Chương 7

Mãi đến gần lúc tan tầm, Minh Tư An mới phát hiện ra ảnh đại diện chú mèo tam thể với tông màu lạnh lùng, kiêu ngạo đáng ghét kia đã xuất hiện trong danh sách bạn bè của mình. Hừ, chụp một con mèo mà trông chẳng khác gì con hổ.
Cô tiện tay gửi bản văn kiện pháp lý đã làm xong từ sớm qua đó, rồi dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra về.
Trên đời này chẳng ai đi làm mà lại không thích tan tầm, nếu có, thì cái công ty đó chắc chắn là của người đó rồi.
Vừa đến giờ, Minh Tư An định rời đi thì điện thoại hiện thông báo: “Người phụ nữ tồi tệ đã nhận file”.
Chắc không phải là muốn tăng ca đấy chứ?
Đúng lúc này, Hoắc Kỳ đi tới, vỗ vỗ tay để thu hút sự chú ý của mọi người: “Tối nay tôi mời khách, bộ phận chúng ta liên hoan nhé, luật sư Hạ cũng sẽ đến.”
Minh Tư An cạn lời thực sự, cô còn đang đợi buổi tối đi làm thêm ở quán bar với bạn cùng phòng nữa cơ mà.
Cô đang rất thiếu tiền. Công việc làm thêm ở quán bar có lương tháng khoảng mười nghìn tệ, nếu may mắn còn có thêm tiền boa. Cô phải tích góp đủ tiền mới có thể học lên thạc sĩ. Trong ngành luật này, sinh viên tốt nghiệp đại học hệ chính quy đã không còn lợi thế nữa rồi.
Nếu đã đến thế giới này, cô không muốn sống kiểu tạm bợ qua ngày. Cô mới 19 tuổi, tương lai còn rất dài, thay vì buông xuôi chấp nhận số phận thì thà tự mình nỗ lực để có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Hơn nữa, chỉ khi kiếm đủ tiền, cô mới có thể rời xa Hạ Dĩ Nịnh, bất kể là bồi thường vi phạm hợp đồng hay là chuyển đến một nơi khác sinh sống.
Cũng may hợp đồng của cô với công ty luật An Nịnh vẫn ưu tiên việc học là chính. Những lúc có lịch học, cô có thể xin làm việc online. Ở thế giới này, làm việc online khá phổ biến, ngay cả ở công ty luật thì rất nhiều việc cũng được sắp xếp qua mạng.
Lịch học ở trường không quá dày, hai công việc làm thêm này cũng không ảnh hưởng đến việc lên lớp của cô, còn việc làm thêm ở quán bar thì có thể xin nghỉ bất cứ lúc nào.
Sau khi Hoắc Kỳ thông báo xong, cô liền lấy điện thoại ra nhắn tin hỏi:
[Tổ trưởng ơi, trường em có chút việc, em có thể không đi được không ạ?]
Hoắc Kỳ là sếp mới nhậm chức, cô sẽ không dại gì mà ra mặt từ chối trực tiếp.
[Minh Tư An này, chị vẫn hy vọng sẽ thấy em ở buổi liên hoan.]
Minh Tư An là kiểu người điển hình ưa ngọt không ưa nhạt. Hoắc Kỳ là sếp mới lên chức, theo lý thường sẽ phải thể hiện uy quyền, nhưng cô ấy không hề ép buộc cô phải tham gia liên hoan, chính điều này lại khiến cô do dự.
Thôi thì đi vậy.
Nếu đã quyết định tiếp tục làm việc ở công ty luật thì mấy chuyện xã giao này là không tránh khỏi.
Tuy nhiên, Hạ Dĩ Nịnh sau khi nhận văn kiện thì mãi không thấy phản hồi lại, đồng ý hay không đồng ý cũng chẳng rõ ràng.
Chưa nhận được tin nhắn của Hạ Dĩ Nịnh thì Minh Tư An đã nhận được thông báo bị kéo vào một nhóm chat, kèm theo đó là địa chỉ nơi liên hoan.
Địa chỉ cách công ty luật không xa lắm, đi xe buýt mất khoảng bảy, tám phút.
Cùng lúc đó, cô bạn cùng phòng Trình Trừng cũng gửi tin nhắn tới:
[Tan làm chưa? Đừng quên buổi phỏng vấn lúc 8 giờ tối nay nhé.]
[Tan làm rồi, nhưng bộ phận lại tổ chức liên hoan không cho về.]
[Thế phải ăn mất bao lâu?]
Minh Tư An trầm ngâm một lát rồi nhắn:
[Cậu cứ đi phỏng vấn trước đi, nếu tớ không kịp đến thì đành hẹn ngày khác vậy.]
Phỏng vấn ở quán bar không cần nộp CV, cứ trực tiếp đến theo yêu cầu của đối phương là được, nên cũng không tính là thất hẹn.
[Cũng được, đợi tớ phỏng vấn thành công rồi sẽ đi cửa sau cho cậu.]
Minh Tư An mỉm cười nhắn lại:
[Ok nhé.]
Cô đeo ba lô đựng máy tính lên, tiện tay bỏ vào chiếc bình giữ nhiệt mới mua. Dù cô và nguyên chủ dùng chung một cơ thể, nhưng đối với cô, nguyên chủ vẫn là một người xa lạ. Nếu có điều kiện, cô sẽ thay mới toàn bộ đồ dùng cá nhân. Hiện tại cô chỉ có thể thay đổi những thứ dùng sát người, chi phí gói gọn trong vòng một nghìn tệ.
Tại quảng trường giao dịch bên ngoài, Minh Tư An tìm được trạm xe buýt cần đi. Trong lúc đang đợi xe, một chiếc xe thể thao màu đen khá sành điệu đi ngang qua và dừng ngay trước mặt cô.
Ngồi ở ghế lái là một Hạ Dĩ Nịnh với vẻ mặt lạnh lùng, đeo kính râm sang chảnh, trông kiểu bất cần đời. Ở ghế phụ là một Hoắc Kỳ đang cười tủm tỉm.
Ngay khi Minh Tư An đang nghĩ xem họ có tiện đường cho mình đi nhờ một đoạn không, thì Hoắc Kỳ đã vẫy vẫy tay: “Minh Tư An ơi, lát nữa gặp nhé.”
Còn chưa kịp để cô trả lời, thứ duy nhất để lại cho cô chỉ là một làn khói xe.
Trên xe, Hoắc Kỳ bất mãn nói: “Hạ đại luật sư, tôi đã kịp nói xong đâu.”
“Lát nữa đến nơi cậu có thể thoải mái trò chuyện.”
Hạ Dĩ Nịnh ngó lơ bộ dạng muốn đẩy thuyền của cô bạn thân. Nàng và Minh Tư An thì có cái gì để mà ghép đôi chứ, hoàn toàn không cùng một tần số.
Ấn tượng đầu tiên của nàng về Minh Tư An là tốt bụng đến mức thái quá. Một Omega đột nhiên đến kỳ phát tình, để không rước phải kiện tụng vào người thì bỏ chạy là lựa chọn hàng đầu, trừ khi trong lòng có quỷ. Nhưng lựa chọn của Minh Tư An lại là ở lại tiêm thuốc ức chế cho nàng xong rồi mới chạy.
Nàng không thích những người tốt bụng quá mức, ở cùng sẽ rất phiền phức, nàng chỉ là không muốn Minh Tư An thoát khỏi tầm kiểm soát của mình mà thôi.
Còn ấn tượng thứ hai về Minh Tư An là cô nhóc này thật sự rất đáng ghét, nhìn kiểu rất dễ bị ăn đòn.
Hoắc Kỳ tò mò nhìn sang Hạ Dĩ Nịnh: “Hạ đại luật sư vừa nãy là cố tình dừng lại trước mặt Minh Tư An đúng không? Từ chối đề nghị cho em ấy đi nhờ của tôi, nhưng lại chọn dừng xe trước mặt em ấy, cậu là muốn tạo ra hiểu lầm gì đây?”
Hạ Dĩ Nịnh đẩy nhẹ kính râm, xe dừng lại chờ đèn đỏ. Ánh mắt nàng bị thu hút bởi chiếc xe buýt bên cạnh, nàng nhìn thấy Minh Tư An đang ngồi tựa vào cửa sổ.
Đúng là kiểu oan gia ngõ hẹp, đi đâu cũng chạm mặt.
Minh Tư An đã nhìn thấy chiếc xe thể thao của Hạ Dĩ Nịnh trước. Trước khi xe buýt và xe thể thao đi song song nhau, cô liền nhắm mắt lại. Lái xe trong nội thành là vậy đấy, chẳng nhanh hơn xe buýt là bao, cả hai bên đều vừa mới khởi hành nên khoảng cách kéo giãn ra chưa lớn.
Lúc này, Hoắc Kỳ cũng phát hiện ra cô: “Một cô bé xinh xắn chuẩn gu thế kia, nếu chỉ xét về nhan sắc thì hai người trông cũng đẹp đôi đấy chứ.”
“Im miệng!” Nghe đến đây, Hạ Dĩ Nịnh rốt cuộc không nhịn được mà quát lên.
Cô bạn thân này cứ thích tự chèo thuyền một mình, hoàn toàn không màng đến sống ch3t của chính chủ.
Hoắc Kỳ tỏ vẻ oán hận: “Trước khi đến An Nịnh cậu đã nói thế nào? Bảo là tuyệt đối sẽ không để tôi chịu uỷ khuất. Cậu là đại ca của công ty luật, còn tôi là nhị ca. Mới được mấy ngày mà tôi đã không còn là cục cưng của cậu nữa rồi à?”
Hạ Dĩ Nịnh: “…”
Nàng chưa từng nói mấy lời như vậy bao giờ.
Thực tế chứng minh, xe buýt vẫn chậm hơn xe thể thao khá nhiều. Khi Minh Tư An đến nhà hàng thì mọi người đã đến được hơn một nửa.
Trước đây, thư ký văn phòng toàn là người của phe Kiệt Nhân. Sau khi Kiệt Nhân rời đi, một số người bắt đầu có tâm tư riêng, thậm chí có người e là còn muốn gây chuyện. Nhưng sau khi biết Hạ Dĩ Nịnh cũng sẽ có mặt, mọi người rốt cuộc vẫn đến đông đủ.
Trong vụ án phân chia tài sản của nhà họ Hứa, Hoắc Kỳ là người hỗ trợ toàn bộ quá trình, là công thần lớn giúp vụ án thành công. Thực lực của cô ấy đã được chứng minh, nhưng chốn công sở đôi khi không chỉ dựa vào thực lực mà còn là cách đối nhân xử thế.
Việc cô ấy kéo sếp tổng đến đây là đang dứt khoát tuyên bố với mọi người rằng: Chống lưng của cô ấy chính là sếp lớn, khôn hồn thì đừng có gây chuyện, nếu không quyền lực thực tế của cô ấy sẽ lớn hơn chức danh trưởng nhóm thư ký rất nhiều.
Biết cách vận dụng khéo léo bối cảnh của mình để hoàn thành công việc sẽ giảm bớt được rất nhiều phiền toái.
Là một thực tập sinh, Minh Tư An chọn một vị trí góc khuất nhất để ngồi.
Hoắc Kỳ chọn một nhà hàng buffet có giá khoảng 1.000 tệ một người. Giá khá đắt nhưng đồ ăn vô cùng phong phú. Đồ nướng, bít tết các thứ không cần phải xếp hàng, hải sản đủ loại, món Trung, món Hàn, món Nhật cho đến ẩm thực các vùng miền đều có cả.
Không gian ở đây rất tốt, không phải kiểu sảnh lớn ồn ào mà chia thành từng vách ngăn nhỏ. Chỗ của họ là một phòng có cửa lùa, còn có thể ngắm được cảnh biển, view rất đẹp.
Minh Tư An không ngờ Hoắc Kỳ lại chọn địa điểm liên hoan là nhà hàng buffet. Gọi là buffet nhưng thực ra các món đặc sắc hoặc khu vực riêng sẽ do nhân viên phục vụ mang lên tận bàn.
Cái tính chất buffet ở đây là khách hàng tự tay lựa chọn hải sản tươi sống, sau đó nhà bếp sẽ chế biến rồi phục vụ mang lên.
Hoắc Kỳ là chủ tiệc nên ngồi ở vị trí trung tâm, đối diện với Hạ Dĩ Nịnh: “Mọi người muốn ăn gì cứ tự nhiên nhé.”
Cô ấy lại vô cùng ân cần hỏi: “Hạ đại luật sư muốn ăn gì nào?”
Hạ Dĩ Nịnh biết cô bạn thân cố tình bày ra thái độ này, nàng ngược lại phóng tầm mắt nhìn về phía Minh Tư An đang ngồi trong góc: “Tôi muốn một phần mì tôm hùm.”
Ánh mắt của nàng lập tức kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người đổ dồn vào Minh Tư An.
Minh Tư An: “… Vâng ạ, thưa luật sư Hạ.”
Đồ phụ nữ tồi tệ, đông người như thế này mà lại đi sai vặt mình!
[Lời tác giả]
Minh Tư An: Ghét Hạ Dĩ Nịnh ch3t đi được!

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 7
Pháo Hôi Không Cố Ý Đánh Dấu Nữ Chủ