nhà mình về phủ hỏi chuyện. Chuyện này sao mà được, tiểu ngốc tử liền bước một bước dài chắn ngay trước mặt phu nhân nhà mình để bảo vệ.
“Phu nhân ta, không có làm, chuyện xấu, các ngươi, muốn mang nàng, đi đâu?”
Ninh Trường Nhạc nhìn Tiểu Càn Quân che chắn trước mặt mình, một bộ dạng bất kể là ai tới cũng không được bắt nạt nàng, đang cảm động khôn nguôi thì một tiểu đoàn tử lại lao tới ôm chặt lấy đùi nàng, cố gắng kéo nàng lùi lại phía sau.
“Mẫu thân sẽ không làm chuyện xấu đâu, không được bắt mẫu thân con!”
Cố Tinh Dập khóc thút thít, thân hình nhỏ bé cũng tận lực che chắn trước người mẫu thân mình.
“Khụ…” Dương Keng làm Đại Lý Tự Khanh bao nhiêu năm nay, chưa có khoảnh khắc nào giống như lúc này, cảm thấy bản thân phảng phất như một đại ác nhân tội ác tày trời.
“Cố tiểu tướng quân chớ hiểu lầm, chúng ta không có ý muốn bắt giữ quý phu nhân, chỉ là thỉnh nàng về phối hợp hỏi vài câu thôi.”
Cố Nghênh Khê hiện tại dù sao cũng là một Phi Kỵ Tướng quân chính danh, tự nhiên không thể giống như trước kia chỉ xưng hô nàng là Thế nữ.
Dương Keng cảm thấy bản thân thật sự quá đỗi oan uổng, từ lúc ông đặt chân vào Tĩnh An Hầu phủ đến nay đều vô cùng lễ phép thân thiện, quả thực có thể coi là lần có thái độ phá án tốt nhất trong mấy chục năm sự nghiệp của mình.
Phải biết rằng ngày thường Đại Lý Tự phá án, làm gì cần ông phải đích thân đến thỉnh người, lại còn khách khách khí khí thỉnh như thế này. Chẳng qua là vì Hoàng đế bệ hạ đã vỗ vai ông cười tủm tỉm dặn dò nhất định phải tra xét kỹ lưỡng vụ án, tuyệt đối không được xử sai, càng không thể vì áp lực dư luận mà vô lễ với Cố thiếu phu nhân. À không, hiện tại phải gọi người ta là Tướng quân phu nhân rồi.
Thật sự quá khó khăn, Dương Keng hận không thể ngay lập tức từ quan về quê dưỡng lão, áp lực quá lớn, một cái sơ sẩy có khi cái mạng già này của ông cũng phải bồi vào đó.
Dẫu sao ông chìm nổi chốn quan trường mấy chục năm, người sáng suốt nhìn một cái là biết ngay lần này là các bên thế lực đang đọ sức đấu đá nhau, khiến một Đại Lý Tự Khanh nhỏ nhoi như ông lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.
“Khê Khê, tránh ra nào.” Ninh Trường Nhạc đưa tay vỗ vỗ bả vai Tiểu Càn Quân nhà mình. Thân hình Cố Nghênh Khê khẽ run lên, đầy vẻ không tình nguyện né người ra, nhưng rốt cuộc nàng vẫn nghe lời phu nhân.
“Phu nhân…”
Cố Nghênh Khê muốn nói lại thôi, trong lòng vẫn không yên tâm, níu kéo tay phu nhân không nỡ buông.
“Ngoan, đây là quy trình phá án của Đại Lý Tự, ta chỉ là phối hợp điều tra mà thôi, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Kỳ thực ban đầu nếu không phải chuyện gì to tát thì ngay tại Tĩnh An Hầu phủ này hỏi han một chút cũng chẳng phải là không thể. Nhưng rõ ràng lúc này có vô số cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào động tĩnh của Tĩnh An Hầu phủ, cũng nhìn chằm chằm vào cách Đại Lý Tự điều tra hai vụ án này.
Một khi có hành vi nào thoạt nhìn giống như đang sử dụng đặc quyền, e rằng ngày mai nước bọt của bách tính đã có thể nhấn chìm cả Tĩnh An Hầu phủ lẫn Đại Lý Tự rồi.
Cho nên Ninh Trường Nhạc vô cùng phối hợp. Cố Thừa và Dương Uyển Dửu tuy rằng trong lòng cũng chẳng vui vẻ gì, nhưng dẫu sao họ cũng là người hiểu chuyện, biết lúc này không thể hành động thiếu suy nghĩ, đặc biệt là thân phận của họ vô cùng nhạy cảm, vào thời điểm này không làm gì ngược lại sẽ tốt hơn.
Cố Thừa lên tiếng: “Khê nhi, lui lại đi.”
Dương Uyển Dửu cũng đành phải đi tới bế đứa trẻ lên dỗ dành: “Cháu ngoan, không sao đâu, đừng lo lắng.”
Ánh mắt mọi người đều dồn lên người Cố Nghênh Khê. Nàng cùng Ninh Trường Nhạc bốn mắt nhìn nhau một chặp, gật gật đầu nhưng tay vẫn không buông, kiên định nắm chặt lấy Ninh Trường Nhạc.
“Ta bồi, phu nhân đi, ta ở, cửa, chờ.”
Nàng không gây rối, nàng chỉ muốn đi theo phu nhân cùng đi, chỉ cần đứng ở cửa chờ đợi cũng tốt, như vậy nàng có thể đón phu nhân về nhà sớm nhất có thể.
Mắt Ninh Trường Nhạc đo đỏ. Tuy rằng tiểu ngốc tử nhà nàng đến tận bây giờ vẫn còn rất nhiều chuyện không thông tỏ, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ mặc nàng một mình đối mặt, luôn nỗ lực làm chỗ dựa cho nàng.
“Được~” Sau đó Ninh Trường Nhạc quay đầu nhìn về phía Dương Keng, hỏi đối phương: “Dương đại nhân, không có vấn đề gì chứ?”
“Không có không có, đương nhiên không vấn đề gì, ở Đại Lý Tự chờ cũng được, sẽ không ảnh hưởng đến việc phá án của chúng ta.”
Thế là đoàn người liền rời đi như vậy. Tuyên chỉ Thái giám đại khái là nhận được mật chỉ của Hoàng đế nên không lập tức hồi cung phục mệnh, ngược lại cũng đi theo cùng đến Đại Lý Tự.
Bên ngoài Tĩnh An Hầu phủ không biết từ lúc nào đã có không ít bách tính tụ tập vây xem, hẳn là do kẻ có tâm cố ý dàn xếp, mượn sức mạnh dư luận của dân chúng để gây sức ép lên Tĩnh An Hầu phủ và Đại Lý Tự. Thế nhưng tiếng thơm mà Tĩnh An Hầu phủ dày công gây dựng nhiều năm qua vào khoảnh khắc này đã phát huy tác dụng.
Những bách tính nghe danh hai vụ án này không những không giống như kẻ đứng sau tưởng tượng sẽ chỉ trích mắng chửi trước cổng lớn Tĩnh An Hầu phủ, ngược lại còn chĩa mũi dùi vào người của Đại Lý Tự mà cằn nhằn.
“Cái này gọi là phá án kiểu gì thế không biết, muối mà cũng ăn ch3t người được sao? Số tiền mua độc dược đó e là còn đắt hơn cả muối ấy chứ.”
“Đúng thế đúng thế, người ta mở cửa làm ăn buôn bán, không dưng lại bỏ độc vào tiệm làm gì? Khẳng định là có kẻ hãm hại rồi.”
“Phải đó, người ta mở khách sạn, rỗi việc sao lại chôn thi thể dưới đất làm gì, không sợ ảnh hưởng tới phong thủy sao?”
“Chắc chắn là kẻ có lòng dạ hiểm độc, thấy người ta sống tốt nên không chịu nổi, hãm hại vị tiểu phu nhân này của chúng ta thôi.”
“Ninh thị người ta tới Vân Đô thành kinh doanh sản nghiệp, nói gì thì nói, hàng hóa thật sự vừa tốt vừa rẻ.”
“Đúng vậy, vải vóc ở tiệm vải Ninh thị ấy, mấy ngày trước ta mới đi mua hai xấp, vừa tốt lại vừa rẻ. Trước khi Ninh thị tới, mấy tiệm vải ở Vân Đô thành bán đắt đỏ biết bao nhiêu, tiền mua một xấp vải ở đó đủ cho ta qua Ninh thị mua ba xấp.”
……
Đủ loại tiếng bàn tán xôn xao, ngay từ đầu đã nhận định rõ ràng hai vụ án này là do kẻ khác vu oan cho Ninh thị, sau đó lại bắt đầu mắng Đại Lý Tự phá án không có não, rồi sau đó nữa đột nhiên lại chuyển biến thành thảo luận về những điểm tốt của các sản nghiệp thuộc Ninh thị.
Dương Keng đi suốt quãng đường nghe thấy vậy, không khỏi có chút cạn lời. Đại Lý Tự chúng ta sao lại không có não chứ?!
Chẳng phải là phải đi theo quy trình sao? Phá án thì không thể không dựa vào chứng cứ mà chỉ bằng vào suy đoán của bách tính để định tội được! Sao mới thỉnh người về hỏi chuyện một chút đã thành Đại Lý Tự không có não rồi!
Nhưng ông cũng không ngờ tới, ấn tượng của dân chúng đối với Tĩnh An Hầu phủ và Ninh thị lại tốt đến nhường này, e rằng kẻ đứng sau bày mưu tính kế chuyện này cũng chẳng thể lường trước được.
Kỳ thực điều này cũng rất bình thường. Chưa bàn tới Ninh thị, Tĩnh An Hầu phủ này truyền thừa nhiều năm, từ Tĩnh An Hầu đời trước cho tới Tĩnh An Hầu đời này, có vị nào không phải trung quân ái quốc?
Vinh quang của cả gia tộc đều là do người ta ở trên chiến trường dùng mạng sống để chém gi3t mà có được. Bách tính thật sự không ghen tị với bổng lộc cao quý của người ta, bách tính chỉ căm ghét những kẻ tham quan chỉ biết a dua nịnh hót mà thôi.
Huống chi cả nhà Tĩnh An Hầu phủ nổi danh thanh liêm lại nhân từ, mỗi bận đông về đều mang áo bông, chăn ấm đến phát cho những gia đình bách tính nghèo khổ.
Năm nào gặp thiên tai, mùa màng thất bát, bách tính nghèo túng không có lương thực qua mùa đông, Tĩnh An Hầu phủ luôn là nơi đầu tiên ở Vân Đô thành dựng lều cháo để phát cháo cứu tế cho dân chúng.
Hơn nữa vị Thế nữ kia của Cố gia, tuy rằng không được thông minh cho lắm, nhưng không hề mắc phải thói hư tật xấu của đám công tử ca ăn chơi trác táng ở Vân Đô thành, cũng không ra ngoài cậy thế hiếp người, càng không giống đám quý tộc xa hoa dâm dật vung tiền như rác, lưu luyến chốn lầu xanh ngõ liễu.
Thậm chí cách đây không lâu, người ta còn cứu một tiểu cô nương đáng thương ngay trên đại lộ, cuối cùng vì tiểu cô nương không còn phụ mẫu thân nhân nên đã quyết định tự mình nhận nuôi.
Một gia đình như vậy, ngươi bảo họ quan lại bao che cho nhau, cậy thế hiếp người, đây không phải là bịa đặt thì là cái gì?
Còn có Ninh Trường Nhạc, từ khi Ninh tiểu thư của Ninh thị gả vào Tĩnh An Hầu phủ, sản nghiệp của Ninh thị dời đến trong Vân Đô thành, từ tửu lầu, tiệm vải cho đến tiệm lương thực, phàm là thuộc kỳ hạ của Ninh thị thì giá cả đều phải chăng, sản phẩm lại đáng tin cậy.
Một thương gia kinh doanh có lương tâm như thế, vậy mà cũng có kẻ dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy để vu hãm người ta, quả thực là nực cười.
Cố Nghênh Khê đến cuối cùng cũng không đi theo vào bên trong Đại Lý Tự, kiên trì muốn ở bên ngoài chờ đợi phu nhân nhà mình. Dương Keng thấy khuyên bảo không được nàng nên cũng đành tùy nàng vậy.
Ninh Trường Nhạc trước khi bước vào đã trao cho Tiểu Càn Quân nhà mình một ánh mắt trấn an, ra hiệu cho nàng không cần quá mức lo lắng.
Tiểu ngốc tử không phải chuyện gì cũng không hiểu. A phụ và mẫu thân sở dĩ không đứng ra ngăn cản, cũng không kiên trì đòi bám theo bọn họ cùng tới Đại Lý Tự, chính là không muốn người khác có cớ nói Tĩnh An Hầu phủ ỷ vào quyền thế để cản trở Đại Lý Tự phá án. Cho nên nàng tới đây cũng chỉ là canh giữ ở bên ngoài chờ đợi mà thôi.
Cố Nghênh Khê hy vọng khoảnh khắc phu nhân nhà mình bước ra ngoài là có thể nhìn thấy mình ngay lập tức. Nàng biết Ninh Trường Nhạc chuyện gì cũng hiểu, cũng biết phu nhân nhà mình rất có năng lực, thế nhưng nàng vẫn không muốn để Ninh Trường Nhạc phải một mình đối mặt trong hoàn cảnh như thế này, điều đó khiến nàng cảm thấy phu nhân giống như bị bỏ rơi vậy, có chút đáng thương.
Có những bách tính hiếu kỳ vây xem, thấy vị Thế nữ này đội cái nắng chói chang cứ thế đứng ở cổng Đại Lý Tự, có chút không đành lòng, có người tiến lên đưa ô cho nàng liền bị nàng mỉm cười khéo léo khước từ.
Nhìn thấy vị tiểu Thế nữ này không có chút đại giá nào, liền có người không kìm được mà đến bắt chuyện với nàng.
“Thế nữ là đang ở đây chờ đợi phu nhân nhà ngài sao?”
“Ừm.”
Cố Nghênh Khê không quá quen thuộc việc giao lưu với người khác, nhưng cũng không tiện lạnh lùng đuổi người ta đi, đành phải gật gật đầu, thất thần đáp lời.
Không lâu sau, nghe thấy tiếng vó ngựa lọc cọc vang lên, chính là tiểu vương gia Sở Tri Quyến.
Đám bách tính kia dám đến tìm Cố Nghênh Khê tiếp lời, nhưng vừa nhìn thấy vị tiểu bá vương này tới thì quả thực lập tức sợ tới mức dạt ra xa. Sở Tri Quyến cũng chẳng thèm để tâm, bản thân nàng ta có hình tượng thế nào trong lòng đám người này, nàng ta tự biết rõ.
“Tiểu tỷ tỷ sao lại đứng một mình ở nơi này?” Sở Tri Quyến xoay người xuống ngựa, giao dây cương cho tùy tùng đi theo phía sau.
“Không phải, một người.”
Cố Nghênh Khê nghiêng đầu nhìn nhìn, bên cạnh nàng rõ ràng vẫn luôn có hai hộ vệ của Hầu phủ đi theo, sao có thể coi là một mình nàng đứng ở đây được chứ?
Sở Tri Quyến bật cười, vị tiểu tỷ tỷ này thật đúng là có ý vị.
“Được rồi, không phải một mình.”
Nàng ta đổi giọng: “Vậy tiểu tỷ tỷ đứng ở chỗ này là vì cớ gì?”
“Chờ, phu nhân ta.” Cố Nghênh Khê mắt đau đáu nhìn vào Đại Lý Tự. Trong mắt nàng, tòa phủ nha lạnh băng này phảng phất như có thể nuốt chửng con người ta bất cứ lúc nào đến xương cốt cũng chẳng còn, nàng cực kỳ lo lắng phu nhân nhà mình ở bên trong chịu uất ức.
Sở Tri Quyến ban đầu là có ý định đến Tĩnh An Hầu phủ tìm Cố Nghênh Khê chơi, tới nơi thì vồ hụt, mới biết được đã xảy ra chuyện. Nàng ta liền thúc ngựa một mạch tới tìm Cố Nghênh Khê. Với tính khí của một tiểu vương gia như nàng ta, sao có thể giương mắt nhìn phu nhân của hảo hữu mình bị người ta bắt nạt cho được.
Huống hồ khoảng thời gian sống chung vừa qua, Ninh Trường Nhạc và Cố Nghênh Khê là người có tâm tính thế nào nàng ta hiểu rõ hơn ai hết, khẳng định sẽ không làm ra loại chuyện xấu xa kia. Thế là nàng ta liền quyết định kéo Cố Nghênh Khê cùng vào trong, xưa nay Đại Lý Tự Khanh nể mặt nàng ta thì cũng sẽ không làm khó dễ Ninh Trường Nhạc.
“Đi, chúng ta đi vào, ta đảo mắt xem lão già Dương Keng kia có dám bắt nạt tiểu tẩu tử hay không.”
“Ơ? Đừng, đừng đừng.”
Cố Nghênh Khê không chút phòng bị bị nàng ta lôi một cái như vậy, suýt chút nữa liền đi theo nàng ta vào trong Đại Lý Tự. Nàng liền hạ bộ phát lực, giữ vững thân hình, lại còn tiện tay kéo giật Sở Tri Quyến trở về.
“Không thể.”
Sở Tri Quyến tuy rằng cũng có tập võ, nhưng đều là chút công phu mèo cào hoa mỹ. Đám sư phụ dạy dỗ nàng ta nào có ai dám thật sự thao luyện nàng ta đến mức sống dở ch3t dở, việc dạy dỗ không mấy nghiêm khắc tự nhiên cũng dẫn đến ba cái đường quyền chẳng ra làm sao của nàng ta. Tuy rằng tuổi tác Cố Nghênh Khê có lớn hơn nàng ta một chút, nhưng có thể dễ dàng kéo nàng ta trở lại, khống chế ngay tại chỗ như vậy.
Chuyện này không những không khiến Sở Tri Quyến cảm thấy tức giận hay mất mặt, ngược lại còn thấy tiểu tỷ tỷ này của mình thật là lợi hại.
“Oa, tiểu tỷ tỷ, ngươi thật là lợi hại nha!”
Trong nhất thời, Sở Tri Quyến phảng phất như quên phắt mất việc bản thân vừa rồi tính dẫn Cố Nghênh Khê vào trong để trút giận cho Ninh Trường Nhạc.
“Hả? Không có, lợi hại.” Cố Nghênh Khê ngơ ngác, sao lại thành lợi hại rồi.
Cũng có thể là do tiêu chuẩn của Sở Tri Quyến có vấn đề, nàng ta dùng bản thân mình để làm hệ quy chiếu so với Cố Nghênh Khê. Thế nhưng đám bạn luyện trước đây của Sở Tri Quyến đều là nhường nhịn nàng ta, ai dám thật sự so chiêu với vị tiểu vương gia được sủng ái nhất này chứ? Chỉ là múa may tượng trưng mà thôi.
Thế nên Sở Tri Quyến vẫn luôn lầm tưởng võ nghệ của mình rất cao cường, thật sự không ngờ tới Cố Nghênh Khê chỉ dùng một tay ấn nàng ta một cái mà nàng ta lại không cách nào giãy giụa nổi.
Sở Tri Quyến đặc biệt hưng phấn, lôi kéo Cố Nghênh Khê nói sau này muốn cùng nàng học tập võ nghệ. Nàng ta vừa rồi cũng nghe nói Cố Nghênh Khê hiện tại là thống lĩnh tối cao của Phi Kỵ Doanh, thậm chí còn nói ngày mai liền tiến cung hướng Hoàng tỷ của nàng ta cầu tình, đem nàng ta nhét vào Phi Kỵ Doanh làm tiểu đệ cho Cố Nghênh Khê, để Cố Nghênh Khê dẫn dắt nàng ta làm nên một phen đại nghiệp.
Bàn tính nhỏ gõ tính toán gảy côm cốp, Cố Nghênh Khê bị nàng ta nói tới mức ngơ ngác, căn bản chưa từng nghĩ tới bản thân mình còn có thể đi làm nên đại nghiệp gì gớm ghếch.
Sở Tri Quyến lại không nghĩ như thế, các đời Tĩnh An Hầu đều là từ trên chiến trường chém gi3t dốc sức làm nên, đều là bậc có chân tài thực học. Hoàng tỷ của nàng ta, rồi cả Tiên hoàng nữa, vị nào mà không phải cùng Tĩnh An Hầu vào sinh ra tử đánh giặc.
Hiện tại đến lượt nàng ta, Sở Tri Quyến vẫn luôn sầu muộn vì căn bản không có cơ hội để chứng minh năng lực của bản thân, nhưng nàng ta chính là tin tưởng, đi theo Cố Nghênh Khê, nàng ta nhất định có thể làm được.
Cố Nghênh Khê rất muốn hỏi vị muội muội này xem rốt cuộc thế nào mới gọi là đại nghiệp? Lên chiến trường là đại nghiệp sao? Hay là phải gi3t thật nhiều thật nhiều người thì mới tính là đại nghiệp.
Ít nhất thì hiện tại tiểu ngốc tử vẫn căn bản chưa có ý niệm kiến công lập nghiệp gì trong đầu cả. Đối với nàng mà nói, nàng phải học được cách xem sổ sách, học được cách xử lý các sự vụ kinh thương để có thể giúp đỡ phu nhân, bảo vệ thật tốt cho phu nhân, cuối cùng chính là cùng phu nhân sinh một đứa con.
Đó đại khái chính là toàn bộ quy hoạch cho cuộc đời này của Cố Nghênh Khê tính đến thời điểm hiện tại. Sở Tri Quyến nghe thấy lời này của nàng liền đưa một tay vỗ bành bành lên trán mình, đây quả là một lý tưởng giản dị mộc mạc đến nhường nào cơ chứ.
Bất tri bất giác hai người đã trò chuyện gần nửa ngày trời, vừa quay đầu lại liền phát hiện Ninh Trường Nhạc đã bước ra ngoài. Cố Nghênh Khê lập tức không màng đến một Sở Tri Quyến còn đang lảm nhảm chê bai nàng không có chí hướng lớn lao, tức khắc liền rảo bước đón mừng lên trước.
“Phu nhân~” Bộ dạng đảo ngược lại như thể chính nàng mới là người bị bắt nạt vậy, vừa nhìn thấy Ninh Trường Nhạc, vừa mở miệng một cái là nước mắt đã lưng tròng.
“Ngoan nào, Khê Khê nhà ta sao lại bày ra cái vẻ đáng thương thế này?” Ninh Trường Nhạc mỉm cười, đưa tay nhéo nhẹ một cái lên lớp thịt mềm trên mặt Tiểu Càn Quân nhà mình, thật là một tiểu khả ái.
“Phu nhân, có hay không, chịu uất ức?”
Tiểu ngốc tử đáng thương vô cùng đi vòng quanh phu nhân nhà mình mấy vòng, chính là muốn xác định Ninh Trường Nhạc lông tóc không tổn hao gì thì mới có thể hoàn toàn yên tâm.
Dương Keng đích thân tiễn người ra tới cửa, nhìn thấy bộ dạng cuống cuồng đi vòng quanh của nàng thì không nhịn được mà lên tiếng.
“Cố tiểu tướng quân, Đại Lý Tự chúng ta là nơi phá án đoan chính, sẽ không dùng nhục hình ép cung đâu.”
Sở Tri Quyến bị ngó lơ nãy giờ lúc này mới nhân cơ hội chen miệng vào: “Các ngươi cái này gọi là phá án đoan chính sao? Chứng cứ đã đầy đủ chưa mà các ngươi liền đem người mời đi như vậy? Có biết ảnh hưởng tồi tệ đến mức nào không hả! Ngươi nhìn xem bên ngoài có biết bao nhiêu bách tính đang dòm ngó kia kìa, truyền ra ngoài làm tổn hại đến thanh danh của tiểu tẩu tử ta thì Đại Lý Tự các ngươi đền bù thế nào được? Tiểu tẩu tử ta là người làm ăn kinh doanh, thương nhân coi trọng nhất là danh dự, các ngươi có hiểu hay không hả!”
Sở Tri Quyến nói một tràng liên thanh bùm bùm chát chát, Dương Keng đến một cái rắm cũng chẳng dám phóng. Vị tiểu bá vương này, ngay cả Hoàng đế bệ hạ nhìn thấy còn phải đau đầu nhức óc, một Đại Lý Tự Khanh nhỏ bé như ông làm sao dám tranh luận lý lẽ với Sở Tri Quyến chứ.
Thế nhưng vị tiểu vương gia này lại là kẻ không thấu hiểu sự đời, tổng không thể bắt ông ở ngay tại đây phân trần với Sở Tri Quyến rằng Đại Lý Tự cũng là bị bức bách đến độ bất đắc dĩ mới phải thỉnh người về phối hợp phá án hay sao.
Vẫn là Ninh Trường Nhạc kịp thời lên tiếng giải vây cho một Dương Keng đang vô cùng bất lực lúc này. Vị Đại Lý Tự Khanh tuổi già sức yếu này dáng vẻ như thể nếu bị nói tiếp vài câu nữa là sẽ tức nghẹn đến ngất xỉu ngay tại chỗ, khiến nàng có chút không đành lòng. Chủ yếu là không đành lòng nếu ông ta ngã ra đây, sợ người khác lại đổ vấy tội lỗi lên đầu Tiểu Càn Quân nhà nàng.
Tiểu Càn Quân nhà nàng đâu có giống vị tiểu vương gia kia là kẻ bất cần đời chẳng sợ ai, vào những thời điểm nhạy cảm thế này, bị người ta chỉ trỏ cột sống chửi bới thì thật sự là rất mệt mỏi.
“Đa tạ Dương đại nhân đã tiễn ta ra ngoài, nếu Càn Quân nhà ta đã chờ ở đây rồi, đại nhân xin dừng bước tại đây đi, không cần tiễn thêm nữa, hôm nay làm phiền Dương đại nhân rồi.”
Dương Keng mắt lệ nhạt nhòa nhìn Ninh Trường Nhạc, hết sức cảm kích đối phương, cũng có chút ngượng ngùng. Nói đi cũng phải nói lại, vụ án này nếu đối phương không muốn phối hợp mà bày ra thái độ chống đối thì Đại Lý Tự cũng chẳng có cách nào cả, chỉ có thể kẹt ở giữa các phe thế lực mà chịu khổ mà thôi.
“Đa tạ Cố thiếu phu nhân hôm nay đã phối hợp phá án, phu nhân xin cứ yên tâm, Đại Lý Tự phá án xưa nay công chính nghiêm minh, tất nhiên sẽ không oan uổng người tốt.”
Ninh Trường Nhạc gật gật đầu, cũng không nói gì thêm, nói lời từ biệt xong liền nắm lấy tay Tiểu Càn Quân nhà mình rời đi.
Ngược lại là Sở Tri Quyến, ánh mắt âm u lạnh lẽo liếc nhìn Dương Keng một cái đầy ẩn ý cảnh cáo, sau đó mới xoay người rảo bước đuổi theo hướng Ninh Trường Nhạc và Cố Nghênh Khê đi tới.
Dương đại nhân sầu đến thối ruột thối gan, vụ án này làm thế nào cũng đều đắc tội với người ta. Nhưng rõ ràng là hiện tại Tĩnh An hầu phủ, Hoàng đế bệ hạ và Thận Vương đang đứng chung một thuyền. Các thế lực khác dù có mạnh đến đâu, thì cũng phải nể mặt Hoàng đế bệ hạ vài phần chứ?
Chọn bên nào, đáp án đã quá rõ ràng. Thế nhưng vị Đại Lý Tự khanh tuổi già sức yếu này vẫn không khỏi thở dài, tự cảm thấy số mình thật hẩm hiu. Rõ ràng chẳng bao lâu nữa là có thể an ổn từ quan về hưu, nay lại bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu này, e rằng chuỗi ngày yên bình sau này đều tan thành mây khói.
Suốt dọc đường trở về phủ, Ninh Trường Nhạc luôn nhíu mày trầm tư, không nói một lời mà suy tính tiền đồ đối phó thế nào. Lần này chỉ sợ mới là sự dò xét của đối phương đối với thái độ của Hoàng đế và thực lực của Tĩnh An hầu phủ. Tiếp theo đây, e rằng sẽ có giông bão lớn hơn.
Những việc này, nói đi cũng phải nói lại, không làm thì chính là không làm, không phải cứ tùy tiện dựng lên một vụ án là có thể kéo các nàng xuống nước. Nhưng Hoàng đế lại chẳng chút do dự chọn lựa tin tưởng các nàng, chỉ sợ bước kế tiếp, đối phương sẽ hạ thủ ngay tại điểm này.
Rốt cuộc là chuyện gì, lại có thể khiến Hoàng đế ngay từ cái nhìn đầu tiên đã hoài nghi Tĩnh An hầu phủ và Ninh thị?
Vừa rồi nàng cố ý bảo Đại Lý Tự cứ thong thả mà tra hai vụ án này. Các nàng một ngày chưa hoàn toàn thoát thân khỏi hai vụ án đó, đối phương sẽ một ngày không phát động cuộc tấn công thứ hai. Như vậy thời gian để các nàng chuẩn bị ứng phó sẽ nhiều hơn.
Về hai vụ án này, nàng không phải không có manh mối. Kỳ thực từ trước nàng đã đoán được đối phương sẽ động tay động chân vào ngành muối, đặc biệt là liên quan đến kiện tụng mạng người.
Bất luận cuối cùng có vu hãm thành công Ninh thị muối nghiệp hay không, đây đều sẽ trở thành vết nhơ khó mà rửa sạch. Sau cùng, chỉ cần một câu “Muối của Ninh thị từng ăn ch3t người”, liền có thể đả kích nặng nề đến danh tiếng của Ninh thị muối nghiệp.
Cho dù cuối cùng chứng minh được Ninh thị trong sạch, đối phương vẫn có thể rêu rao rằng Ninh thị dựa dẫm vào chỗ dựa lớn là Tĩnh An hầu phủ, quan phủ đương nhiên sẽ nói đỡ cho Ninh thị. Ba người thành hổ, ngày rộng tháng dài, tổng sẽ có người sinh lòng nghi kỵ.
Cho nên Ninh Trường Nhạc quyết không thể để bản thân bị dắt mũi theo nhịp độ của đối phương. Lần này thế lui tới quá nhanh quá gấp, nàng cần thời gian để suy nghĩ kỹ đối sách.
Nàng nghĩ ngợi quá nhập tâm, thành ra không chú ý đến tiểu ngốc tử bên cạnh đang vô cùng sốt ruột mà không dám hỏi nhiều, dáng vẻ đầy ủy khuất.
Cố Nghênh Khê lại một lần nữa cảm thấy bản thân thật vô dụng. Xảy ra chuyện lớn như vậy, nàng chẳng giúp được gì cho phu nhân nhà mình, thậm chí nếu phu nhân không mở lời, nàng còn chẳng hiểu rõ tình hình ra sao.
Nàng chỉ có thể tự mình suy đoán, chắc là có người hãm hại phu nhân nhà nàng, nhưng đối phương tại sao lại làm vậy, là ai làm, nàng hoàn toàn mù tịt.
Sở Tri Quyến hộ tống hai người đến Tĩnh An hầu phủ liền cáo biệt rời đi. Dẫu sao Tĩnh An hầu phủ đang lúc xảy ra chuyện, hiện tại còn dày mặt đòi vào cửa tìm người ta chơi đùa thì thật là không biết điều. Huống hồ nàng có thể không hiểu chuyện, chứ Cố Nghênh Khê chắc chắn cũng chẳng có tâm trí đâu mà tiếp nàng.
Trở lại trong phủ, Cố Thừa, Dương Uyển Dửu cùng Ninh Hằng Thái đều đang ngồi ở chính sảnh chờ đợi. Cố Thừa và Ninh Hằng Thái thì còn đỡ, đều là tính tình trầm ổn.
Dương Uyển Dửu là người nóng tính, vừa thấy đôi trẻ trở về liền vội vàng đón lấy.
“Không sao chứ? Đám hỗn chướng ở Đại Lý Tự kia có làm gì bất kính với con không?”
Bà nắm lấy tay Ninh Trường Nhạc, nhìn ngó đánh giá một lượt từ trước ra sau. Quả không hổ là mẫu thân ruột của Cố Nghênh Khê, phản ứng của hai người giống nhau như đúc.
“Con không sao, mẫu thân không cần lo lắng.” Ninh Trường Nhạc ngoan ngoãn mỉm cười, lại chủ động kể lại trải qua của mình, tránh để các vị trưởng bối và tiểu ngốc tử phía sau quá mức lo âu.
“Dương đại nhân quả thực chỉ gọi con đến hỏi vài câu hỏi liên quan, toàn bộ quá trình đều thập phần lễ độ, không hề dùng hình, càng không có nghiêm hình tra khảo.”
Mọi người lúc này mới buông lỏng tâm tình. Kỳ thực họ cũng biết, thái giám tuyên chỉ đi theo đến Đại Lý Tự chính là người do Hoàng đế cố ý phái tới để giám sát, Đại Lý Tự tự nhiên không dám giở trò gì.
“Việc này chẳng qua là có kẻ tâm tà cố tình vu vạ, Đại Lý Tự tới tra, sẽ không có án oan sai phát sinh.”
Cố Thừa lúc này mới lên tiếng giải thích. Kỳ thực việc này giao cho Đại Lý Tự làm, phỏng chừng cũng là ý của Hoàng đế. Bản thân hai vụ án này, hoặc là nên giao cho Tri phủ Nam Hoài Thành, hoặc là giao cho Quận thủ Vĩnh Tuyền quận xử lý.
Tấu chương dâng lên, đơn giản cũng chỉ vì thân phận của Ninh Trường Nhạc đặc thù, cần xin chỉ thị một phen, không ngờ Hoàng đế lại trực tiếp chỉ đích danh Đại Lý Tự khanh tự mình điều tra.
Phỏng chừng Hoàng đế trong lòng cũng tựa gương sáng, biết việc này có kẻ cố tình hãm hại. Nhưng Quận thủ Vĩnh Tuyền quận và Tri phủ Nam Hoài Thành làm sao so được với Đại Lý Tự khanh, người có thể đỉnh thấu áp lực các phương để công chính xử lý vụ án. Sợ rằng nếu thật sự nhường hai người kia xử lý, sự trong sạch của Ninh thị khó mà nói trước được.
Ninh Hằng Thái làm phụ thân lúc này lại thập phần bình tĩnh. Chủ yếu là ông đã nhìn rõ những việc này vượt xa phạm vi năng lực của mình, mà phu thê Cố Hầu có năng lực xử lý lại vô cùng quan tâm đến nữ nhi nhà mình. Nếu họ đã nói vấn đề không lớn, vậy thì chắc chắn không có đại sự gì.
Ông ngược lại còn có nhàn tâm trêu đùa đứa cháu ngoại đang ôm trong lòng.
“Bé con vừa rồi chẳng phải còn rất lo lắng cho mẫu thân sao? Sao giờ không vội vã qua đó tìm mẫu thân?”
Hai ông cháu len lén nhỏ giọng giao lưu, mấy người bên kia ngược lại không chú ý tới. Nhất Nhất bĩu môi, nàng đâu phải không vội tìm mẫu thân, chỉ là nghe được tiếng lòng của mẫu thân và mẫu thân, hai người đều muốn nhanh chóng về phòng để thủ thỉ với nhau. Đứa trẻ cảm thấy mình lúc này qua đó sẽ có chút dư thừa, nên không tính toán đi quấy rầy mẫu thân và mẫu thân.
“Mẫu thân không sao là tốt rồi ạ. Mẫu thân ra ngoài một chuyến chắc là mệt lắm, Nhất Nhất ngày mai tìm mẫu thân sau cũng được.”
Đứa trẻ không đem tiếng lòng mình nghe được nói cho ông ngoại, lại còn rất hiểu chuyện mà giúp mẫu thân tìm một cái cớ hợp lý.
Ninh Hằng Thái nghĩ bụng cũng đúng, lăn lộn một chuyến như vậy, phỏng chừng nữ nhi cũng đã tâm lực tiều tụy, không có tâm trí ở đây lâu.
Thế là ông cười híp mắt nói: “Vậy bé con lát nữa cùng ông ngoại dùng cơm trưa nhé?”
Thừa dịp mọi người không chú ý, trước tiên đem quyền lợi bồi đứa nhỏ ăn cơm ngủ trưa đoạt lấy, hắc hắc. Ninh Hằng Thái rất hiếm khi có cơ hội được một mình dẫn đứa nhỏ đi chơi, chủ yếu là vì ông đang dưỡng bệnh, ngày thường Ninh Trường Nhạc đều không muốn ông quá mệt nhọc, đứa nhỏ chủ yếu là giao cho Dương Uyển Dửu trông nom.
Bên kia giải thích đơn giản xong xuôi mọi chuyện, Dương Uyển Dửu cũng nhìn ra nét mệt mỏi nơi chân mày Ninh Trường Nhạc, liền phất tay đuổi đôi thê thê nhỏ về phòng nghỉ ngơi.
Cố Nghênh Khê suốt dọc đường đều rất trầm mặc, từ Đại Lý Tự trở về đến giờ gần như không mở miệng nói một câu. Vừa rồi Ninh Trường Nhạc mải nghĩ ngợi chuyện khác nên không chú ý, lúc này mới thấy có chút kỳ quái, Tiểu Càn Quân nhà mình làm sao vậy nhỉ?
Nàng nghĩ thầm đợi về đến phòng ngủ sẽ hỏi han kỹ lưỡng, xem trong đầu Tiểu Càn Quân lại đang nảy sinh ý nghĩ kỳ quái gì rồi.
“Khê Khê, nàng… ưm ~~~”
Vừa bước chân vào phòng ngủ, nàng đang định mở miệng hỏi han thì đã bị người kia lỗ mãng hôn lên đôi môi.
Cố Nghênh Khê rất hiếm khi vội vã hôn nàng như vậy, có chút giống như đêm động phòng hoa chúc lần đầu tiên của họ, không hề có kết cấu, nhưng lại có chút không giống, mang theo vài phần hung hăng.
Ninh Trường Nhạc cảm nhận được môi dưới của mình chạm vào răng nhọn của Cố Nghênh Khê, đại khái là bị rách rồi, hơi đau, còn thoảng một chút vị tanh ngọt của máu.
Nàng khẽ thở dài, cảm nhận được sự lo lắng, sợ hãi, cùng một tia bất lực hoảng hốt của Tiểu Càn Quân nhà mình.
Ninh Trường Nhạc giống như một mặt hồ sâu tĩnh lặng và bao dung, tùy ý để Tiểu Càn Quân thông qua sự xâm nhập hung hăng này để xác nhận sự tồn tại của nàng. Nụ hôn gặm cắn dùng lực khiến bờ môi nàng tê dại, cái đau nhè nhẹ lại làm cảm xúc của nàng dâng trào.
Từ lúc sự việc xảy ra đến giờ, Ninh Trường Nhạc vẫn luôn vô cùng tỉnh táo và lý trí để đối mặt cùng xử lý, thậm chí nàng còn có thời gian rỗi để suy tính xem sau này nên ứng phó thế nào, còn nghĩ đến chuyện phải tóm bằng được lũ chuột nhắt ẩn trốn sau lưng ra mà hung hăng trả thù một trận.
Nhưng nàng đã quên mất Tiểu Càn Quân nhà mình. Con người đối với những sự vật không biết thường sẽ nảy sinh hoảng hốt sợ hãi. Cố Nghênh Khê muốn bảo hộ nàng thật tốt, muốn trở thành chỗ dựa của nàng, thế nhưng hôm nay chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng bị mang đi thẩm vấn.
Trong lòng nàng ấy nhất định rất khó chịu, lại đang tự trách mình là một kẻ vô dụng, không hiểu chuyện, mãi không lớn nổi đây mà.
Ninh Trường Nhạc kiên định đẩy người ra. Cố Nghênh Khê hai mắt đã đong đầy nước, rơm rớm chực khóc, lại cố nhịn không để bản thân khóc ra một cách vô dụng.
Thật là một tiểu ngốc tử.
“Nhìn ta này.” Ninh Trường Nhạc vươn hai tay, nâng lấy khuôn mặt của Tiểu Càn Quân nhà mình, nhón chân hôn lên đôi môi Cố Nghênh Khê, khẽ chạm liền rời.
“Khê Khê hôm nay đã làm rất tốt, rất dũng cảm rồi.”
Ninh Trường Nhạc biết nút thắt trong lòng Tiểu Càn Quân nằm ở đâu. Nàng nắm tay Cố Nghênh Khê đi đến bên giường ngồi xuống, chủ động ngồi lên hai chân Cố Nghênh Khê, tùy ý để đối phương ôm chặt lấy mình.
“Kỳ thực hôm nay, ta cũng có chút sợ hãi đấy.”
Giọng nói trong trẻo như suối mát chầm chậm kể lễ, giống như dòng nước mát lành từ từ chảy qua lòng Cố Nghênh Khê, vỗ về sự bất an và áy náy của nàng.
“Nhưng mà, Khê Khê đã đứng chắn trước mặt ta. Không cần hỏi lý do, chẳng chút do dự liền đứng trước mặt bảo vệ ta.”
“Khoảnh khắc đó, ta đột nhiên không còn sợ hãi nữa, cái gì cũng không sợ.”
“Bởi vì ta biết, vô luận là trong hoàn cảnh nào, Tiểu Càn Quân nhà ta cũng sẽ che chở cho ta thật tốt.”
Nàng rời khỏi lồng ngực Cố Nghênh Khê, ngẩng đầu nhìn nàng ấy.
“Đúng không?”
“Đúng vậy.”
Cố Nghênh Khê không chút do dự, cúi đầu, ngậm lấy đôi môi mềm mại vừa bị chà đạp của Ninh Trường Nhạc.
“Ta sẽ, vĩnh viễn, bảo vệ nàng.”
“Bất luận lúc nào cũng đều như thế sao?”
“Bất luận lúc nào.”
“Bất luận nơi nào cũng đều như thế sao?”
“Bất luận nơi nào.”
“Cho dù là cái ch3t?”
“Cho dù là cái ch3t.”
“Ơ… Sao nàng lại không nói lắp nữa rồi?”
“Không biết nữa, có lẽ là… hôn nhiều chút, liền khỏi thôi.”
“Ưm… Nàng gạt… gạt người… Hôn cũng không… ưm…”
“Không có gạt nàng, vừa rồi, rõ ràng tốt hơn nhiều rồi.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận