Chương 9
Hồng Kông là một siêu đô thị quốc tế, chủ yếu là các tòa nhà bê tông cốt thép, muốn thấy mảng xanh thì phải đi leo núi hoặc ra công viên. Hai bên đường phố chỉ toàn những biển hiệu đủ kiểu dáng, màu sắc một nét đặc trưng độc bản của Hồng Kông.
Mùa thu ở Hồng Kông mang lại cảm giác rất điện ảnh. Những cửa hàng lâu đời xuất hiện khắp nơi, giống hệt như trong các bộ phim Hồng Kông thời thơ ấu hay xem. Nhiều năm trôi qua nhưng nơi này không thay đổi là bao, khiến Minh Tư An không hề thấy xa lạ với thành phố mới, mà chỉ cảm giác như những thước phim đang hiện ra trước mắt.
Chiếc xe thể thao có cảm giác lái rất tốt. Ở Hồng Kông, việc mua ô tô rõ ràng là hành vi của giới nhà giàu. Thuế phí đắt đỏ cộng với giá một chỗ đậu xe có khi đủ để mua thêm một chiếc xe khác, khiến ngay cả những người có thu nhập hàng năm cả triệu tệ cũng chưa chắc đã chọn mua xe, huống chi là một chiếc siêu xe trị giá hai triệu tệ.
Dáng xe khá giống dòng AMG GT. Thiết kế ngoại thất không quá thấp như các dòng xe thể thao thông thường mà mang tính hầm hố, đường gân trên thân xe cực kỳ khỏe khoắn, vừa thể thao thời thượng, lại vừa có nét áp bách nhờ tông màu đen. Nội thất bên trong ngập tràn công nghệ, hiệu suất vận hành cũng rất mạnh mẽ. So với những chiếc xe của các”phú bà cùng phân khúc thì chiếc này trông kín tiếng hơn nhiều.
Kỹ năng lái xe của Minh Tư An rất cừ. Kiếp trước, cô từng đi từ một chiếc Volkswagen cũ cho đến chiếc Audi A6 cuối cùng, mua cũng là để đi gặp đối tác nhằm tăng độ tin cậy. Với nhiều người, chiếc xe chính là bộ mặt, còn người làm công ăn lương bình thường thì cứ làm một chiếc xe điện nhỏ đi lại là được. Mặc dù ngày thường nàng hay chạy xe máy hơn, vì các huyện nhỏ không cấm xe máy.
Cô khá thích cảm giác đón gió trực diện, thế nên khi lái xe đã mở mui ra, tránh để bầu không khí gượng gạo lan tỏa trong không gian chật hẹp, dù rằng lúc này tình hình vốn đã rất gượng gạo rồi.
Thực tế, ngoại hình của Hạ Dĩ Nịnh rất đúng gu của cô: thanh lịch, tri thức, mang lại nét đẹp dễ chịu, mỗi cử chỉ điệu bộ đều toát lên vẻ ung dung, năng lực lại giỏi. Nhìn từ sơ yếu lý lịch, nàng tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng ở Hồng Kông, lấy bằng kép ngành Thương mại và Luật tại Anh chỉ trong vòng một năm.
Sau khi trở về Hồng Kông, cô vào thực tập tại công ty luật Hạ Thị, lấy được chứng chỉ PCLL*, rồi tự mình làm chủ công ty luật An Nịnh, hoàn thành nhiều vụ án lớn, đúng chuẩn tinh anh trong số các tinh anh.
*PCLL: Chứng chỉ thực hành luật Hồng Kông.
Nếu không phải vì số mệnh của hai người dây dưa vào nhau, thì với điều kiện của công ty luật An Nịnh, cô ít nhất có thể làm ở đó mười năm. Lương cao, đãi ngộ tốt, lại có đủ loại phụ cấp, lại còn là công ty con của một hãng luật lớn, một chiếc sơ yếu lý lịch đẹp biết bao.
Đáng tiếc, nhân vật làm nền mà lại gần nữ chính thì chỉ có con đường ch3t.
Minh Tư An lén liếc nhìn nàng một cái, tính toán xem nên dùng cách gì để đối phương chủ động sa thải mình.
Cô rút ra một đáp án, đó là theo đuổi Hạ Dĩ Nịnh. Với điều kiện của cô, bất kể ngoại hình có đẹp đến đâu, chỉ cần cô tỏ ra tự tin mù quáng, bóng bẩy dầu mỡ, kèm theo thói mồm mép tép nhảy, thì ngay cả khi Hạ Dĩ Nịnh thực sự có ý định dùng cô làm lá chắn, e rằng nàng cũng sẽ phát tởm mà đuổi thẳng cổ co đi trước thời hạn.
“Hạ Luật thích tôi bao lâu rồi?” Minh Tư An vừa lên tiếng đã tung ngay chiêu lớn, muốn xem Hạ Dĩ Nịnh sẽ phản ứng thế nào.
Qua những tiếp xúc ngắn ngủi vừa qua, Hạ Dĩ Nịnh thường xuyên giữ khuôn mặt lạnh lùng, chỉ khi ở trong phòng bao, lúc Pheromone của cả hai hơi mất kiểm soát thì cô mới để lộ biểu cảm khác.
Nghe cô hỏi xong, Hạ Dĩ Nịnh đờ người ra một giây, rõ ràng là cạn lời. Nàng muốn nói gì đó nhưng lại sợ cô được đà lấn tới.
Cái đứa trông thì ra dáng con người như Minh Tư An này, rốt cuộc lấy đâu ra sự tự tin để nói ra câu đó vậy?
Không phải hỏi nàng có thích cô hay không, mà là khẳng định chắc chắn nàng thích cô, rồi trực tiếp hỏi thích bao lâu rồi.
Ánh mắt Hạ Dĩ Nịnh hơi nheo lại, nhìn Minh Tư An với vẻ dò xét. Việc ngồi vị trí cao suốt một thời gian dài khiến nàng toát ra khí chất áp bức từ trong ra ngoài.
“Cô lấy đâu ra sự tự tin đó?”
Minh Tư An không hề lùi bước: “Dĩ nhiên là do Hạ Luật cho tôi tự tin rồi. Từ lúc chúng ta tiếp xúc đến nay, những chuyện xảy ra chứng minh Hạ Luật thích quá rõ ràng còn gì. Tôi vốn là kiểu người ai đến cũng không từ chối, huống chi Hạ Luật… À, Chanh Chanh lớn lên đẹp thế này, lại còn ưu tú như vậy, tôi chẳng có lý do gì để từ chối cả.”
Có lẽ vì cô gọi quá thân mật, Hạ Dĩ Nịnh nhíu mày, đưa tay bật nhạc lên. Đoạn nhạc trầm thấp, lạnh lùng vang lên nhằm xoa dịu ngọn lửa giận trong lòng nàng.
Nàng xưa nay luôn bình tĩnh, sao có thể dễ dàng bị Minh Tư An khơi mào cảm xúc như vậy. Là một người thừa kế thế hệ thứ ba đủ tiêu chuẩn của nhà họ Hạ, cảm xúc không được phép lộ ra ngoài, nếu nhất định phải có cảm xúc thì đó cũng là để đạt được mục đích.
Mục đích của Minh Tư An chính là chọc giận nàng, nên làm sao có thể bỏ qua như vậy được.
Thế là, Minh Tư An lại mở miệng: “Tôi không thích yêu đương, nhưng có thể duy trì mối quan hệ mập mờ với cô, nắm tay, hôn môi… đều được cả, còn nói chuyện tình cảm thì miễn đi.”
Cô nói quá lộ liễu, nếu Hạ Dĩ Nịnh còn không tức giận thì cô sẽ thực sự nghi ngờ Hạ Dĩ Nịnh thích mình mất. Theo lý mà nói, ngay cả khi Hạ Dĩ Nịnh chưa thức tỉnh cốt truyện, đối mặt với loại rác rưởi thế này, e rằng nàng cũng sẽ không thèm giữ cô lại làm lá chắn nữa.
Nếu cô là Hạ Dĩ Nịnh, không đánh cho một trận thì cũng phải chửi cho một trận.
Hạ Dĩ Nịnh bỗng nhiên chộp lấy tay cô, bẻ tay lái sang một bên, chiếc xe lập tức lao qua một làn đường khác.
Minh Tư An giật phắt tay ra khỏi tay Hạ Dĩ Nịnh, sau khi ổn định lại hướng lái liền giảm tốc độ và đạp mạnh phanh.
“Cô điên rồi à!”
May mà Hạ Dĩ Nịnh sống ở khu biệt thự, xe càng chạy về phía này thì người càng thưa thớt, nếu không thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
Sắc mặt Hạ Dĩ Nịnh vẫn lạnh lùng như không, giống như chuyện vừa rồi chỉ là một tai nạn nhỏ. Khóe môi nàng nở một nụ cười giễu cợt: “Không dám chơi à?”
Đồ điên, lấy mạng ra đùa đấy à?
Minh Tư An hít một hơi thật sâu: “Hạ Dĩ Nịnh, Hạ đại tiểu thư, chúng ta không cùng một thế giới, muốn chơi thì đi tìm người khác mà chơi.”
“Vậy thì đừng làm những việc thừa thãi nữa.” Ánh mắt và giọng điệu của Hạ Dĩ Nịnh không chút độ ấm, giống như một cỗ máy lạnh băng đang nhìn một cỗ máy khác.
Hôm nay để Minh Tư An đưa mình về là một sự cố ngoài ý muốn, sẵn tiện nàng muốn cô biết rằng, hãy ngoan ngoãn ở lại dưới mí mắt của nàng, đừng có vùng vẫy vô ích.
Một biến số đến từ thế giới khác, để không cho biến số này trở thành sự thật, cách tốt nhất là giữ bên cạnh mình. Trước tiên là chèn ép, nếu chèn ép không thành thì có thể khiến cô phải đổi một thân phận khác.
Ánh mắt của Minh Tư An lúc này, cùng với những việc cô làm, giống hệt như một con sói con không chịu khuất phục trước sự thuần hóa của con người, luôn muốn thoát khỏi lòng bàn tay của chủ nhân để hướng tới tự do.
Nếu cần thiết, Hạ Dĩ Nịnh sẽ ra tay thuần hóa con sói con này thành một chú chó trung thành.
Minh Tư An không hiểu nổi, cái gì gọi là việc thừa thãi? Cô không muốn ở lại công ty luật An Nịnh, muốn tự do tự chủ mà cũng gọi là việc thừa thãi sao?
“Rốt cuộc cô muốn làm gì?” Đến cả việc trốn chạy mà Hạ Dĩ Nịnh cũng không cho phép.
“Lái xe tiếp đi.” Giọng điệu Hạ Dĩ Nịnh bình thản: “Tôi làm gì là tùy thuộc vào việc cô có ngoan ngoãn hay không.”
Tùy thuộc vào việc cô có ngoan hay không? Coi cô là thú cưng chắc!
Trong đầu Minh Tư An hiện lên hình ảnh chủ nhân đang huấn luyện chó, tức đến nghiến răng nghiến lợi, người phụ nữ tồi tệ này đúng là biết cách làm người ta phát điên mà.
“Hạ đại tiểu thư, chỉ cần cô muốn, có cả tá người sẵn sàng chơi cùng cô đấy.”
“Chơi? Minh Tư An, tại sao cô cứ luôn nói là tôi đang chơi?”
Lúc này mui xe đã đóng lại, Hạ Dĩ Nịnh nhìn rõ hình ảnh của chính mình qua cửa kính xe, ngay sau đó tầm mắt nàng dừng lại trên người Minh Tư An qua hình bóng phản chiếu, nhìn chằm chằm một cách vô cảm.
Minh Tư An đạp mạnh chân ga, tốc độ xe trở nên nhanh hơn: “Thả tôi đi khó khăn đến thế sao?”
Hạ Dĩ Nịnh ném cho cô một ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngây thơ.
“Hợp đồng đã ký rồi, Hạ Thị không phải tổ chức từ thiện.”
Minh Tư An cứng họng, hóa ra thực sự là vì lý do này, cô cứ tưởng Hạ Dĩ Nịnh lừa cô… Không đúng, ít nhất là một nửa trong đó là lừa cô.
【 Lời tác giả 】
Minh Tư An: Ai đó đến cản người phụ nữ này lại giùm cái!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận