Chương 19

Hạ Dĩ Nịnh quá mức tự tin, Minh Tư An thừa nhận điều đó. Nàng rất đẹp, rất ưu tú, năng lực chuyên môn tuyệt đối không hề kém cạnh những đại luật sư đã đi làm bảy, tám năm.
Minh Tư An cũng thừa nhận, nếu không phải vì sự ràng buộc của số phận giữa hai người, cô sẽ động lòng không chút do dự, nhưng cô sẽ chôn giấu sự rung động ấy ở trong lòng.
Ngoại trừ điều kiện bản thân của hai người, có một điều không thể phủ nhận là điều kiện bên ngoài của họ hoàn toàn không môn đăng hộ đối.
Gia đình cô ngay cả mức khá giả cũng không tới. Cho dù sau này cô có nỗ lực trở thành đối tác cấp cao, thu nhập hàng năm vượt mức trăm triệu, thì vẫn có những thứ không phải cứ nỗ lực là có được đó là nền tảng, gia thế mà mấy thế hệ nhà họ Hạ đã tích lũy.
Sự phân hóa giai cấp ở Cảng Giang cực kỳ nghiêm trọng. Đại tiểu thư ở giới chính trị và kinh doanh Cảng Giang đều là sự tồn tại không bao giờ phải cúi đầu, những thứ người khác phấn đấu cả đời có khi không có được, cô ấy lại sở hữu ngay từ khi sinh ra.
Đại tiểu thư hào môn và đứa con nhà nghèo sao?
Trong tiểu thuyết, sau khi nguyên thân ở rể nhà họ Hạ, cô ta không phải là một kẻ mờ nhạt vô danh, mà là một món đồ chơi, một món đồ chơi bị mọi người nhà họ Hạ sỉ nhục, gây khó dễ, và cũng chẳng nhận được tài nguyên nào. Đương nhiên, đó là cái giá đáng chịu của nguyên thân, nhưng cô thì không muốn thế.
Cô không muốn ở rể hào môn, dù cho việc ở rể Hạ thị có thể giúp cô có được vô số tài nguyên. Hào môn không phải tổ chức từ thiện, nếu không mang lại được lợi ích, dựa vào cái gì người ta phải bỏ tài nguyên ra cho cô.
Huống hồ, cô không muốn ở rể nhà họ Hạ, không muốn dây dưa quá sâu với Hạ Dĩ Nịnh, càng không muốn làm một con rối.
Minh Tư An không muốn, không phải vì tính toán được mất, chỉ đơn giản là vì cô không thích.
Cô không nhìn thấy tình cảm trong mắt Hạ Dĩ Nịnh, thứ cô thấy chỉ có ham muốn. Ngoài dục vọng kiểm soát ra, còn có một tầng nghĩa khác mà cô chưa nhìn thấu.
Sau khi rời khỏi phòng bao 066, Canh Mễ gọi cô cùng nhau mang rượu đến phòng số 001. Chị ta không hỏi cô làm gì ở phòng 066, cũng không dám hỏi. Canh Mễ là một quản lý nhỏ ở quán bar, muốn giữ được công việc này thì giả câm vờ điếc là kỹ năng bắt buộc phải học.
Bấy giờ là 9 giờ tối, quán bar bắt đầu tấp nập khách khứa ra vào, các cổ đông của phòng số 001 cũng đã đến.
Minh Tư An, A Văn cùng Canh Mễ mang đồ vào trong phòng bao. Mỗi lần ra vào, phòng bao lại có sự thay đổi. Bartender đã vào vị trí, đội ngũ khuấy động không khí và vũ công DJ cũng đã sẵn sàng, dù khách có đến sớm cũng sẽ không cảm thấy tẻ nhạt.
Trong suốt quá trình phục vụ đồ, Minh Tư An phát hiện ra một chuyện khá thú vị: Ba cổ đông đã đến đều là các nữ Omega.
Cổ đông của quán bar Hoàng Tộc khá bí ẩn, cô không tra được thông tin trên mạng, chỉ tra được tổng giám đốc là ai đó là một nữ Omega, một người phụ nữ cực kỳ ngầu, lúc này cô ấy đã có mặt trong phòng bao.
Sau đó lại có thêm một người nữa đến, chính là người quen của cô Hoắc Kỳ.
Đến cả Hoắc Kỳ cũng tới, cô ấy lại là bạn thân nhất của Hạ Dĩ Nịnh, vậy chắc chắn Hạ Dĩ Nịnh cũng là một trong các cổ đông.
Mối quan hệ giữa quán bar Hoàng Tộc và Hạ thị thì nhiều người đã biết, không ít người nói Hoàng Tộc là công ty con của Hạ thị. Giờ nhìn lại, có lẽ không phải thuộc Hạ thị, mà chỉ là nơi để các đại tiểu thư này tụ tập vui chơi thôi.
Khoảnh khắc Minh Tư An đặt đồ ăn xuống, cô rõ ràng cảm nhận được một ánh mắt dồn dập, mãnh liệt nhìn về phía mình. Chẳng lẽ là Hoắc Kỳ?
Dù cô đã đeo khẩu trang và buộc tóc đuôi ngựa cao, nhưng cũng không khó để nhận ra.
Cô nghĩ Hoắc Kỳ đang nhìn mình, thầm cầu nguyện tổ trưởng Hoắc vạn lần đừng gọi tên cô. Cô chỉ muốn làm thêm ở quán bar, chứ không muốn đồng nghiệp nghĩ rằng cô có mối quan hệ thân thiết với họ.
Dù sao họ cũng chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới, cô là người bình thường, họ định sẵn là không cùng một thế giới. Bước ra khỏi văn phòng luật, nếu không vì công việc thì tốt nhất đừng liên lạc.
“Cậu, tháo khẩu trang ra.”
Một người phụ nữ trong số đó chỉ vào cô, đột nhiên lên tiếng.
Minh Tư An ngẩng đầu, người phụ nữ vừa nói không phải là tổng giám đốc, mà là một trong các cổ đông.
Dưới lớp khẩu trang, sắc mặt cô có chút khó chịu. Canh Mễ ở bên cạnh vội vàng nói: “Mau tháo khẩu trang ra đi.”
Thật ra cô không nghĩ việc tháo khẩu trang có vấn đề gì, nhưng thái độ của đối phương khiến cô cảm thấy đây không phải điềm lành.
Hoắc Kỳ ở bên cạnh không hề có ý định lên tiếng giải vây, ngược lại còn đầy vẻ niềm nở cười cợt, lại còn dùng ánh mắt liếc nhìn ra ngoài cửa, giống như đang mong đợi một màn kịch hay sắp diễn ra.
Minh Tư An tháo khẩu trang xuống, khoảnh khắc này, lòng cô bình tĩnh đến lạ lùng, mặc dù cô có dự cảm về những gì sắp xảy ra tiếp theo.
Ngay khi cô vừa gỡ khẩu trang, ánh mắt đối phương liền sáng lên. Giữa bao nhiêu nhân viên phục vụ và tiếp thị, vẻ đẹp mang nét anh khí của thiếu niên ở cô hoàn toàn vượt trội. Lúc chiếc khẩu trang được lấy xuống, họ nhìn thấy trên người cô một sự quật cường đặc trưng của tuổi trẻ và thật trùng hợp, thứ họ giỏi nhất chính là giẫm nát sự quật cường này.
Alpha xinh đẹp họ đã gặp không ít, chỉ là Minh Tư An khác biệt với những người đó. Sự sạch sẽ và tri thức trên người cô không phải ai cũng có được, bụng có thi thư khí tự hoa*, cô đẹp không chỉ ở ngoại hình mà còn ở khí chất. Dù mặc bộ đồng phục phục vụ nhưng cô vẫn toát lên phong thái nho nhã của người đọc sách.
*Bụng có thi thư khí tự hoa: Ý nói người học rộng tài cao thì tự khắc có khí chất cao sang, tốt đẹp toát ra bên ngoài.
Vẻ đẹp của cô thấm vào tận xương tủy, khung xương hoàn hảo và tỷ lệ gương mặt xuất sắc khiến người ta phải trầm trồ, đường nét mềm mại, lưu loát, mới nhìn qua đã đem lại cảm giác dịu dàng, tươi mát như gió xuân.
Chính sự kiên cường, chấp nhất tỏa ra từ cô lại càng khiến người ta muốn bẻ gãy sống lưng cô, bắt cô phải quỳ gối.
“Tôi không thích ánh mắt của cậu.” Người phụ nữ đi đến trước mặt cô, vì thấp hơn hẳn một cái đầu nên cô ta phải ngước nhìn cô.
Nhận ra tình huống này, người phụ nữ nhướng mày, quay người đứng thẳng lên bàn trà, đến khi cao hơn Minh Tư An mới vừa lòng.
“Cậu càng nhìn tôi như vậy, tôi lại càng muốn có được cậu.”
Lời người phụ nữ nói khiến mọi người xung quanh đều cúi gập đầu. Có người hâm mộ, ghen tị với vận may của Minh Tư An, ai cũng biết lọt vào mắt xanh của mấy vị sếp này thì ít nhất cũng bớt được mười năm phấn đấu.
Nhưng cũng có người cảm thấy Minh Tư An tiêu đời rồi, luôn có những người không cần bớt mười năm phấn đấu, họ chỉ muốn kiếm số tiền mà mình nên kiếm mà thôi.
Minh Tư An rũ mắt, hít một hơi thật sâu, gương mặt lấy lại vẻ bình tĩnh: “Tôi không hiểu ý của quý khách.”
“Tôi họ Cố, Cố Tinh.”
“Cố tiểu thư, tôi chỉ là nhân viên phục vụ.”
Cô không phải là nhân viên tiếp rượu bồi chơi. Cho dù là nhân viên bồi chơi ở Hoàng Tộc thì cũng chỉ giới hạn ở mức vui chơi, trừ khi hai bên tình nguyện.
Nhưng Cố Tinh là cổ đông của quán bar, cô ta là người tiên phong phá vỡ quy định thì cũng chẳng ai dám nói gì.
Người phụ nữ trước mặt, nếu nói cô ta là học sinh cấp ba thì cũng có người tin. Gương mặt trái xoan bầu bĩnh cực kỳ hack tuổi, lớp mỡ má trẻ con vẫn chưa biến mất, khi cười lên trông rất ngọt ngào, dễ gần, mang lại cho người ta cảm giác kiều diễm, đáng yêu.
Tiếc là tất cả chỉ là vẻ bề ngoài. Từ lời nói của Cố Tinh có thể nghe ra, sự ngây thơ ngoài mặt chẳng chứng minh được điều gì cả.
Cố Tinh định đưa tay chạm vào mặt Minh Tư An, cô đang tính né tránh thì cửa phòng bao bị đẩy ra. Qua khóe mắt, cô nhìn thấy đôi giày cao gót quen thuộc, vì thế cô liền để mặc cho tay của Cố Tinh chạm vào mặt mình.
Cố Tinh ngạc nhiên vì cô không né tránh, trên mặt nở nụ cười, trực tiếp ngã nhào từ trên bàn trà về phía trước. Nếu Minh Tư An không đỡ, cô ta chắc chắn sẽ ngã sấp mặt xuống đất.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức Minh Tư An phải nín thở. Cô không thích dựa gần người khác như vậy, cho dù đối phương có thơm tho đến đâu, cô vẫn ghét khoảng cách quá gần.
Minh Tư An do dử một lát rồi vẫn đưa tay ra đỡ lấy Cố Tinh, để cô ta ngã vào người mình. Vì cô đứng cứng đờ như khúc gỗ nên Cố Tinh chỉ va vào cô một cái rồi được đỡ đứng thẳng lại: “Cố tiểu thư, cẩn thận.”
“Tôi không cẩn thận thì đã sao nào?”
Cố Tinh kéo chiếc cà vạt của cô ra khỏi cổ áo, cứ thế lôi cà vạt của cô đi về phía sofa.
Phần tóc mái trên trán Minh Tư An đã bị làm cho rối tung, thế nhưng toàn bộ tâm trí cô lúc này đều đặt vào tiếng bước chân “cộp cộp” của đôi giày cao gót. Cô không ngờ mình lại có thể nhận ra sự tức giận của Hạ Dĩ Nịnh qua âm thanh bước đi của cô ấy.
Tức giận sao? Vậy thì mục đích của cô đã đạt được rồi.
Khóe môi Minh Tư An khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, chỉ cần Hạ Dĩ Nịnh nhận định cô là một người phụ nữ tồi tệ thì tốt rồi.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 19
Pháo Hôi Không Cố Ý Đánh Dấu Nữ Chủ