Chương 20
Minh Tư An vừa mới bị kéo ngồi xuống, một bóng đen đã đứng ngay trước mặt cô.
“A Tinh, cô ấy là người của tôi.”
Hạ Dĩ Nịnh vừa cất lời, cả phòng bao như rơi vào hầm băng. Ai mà không biết vị đại tiểu thư này trước nay luôn lạnh lùng trong cả đối nhân xử thế, hôm nay nàng lại chủ động lên tiếng, chứng minh Minh Tư An chính là người của nàng.
Cố Tinh không mấy bận tâm: “Nịnh Nịnh, chỉ là một Alpha thôi mà, cậu nhường cho tớ đi.”
Cô ta không nghĩ Hạ Dĩ Nịnh sẽ từ chối mình. Chỉ là một Alpha thôi, trước giờ cô ta muốn có được ai chẳng dễ dàng. Chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là có cả tá Alpha cắn câu, vài kẻ cứng đầu sau khi biết thân phận của cô ta cũng phải ngoan ngoãn quỳ gối.
Giống như Minh Tư An vậy, giây trước còn cứng cỏi quật cường, giây sau chẳng phải đã phải nhẫn nhịn kiềm chế, để mặc cô ta muốn làm gì thì làm đó sao.
Hơn nữa cô ta và Hạ Dĩ Nịnh đã quen biết nhiều năm, hai gia tộc lại có rất nhiều hợp tác, không việc gì phải vì một Alpha mà sinh ra hiềm khích. Vì thế, cô ta đinh ninh đối phương chắc chắn sẽ nhường mình.
Ngờ đâu, Hạ Dĩ Nịnh hoàn toàn không có ý định nhượng bộ.
Minh Tư An khẽ cười thầm, hai vị đại tiểu thư này đang xem cô như món hàng để tranh giành đấy à?
Cố Tinh cảm thấy mình bị mất mặt, sắc mặt sa sầm xuống trong thoáng chốc, nhưng ngay giây sau đã lại nở nụ cười: “Nịnh Nịnh, một năm cậu ra nước ngoài vừa qua, quán bar đều do bọn tớ quản lý, không có công lao thì cũng có khổ lao chứ. Vì một nhân viên phục vụ, thật sự không đáng.”
Như thể thấy Cố Tinh nói có lý, Hạ Dĩ Nịnh xoay người ngồi xuống bên bàn tròn. Nàng gõ gõ mặt bàn, A Lê vội vàng chọn một chai rượu rồi rót cho nàng.
Hoắc Kỳ bám sát theo sau ngồi xuống cạnh nàng, ngay sau đó hai cổ đông khác cũng ngồi vào vị trí.
Tổng giám đốc Trần Phi Lan rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Cô ấy chỉ là một người làm thuê, chọn đứng về bên nào cũng không xong, đành phải đứng né sang một bên, tỏ ý khi các cổ đông chưa ngồi đủ thì một người làm công ăn lương như cô ấy tốt nhất nên đứng.
Nụ cười trên mặt Cố Tinh cứng đờ, trong lòng hận không thể tự tát mình một cái. Ai đã cho cô ta dũng khí để đi tranh chấp với Hạ Dĩ Nịnh cơ chứ? Cũng tại mấy năm nay Cố gia phát triển quá mạnh mẽ, làm cô ta ảo tưởng rằng Cố gia đã có thể đối đầu sòng phẳng với Hạ gia.
Trên thực tế, các gia tộc có mặt ở đây không ai có thể rời bỏ Hạ gia. Biến Hạ gia thành kẻ thù là một nước đi vô cùng ngu ngốc, đội ngũ luật sư của Hạ thị vốn là bùa hộ mệnh của bọn họ.
Cố Tinh bỏ lại Minh Tư An, bước tới ngồi xuống bên bàn tròn, cười nói: “Năm người chúng ta lâu rồi mới tụ tập đông đủ thế này nhỉ, đúng không A Hinh, Nhu Nhu?”
Năm người họ là bạn thân, sau đó lên đại học thì tách ra. Hạ Dĩ Nịnh học tại Đại học Cảng Giang, Hoắc Kỳ ra nước ngoài học thẳng lên thạc sĩ.
Cố Tinh và Trịnh Giai Hinh cũng ra nước ngoài ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba, chỉ là trường của họ không giống trường của Hoắc Kỳ. Hoắc Kỳ tự lực cánh sinh đỗ vào trường top 10 thế giới, còn hai người họ sau khi học xong đại học ở nước ngoài liền về nước vào công ty gia đình thực tập.
Uất Nhu thì học đại học ở trong nước, sau đó về Cảng Giang học thạc sĩ, hiện tại đã vào làm việc trong Sở Chính vụ. Cuộc họp cổ đông lần này được tổ chức chính là vì cô ấy muốn rút vốn.
Uất Nhu là người đầu tiên bày tỏ thái độ: “Hoàn cảnh hôm nay không thích hợp để người ngoài có mặt.”
Cô ấy không nói thêm gì nữa. Phòng bao hôm nay sắp xếp nhiều người như vậy khiến tâm trạng cô ấy vốn đã không tốt. Đã nói trước là đến để bàn chuyện cổ phần, kết quả lại bày ra lắm trò lòe loẹt thế này, cô ấy thực sự rất khó chịu.
Nhờ có bằng cấp tốt, ngay khi vào Sở Chính pháp cô ấy đã được phân bổ vào một vị trí ngon nghẻ, dễ lập công trạng, lại gần gũi với cấp trên nên rất dễ thăng tiến. Theo lộ trình gia đình vạch sẵn, cô ấy có thể đảm nhiệm chức vụ hành chính cao cấp trước tuổi 30.
Trước lúc đó, mọi thứ đều phải cẩn trọng. Việc chung vốn mở quán bar thời trẻ này cũng phải nhanh chóng giải quyết dứt điểm.
Trịnh Giai Hinh cười hòa giải: “Phi Lan, cô bảo họ ra ngoài hết đi, lát nữa hãy vào.”
Việc Hạ Dĩ Nịnh trực tiếp ngồi xuống bàn tròn mang ý nghĩa là muốn bàn chính sự trước. Hoắc Kỳ luôn coi cô là trung tâm nên là người đầu tiên hưởng ứng, Uất Nhu có tính toán riêng đương nhiên cũng ngồi vào.
Trịnh Giai Hinh vốn là kiểu người không muốn đắc tội ai. Nếu bắt buộc phải chọn, cô ấy chắc chắn sẽ chọn Hạ Dĩ Nịnh chứ không phải Cố Tinh – người có gia cảnh làm kinh doanh giống nhà cô ấy, vừa có hợp tác lại vừa có khả năng cạnh tranh.
Năm người ngồi quanh bàn tròn. Dưới sự điều phối của Trần Phi Lan, những người khác trong phòng bao đều rút hết ra ngoài, nhưng họ không đi xa mà đứng đợi ngay cửa để phòng khi bên trong có việc cần gọi.
Khi Trần Phi Lan định quay lại phòng bao, cô ấy bỗng nhìn sang Minh Tư An đang đứng một bên: “Cô, đứng ngoài cửa đợi đi.”
Kẻ đầu sỏ khiến bên trong suýt thì xảy ra xung đột gay gắt thế này, làm sao có thể rời đi dễ dàng như vậy được.
Minh Tư An cạn lời. Đã bảo là đóng vai “tra nữ” đi quyến rũ cơ mà, còn chưa kịp bắt đầu đã bị chặn đứng. Mà nghĩ lại, làm “tra nữ” kiểu này rất dễ bị người ta sàm sỡ lợi dụng, chẳng lẽ con đường này không hợp với cô sao?
Trình Trừng bước đến cạnh cô: “Giờ sao đây?”
Bị làm loạn một trận thế này, công việc làm thêm của Minh Tư An chưa chắc đã giữ nổi.
Minh Tư An suy nghĩ một lát: “Chờ xem sao, nếu không làm được nữa thì nghỉ.”
Cô đang nỗ lực phát triển các công việc phụ. Việc ở quán bar không thành thì cô vẫn còn sự nghiệp viết lách của mình. Cùng lắm thì cô lôi một cuốn tiểu thuyết đã được thị trường kiếp trước kiểm chứng sang thế giới này, ước chừng hiệu quả cũng không tệ đâu.
Nếu thực sự không xong thì tìm một việc làm thêm khác là được, chỉ là lương có thể không cao bằng ở quán bar Hoàng Tộc này thôi.
Trình Trừng nhíu mày: “Thật phiền mấy cô đại tiểu thư này, cứ thích tìm niềm vui trên người của những đứa làm công ăn lương như chúng ta.”
Tâm trí của Minh Tư An lúc này lại đặt hết vào phòng bao. Nghĩ đến dáng vẻ của Hạ Dĩ Nịnh vừa rồi, trong lòng cô bỗng có chút luống cuống vô cớ, tự dưng có cảm giác tội lỗi như thể “ngoại tình bị bắt quả tang” vậy. Nhưng chẳng phải ban đầu cô cố ý làm vậy là để cho đối phương xem sao?
Trong phòng bao, Hạ Dĩ Nịnh lấy ra bản hợp đồng đã chuẩn bị từ trước. Uất Nhu quyết định bán lại cổ phần, nhưng không ai muốn tiếp quản số cổ phần đó cả. Không phải vì quán bar Hoàng Tộc không kiếm ra tiền, mà là so với các dự án khác trong tay họ, số tiền Hoàng Tộc kiếm được thực sự không thấm vào đâu.
Năm đó mấy người bọn họ chung tiền mở quán chẳng qua là để có một nơi an toàn cho các Omega vui chơi, đỡ phải liên tục gặp mấy kẻ não tàn đến quấy rầy. Mấy đứa gom góp tiền tiêu vặt lại, thuê Trần Phi Lan làm giám đốc điều hành, thế là quán bar hoạt động từ đó cho đến nay.
Thời còn đi học, mỗi quý đều nhận được một khoản hoa hồng kha khá là một điều rất tốt đối với họ. Nhưng sau khi tốt nghiệp, ai nấy đều có công việc riêng, họ nhận ra tiền kiếm được từ quán bar Hoàng Tộc thực ra rất ít, cả năm kiếm được còn không bằng một dự án tại công ty gia đình. Lâu dần, họ không còn mặn mà với nơi này nữa.
Đặc biệt là những năm gần đây, quán bar Hoàng Tộc thường xuyên xảy ra các vụ gây rối. Nếu Trần Phi Lan không xử lý được thì cuối cùng vẫn phải tìm đến họ.
Ví dụ như chuyện Alpha quấy rối Omega, nếu đụng phải kẻ có bối cảnh mà vẫn cứ cứng nhắc giải quyết theo quy định của quán thì sẽ đắc tội với rất nhiều người.
Quy định của quán bar Hoàng Tộc lập ra là để bảo vệ các Omega, nếu quán bar bỏ các quy định này đi và hoạt động giống như các hộp đêm lớn khác ở Cảng Giang, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.
Trịnh Giai Hinh đề xuất: “Hoàng Tộc tuy không thua lỗ, nhưng lợi nhuận hai năm nay sụt giảm nghiêm trọng, cần phải thay đổi tư duy kinh doanh.”
Trần Phi Lan chủ động đứng ra nhận lỗi: “Là do tôi quản lý không tốt.”
“Lan tỷ, chị ngồi xuống đi.” Hoắc Kỳ ra hiệu chuyện này không liên quan đến cô ấy, “Ngay năm đầu tiên hoạt động, Hoàng Tộc đã giúp chúng ta thu hồi vốn rồi. Lợi nhuận từ năm thứ hai đến nay sau khi trừ chi phí đều là tiền lãi ròng. Dù so với tổng tài sản của các cậu thì không đáng là bao, nhưng cũng không thể nói là Hoàng Tộc không kinh doanh nổi nữa.”
“Còn về việc muốn thay đổi tư duy kinh doanh, tư duy của Hoàng Tộc vốn rất tiến bộ rồi. Không biết Giai Hinh muốn đổi nó thành kiểu gì đây?”
Trịnh Giai Hinh cười gượng một tiếng: “Không có gì, tớ chỉ thuận miệng nói thế thôi.”
Lời vừa rồi khiến Cố Tinh khẽ ho một tiếng: “Tớ lại thấy A Hinh nói đúng đấy chứ. Quán bar dù vẫn có lãi, nhưng so với năm kia thì lợi nhuận năm ngoái đã giảm mất một phần năm. Một phần năm là con số quá lớn, không tăng trưởng mà lại sụt giảm, đương nhiên là do tư duy kinh doanh của Hoàng Tộc có vấn đề rồi.”
“Nhu Nhu, cậu thấy sao?”
Cố Tinh nhìn sang Uất Nhu, muốn cô ấy bày tỏ thái độ.
Uất Nhu nhíu mày: “Tớ chuẩn bị rút vốn rồi, chuyện của quán bar các cậu tự quyết định đi.”
Mấy người họ thời niên thiếu cùng nhau lập ra quán bar Hoàng Tộc, lập chí mang đến cho các Omega một nơi có thể yên tâm vui chơi. Vậy mà mới chỉ qua vài năm ngắn ngủi, đã có người muốn phủ nhận lý tưởng ban đầu của chính mình.
Hoắc Kỳ cau mày: “Tớ phản đối việc thay đổi tư duy kinh doanh.”
“Nịnh Nịnh, ý cậu thế nào?” Cố Tinh quay sang hỏi Hạ Dĩ Nịnh để biết suy nghĩ của cô.
Mấy người họ trước nay luôn lấy Hạ Dĩ Nịnh làm trung tâm. Nhà Uất Nhu làm chính trị; nhà Cố Tinh và Trịnh Giai Hinh làm kinh doanh; còn gia đình Hoắc Kỳ phất lên là nhờ mẹ cô ấy. Mẹ cô ấy là giáo sư tại Khoa Luật Đại học Cảng Giang, còn mẹ lớn là đối tác cấp cao của văn phòng luật trung tâm Hạ thị.
Từ một người không có bối cảnh trở thành nhân vật nòng cốt của Hạ thị, mẹ cô ấy là một trong những luật sư đỉnh cấp tại Cảng Giang, đồng thời là giảng viên chương trình PCLL, kiêm trọng tài viên và chuyên viên hòa giải với vô số danh hiệu trên người. Ngay cả Cố gia và Trịnh gia nếu không vào đường cùng thì cũng tuyệt đối không muốn đắc tội.
Mà Hoắc Kỳ từ nhỏ đã lớn lên cùng Hạ Dĩ Nịnh, hai người họ chắc chắn sẽ bao bọc, che chở cho nhau.
Cố Tinh không cam lòng, vẫn muốn hỏi cho ra nhẽ. Quán bar Hoàng Tộc không quan trọng, quan trọng là cô ta muốn biến nơi này thành một sàn giao tế. Nếu quy củ cứ nghiêm ngặt như vậy, cái này không được cái kia không xong, thì quán bar này chẳng bõ để cô ta phải tốn tâm tư nữa.
Quán bar ấy mà, mất cái này thì mua cái khác, quán Hoàng Tộc này tuy cũng được nhưng tính trên toàn Cảng Giang thì cùng lắm chỉ vào được top 10.
Nghe bọn họ phát biểu ý kiến xong, Hạ Dĩ Nịnh vừa xoay chén rượu trong tay vừa chậm rãi lên tiếng: “Tư duy kinh doanh của quán bar không đổi, nhưng cổ đông thì có thể đổi.”
Ý của nàng đã quá rõ ràng: Muốn thay đổi tư duy kinh doanh thì cứ việc đổi cổ đông đi.
Uất Nhu vốn dĩ đã có ý định này, Hoắc Kỳ thì chuyện gì cũng nghe theo cô. Vấn đề nằm ở chỗ, ai sẽ là người rút vốn. Bạn bè chơi với nhau từ nhỏ đi đến bước đường hôm nay, nghĩ lại luôn khiến người ta cảm thấy bùi ngùi.
Trịnh Giai Hinh là người đầu tiên lên tiếng: “Chỉ là một cái quán bar thôi mà, vốn dĩ mở ra là để vui chơi, nếu không ai muốn quản lý thì cứ giữ nguyên hiện trạng đi.”
Cô ấy tuy không thích tư duy kinh doanh này của quán, nhưng cũng không muốn vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà làm rạn nứt mối quan hệ với Hạ Dĩ Nịnh. Họ là thanh mai trúc mã, dù hiện tại tình cảm không còn thuần túy như xưa chính xác mà nói, ngay từ đầu gia đình sắp xếp cho cô ấy tiếp cận họ đã mang mục đích không thuần túy rồi nhưng kể cả đứng trên góc độ lợi ích, cô ấy cũng không việc gì phải giận dỗi với Hạ Dĩ Nịnh.
Doanh thu của quán bar Hoàng Tộc vẫn ổn, chỉ là thường xuyên xảy ra rắc rối, mấy ngày trước còn phải báo cảnh sát. Tuy họ không sợ, nhưng một tháng mà xảy ra mấy lần loại chuyện này, từ việc tranh chấp giữa khách hàng với khách hàng lại biến thành tranh chấp giữa khách hàng với quán bar, điều này không phù hợp với tư duy kinh doanh mà cô ấy được học.
Thế nhưng, so với việc duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Hạ Dĩ Nịnh, những chuyện phiền phức này dường như chẳng là gì cả.
Trịnh Giai Hinh nhìn sang Cố Tinh để chờ đợi một câu trả lời dứt khoát. Vở kịch hôm nay là do Uất Nhu khơi mào, còn Cố Tinh thì muốn nhân cơ hội này biến quán bar Hoàng Tộc thành một nơi săn mồi của giới nhà giàu Cảng Giang.
Cô ấy vốn đã biết Hạ Dĩ Nịnh sẽ không đồng ý, việc cô ấy nhận lời nói đỡ cho Cố Tinh vài câu cũng chỉ có thể dừng lại ở đây thôi.
Cố Tinh cười gượng: “Nịnh Nịnh, quán bar là tâm huyết chung của chúng ta, vì tốt cho quán, chúng ta không thể cứ bất di bất dịch mãi được.”
“Hay là vì cái cô Alpha vừa rồi? Chẳng phải chỉ là một Alpha thôi sao, không thể để cô ta ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta được. Cậu muốn thì cứ giữ lấy cô ta đi, mối quan hệ giữa chúng ta mới là quan trọng nhất.”
Lời này lọt vào tai người khác thì thấy chẳng có vấn đề gì, nhưng khi lọt vào tai Hạ Dĩ Nịnh, nàng lại thấy ghê tởm một cách kỳ lạ. Nàng có thể xem Minh Tư An như một món đồ, một con thú cưng hay bất cứ thứ gì cũng được, nhưng người khác thì không được phép!
Hạ Dĩ Nịnh nhìn chằm chằm Cố Tinh một hồi lâu, sau đó nàng đặt ly rượu vang xuống mặt bàn. Phần đế của chiếc ly chân cao va chạm với mặt kính phát ra một tiếng “cạch” khô khốc, khiến mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía nàng.
“Tôi sẽ chuẩn bị tiền, sau này quán bar sẽ do một mình tôi tiếp quản và xử lý.”
Nếu đã bàn bạc không đi đến đâu, vậy thì tất cả mọi người biến ra rìa hết đi.
Cố Tinh và những người khác không ngờ nàng lại đưa ra quyết định dứt khoát như vậy. Khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của nàng, không một ai dám ho he phản bác thêm lời nào. Đối mặt với một Hạ Dĩ Nịnh là bạn thanh mai trúc mã, họ còn có thể nói này nói nọ, chứ đối mặt với một Hạ Dĩ Nịnh công sự công biện, ai dám nói thêm nửa lời?
Chỉ là… Hạ Dĩ Nịnh rốt cuộc là đang không vui vì bạn bè thay đổi, vì họ muốn đổi tư duy kinh doanh của quán, hay là vì Cố Tinh đã coi rẻ và vật hóa Minh Tư An?
Những người khác đều nghĩ là vế trước, nhưng chỉ có Hoắc Kỳ cho rằng cả hai lý do đều có, thế nên Hạ Dĩ Nịnh mới tỏ ra lạnh lùng và cứng rắn đến vậy.
[Lời tác giả]
Minh Tư An: Ôi, vợ yêu nổi giận rồi, vui quá đi mất~
Hạ Dĩ Nịnh: Thế thì cô tiêu đời rồi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận