Chương 13
Vừa trở lại văn phòng của mình, việc đầu tiên Hạ Dĩ Nịnh làm là gửi tin nhắn hỏi bác sĩ riêng xem tại sao bản thân lại gặp phải tình trạng này.
Hoắc Kỳ và Ngải Lan cũng là Omega, họ không hề có cảm giác bất thường nào, nhưng ngay khoảnh khắc Minh Tư An tiến lại gần, nàng lại cảm thấy bản thân không tự chủ được, đó là sự bất thường về mặt sinh lý.
Tuyến thể nóng bừng cùng với cơ thể mềm nhũn ra đều khiến nàng nhận ra có điều không ổn.
Bác sĩ nhanh chóng gửi cho cô một số tài liệu, tên của tài liệu là độ tương thích của pheromone.
Tài liệu giải thích đầy đủ các mức độ từ 1% đến 100%. Độ tương thích càng thấp thì khi pheromone hòa quyện vào nhau, cảm giác hưng phấn sẽ càng thấp, gây ảnh hưởng đến khá nhiều chuyện, chẳng hạn như đối với các cặp đôi muốn sinh con.
Ngược lại, độ tương thích càng cao thì cảm giác hưng phấn càng lớn, đi kèm với đó là một loạt lợi ích. Hơn nữa, hai người có độ tương thích pheromone càng cao thì dù ở trong đám đông cũng có thể lập tức bị đối phương thu hút và tiếp cận. Thậm chí ngay cả khi không giải phóng pheromone, họ vẫn có thể cảm nhận được mùi hương tự nhiên trên cơ thể đối phương.
Khi hai người ở chung một không gian, cảm giác này sẽ càng rõ rệt hơn, họ sẽ vô thức bị thu hút lẫn nhau. Nói một cách chính xác thì đó là sự quyến rũ một cách vô tình.
Nàng biết về độ tương thích pheromone, chỉ là nhất thời nghĩ rằng cơ thể mình gặp vấn đề chứ không ngờ đến mối liên hệ giữa hai người.
Vì vậy, Minh Tư An cũng đã nhận ra pheromone của nàng, nhưng Minh Tư An dường như lại chẳng có chút phản ứng nào.
Làm sao có thể không có phản ứng chứ? Minh Tư An đang đứng bên bồn rửa mặt, hắt nước lạnh lên mặt mình, cảm giác mới đỡ hơn nhiều. Không biết tại sao, mỗi lần nhìn thấy Hạ Dĩ Nịnh, cô đều phải dùng nước đá để giữ cho mình tỉnh táo.
Vừa rồi ở phòng họp, nước của cô là loại vừa mới lấy ra từ tủ lạnh, hoàn toàn phải dựa vào nước đá mới đè ép được cảm giác bất thường trên cơ thể xuống. Chẳng lẽ là do lần trước đã hấp thụ pheromone của Hạ Dĩ Nịnh?
Minh Tư An lau khô nước trên mặt, chỉ dặm lại chút son môi rồi đi ra ngoài.
Cô trở lại văn phòng, gõ các từ khóa liên quan trên máy tính để sàng lọc thông tin hữu ích. Thông tin trên mạng rất hỗn tạp, muốn xác định tính xác thực thì vẫn phải tự mình chọn lọc.
【Nếu bạn vừa nhìn thấy người đó liền tim đập gia tốc, pheromone mất kiểm soát, dù có dán miếng dán ức chế thì tuyến thể vẫn nóng lên và sưng trướng, thậm chí một vài phản ứng sinh lý hiện rõ mồn một. Chúc mừng bạn, bạn đã tìm được người phù hợp nhất với mình rồi.】
【Nhiều người không biết rằng trong y học có một giả thuyết: những người có độ tương thích pheromone thấp thì không thích hợp ở bên nhau. Nếu cố chấp ở bên nhau thì phải xem đối phương có mưu đồ gì ở bạn không.】
【Hiểu rồi, có phải ý là những người có độ tương thích pheromone thấp thì căn bản sẽ không bao giờ thích nhau đúng không?】
【Cũng không hẳn, có những người hòa hợp về mặt tâm hồn, còn pheromone là về mặt sinh lý. Hai người có độ tương thích pheromone thấp ở bên nhau có thể hiểu là yêu nhau về tâm hồn nhưng bài xích nhau về sinh lý.】
【Đến sinh lý còn bài xích nhau thì sao có thể gọi là thích được chứ?】
【Vậy còn những người lãnh cảm thì sao? Người thật lòng yêu bạn sẽ không bận tâm đến chuyện chăn gối, càng không màng đến chuyện sinh sản, đó là tình yêu đến từ linh hồn.】
【Lãnh cảm là vấn đề của bản thân, chứ không phải là bài xích đối phương về mặt sinh lý, hai khái niệm này hoàn toàn khác nhau.】
【Tôi thì lại thấy những người có độ tương thích pheromone hoàn hảo mới chính là trời sinh một cặp.】
……
Phía dưới bài đăng bắt đầu tranh luận xem hai kiểu này có gì khác biệt. Minh Tư An cũng đã hiểu rõ tại sao cơ thể mình lại xuất hiện sự bất thường này.
Minh Tư An đến công ty họp, tranh thủ làm việc riêng một lát thì đã đến giờ tan tầm. Tối nay cô còn phải đi làm thêm ở quán bar, cô cần phải nhanh chóng trở về tắm rửa, đánh răng và thay quần áo.
Từ một thực tập sinh của công ty luật biến thành nhân viên phục vụ quán bar, đổi bộ vest công sở sang vest nữ phục vụ, thật chẳng dễ dàng gì.
Cô vừa bước ra khỏi văn phòng liền bắt gặp Hạ Dĩ Nịnh đang đi xuống lầu. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, trái tim đều lỡ mất một nhịp.
Khoảnh khắc đó, cảm giác tê dại lan tỏa từ tim ra khắp cơ thể, trong lòng cả hai đồng thời hiện lên một câu: Sự hấp dẫn về mặt sinh lý.
“Minh Tư An.”
Cô đang định đi thì Hoắc Kỳ gọi giật lại: “Chuyện là thế này, về vụ án đó có một số việc cần em làm. Đi xuống lầu uống ly cà phê nhé, tính là tính giờ tăng ca.”
Vẫn còn ba tiếng nữa mới đến giờ làm thêm, nếu có thể giải quyết xong trong vòng một tiếng thì thời gian vẫn kịp.
“Vâng ạ.”
Bước ra khỏi công ty luật cô mới phát hiện Hạ Dĩ Nịnh cũng đi cùng họ. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, nếu liên quan đến vụ án thì luật sư phụ trách đương nhiên phải có mặt.
Vào quán cà phê, Minh Tư An gọi một ly Americano. Cô thuộc kiểu người khá nhạy cảm với các loại đồ uống, tầm giờ này mà uống cà phê thì tối nay e là phải muộn lắm mới ngủ được. Nhưng tối nay cô còn ca làm thêm, uống một ly để tỉnh táo cũng vừa vặn.
Hạ Dĩ Nịnh chỉ gọi một ly nước lọc, Hoắc Kỳ gọi một ly Latte, hai người họ ngồi cạnh nhau.
Minh Tư An tự ngồi ở phía sô pha đối diện, nhấp một ngụm cà phê rồi đợi Hoắc Kỳ lên tiếng.
“Về vụ án phân chia tài sản của nhà họ Lương, tụi chị quyết định để em làm trợ lý cho Luật sư Hạ. Hẹn em sau giờ làm là vì trong khoảng thời gian dài sắp tới sẽ cực kỳ bận rộn, em nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Hoắc Kỳ thông báo kế hoạch của họ.
Minh Tư An ngẩn người. Cô đang muốn tránh xa Hạ Dĩ Nịnh còn không được, thế mà giờ lại phải tiếp cận đối phương gần hơn.
Dù chỉ là trợ lý cho một vụ án, nhưng thời gian hai người ở chung chắc chắn sẽ rất nhiều. Cứ như vậy thì làm sao cô có thể tránh né tối đa được đây? Nhưng không còn cách nào khác, nếu đã quyết định ở lại công ty luật An Nịnh thì việc thể hiện năng lực là điều cần thiết. Về mặt chuyên môn, cô không muốn giấu nghề, mà không giấu nghề thì đồng nghĩa với việc sẽ được giao nhiều việc hơn.
Nhìn vào tình hình của công ty luật An Nịnh, nhân viên cũ khá nhiều nhưng đa số đều làm việc kiểu đối phó qua ngày, nếu không thì An Nịnh đã chẳng bị biến thành nơi để thế hệ thứ ba của tập đoàn Hạ thị đến thực tập thử tay nghề.
Trước đây, công ty luật An Nịnh chỉ có thể nhận những vụ án nhỏ, nằm ở rìa ngoài rìa trong số các công ty luật dưới trướng Hạ thị, kiểu có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Nhân viên bên trong tự nhiên cũng chẳng có tên tuổi gì, làm vụ án nhỏ thì được, chứ cỡ như vụ phân chia tài sản nhà họ Lương thì họ không gánh nổi.
Hơn nữa, chuyện này đã nâng tầm chiến lược thành cuộc đối đầu giữa Hạ Dĩ Nịnh và Hạ Thần Chương, người tham gia vụ án chắc chắn phải là người đáng tin cậy.
Nhưng khoan đã, cô trở thành người đáng tin cậy của Hạ Dĩ Nịnh từ bao giờ thế?
Nghĩ đến đây, Minh Tư An ngẩn ra. Cô là người soạn thảo văn bản tố tụng cho vụ này, còn làm cả PPT, quả thực rất hiểu rõ về vụ án. Chính vì hiểu rõ nên cô mới biết, do Ngải Lan không chịu phối hợp nên việc họ muốn thắng vụ này khó khăn đến mức nào.
Dĩ nhiên, cô là người nắm giữ kịch bản, biết trước cốt truyện của cuốn tiểu thuyết. Vụ án này từng được viết trong truyện, là lần đối đầu đầu tiên giữa Hạ Dĩ Nịnh và những người khác thuộc thế hệ thứ ba nhà họ Hạ. Ở giai đoạn giữa, để có được chứng cứ mấu chốt, Hạ Dĩ Nịnh đã phải nỗ lực rất nhiều và liên tục chịu đả kích, tuy cuối cùng thắng lợi nhưng cũng phải trả giá không nhỏ.
Cô biết rõ chứng cứ mấu chốt là gì, nhưng Hạ Dĩ Nịnh làm sao mà biết được, sao lại đột nhiên tin tưởng cô đến vậy?
Liên tưởng đến những dây dưa gần đây giữa mình và Hạ Dĩ Nịnh, cô cài lại cúc áo vest của mình, cô sẽ không thỏa hiệp đâu.
“Đối với công việc của công ty, em tự nhiên sẽ toàn lực phối hợp.”
Minh Tư An không phải đang nói đãi bôi, giữa cô và Hạ Dĩ Nịnh là chuyện riêng, đạo đức nghề nghiệp khiến cô không bao giờ đem công việc ra làm trò đùa.
Hoắc Kỳ nở nụ cười hiểu ý: “Vậy thì tốt, ngày mai Luật sư Hạ sẽ báo cho em địa điểm làm việc.”
“Không làm ở công ty luật ạ?”
“Công ty luật người đến người đi phức tạp, tai vách mạch rừng.”
Cũng đúng, Minh Tư An tuy lo lắng trong lòng nhưng cũng có thể hiểu được. May mà có Hoắc Kỳ ở đó, cô và Hạ Dĩ Nịnh sẽ không phải ở riêng một mình với nhau.
Khi cô nhìn về phía Hạ Dĩ Nịnh, đối phương cũng đang đăm chiêu đánh giá cô. Ánh mắt vừa nguy hiểm vừa mê người ấy khiến tim cô run lên một nhịp, bàn tay đặt dưới bàn bỗng siết chặt lại.
Lúc Hoắc Kỳ đi thanh toán tiền, Hạ Dĩ Nịnh bỗng nhiên đặt một chiếc hộp xuống trước mặt cô. Cô hoang mang mở ra nhìn lướt qua, trong lòng chấn động kịch liệt, vội vàng đóng nắp hộp lại với tốc độ nhanh nhất.
Miếng dán ức chế?
Cái người phụ nữ Hạ Dĩ Nịnh này điên rồi, lại đi tặng cô một hộp miếng dán ức chế!!!
【Lời tác giả】
Minh Tư An: Lần đầu tiên nhận được quà của vợ, vui quá đi mất!
Hạ Dĩ Nịnh: Bớt quyến rũ tôi lại!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận