Chương 14
Sáng sớm, Minh Tư An kéo lê thân thể mỏi mệt đi rửa mặt. Nguyên thân ít khi rèn luyện nên thể chất hơi kém, mà sắp tới cô lại là người phải thường xuyên thức đêm, thế nên bắt buộc phải chăm tập thể dục hơn mới được.
Tối qua hai giờ rưỡi mới về đến ký túc xá, rửa mặt đánh răng xong xuôi thì ngủ đã ba giờ. Dù ngủ muộn nhưng đến sáu giờ cô vẫn quyết định dậy rèn luyện. Hôm nay chín giờ phải làm việc cùng Hạ Dĩ Nịnh, dậy sớm tập tành chút để tìm lại trạng thái.
Giãn cơ, chạy bộ năm cây số hết 25 phút. Cô tìm được một đoạn video Bát Đoạn Cẩm trên mạng rồi tập theo một lượt, không phải bản tinh giản mà là bản Võ Đang Bát Đoạn Cẩm hoàn chỉnh, mất 35 phút. Rèn luyện một tiếng đồng hồ xong, mọi mệt mỏi trên người đều tan biến sạch sành sanh.
Trở lại ký túc xá, Minh Tư An bắt đầu sửa soạn, dưỡng da và đánh nền đơn giản, sấy tóc cho hơi bồng bềnh một chút, cuối cùng là tô son. Cô thuận tay bỏ một loạt chai lọ mẫu thử sample vào túi máy tính, lại đổ đầy nước nguội vào bình giữ nhiệt. Thấy dự báo thời tiết báo có mưa, cô liền bỏ cả ô che mưa vào túi.
Thời gian đã nhảy sang 8 giờ 10 phút, tin nhắn của Hạ Dĩ Nịnh vẫn chưa gửi tới, cô nghĩ bụng sẽ đi căng tin ăn sáng trước.
Kết quả vừa đến căng tin thì nhận được tin nhắn của Hạ Dĩ Nịnh.
【 Mười phút nữa tôi tới trường. 】
Ủa? Hạ Dĩ Nịnh bảo địa điểm làm việc là ở trường học sao?
Còn có mười phút, không kịp ngồi ăn sáng tử tế, cô gọi một phần ăn mười tệ của căng tin gồm một ly cà phê và một lát bánh mì gối. Cô nhanh chóng xử lý xong miếng bánh mì, nhưng cà phê nóng quá, muốn uống cạn ngay thì thật làm khó cái miệng của cô, đành phải vừa bưng cà phê vừa đi bộ.
Thấy vậy, cô mua thêm hai phần ăn nữa. Nếu Hạ Dĩ Nịnh và Hoắc Kỳ chịu ăn thì cô trả tiền là tốt nhất, còn nếu họ không ăn thì cô có thể giữ lại làm cơm trưa.
Minh Tư An xách cà phê đi ra khỏi căng tin, bỗng nhiên nhớ tới một vấn đề.【 Gặp nhau ở đâu thế sếp? 】
Trường học lớn như vậy, từ chỗ cô đang đứng đi ra đến cổng trường cũng mất kha khá thời gian.
Nói mười phút chính xác là mười phút, Hạ Dĩ Nịnh gửi tin nhắn tới.【 Thư viện Luật. 】
Nằm ở tầng một của học viện Luật, nơi này lưu trữ phong phú các đầu sách chuyên ngành pháp luật cùng tạp chí định kỳ, cơ sở dữ liệu và các tài nguyên khác. Nguyên thân cứ có thời gian là lại ngâm mình ở trong này, tận dụng năng lực trí nhớ siêu phàm của bản thân để không ngừng hấp thu tri thức.
Vừa vặn, trí nhớ của Minh Tư An cũng không hề kém. Nếu không thì kiếp trước cô đã chẳng thể thi đỗ vào trường danh tiếng. Sau khi đến thế giới này, cô cảm thấy trí nhớ của mình còn tốt hơn trước. Những văn bản pháp luật cô dự thảo mấy ngày trước, từng chữ một trên đó cô hiện tại vẫn nhớ như in.
Bước vào thư viện Luật, Minh Tư An nhìn quanh quất hai bên nhưng không thấy bóng dáng Hạ Dĩ Nịnh đâu.
Chỉ thấy thầy quản lý thư viện bước nhanh qua người cô, đứng ở cửa dáo dác nhìn quanh. Dường như thấy người cần đợi đã đến, thầy liền vội vàng đón tiếp.
Minh Tư An đoán Hạ Dĩ Nịnh chưa tới nên cũng ngó đầu ra ngoài nhìn, không ngờ phát hiện người mà thầy đang nghênh đón lại chính là Hạ Dĩ Nịnh.
Nhưng mà…… Hoắc Kỳ đâu rồi?
Hơn nữa, sao thầy quản lý thư viện lại biết Hạ Dĩ Nịnh sẽ đến? Cô tiến gần lại vài bước mới nghe rõ cuộc đối thoại của hai người.
“Thật sự xin lỗi Hạ Luật, vì ngài nói hôm nay tới đây làm việc và không muốn bị ai làm phiền, cho nên nhóm viện trưởng mới không đến đón.”
“Ngài yên tâm, văn phòng tôi đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, không ai quấy rầy ngài đâu.”
Hạ Dĩ Nịnh khẽ ừ một tiếng: “Đa tạ.”
Thái độ không hẳn là lãnh đạm này khiến thầy giáo bên cạnh nở nụ cười tươi rói.
Minh Tư An âm thầm quan sát màn này, hay là cô cứ lánh đi trước rồi lát nữa mới xuất hiện nhỉ?
“Minh Tư An.” Hạ Dĩ Nịnh gọi cô một tiếng.
Chất giọng thanh lãnh gọi ra cái tên của mình khiến Minh Tư An không khỏi thở chậm lại, tuyến thể sau gáy ẩn ẩn hơi sưng lên. Phía trên đó đang dán miếng dán ức chế mà Hạ Dĩ Nịnh đưa cho cô.
Cô đã tra giá rồi, đắt lắm, hiệu quả ngăn cách tin tức tố cực kỳ tốt, tận một trăm tệ một miếng, tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với loại miếng dán hai tệ một miếng của cô. Dán lên tuyến thể mang lại cảm giác mát rượi rất dễ chịu, không hề bị bí bách một chút nào.
Nghĩ đến lúc nhận được hộp miếng dán ức chế, cô vốn định trả lại đồ, nhưng lúc ấy Hoắc Kỳ đã quay lại, chuyện này lại không tiện để Hoắc Kỳ biết nên cô mới bỏ vào túi mang về.
Lúc chia tay, cô đã lén gửi tin nhắn cho Hạ Dĩ Nịnh.
【 Hạ Luật có ý gì đây ạ? 】
Tự dưng lại ném một hộp miếng dán ức chế trước mặt cô, thật sự có chút dọa người.
Cô cũng không rõ đây là miếng dán tặng cho cô, hay là văn phòng luật mới tiếp nhận một vụ án có liên quan đến miếng dán ức chế.
Nhận được tin nhắn, ánh mắt bình thản của Hạ Dĩ Nịnh dừng trên khuôn mặt cô, ngón tay gõ xuống mấy chữ trên điện thoại.
【 Cho cô dùng. 】
Cô quay lại quét mã vạch của hộp miếng dán, một hộp mười miếng trị giá cả ngàn tệ. Đồ thì tốt thật đấy nhưng cô dùng không nổi.
【 Đồ đắt quá, tôi không thể nhận được. 】
Nghèo có cách sống của nghèo, huống chi cô cũng chẳng biết Hạ Dĩ Nịnh có ý đồ gì.
Đây là lần đầu tiên hai người có một cuộc trò chuyện qua lại ngoài công việc. Bởi vì bình thường công việc đều do Hoắc Kỳ truyền đạt, chỉ cần Hoắc Kỳ không nói thêm câu nào mà trực tiếp giao cho Hạ Dĩ Nịnh thì cô sẽ không bao giờ bấm vào khung chat của cọp cái.
Mãi không đợi được tin nhắn trả lời của Hạ Dĩ Nịnh, cô đoán chừng chắc nàng đang lái xe.
Sau khi cô rửa mặt đánh răng xong, thay một bộ âu phục nữ thì mới nhận được phản hồi của Hạ Dĩ Nịnh. Nàng đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp gửi một tệp tài liệu qua cho cô.
Không cần nói thêm gì cô cũng hiểu ý của Hạ Dĩ Nịnh, xem ra tin tức tố của cô đã ảnh hưởng đến nàng.
Ý của Hạ Dĩ Nịnh e là sau này mỗi khi hai người gặp mặt, cô đều phải dùng loại miếng dán ức chế này, như vậy tốt cho cả đôi bên.
Làm cùng một văn phòng luật lại còn chung một vụ án, bảo hai người không tiếp xúc với nhau là điều không thể.
Hôm nay phải làm việc cùng Hạ Dĩ Nịnh nên buổi sáng cô liền dùng loại miếng dán này, còn ngày thường chắc chắn vẫn phải dùng loại bình thường thôi. Đắt đỏ thế này cô gánh không nổi tiêu hao.
Khi hai người tiến lại gần, tuyến thể dù có hơi sưng lên nhưng cảm giác khác lạ không còn mạnh mẽ nữa, miếng dán ức chế quả nhiên đã phát huy tác dụng.
Hạ Dĩ Nịnh hài lòng với sự nghe lời của cô, quay sang giới thiệu với thầy giáo bên cạnh: “Người của văn phòng luật tôi.”
“Tư An? Em vào làm ở văn phòng của Hạ Luật rồi à?” Thầy quản lý thư viện tỏ ra rất kinh ngạc.
Minh Tư An ở học viện Luật dù gì cũng là một nhân vật có tiếng tăm, từng giành học bổng nhiều lần lại còn thường xuyên đến thư viện Luật, muốn không biết cô cũng khó.
Chỉ là không ngờ cô lại xuất sắc đến thế, mới năm hai đã được vào làm việc tại văn phòng luật thuộc tập đoàn Hạ thị.
Minh Tư An mỉm cười: “Vâng ạ, nhận được sự nâng đỡ của Hạ Luật.”
Rất nhiều giảng viên trong học viện Luật có mối quan hệ với Hạ thị. Hạ Dĩ Nịnh đã không ngần ngại giới thiệu cô, vậy cô cũng chẳng việc gì phải tỏ ra thanh cao làm gì. Đã làm việc ở văn phòng luật thì phải tận dụng tốt mọi tài nguyên để đặt nền móng cho sự tự do sau này.
Phải biết rằng có rất nhiều luật sư sau khi thành danh, mức lương hàng năm lên tới chục triệu tệ không phải là mơ. Có tiền là có tự do.
Ở Cảng Giang, luật sư mới hành nghề có lương tháng khởi điểm từ năm sáu vạn tệ. Đồng nghiệp của Minh Tư An đều nhận mức lương tầm này, mà họ mới chỉ làm ở khối thư ký, bên bộ phận luật sư lương còn cao hơn nữa.
Làm việc tại văn phòng luật dưới trướng Hạ thị là một bản sơ yếu lý lịch cực kỳ đẹp. Cứ nhìn hai vụ án mà Hạ Dĩ Nịnh tiếp nhận liên tiếp gần đây là biết, toàn là giới hào môn, phí luật sư của Hứa gia cao tới chục triệu tệ. Trong giới tư vấn phi tố tụng thì đây là một mức thù lao rất hời, mà sự nghiệp của Hạ Dĩ Nịnh thì mới chỉ vừa bắt đầu.
Năm nay, vị luật sư kiếm tiền đỉnh nhất họ Ngô, để mời được cô ấy bào chữa, phí luật sư lên tới tận 800 triệu tệ.
Kiếp trước Minh Tư An rời đi khi vừa trở thành cộng sự trẻ tuổi nhất của văn phòng luật, cô đã từng nhìn thấy phong cảnh ở tầng đỉnh cao nhất, chỉ tiếc là chưa thể đặt chân đến đích mà thôi.
Kiếp này điểm khởi đầu không hề thấp hơn kiếp trước, việc kiếm đủ tiền đền bù vi phạm hợp đồng chỉ là chuyện sớm muộn.
Cái khó hiện tại là cô chưa tốt nghiệp, chưa thể ra hầu tòa tranh tụng mà chỉ có thể làm trợ lý luật sư.
Đầu óc Minh Tư An nhanh chóng xoay chuyển. Nếu Hạ Dĩ Nịnh đã không ngại giới thiệu cô với thầy giáo thì cô đương nhiên phải nắm chắc cơ hội này, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Tuy nhiên, nụ cười tỏa nắng của Minh Tư An lại làm gai mắt Hạ Dĩ Nịnh. Tầm mắt nàng lướt qua một lượt trên chiếc cổ thon thả trắng ngần của cô, trong đầu bỗng vang lên một âm thanh mãnh liệt……
Muốn bóp lên đó!
【 Tác giả có lời muốn nói 】
Minh Tư An: Vợ tôi! Hạ Luật!
Hạ Dĩ Nịnh: Câm miệng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận