Chương 6
Hạ Dĩ Nịnh lạnh lùng nhìn gã trưởng nhóm thư ký này. Nàng ghét nhất loại đàn ông thích chơi trò tâm cơ, mưu mẹo.
Dưới ánh mắt soi mói của nàng, Bảo Kiệt bắt đầu trở nên căng thẳng, sống lưng rợn một tầng mồ hôi lạnh: “Sếp.”
“Bảo Kiệt, anh là người cũ của công ty luật, tự anh biết hậu quả của việc giao một hồ sơ quan trọng như vậy cho một thực tập sinh.”
Vẻ mặt của Hạ Dĩ Nịnh trông có vẻ ôn hòa, nhưng lời nói ra lại vô cùng lạnh lùng, khiến người ta nghe mà thót tim.
Trong lòng Bảo Kiệt chấn động. Văn phòng luật An Nịnh trước đây có tên khác và do người khác quản lý. Người phụ nữ trước mặt này là người từ trên nhảy dù xuống, vừa kết thúc kỳ thực tập đã trực tiếp tiếp quản nơi này. Người trong công ty đều biết, văn phòng luật An Nịnh vốn là nơi để con cháu Hạ thị đến thực hành, rèn luyện tay nghề.
Việc dùng công ty luật để làm bàn đạp cho các thế hệ F2 trải nghiệm vốn có hai mặt. Mặt tốt là có cơ hội tiến vào vị trí cốt lõi của Hạ thị, mặt xấu là công ty rất dễ rơi vào cảnh phá sản hoặc bị sáp nhập. Trên thực tế, số lượng công ty phá sản và bị sáp nhập chiếm đa số.
Chẳng ai muốn bị thất nghiệp cả, bởi vậy cũng không có ai hoan nghênh Hạ Dĩ Nịnh. Cho nên dù thân phận nàng có cao quý, họ không thể công khai gây khó dễ thì cũng sẽ ngấm ngầm làm khó nàng ở sau lưng.
Nhưng từ khi Hạ Dĩ Nịnh đến, nàng hoàn toàn ngó lơ người của văn phòng luật. Nàng mang theo người của mình tự tay giải quyết êm đẹp vụ án phân chia tài sản của Hứa gia. Việc đầu tiên nàng làm khi tiếp quản nơi này chính là thanh trừng nội bộ.
Nhìn thấy nhiều đồng nghiệp lần lượt rời đi, Bảo Kiệt thừa hiểu Hạ Dĩ Nịnh không phải là người dễ đối phó. Nàng là một kẻ độc tài. Đặc biệt là ở phòng thư ký, nàng chắc chắn sẽ muốn người thân tín của mình làm trưởng nhóm.
Hạ Dĩ Nịnh chắc chắn muốn thay thế anh ta, chỉ là chú của anh ta giữ chức vị cao ở tập đoàn Hạ thị, hơn nữa bản thân anh ta dù có vài lỗi nhỏ nhưng chưa từng phạm phải sai lầm lớn nào.
Thế nhưng ánh mắt Hạ Dĩ Nịnh nhìn anh ta hôm nay khiến anh ta có cảm giác ngày tàn của mình đã đến.
“Sếp, chỉ vì một thực tập sinh thôi sao? Chú của tôi là luật sư cấp cao kỳ cựu ở tổng bộ đấy.”
Hạ Nịnh Dĩ nhíu mày, nàng ghét nhất là bị người khác đe dọa: “Không phục? Bảo chú của anh đến gặp tôi.”
Lời đã nói đến mức này, Bảo Kiệt không còn gì để bào chữa. Ai bảo anh ta bị bắt thóp chứ. Anh ta không ngờ Hạ Nịnh Dĩ lại dám đuổi việc mình thật.
Kiệt vừa rời đi, một cô gái với mái tóc ngắn rối bù bước vào phòng. Bảo Kiệt tóc rối là do cô ấy tự vò đầu bứt tai mà thành.
“Hạ đại luật sư, cậu không sợ chú của hắn ta lên cấp trên mách lẻo à?”
Hoắc Kỳ là người cùng nhảy dù xuống đây với Hạ Dĩ Nịnh, rõ ràng cô ấy chính là trợ thủ đắc lực mà Hạ Dĩ Nịnh mang tới.
Cả hai đều hiểu rõ, Bảo Kiệt rời đi thì chú của hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng nếu hắn ta không đi, phòng thư ký sẽ mãi mãi không thuộc về phe mình.
Ở trước mặt bạn thân, Hạ Dĩ Nịnh thả lỏng hơn nhiều. Nàng lười biếng chỉ tay vào ly trà trên bàn, Hoắc Kỳ cam chịu số phận đi rót cho nàng một ly.
“Mình đã nể mặt chú của hắn ta lắm rồi.”
Trước khi nàng đến văn phòng luật này, Bảo Kiệt cậy thế chú mình nên ở đây tác oai tác quái, kết bè kết phái. Phòng thư ký có mười hai người thì hết mười người là do hắn ta nhét vào, ngang nhiên coi văn phòng luật như nhà mình.
Phòng thư ký mỗi ngày phải xử lý rất nhiều công việc, đối phương chỉ cần lơ là một chút là có thể gây ra vô số hậu quả nghiêm trọng.
Hoắc Kỳ nhướng mày: “Vậy còn Minh Tư An? Cậu nghiêm túc đấy à?”
“Nghiêm túc chuyện gì?” Hạ Dĩ Nịnh bày ra vẻ mặt giả vờ không hiểu.
Thấy nàng giả ngu, Hoắc Kỳ giật lấy ly trà nàng chưa kịp đưa lên miệng rồi tự mình uống một ngụm: “Một thực tập sinh mà lại khiến Hạ đại tiểu thư phải đích thân đến quán bar bắt về văn phòng làm việc.”
Cô ấy cố ý nhấn mạnh từ “bắt”.
“Tình cờ gặp ở quán bar là ngoài ý muốn, hay là cậu cố tình sắp đặt?”
Hoắc Kỳ cố ý nói chậm rãi từng chữ, ánh mắt trêu chọc hiện rõ mồn một.
“Tình cờ gặp.”
Chẳng lẽ nàng lại cố tình đi tìm Minh Tư An chắc?
Hoắc Kỳ nhịn không được bật cười thành tiếng: “Một người hiếm khi đến quán bar như Hạ đại luật sư, sao bỗng dưng lại rảnh rỗi đi bar một mình thế?”
Bình thường Hạ Dĩ Nịnh chẳng bao giờ đi một mình, điều này quả thực rất đáng ngờ.
Thế nhưng… Hạ Dĩ Nịnh nghĩ đến giấc mơ mình gặp phải mỗi ngày. Từ lúc ban đầu không tin, nhưng giấc mơ của nàng lại kéo dài như một bộ phim truyền hình dài tập, mỗi ngày nàng đều mơ thấy một chút, cho đến khi nàng biết ngoài đời thực sự có một người tên là Minh Tư An.
Nàng không thích mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát của mình. Nếu đã biết Minh Tư An sẽ có dây dưa với mình, thay vì để người đó ở bên ngoài, chi bằng đặt ngay bên cạnh để dễ bề quan sát.
Thấy Hạ Dĩ Nịnh không có ý định trả lời, Hoắc Kỳ thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Cho dù cậu thực sự để mắt đến Minh Tư An, nhưng cậu lại phô trương đuổi việc Kiệt vì cô ấy như vậy, không sợ cô ấy bị người khác nhắm vào sao? Người nhà họ Hạ của cậu toàn là lũ sói hoang hổ dữ đấy.”
“Hy vọng cô ta trụ được.” Hạ Dĩ Nịnh tự rót cho mình một ly trà, dường như chẳng mấy bận tâm đến sống ch3t của Minh Tư An.
Hoắc Kỳ trợn tròn mắt: “Đúng là đồ phụ nữ tồi, đáng thương cho Minh Tư An, gặp được cậu đúng là ‘thật có phúc’.”
Ở dưới lầu, Minh Tư An không hề hay biết gì về cuộc trò chuyện của bọn họ, cô đang nhìn Kiệt thu dọn đồ đạc để cút xéo.
Mà khoan đã, Hạ Dĩ Nịnh bảo vệ cô đến mức đó sao? Chỉ vì một chút gây khó dễ mà đuổi việc luôn cả trưởng nhóm thư ký?
Không thể nào, Hạ Dĩ Nịnh không phải loại người như vậy. Chỉ có thể là nàng đã muốn đuổi Kiệt từ lâu rồi, giờ lấy cô ra làm cái cớ mà thôi. Trách không được Kiệt cứ hằn học lườm cô suốt hồi lâu, đúng là kéo thêm thù hận cho cô mà.
Trong tiểu thuyết, một gia tộc lớn như Hạ gia có không ít con cháu hậu bối, nội bộ đấu tranh vô cùng khốc liệt, có những thủ đoạn sạch sẽ và cả không sạch sẽ.
Lúc rời đi, Kiệt lại lườm cô một cái cháy mắt: “Đừng tưởng đây là nơi tốt đẹp gì, có rất nhiều người không muốn cô sống yên ổn đâu.”
“Đã biết không phải nơi tốt đẹp, sao anh còn chưa chịu biến nhanh đi?”
Minh Tư An trực tiếp bật lại. Cô tự thấy mình chẳng hề trêu chọc gì Kiệt, đối phương hết gây khó dễ rồi lại xem cô như kẻ thù, đúng là có bệnh không hề nhẹ.
“Để xem cô kiêu ngạo được bao lâu.” Kiệt hừ lạnh một tiếng rồi rời khỏi văn phòng.
Thật cạn lời, rốt cuộc là ai mới là người kiêu ngạo ở đây?
Cô rất tò mò không biết não của người này chứa cái gì, ngồi được vào vị trí này chắc cũng không đến nỗi không có não, chẳng lẽ là do được cung phụng quen rồi nên không chịu nổi việc có người trái ý mình?
Thôi bỏ đi, một kẻ sau này chưa chắc đã gặp lại, không đáng để cô phải tốn tâm tư.
Minh Tư An mở máy tính, đăng nhập vào mạng nội bộ của văn phòng luật thì thấy một thông báo pop-up hiện lên:
【Cựu trưởng nhóm thư ký đã từ chức, vị trí này tiếp theo sẽ do Hoắc Kỳ tiếp quản.】
Thông báo bổ nhiệm nhân sự mới được tung ra nhanh như vậy, quả nhiên đúng như cô dự đoán. Hạ Dĩ Nịnh đã có tính toán từ trước, nếu không thì chỉ dựa vào một thực tập sinh như cô, làm sao có thể đuổi cổ được một trưởng nhóm thư ký chứ.
Đồ phụ nữ mưu mô, coi cô như quân cờ thí mạng.
Một lát sau, tài khoản nội bộ của cô nhận được một tin nhắn chưa đọc từ Hoắc Kỳ gửi đến: 【Kết bạn Wechat với tôi.】
Nhìn thấy số điện thoại của Hoắc Kỳ, Minh Tư An cam chịu số phận rút điện thoại ra, nhấn kết bạn.
Đối phương gần như đồng ý ngay lập tức, sau đó gửi một tin nhắn qua: 【Gửi văn bản pháp luật cho Luật sư Hạ đi.】
Minh Tư An: “?”
Sao Hoắc Kỳ lại chắc chắn là cô đã làm xong văn bản pháp luật rồi chứ.
Hoắc Kỳ dĩ nhiên là không chắc chắn, cô ấy cũng rất nghi ngờ và bất đắc dĩ quay sang nhìn Hạ Dĩ Nịnh: “Con bé mới là sinh viên năm hai, cậu giao cho con bé một văn bản pháp luật khó như vậy, cậu tưởng ai cũng giỏi như cậu chắc!”
Giây tiếp theo, cô ấy nhận được tin nhắn trả lời của Minh Tư An:
【Em không có thông tin liên lạc của Luật sư Hạ.】
“Giờ tính sao đây?” Cô ấy giơ điện thoại cho Hạ Dĩ Nịnh xem.
Hạ Dĩ Nịnh nhận lấy điện thoại, trực tiếp chia sẻ danh thiếp của mình qua.
Hoắc Kỳ: “… Không phải cậu bày ra chuyện này chỉ để kết bạn với Minh Tư An đấy chứ?”
Minh Tư An nhận được danh thiếp của Hạ Dĩ Nịnh thì ngơ ngác một lúc. Vị lãnh đạo mới này đúng là kiểu người tàn nhẫn, ít nói. Cô mang vẻ mặt như sắp ra pháp trường, bấm nút kết bạn.
Hạ Dĩ Nịnh chờ một lúc, suýt chút nữa tưởng Minh Tư An không chịu kết bạn. Cho đến khi tiếng chuông thông báo trên máy tính vang lên, nàng nhấp mở ra, ảnh đại diện là bóng người đen trắng trên nền tường trắng, kèm theo cái tên vô cùng đơn giản, Minh Tư An.
Thế nhưng, nàng lại không vội vàng bấm đồng ý.
[Lời tác giả]:
Minh Tư An: Cái “phúc khí” này cho cô đấy, cô có thèm không?
Hạ Dĩ Nịnh: Người khác muốn còn không được kìa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận