Chương 42

Cố Nghênh Khê một khi đã lãnh chức vụ, tự nhiên cũng phải đi theo phụ thân nhà mình cùng lên triều. Sáng ngày hôm sau, khi bị phu nhân nhà mình đánh thức, tiểu ngốc tử vừa dụi mắt vừa ngơ ngác thẫn thờ.
Trong khái niệm của nàng, lãnh một chức quan cũng sẽ không làm thay đổi cuộc sống của mình. Mãi đến khi Ninh Trường Nhạc nói với nàng rằng từ nay về sau phải dậy sớm thượng triều, còn phải đến quân doanh xử lý quân vụ, thao luyện quân đội, tóm lại là nàng từ giờ trở đi không còn là vị tiểu thế nữ vô công rỗi nghề nữa, mà phải đường đường chính chính làm một vị tiểu tướng quân.
Phản ứng đầu tiên của Cố Nghênh Khê chính là từ nay về sau không thể cùng phu nhân ngủ nướng được nữa; phản ứng thứ hai là nàng đi làm tiểu tướng quân như vậy, liệu có làm giảm bớt thời gian ở bên cạnh phu nhân hay không?
Bị mạch não của Tiểu Càn Quân nhà mình làm cho cạn lời, ninh Trường Nhạc thật chẳng biết trong cái đầu nhỏ của tiểu ngốc tử này suốt ngày rốt cuộc chứa những thứ gì nữa.
“Nàng đấy, ra ngoài tuyệt đối không được nói những lời này với người khác, biết chưa?”
Võ tướng của Sở thị hoàng triều lấy màu sắc quan phục để phân chia phẩm cấp, từ cửu phẩm đến nhất phẩm, màu sắc đi từ nhạt đến đậm.
Cửu phẩm là màu xanh lục nhạt, bát phẩm là màu xanh lục đậm, thất phẩm là màu thanh lam nhạt, lục phẩm là màu thanh lam đậm, ngũ phẩm là màu đỏ nhạt, tứ phẩm là màu đỏ đậm.
Từ tam phẩm trở lên là màu tím, và từ tam phẩm trở lên chủ yếu dựa vào hoa văn thêu trên quan phục để phân biệt chức vị.
Phi Kỵ tướng quân chính là võ tướng tam phẩm, trên quan phục màu tím có thêu hình một con báo gấm uy phong lẫm liệt. Ninh Trường Nhạc vừa khéo léo chải đầu, đội mũ quan cho Tiểu Càn Quân nhà mình.
Cố Nghênh Khê vốn dĩ đã có tướng mạo cực kỳ xuất chúng, đôi mày kiếm xếch ngược lên thái dương, gương mặt thanh tú, tuần tú. Sau khi sửa soạn xong xuôi lại càng thêm phần anh khí bức người.
“Đừng cười vội.” Ninh Trường Nhạc bất đắc dĩ nói. Tiểu Càn Quân nhà mình cứ vừa nhìn thấy nàng là lại nhịn không được mà cười ngốc, bao nhiêu uy nghiêm vừa tạo dựng đều bị nụ cười kia làm cho tan biến hết sạch.
“Được.”
Cố Nghênh Khê ngoan ngoãn thu lại nụ cười, nỗ lực nhíu mày giả vờ bày ra một bộ dạng nghiêm túc đứng đắn, nhưng hành động này lại khiến Ninh Trường Nhạc nhịn không được mà “phụt” một tiếng bật cười thành tiếng.
“Được rồi~ Không làm khó nàng nữa, giờ có thể cười rồi.”
Vừa nghe thấy lời này, tiểu ngốc tử lại ngây ngốc nở nụ cười rạng rỡ, khuôn miệng ngoác rộng đến tận mang tai.
Biết sao được, cứ nhìn thấy phu nhân nhà mình là trong lòng Cố Nghênh Khê lại dâng lên niềm vui sướng, hoàn toàn không thể kìm nén được nụ cười. Nàng khẽ ngáp một cái, ngày thường chưa từng thức dậy sớm như thế này bao giờ, trời còn chưa kịp sáng. Dù sao cũng là lần đầu tiên lên triều, không quen giấc cũng là điều bình thường.
“Dùng bữa sáng trước đã, lát nữa đi cùng với a phụ, nhớ phải nghe lời a phụ dặn, biết chưa?”
Ninh Trường Nhạc kéo Tiểu Càn Quân nhà mình ngồi xuống, đưa cho nàng một chiếc bánh bao thịt, rồi lại đưa thêm một chiếc bánh nướng, toàn là những món ăn chắc bụng. Sức ăn của tiểu ngốc tử rất lớn, phải để nàng ăn nhiều một chút, kẻo lát nữa ở trên triều hội bị đói lại không có gì để bỏ bụng.
Cố Nghênh Khê cũng không kén ăn, đưa cái gì liền ăn cái đó, vừa ăn vừa hỏi: “Hôm nay, sao lại, ăn những thứ này?”
“Buổi triều hội phải đứng rất lâu, không được phép ăn uống gì. Sau khi bãi triều, sợ là nàng phải đến Phi Kỵ Doanh để bàn giao công việc trước, còn chưa biết lúc nào mới được ăn bữa tiếp theo đâu.”
Ngày thường khi hai người dùng bữa sáng, phần lớn đều là nhân nhượng theo khẩu vị của Ninh Trường Nhạc, chỉ dùng chút cháo loãng với dưa muối nhẹ nhàng. Dù sao cũng là ở trong phủ, đói bụng lúc nào cũng có thể tìm đồ ăn lúc đó, không cần cố ý ăn những món gây no căng bụng làm gì.
Tiểu ngốc tử vừa nghe thấy bữa tiếp theo còn chưa biết khi nào mới có mà ăn, sợ tới mức vội vàng ăn thêm mấy miếng lớn. Tay trái cầm bánh bao thịt, tay phải nắm bánh nướng, trong miệng nhồi nhét đến phồng cả má.
“Vậy nếu, ta, nhớ phu nhân, thì phải làm sao?” Cái miệng còn đang bận nhai chồm nhoàm, vậy mà vẫn không quên tranh thủ lúc nuốt xuống để hỏi phu nhân nhà mình một câu, đôi mắt sáng long lanh như mắt nai con.
“Còn có thể làm sao nữa? Thì cứ nhớ thôi.” Ninh Trường Nhạc rót nước cho Tiểu Càn Quân nhà mình, thấy nàng ăn đến mức sắp nghẹn, vội vàng bảo tiểu ngốc tử uống nước để xuôi họng.
Nàng một tay vỗ lưng vuốt khí cho Cố Nghênh Khê, một tay dịu dàng dặn dò: “Cũng đừng ăn uống nhiều quá, lát nữa ở trên triều hội không tiện đi…”
Chính lúc đang ăn cơm, có một số từ ngữ quả thực không tiện nói ra, nhưng tiểu ngốc tử đã hiểu được ý phu nhân nhà mình muốn nói là gì. Thế nên nàng cảm thấy bản thân ăn được tầm bảy tám phần no liền dừng lại không ăn nữa, vạn nhất ở ngay giữa đại triều hội mà đột nhiên muốn ra ngoài cung giải quyết thì thật là xấu hổ ch3t mất.
Nàng đứng dậy, lưu luyến không rời nắm lấy tay phu nhân nhà mình.
“Vậy ta, đi nhé?”
“Khê Khê ngoan, hôm nay phải biểu hiện thật tốt, khi về tỷ tỷ sẽ thưởng cho nàng, được không?”
Nói là đợi về mới thưởng, nhưng Ninh Trường Nhạc nghĩ ngợi một chút, vẫn kiễng chân lên hôn nhẹ vào môi Tiểu Càn Quân nhà mình một cái, cho nàng chút ngọt ngào để tiểu ngốc tử không phải sợ hãi.
“Được ạ~ Khê nhi nhất định, sẽ biểu hiện, thật tốt!”
Cố Nghênh Khê mang theo dư vị nụ hôn ngọt ngào của phu nhân, tràn đầy tự tin, đắc ý sải bước rời đi. Nàng còn thỉnh thoảng quay đầu lại cười toe toét vẫy vẫy tay với phu nhân nhà mình. Ninh Trường Nhạc hiếm khi có loại cảm giác hoang đường như thể chính mình đang tiễn đứa nhỏ do một tay mình nuôi lớn ra chiến trường vậy, tự nghĩ rồi lại tự bật cười.
Cho dù trong lòng lo lắng đến không thôi, nhưng nàng cũng chỉ có thể đứng nhìn Tiểu Càn Quân nhà mình rời đi, thầm hy vọng hôm nay mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió. Tiểu Càn Quân nhà nàng kỳ thật rất thông minh, nàng phải có lòng tin vào Cố Nghênh Khê mới được.
Cố Thừa còn đang lo lắng con gái nhà mình có khi nào không bò dậy nổi hay không, thì đã thấy Cố Nghênh Khê hùng dũng oai vệ, khí vũ hiên ngang bước tới, trên mặt tràn ngập ý cười, không có lấy một nửa phần sợ hãi hay rụt rè thoái thác.
Ông hiếm khi mở miệng trêu chọc nàng: “Chà~ Khê nhi nhà ta hôm nay có chuyện gì vui sao? Mà nhìn con hớn hở đến thế kia.”
“Có ạ, phu nhân nói, bảo Khê nhi, phải biểu hiện, thật tốt.”
Rồi sau đó sẽ có phần thưởng.
Dĩ nhiên, vế sau của câu nói này thì không cần thiết phải kể cho a phụ nhà nàng nghe làm gì. Tiểu ngốc tử bây giờ đã lớn rồi, hiểu biết được rất nhiều chuyện. Loại thú vui chốn khuê phòng giữa thê thiếp với nhau này là không thể nói cho người khác biết, cho dù là a phụ hay mẫu thân của chính mình cũng đều không được.
“Được, vậy hôm nay con phải biểu hiện cho thật tốt. Lát nữa cứ đứng ngay bên cạnh a phụ là được, nếu bệ hạ không gọi tới tên con, con tuyệt đối không được mở miệng nói chuyện.”
Cố Nghênh Khê gật gật đầu. Cố Thừa liền dẫn Cố Nghênh Khê ra khỏi phủ, hai cha con mỗi người cưỡi trên một con ngựa cao lớn oai phong. Quan văn thường ngồi kiệu thượng triều, còn võ tướng thì đại đa số đều chọn cưỡi ngựa.
Khi đến trước cửa hoàng cung, một chúng quan viên đang xếp hàng chuẩn bị vào cung. Từ đằng xa nhìn thấy hai cha con Tĩnh An hầu, những người tin tức linh thông từ sớm đã biết chuyện Cố Nghênh Khê lên làm Phi Kỵ tướng quân, còn một số người phẩm cấp tương đối thấp, các mối quan hệ trong triều không nhiều thì tự nhiên vẫn chưa nhận được tin tức này.
Chính vì vậy, hiện tại nhìn thấy Cố Nghênh Khê khoác trên mình bộ quan phục võ tướng tam phẩm xuất hiện, rất nhiều người đều kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Họ tụm năm tụm ba đi cùng nhau, ghé tai nói nhỏ, nhao nhao hỏi thăm tin tức từ những người xung quanh.
“Cố hầu, sớm thế.”
“Đây là tiểu Cố tướng quân phải không? Đúng là tuấn tú lịch sự, phong độ ngời ngời.”
“Lần trước nhìn thấy tiểu Cố tướng quân cũng đã là mười mấy năm trước rồi, thật là hậu sinh khả úy!”
Cố Thừa dẫn Cố Nghênh Khê xuống ngựa đi bộ, có không ít người chủ động tiến lên chào hỏi. Cố Thừa cười nói ứng phó qua từng người một, Cố Nghênh Khê chỉ ngoan ngoãn đi theo sau lưng a phụ nhà mình gật đầu, cũng không hé răng nửa lời. Chỉ cần nàng không nói chuyện thì sẽ không sợ nói sai.
Có mấy người đứng vây lại thành một nhóm, vừa không tiến đến chào hỏi bọn họ, lại vừa vờ như không nhìn thấy. Cố Thừa cũng chẳng mấy bận tâm, ông dẫn con gái mình đi theo sự chỉ dẫn của nội giám, tìm đến vị trí của mình rồi đứng định hình. Ông ghé tai nói nhỏ dặn dò con gái phải ghi nhớ kỹ vị trí này, về sau mỗi lần lên triều đều sẽ đứng ở đây.
Cố Nghênh Khê lặng lẽ ghi nhớ, âm thầm quan sát những người xung quanh. Có người cười tủm tỉm gật đầu đầy thiện ý với nàng, nàng liền nở nụ cười rồi lịch sự gật đầu đáp lễ; có người lại khinh khỉnh ném cho nàng một cái liếc mắt coi thường, nàng liền xem như không nhìn thấy, nhưng trong lòng lại lặng lẽ ghi nhớ diện mạo của kẻ đó.
Trải qua chuyện ngày hôm qua, nàng đại khái đã biết rõ tình hình của nhà mình hiện tại, cũng biết phu nhân sở dĩ bị Đại Lý Tự khanh mang đi tra hỏi là vì trong triều có kẻ cố tình nhắm vào để ám hại.
Cố Nghênh Khê hiện tại dù sao cũng đã là võ tướng tam phẩm, tuy rằng vẫn chưa biết bản thân có thể làm được những gì, nhưng ghi nhớ xem ai đối với nhà mình có ác ý thì nàng làm được. Về nhà nói lại với phu nhân một tiếng, phu nhân thông minh như vậy, nhất định sẽ biết nên làm thế nào.
“Bệ hạ giá lâm~” Nội giám cất giọng cao vút hô to.
Chúng thần đồng loạt quỳ rạp xuống đất, Cố Nghênh Khê phản ứng rất nhanh, vừa nhìn thấy động tác của a phụ nhà mình liền lập tức ngoan ngoãn quỳ xuống hành lễ theo.
“Các khanh bình thân.”
Cố Nghênh Khê khẽ liếc mắt nhìn trộm lên phía trên, lại vừa vặn chạm phải ánh mắt đang đánh giá của Sở Thính Hàn. Nàng nhất thời không biết nên phản ứng ra sao, thì lại thấy vị hoàng đế đang ngồi cao trên long ỷ khẽ nháy mắt với nàng một cái, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhỏ đến mức khó có thể phát hiện. Tiểu ngốc tử cũng chớp chớp mắt, đáp lại bằng một nụ cười vô cùng ngoan ngoãn và thành thật.
Chân thật, thú vị, nhưng một chút cũng không ngốc.
Sở Thính Hàn thầm đưa ra đánh giá trong lòng. Kỳ thật mấy ngày nay nàng cũng đã cố ý sai người điều tra qua vị tiểu thế nữ này, dù sao muốn đặt nàng vào một vị trí quan trọng như vậy, tính cách và phẩm hành của đối phương tổng phải điều tra cho rõ ràng. Cho dù biết đối phương bấy lâu nay luôn mang danh tiếng là một thế nữ ngốc nghếch, nàng cũng sẽ không vì thế mà buông lỏng cảnh giác.
Kỳ thật triều hội của Sở thị hoàng triều còn tính là nhẹ nhàng, cứ ba ngày lại có một buổi tiểu triều hội, mỗi tháng tổ chức một buổi đại triều hội. Tiểu triều hội thông thường sẽ không tốn quá nhiều thời gian, chỉ đại khái hội báo một chút công việc của các nơi, rồi do hoàng đế đưa ra quyết sách. Chuyện gì ngay trên triều chưa thể quyết định được thì sau khi bãi triều, hoàng đế sẽ cùng các đại thần trong nội các thương nghị xử lý sau.
Còn đại triều hội là để đem những việc lớn mà khắp nơi báo cáo lên tiến hành xử lý, nhằm vào chính sách phương châm của tháng đó, quý đó, thậm chí là của năm đó để tiến hành thảo luận và giải quyết.
Hôm nay cũng không có việc gì lớn, nhân cơ hội này liền tuyên bố tin tức Cố Nghênh Khê tiếp nhận chức vị Phi Kỵ tướng quân. Vốn dĩ đã chuẩn bị bãi triều, không ngờ lại có kẻ muốn mượn cơ hội này để sinh sự.
“Bệ hạ, thần có bản tấu.”
Người bước ra là Lễ Bộ thị lang Hạ Lương Ký. Cố Nghênh Khê vốn không nhận biết được ai với ai, nhưng nàng lại nhớ rõ người này, chủ yếu là vì từng nghe qua cái tên của ông ta.
Trước đó, khi Ninh Trường Nhạc và Cố Nghênh Khê mới thành hôn không lâu, có một tên công tử ăn chơi trác táng của Càn Nguyên tên là Hạ Lâm, nửa đêm chạy tới Xuân Phong Lâu gây hấn, hành vi cực kỳ ác liệt. Chuyện này là do Cố Nghênh Khê trước đó nghe được từ những con tiểu động vật kể lại, sau đó nàng đem chuyện nói cho Ninh Trường Nhạc nghe.
Nàng có trí nhớ rất tốt, cho nên nhớ kỹ người này. Đại khái là vì cảm thấy vị Càn Nguyên tên Hạ Lâm kia không phải loại tốt lành gì, cho nên nàng liền quy chụp rằng nuôi dạy ra một đứa con trác táng như vậy thì vị Hạ đại nhân này hơn phân nửa cũng chẳng phải hạng người tốt đẹp gì, trong lòng tự nhiên nảy sinh chút không thích.
Không thể không nói, tiểu ngốc tử tuy rằng hiểu biết không nhiều, nhưng đối với việc phán đoán tốt xấu của một người lại có một sự nhạy bén bẩm sinh.
Chẳng phải sao, lão già này vừa mở miệng liền nhắc ngay đến hai vụ án của Ninh thị, thao thao bất tuyệt nói rằng hai vụ án này có ảnh hưởng ác liệt đến mức nào. Hơn nữa, hiện giờ nữ nhi của Ninh thị đã gả vào phủ Tĩnh An hầu, vậy thì Tĩnh An hầu cùng với vị tiểu thế nữ vừa mới lên làm Phi Kỵ tướng quân đây nên có trách nhiệm quản giáo và ước thúc nàng ta cho thật tốt mới phải.
Tóm lại, ý tứ trong bài phát biểu dài dòng kia chính là trách Cố Nghênh Khê với tư cách là một Càn Nguyên lại quản thúc phu nhân không nghiêm, chỉ sợ còn để cho Ninh thị ỷ vào quyền thế của hầu phủ mà làm xằng làm bậy, ức hiếp bá tánh, như vậy thật sự không nên. Từ đó lão lại kéo dài câu chuyện sang việc nghi ngờ Cố Nghênh Khê rốt cuộc có đủ năng lực để đảm đương chức vị trưởng quan tối cao của Phi Kỵ Doanh hay không.
“Trị gia không nghiêm thì sao có thể trị được thiên hạ, kính xin bệ hạ thận trọng cân nhắc.”
Hạ Lương Ký nói xong liền quỳ sụp xuống dập đầu, bày ra một bộ dạng vì thiên hạ bá tánh mà lo lắng khôn nguôi.
Cũng có không ít kẻ bước ra khỏi hàng bày tỏ sự tán thành. Sở Thính Hàn mặt không cảm xúc nhìn đám người đang quỳ rạp dưới điện kia, rõ ràng đám người này là đang muốn thử thách giới hạn chịu đựng của nàng.
Ngón tay nàng khẽ gõ nhẹ lên thành ghế long ỷ, không có phản ứng gì quá lớn, tiếp tục chờ xem còn có kẻ nào không ngồi yên được nữa hay không. Đợi một hồi lâu, những kẻ nên quỳ đều đã quỳ xong cả rồi, số còn lại hoặc là không có ý kiến, hoặc là cáo già không muốn làm chim đầu đàn đứng ra chịu trận.
“Cố Nghênh Khê.”
Giọng nói của nàng lạnh băng, nhưng lại không giống với cái kiểu thanh lãnh của Ninh Trường Nhạc. Sở Thính Hàn giống như một thanh bảo kiếm bén ngọn hơn, cho dù có giấu kín trong bao kiếm thì vẫn cứ tỏa ra hàn khí bức người như cũ.
“Vi thần có mặt.” Trước đó Cố Thừa đã từng dạy qua quy củ, Cố Nghênh Khê lúc này cũng không hề hoảng loạn, nghe thấy hoàng đế điểm danh mình, liền ngoan ngoãn bước ra khỏi hàng.
“Lễ Bộ thị lang nói nàng trị gia không nghiêm, nàng có lời gì muốn nói không?”
Sở Thính Hàn không phải thật sự bị những lời của đám người này thuyết phục mà có ý định thay đổi chủ ý, mà là vì trong cái nhìn lướt qua đầy vô tình vừa rồi, nàng nhìn ra được Cố Nghênh Khê hoàn toàn không ngốc. Cho nên nàng cũng muốn thăm dò đáy cốt của tên này một chút, để quyết định xem sau này rốt cuộc là đặt nàng ở vị trí này như một bức tượng cung kính trang trí, hay là sẽ thực sự trọng dụng nàng.
“Thần muốn hỏi, Hạ đại nhân.” Cố Nghênh Khê khẽ hít một hơi, làm chậm lại ngữ tốc của mình, tận lực không để lộ ra tật nói lắp, tránh để bản thân rơi vào thế hạ phong.
“Tiểu Cố tướng quân cứ việc nói.”
Hạ Lương Ký không nghĩ tới nàng lại muốn chất vấn mình như vậy, nhưng ông ta cũng không hề hoảng hốt. Ai ai cũng đồn vị này chính là một kẻ ngốc, cho dù có cùng nàng đối chất trực diện đi chăng nữa, chính mình cũng tuyệt đối không chịu thiệt thòi.
“Lễ Bộ, quản lý, là cái gì?”
Cố Nghênh Khê chân thành đặt câu hỏi, vẻ mặt đầy nét ngây thơ vô tri. Các đại thần trong triều một phen cạn lời, tên này cái gì cũng không biết mà cũng đòi lên triều, quả nhiên không hổ danh là kẻ ngốc có tiếng khắp Vân Đô Thành.
Nhưng tiểu ngốc tử thật sự không hiểu sao? Những thứ này, ngay từ hồi còn ở Nam Hoài Thành, phu nhân nhà nàng đã sớm dạy qua cho nàng rồi, Cố Nghênh Khê sao có thể không hiểu cho được?
Chính vì Cố Nghênh Khê hiểu rõ, cho nên nàng mới đi hỏi ngược lại như thế. Ý tứ của câu này chính là: Lễ Bộ của ông quản lý cái gì, chức trách của vị Lễ Bộ thị lang ông là cái gì? Ta có quản được phu nhân nhà mình hay không, thì có liên quan gì đến ông đâu?
“Ngạch…” Hạ Lương Ký còn đang cân nhắc xem có nên nói giảm nói tránh một chút để chừa lại chút thể diện cho vị thế nữ Tĩnh An hầu này hay không.
Thì trên long ỷ, Sở Thính Hàn lại vỗ vỗ tay, cười nói: “Hỏi rất hay.”
“Hạ Lương Ký, trẫm cũng muốn hỏi ngươi một chút, Lễ Bộ rốt cuộc là quản lý cái gì?”
Được rồi, cùng một câu hỏi như vậy, vừa rồi khi Cố Nghênh Khê đưa ra, trong lòng đám người này đều là sự chế giễu khinh thường. Hiện tại khi hoàng đế lặp lại câu hỏi đó một lần nữa, bọn họ mới thực sự nhận thức được thâm ý sâu xa trong câu hỏi của Cố Nghênh Khê là gì.
Chỉ là mọi người lúc này đều không thể đoán ra được, Cố Nghênh Khê hỏi câu đó rốt cuộc là vì thật sự không hiểu, hay là cũng giống như hoàng đế, giả vờ ngốc để lừa người?
Đằng sau câu hỏi ấy, liệu có phải cũng ẩn chứa một âm mưu thâm sâu như vậy hay không?

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 42
Mỹ Nhân Cố Chấp Vớ Được Vợ Đẹp