Chương 8
Tiệc liên hoan công ty là một việc khá tẻ nhạt, xoay quanh mấy lời nịnh nọt khách sáo và vài câu chuyện phiếm gượng gạo.
Minh Tư An ngồi trong góc chăm chú ăn uống. Hiện tại cô chỉ xứng ăn loại bánh bao trứng hay bánh bao dứa giá mười tệ, chứ cỡ bánh kẹp thịt heo mười hai tệ là đã phải đắn đo suy nghĩ rồi. Suất buffet giá một ngàn tệ này đúng là giúp cô ăn một bữa no cả ngày.
Dáng vẻ ăn uống của cô vẫn rất thanh lịch. Nếu chỉ nhìn những chiếc đĩa trống trơn trước mặt, người ta sẽ tưởng cô chẳng ăn bao nhiêu một phần cũng vì nhân viên phục vụ dọn đĩa rất nhanh.
Nhưng nếu nhìn khuôn miệng cô thì sẽ nhận ra, dù cắn từng miếng nhỏ nhưng miệng cô lại chưa từng ngừng nghỉ. Minh Tư An ăn cơm luôn tuân theo một nguyên tắc: cắn miếng nhỏ, nhai kỹ. Kiểu ăn này theo lý thuyết thì rất chậm, nhưng ngặt nỗi cô lại chẳng thèm mở miệng nói chuyện với ai.
Cô chỉ là một thực tập sinh mới đến không lâu. Ấn tượng của mọi người về cô là một sinh viên xuất sắc, chăm chỉ, sau khi vào phòng thư ký thì thường xuyên tranh việc để làm. Ở cái nơi này, chẳng mấy ai không phải là sinh viên xuất sắc; còn về sự chăm chỉ, những kẻ lười biếng không nỗ lực sớm đã bị đào thải rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, ấn tượng lớn nhất của mọi người về cô có lẽ là việc cô từng dứt khoát nộp đơn xin nghỉ việc, vậy mà cuối cùng vẫn có thể bình an vô sự quay lại tiếp tục đi làm.
Chẳng lẽ cô ấy có thế lực chống lưng sao?
Văn phòng luật An Nịnh đâu phải nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Vậy mà Minh Tư An lại làm được, chưa kể cứ nhìn gương Kiệt gây khó dễ cho cô xong liền bị công ty sa thải là hiểu.
Không lẽ là…
Mọi người vô thức dùng ánh mắt liếc nhìn Minh Tư An. Chắc chắn là như vậy rồi!
Minh Tư An đang chuyên tâm ăn uống nên không hề nhận ra tâm tư của các đồng nghiệp. Mà cho dù có biết, cô cũng chẳng buồn giải thích. Việc có mối quan hệ mập mờ với Hạ Dĩ Nịnh sẽ giúp những ngày tháng sau này của cô ở văn phòng luật dễ thở hơn nhiều.
Hơn nữa, cô muốn cưa đổ Hạ Dĩ Nịnh chứ không muốn hủy hoại năng lực chuyên môn của bản thân. Cô muốn sinh tồn trong ngành này về lâu về dài, nên thành tích ở trường, thành tích thực tập và cả danh tiếng đều vô cùng quan trọng.
Nếu vì muốn rời khỏi văn phòng luật An Nịnh mà làm bôi tro trát trấu vào danh tiếng của mình thì thật sự là lợi bất cập hại.
Hy vọng Hạ Dĩ Nịnh chịu không nổi trò quậy phá của cô mà sớm ngày thả cô đi. Nữ chính hay không nữ chính gì tầm này, cái danh pháo hôi như cô tốt nhất là đừng có dính dáng gì đến tuyến tình cảm của nữ chính.
Ngay khi Minh Tư An đang phân vân không biết có nên lấy thêm một miếng Tiramisu nữa hay không thì điện thoại bỗng rung lên.
Cô ái ngại mỉm cười với Hoắc Kỳ rồi cầm điện thoại đi ra ngoài. Tên danh bạ hiển thị là Trần Phán. Minh Tư An nhíu mày. Bà Trần là mẹ của nguyên chủ. Chỉ nhìn qua cách lưu tên danh bạ là có thể thấy mối quan hệ của hai người chẳng mấy thân thiết, thậm chí là tồi tệ.
Đối với nguyên chủ, người mẹ này giống như một chiếc áo bông thấm đẫm nước, mặc vào hay cởi ra đều là một lựa chọn đầy gian nan.
Khoản tiền thưởng 80 vạn tệ của nguyên chủ cũng bị bà Trần giữ lại vì lo con gái đi xa sẽ không trở về. Bà ta đặt ra điều kiện cho nguyên chủ: sau khi tốt nghiệp phải về quê thi công chức thì mới trả lại 80 vạn tệ đó.
Vì vậy, ngoài 2.000 tệ ít ỏi gia đình chu cấp, mọi chi phí sinh hoạt của nguyên chủ ở Cảng Giang đều phải dựa vào việc làm thêm để trang trải.
Cô từng nói với bà Trần rằng số tiền đó không đủ, thậm chí còn không đủ đóng học phí ký túc xá, nhưng bà Trần căn bản không tin: “Làm gì có chuyện ký túc xá trường học lại thu phí cao thế, con nhà người ta một tháng 1.000 tệ là đủ rồi, sao con cầm hẳn 2.000 tệ mà lại kêu thiếu? Con chỉ giỏi kiếm cớ đòi lại 80 vạn kia thôi.”
Lâu dần, nguyên chủ chẳng còn muốn tâm sự gì với bà Trần nữa, ngay cả điện thoại của bà ta cô cũng hiếm khi bắt máy.
Minh Tư An do dự một lát rồi bước ra khỏi nhà hàng, nhấn nút nghe.
Cô còn chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia đã truyền đến giọng điệu chất vấn của bà Trần: “Minh Tư An, mày cứng lông cứng cánh rồi đúng không? Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời, mày muốn làm cái gì hả? Mày định từ bỏ người mẹ này luôn đúng không? Tao biết ngay mày là đồ sói mắt trắng mà, chỉ cần bay được ra ngoài là sẽ không bao giờ quay về nữa.”
“Còn nữa, đống hóa đơn mày gửi cho tao là có ý gì? Mày vẫn còn tơ tưởng đến 80 vạn đó à? Tao nói cho mày biết, 80 vạn đó tao đã đem đi mua nhà tiêu sạch rồi, không còn một cắc nào đâu. Từ giờ trở đi mày đừng có mà mơ tưởng nữa, trừ khi mày chịu về quê thi công chức, tao mới xem xét sang tên ngôi nhà này cho mày.”
Trách không được nguyên chủ lại không muốn nghe điện thoại. Nếu lần nào gọi điện cũng nghe những lời này thì thà chặn số cho rảnh nợ. Nguyên chủ mỗi lần nghe xong tâm trạng đều trở nên tồi tệ cực kỳ. Một sinh viên ngành luật mà tức đến mức nói năng mất kiểm soát, cảm xúc kích động, thì có thể tưởng tượng được sức công phá của bà Trần lớn đến mức nào.
Nhưng Minh Tư An bây giờ không phải là nguyên chủ. Tình cảm của cô dành cho bà Trần chẳng khác nào người dưng nước lã. Nếu không phải vì bà Trần cứ liên tục nhắn tin làm phiền, cô cũng chẳng rảnh rỗi gom đống hóa đơn kia gửi qua.
“Sao không nói gì? Bị tao nói trúng tim đen rồi chứ gì? Mày thực sự muốn đòi 80 vạn đó đúng không!”
Đây là kết luận mà bà Trần tự đưa ra.
Minh Tư An kiên nhẫn đợi bà Trần xả xong tràng giận dữ mới lên tiếng: “Mấy tờ hóa đơn đó đều là thật. Ký túc xá Đại học Cảng Giang phải đóng tiền, đụng tới cái gì cũng cần đến tiền. Năm đó vì khoản học bổng mà bà bắt tôi học Đại học Cảng Giang, chẳng lẽ bà chưa từng nghĩ đến mức chi tiêu ở bên này sao?”
“Cảng Giang là một nơi có mức sống đắt đỏ, ký túc xá trường học phải trả phí. Thời đại internet phát triển như bây giờ, bà muốn tìm hiểu cái gì mà chẳng tra ra được? Thưa bà, bà nói đúng rồi đấy, tôi thực sự rất cần 80 vạn đó. Nếu bà còn nhận đứa con gái này thì hãy chuyển tiền cho tôi, chứ đừng có mỗi ngày gửi mấy cái video ngắn ám chỉ tôi đi làm thêm, rồi bắt tôi về quê thi công chức làm đứa con hiếu thảo, hay tuyệt vời hơn là bảo tôi đi bấu víu vào một đại gia nữ nào đó ở Cảng Giang. Gia cảnh nhà mình thế nào, sao bà lại mơ mộng hão huyền thế?”
“Ngoài ra, tôi sẽ không đi làm thêm nữa. Tôi đang gánh khoản vay sinh viên 100 vạn tệ đây, nếu bà có lòng tốt thì trả nợ hộ tôi đi.”
Minh Tư An dứt khoát cúp máy. Cô nhận ra việc nguyên chủ khóc lóc kể khổ hay nổi giận lôi đình đều vô tác dụng. Cách tốt nhất là phải cho bà Trần biết cô đang thiếu tiền, cực kỳ thiếu tiền. Vì không có tiền nên mọi chi phí học tập đều phải đi vay nợ mà có. Đại học Cảng Giang miễn học phí cho cô, nhưng đâu có miễn phí ký túc xá, tiền sách vở tài liệu và các khoản chi phí khác.
Sau khi bật lại một trận ra trò, cô liền cài đặt số của bà Trần vào chế độ không làm phiền. Nếu chặn thẳng tay, cô sợ bà ta sẽ nổi điên lên rồi làm ra chuyện gì không kiểm soát được.
Minh Tư An vừa cúp điện thoại định quay lại nhà hàng thì vô tình chạm mắt với Hạ Dĩ Nịnh cũng đang đứng gọi điện gần đó.
Mấy lời cô vừa nói ban nãy… không phải đã bị nghe thấy hết rồi chứ?
Hạ Dĩ Nịnh vội vã nói vài câu vào điện thoại, giọng điệu lạnh lùng nghe chừng tâm trạng không được tốt cho lắm: “Anh nói chuyện có thể đi thẳng vào vấn đề hơn chút được không? Thôi, không nói nữa!”
Nàng vốn không có kiên nhẫn nghe đầu dây bên kia nói chuyện vòng vo Tam Quốc, hoặc cũng có thể vì thấy Minh Tư An đang ở đây nên không muốn nói nhiều, liền tùy tiện ngắt lời rồi cúp máy.
Minh Tư An mới bước đi được hai bước thì gặp nhóm người Hoắc Kỳ từ bên trong đi ra.
Ánh mắt Hoắc Kỳ đảo qua đảo lại giữa hai người, sau đó vẫy tay ra hiệu cho mọi người giải tán: “Ngày mai là cuối tuần rồi, hẹn gặp lại vào tuần sau nhé.”
“Chào Luật sư Hạ, chào Tổ trưởng Hoắc, hẹn tuần sau gặp lại ạ.”
Mọi người lần lượt chào hỏi rồi ra về, Minh Tư An cũng chuẩn bị bước đi theo đám đông.
“Minh Tư An.”
Hoắc Kỳ đột nhiên gọi giật cô lại.
Minh Tư An bất đắc dĩ quay người: “Tổ trưởng.”
Mấy đồng nghiệp chưa đi xa đưa mắt nhìn nhau, càng thêm khẳng định suy đoán trong lòng mình.
Hoắc Kỳ chỉ tay về phía Hạ Dĩ Nịnh: “Nhà tôi ngay bên cạnh rồi. Luật sư Hạ có uống rượu, cô đưa cô ấy về nhà giúp tôi nhé.”
Minh Tư An: “?”
Hạ Dĩ Nịnh: “?”
“Tôi chỉ ăn kem thôi mà.”
Hoắc Kỳ như làm ảo thuật, lấy từ trong tay ra một chiếc vỏ ốc quế: “Kem rượu ngọt, lúc nãy cô vừa ăn đấy.”
Hạ Dĩ Nịnh sa sầm mặt, đúng là nàng có ăn một miếng thật. Nhưng khi nghĩ đến những lời Minh Tư An nói lúc gọi điện vừa rồi, nàng vẫn gật đầu đồng ý.
Hoắc Kỳ: “Vậy phiền Minh đồng học nhé.”
Minh Tư An thầm nghĩ: Mấy người không thèm hỏi xem tôi có bằng lái xe hay không à?
Thực ra cô có bằng lái thật, là do nguyên chủ thi lấy từ trước. Mục đích là để đi làm tài xế lái thuê, cũng như tìm kiếm cơ hội tiếp cận một phú bà thích hợp để bám vèo. Hạ Dĩ Nịnh chính là lựa chọn hàng đầu của nguyên chủ, dĩ nhiên là vẫn còn vài phương án dự phòng khác. Để chuẩn bị cho cơ hội như ngày hôm nay, nguyên chủ chưa từng giấu diếm việc mình biết lái xe, thậm chí còn chủ động gợi chuyện này.
Giờ thì hay rồi, cơ hội đến thật rồi, nhưng linh hồn bên trong lại bị tráo đổi mất rồi.
Muốn đưa Hạ Dĩ Nịnh về nhà để tránh xa nàng ra, ấy thế mà số phận cứ vô tình kéo hai người lại gần nhau.
Minh Tư An khẽ thở dài trong lòng: Đây chính là vòng xoáy định mệnh giữa nữ phụ pháo hôi và nữ chính sao? Trốn không thoát, thật sự trốn không thoát mà.
[Lời tác giả]
Minh Tư An: Nguyên chủ lúc ký hợp đồng vay nợ hiên ngang, dứt khoát bao nhiêu, thì bây giờ cô gánh nợ chật vật, thảm hại bấy nhiêu.
(Câu tiếng Quảng Đông trong truyện):
“Ngươi giảng dã nhưng ngô có thể trực tiếp a? Thôi, ngô khuynh lạp!”
-> “Anh nói chuyện có thể hay không trực tiếp một chút a? Tính, không trò chuyện!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận