Chương 28
Khi Minh Tư An nhận được hợp đồng thì đã là ba ngày sau. Cô nhận được một bản hợp đồng điện tử, nội dung bên trong phải nói thế nào nhỉ, chắc là thuộc dạng dành cho gái bao cấp trung và cao cấp chăng?
Mỗi tháng mười vạn tiền mặt, cô tham gia bất kỳ hoạt động nào của Hạ gia thì toàn bộ trang phục, phụ kiện đều do Hạ Dĩ Nịnh chi trả.
Mười vạn tệ, còn nhiều hơn cả số tiền cô đi làm đến kiệt sức. Xem ra Hạ Dĩ Nịnh thực sự rất muốn cho cô tiền.
Minh Tư An im lặng bôi đỏ đoạn này, rồi ghi chú thêm mấy chữ trong dấu ngoặc đơn: (Tôi không cần tiền, vế sau thì được.)
Phía sau còn có một số nội dung đã bàn bạc từ trước, chính là yêu cầu cô giảm bớt chuyện kỳ phát tình. Ai bảo cô đã hoàn toàn đánh dấu Hạ Dĩ Nịnh chứ, cô kiểu gì cũng phải gánh vác trách nhiệm này.
Những điều khác cô đều có thể hiểu được, nhưng đến điều cuối cùng, Minh Tư An bỗng ngẩn người.
Trong thời gian hôn nhân trên danh nghĩa tồn tại, hai bên phải bảo đảm tuyệt đối trung thành, nếu không sẽ phải ra đi tay trắng. Alpha sẽ phải giao 60% thu nhập của mình cho Omega.
Được rồi, điều này chẳng phải là nhắm vào một mình cô sao. Thế là cô ghi chú lại: (Nếu cô không trung thành thì sao?)
Thực ra cô đồng tình với điểm này, chỉ là đối với Hạ Dĩ Nịnh, cô luôn muốn kiếm chuyện một chút, không thể tỏ ra mình quá ngoan ngoãn được.
Hạ Dĩ Nịnh rất nhanh đã phản hồi lại ghi chú của cô.
【Mười vạn là phí vất vả của cô, sau khi kết hôn cô sẽ phải đối mặt với đủ loại người của Hạ gia.】
Hiểu rồi, là tiền bồi thường tổn thất tinh thần đúng không, như vậy thì có thể hiểu được.
Hạ gia có đến mấy trăm miệng ăn, ngay cả chính Hạ Dĩ Nịnh còn mệt mỏi khi đối phó. Trong tiểu thuyết, nguyên thân bị kích động đến mức bắt đầu trở nên vặn vẹo, âm u, có thể tưởng tượng được sức chiến đấu của người Hạ gia kinh khủng thế nào.
Minh Tư An suy nghĩ một chút rồi trả lời: 【Vậy thì tính theo số lần đi, mỗi lần gặp một người Hạ gia là một lần tính tiền bồi thường tinh thần.】
Hạ Dĩ Nịnh: 【……】
Nếu không phải Hạ Dĩ Nịnh không có sticker chữ “Biến”, cô e rằng đã nhận được một chữ “Biến” chà bá rồi.
Cái gì mà tiền bồi thường tinh thần chứ, à mà thôi, đúng là tiền bồi thường tinh thần thật.
Sau đó Hạ Dĩ Nịnh lại gửi thêm một tin nhắn nữa: 【Tôi không trung thành, hôn nhân kết thúc.】
Có được câu trả lời mình muốn, Minh Tư An nhắn lại một chữ “Được”.
Hai người hẹn gặp nhau để ký hợp đồng. Hôm nay Minh Tư An vừa vặn phải đi làm, địa điểm là tại văn phòng của Hạ Dĩ Nịnh ở công ty luật An Nịnh.
Khi Minh Tư An ngồi đối diện với Hạ Dĩ Nịnh, cô đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Sếp ơi, hình như tôi còn chưa đủ tuổi kết hôn.”
Hạ Dĩ Nịnh: “?”
Minh Tư An theo bản năng cứ nghĩ mình đang ở độ tuổi của kiếp trước nên không chú ý. Đến khi bản sao căn cước công dân được lấy ra, cô ngốc luôn. Không phải chứ, cô mới mười chín tuổi, qua năm mới mới được hai mươi.
Luật pháp Cảng Giang quy định, nam nữ chưa đủ 21 tuổi nhưng đã trên 18 tuổi khi kết hôn phải được sự đồng ý của người giám hộ, trên 21 tuổi mới có thể tự mình quyết định.
Hạ Dĩ Nịnh im lặng một lát: “Người giám hộ của cô là ai?”
“Bà Trần, mẹ tôi. Nhưng tôi khuyên cô là đừng để bà ấy biết, nếu không sẽ có hậu quả gì tôi cũng không chắc chắn được đâu.”
Dựa vào hiểu biết của nguyên thân về bà Trần, bà ta luôn muốn cô bấu víu vào phú bà. Nếu biết cô thực sự bám được một phú bà, chẳng phải bà ta sẽ lập tức mua vé máy bay bay thẳng đến đây sao.
Bà Trần người này thực ra luôn có cảm giác tự hào rất lớn. Ở cái huyện nhỏ của họ, lương bình quân chỉ có hai ba ngàn, bà ta lương sáu bảy ngàn, cộng thêm phúc lợi đãi ngộ thì thu nhập năm kèm tiền thưởng lên đến mười vạn, được coi là người có tiền đồ nhất trong nhà.
Chính vì vậy, bà Trần luôn coi thường bạn bè thân thích xung quanh, bao gồm cả bố của nguyên thân. Mà nói đi cũng phải nói lại, bố của nguyên thân cũng chẳng phải loại người tốt lành gì.
Trong tiểu thuyết, nguyên thân đã nhờ bà Trần ký tên, kết quả bà Trần bay đến Cảng Giang, xách túi lớn túi nhỏ đồ hiệu mang về. Nguyên thân cảm thấy mất mặt, nhưng bà Trần lại nghĩ con gái mình giờ đã ở rể nhà giàu, tiêu tiền của thông gia thì có gì sai. Người Hạ gia không ít lần dùng chuyện này để sỉ nhục nguyên thân.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Minh Tư An tuyệt đối không dám cho bà Trần biết chuyện này.
Cái kiểu điên cuồng chiếm hời của người khác thế này cô làm không nổi. Dù cô không quan tâm đến bà Trần, nhưng người ngoài kiểu gì cũng sẽ tính món nợ này lên đầu cô.
Hạ Dĩ Nịnh lặng lẽ nhìn cô một lúc: “Chúng ta kết hôn, người lớn không thể không có mặt.”
“Còn phải tổ chức đám cưới sao?” Minh Tư An cứ tưởng hai người chỉ cần ký hợp đồng, sau đó đi đăng ký là xong.
“Cô không muốn?”
“Cũng không phải.” Minh Tư An do dự mở lời: “Tôi chỉ là không muốn chuyện này trở nên quá phiền phức.”
Nếu giữa họ, việc kết hôn chỉ là một giao dịch tùy tiện, vậy thì cô hy vọng đám cưới vẫn sẽ giữ lại sự thiêng liêng, lãng mạn và trang nghiêm của riêng mình.
Hạ Dĩ Nịnh bỗng nhiên mỉm cười: “Vậy thì không tổ chức đám cưới nữa. Làm một điều khoản bổ sung đi, đợi cô đủ 21 tuổi rồi chúng ta mới đăng ký kết hôn, và chỉ có tôi mới có quyền hối hận.”
Nói xong câu đó, cô ấy bổ sung thêm một câu: “Hợp đồng thay đổi là do nguyên nhân từ phía cô, nên cô phải gánh vác hậu quả.”
Tốt lắm, làm việc y như đang đàm phán kinh doanh vậy.
Minh Tư An cũng ngồi thẳng người lên: “Được, nhưng trong hợp đồng phải thêm một điều nữa.”
“Cô nói đi.”
“Nếu xuất hiện công nghệ xóa bỏ đánh dấu không đau đớn, không gây tổn thương, tôi cũng có thể đề xuất kết thúc hôn nhân.”
Giai đoạn sau của tiểu thuyết, hình như có xuất hiện công nghệ này.
Hạ Dĩ Nịnh nhìn sâu vào mắt cô một cái, không nói hai lời liền gõ nội dung mới bàn bạc vào máy tính, sau đó in ra, cầm bút ký tên mình lên.
Minh Tư An nhận lấy hợp đồng, ký tên mình vào.
Hợp đồng chính thức có hiệu lực, một cặp đôi kết hôn theo thỏa thuận cứ như vậy ra đời.
“Thu dọn đồ đạc đi, chuẩn bị chuyển nhà.”
Hạ Dĩ Nịnh gửi mật mã căn nhà gần Đại học Cảng Giang cho cô, bảo cô dọn vào sớm một chút.
Minh Tư An không nói gì, cô sẽ không trả phòng ký túc xá, thà cứ tốn tiền giữ phòng đó cho đến khi kết thúc việc học tại Đại học Cảng Giang.
“Được.” Cô không có ý định nói ra chuyện này, cụp mắt suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: “Đồ đạc của tôi không nhiều, ngày mai tôi sẽ dọn đi.”
Hạ Dĩ Nịnh đứng dậy, khoanh hai tay trước ngực: “Tôi đợi cô.”
Chuyện cứ thế được quyết định xong xuôi, Minh Tư An chỉ thấy ngỡ ngàng, tâm trạng vô cùng phức tạp. Cô và Hạ Dĩ Nịnh quả nhiên là định mệnh phải dây dưa với nhau.
Tuy nhiên, tình hình hiện tại không giống trong tiểu thuyết, nghĩ lại thì Hạ Dĩ Nịnh chắc sẽ không đối xử với cô tệ bạc như trong truyện đâu.
Minh Tư An cầm hợp đồng bước ra khỏi văn phòng, Hoắc Kỳ đi ngược chiều tới, vỗ vỗ vai cô: “Tôi không ngờ cậu ấy lại kết hôn với cô đấy.”
“Tôi cũng không ngờ.” Cô cứ nghĩ hai người cùng lắm là ký một bản thỏa thuận là xong rồi.
Mặc dù vì vấn đề tuổi tác nên hai người chưa thể đăng ký kết hôn, nhưng họ chỉ là hoãn ngày lại chứ không phải không kết hôn. Hoắc Kỳ nhìn cô với ánh mắt phức tạp, vẫn cảm thấy cô bạn thân của mình chơi lớn quá rồi.
“Đối xử tốt với cậu ấy nhé.” Đây là lời dặn dò của một người bạn dành cho nửa kia của bạn mình.
Minh Tư An gật đầu, cô cũng không biết phải nói gì cho phải.
Hoắc Kỳ nhìn theo bóng lưng cô rời đi, một lúc lâu sau mới quay người bước vào văn phòng. Thấy cô bạn thân đang tựa người bên cửa sổ sát đất với dáng vẻ cô đơn, cô vẫn không kìm được mà xót xa.
“Mắc gì phải thế cơ chứ.”
Cô không hiểu tại sao bạn thân lại muốn kết hôn với Minh Tư An. Chơi bời chút thôi cũng được, hoặc không thì yêu đương qua lại, vậy mà bạn cô lại chọn kết hôn. Nghĩ đến phía Hạ gia thôi đã thấy đáng sợ rồi.
Hạ Dĩ Nịnh mỉm cười, đi đến bên quầy bar rót một ly rượu rum vị anh đào đưa cho Hoắc Kỳ.
Hoắc Kỳ cạn lời: “Tôi đang trong giờ làm việc, không uống rượu.”
“Mùi hương rất mê người đấy.” Hạ Dĩ Nịnh bưng ly rượu lên đặt bên môi, cười nhẹ nhấp một ngụm.
“Có phải bà nội Hạ đã xảy ra chuyện gì không?” Nếu không phải vì lý do này, Hoắc Kỳ không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác khiến bạn mình lại kết hôn với Minh Tư An.
Hạ Dĩ Nịnh gật đầu: “Bà nội cần phải làm phẫu thuật, nhưng có khả năng sẽ không tỉnh lại nữa. Bà không muốn làm, bác sĩ nói nếu không phẫu thuật thì nhiều nhất là được một năm.”
“Một năm sao?!” Hoắc Kỳ kinh ngạc: “Bà nội có bảo người ta lập thỏa thuận gì không?”
“Có, nhưng không ai biết bà đã viết cái gì.”
Giọng Hạ Dĩ Nịnh hơi khàn xuống. Bà nội nàng là một người quen kiểm soát tuyệt đối mọi người. So với bà nội nhà người ta thì bà đối với nàng có lẽ không tính là tốt, nhưng so với đám cháu chắt trong nhà, người bà coi trọng nhất tuyệt đối là nàng.
Chính vì thế, nàng bị đám anh chị em họ ghen ghét, họ không ít lần bắt nạt nàng.
Nghĩ đến việc tuổi thọ của bà nội sắp đi đến hồi kết, nàng đương nhiên là đau lòng, thế nhưng việc tương lai Hạ gia sẽ giao vào tay ai mới là chuyện nàng cần phải quan tâm.
Bà nội không thích mẹ nàng và các chú bác khác vì bọn họ đều là Alpha. Bà nội là Omega, đã vượt qua hàng loạt đối thủ cạnh tranh để vươn lên, bà có sự thiên vị đối với Omega. Mà nàng lại là đứa con gái lớn nhất trong nhà, lại còn là Omega, bà nội rõ ràng là thiên vị nàng.
Sự thiên vị này tuy không nhiều nhưng cũng đủ khiến đám người kia kiêng dè.
Thời gian trước bà nội có nói tài sản có thể sẽ được phân chia theo đầu người trong nhà, bạn đời kết hôn cũng sẽ được ưu đãi. Điều quan trọng nhất là bà nội muốn thông qua cuộc hôn nhân của thế hệ thứ ba để tối đa hóa lợi ích gia tộc.
Nhưng bà nội lại cho nàng một đặc quyền: hôn nhân của nàng có thể tự chọn. Chỉ cần trước khi bà qua đời nàng kết hôn là được. Có điều mẹ và mẹ lớn của nàng lại hy vọng nàng có thể kết hôn với đối tượng mà họ chọn lựa.
Hạ Dĩ Nịnh không hiểu bà nội. Nếu đã không ép buộc hôn nhân của nàng, tại sao còn bắt nàng phải kết hôn? Bà nội từng nói một câu mà nàng thỉnh thoảng lại nhớ tới: “Cháu là người thừa kế hoàn mỹ nhất của gia tộc, nhưng ta không muốn cháu trở thành một cỗ máy chỉ biết làm gia chủ. Dù là làm gia chủ hay đối diện với luật pháp thì cái tình cái lý đều rất quan trọng. Nịnh Nịnh, bà hy vọng cháu có thể mềm mỏng hơn.”
Nàng hiểu nghĩa trên mặt chữ, đại khái là chê nàng quá lạnh lùng, bất luận là đối với ai cũng không có tình cảm gì. Một khi nàng trở thành gia chủ, các thành viên trong gia tộc sẽ không còn là người thân nữa mà chỉ là công cụ cống hiến cho gia tộc. Dù đối với người trong nhà không thể chỉ có tình thân, nhưng cũng không thể một chút cũng không có.
Giống như bà nội, ai cũng nói bà thiết diện vô tư, nhưng thực chất bà đã hy sinh quá nhiều cho gia tộc. Người trong nhà phục bà không chỉ vì năng lực bà mạnh, đối xử công bằng, mà còn vì bà phân minh lý lẽ, nhưng ngoài chuyện đó ra thì vẫn có tình thân.
Ví dụ như có người phạm lỗi phải bồi thường mười triệu, mà người đó chỉ có tám triệu, hai triệu còn lại bà sẽ lặng lẽ bù vào.
Thực ra khi Hạ Dĩ Nịnh lấy ví dụ này, bà nội đã im lặng rất lâu, định nói lại thôi, cuối cùng chỉ để lại một câu: “Cháu nên thử trải nghiệm tình cảm xem sao.”
Dù sao bà nội cũng cho rằng một cỗ máy làm gia chủ là người không thích hợp làm gia chủ nhất, cho nên hy vọng nhìn thấy sự thay đổi ở nàng.
Hạ Dĩ Nịnh quay đầu nhìn sang Hoắc Kỳ: “Cậu nói xem, một gia chủ hoàn mỹ thì có gì không tốt?”
“Sẽ khiến người ta sợ hãi.” Hoắc Kỳ trả lời.
Sợ hãi? Nhưng gia chủ chẳng phải nên cao cao tại thượng, khiến người ta sợ hãi sao?
Hoắc Kỳ thấy cô không hiểu, hơi suy nghĩ một lát rồi từ bỏ: “Tôi cũng không biết giải thích thế nào, nhưng tôi đại khái có thể hiểu được bà nội cậu.”
Dù sao đi nữa, bất kể là chú bác hay anh chị em họ của Hạ Dĩ Nịnh thì họ đều là hậu duệ của bà nội Hạ, quan hệ huyết thống vẫn ở đó. Bà không thể giao Hạ gia cho một kẻ phế vật hoặc một kẻ không thể kiểm soát được gia tộc, nhưng cũng không thể giao cho một kẻ tuyệt tình tuyệt nghĩa, nếu không những ngày tháng sau này của con cháu bà sẽ khổ sở lắm.
Hơn nữa nếu quá tuyệt tình, Hạ gia sẽ trở thành một đống cát vụn, ai nấy tự chiến đấu. Một Hạ gia không thể đoàn kết lại thì sự hao mòn nội bộ cũng đủ kéo sập cả gia tộc.
Bà nội Hạ cân nhắc có lý do của bà, nhưng rốt cuộc có phải như cô nghĩ hay không thì cũng khó nói.
Hoắc Kỳ nói ra cách hiểu của mình, Hạ Dĩ Nịnh nghe xong liền nhấp một ngụm lớn rượu rum anh đào: “Nếu đúng như cậu nói thì Hạ gia đã sớm rã đám từ lâu rồi.”
Giáo dục tinh anh tương đối thiếu thốn nhân tình. Nàng và đám anh em họ của mình lớn lên trong sự cạnh tranh, mối quan hệ căn bản không thể nói là tốt, thậm chí với một số người còn rất tệ.
Hạ Dĩ Nịnh không phải đang phản bác lời bà nội, đương nhiên nàng cũng không ủng hộ. Có những chuyện không phải cứ phân định rạch ròi đúng sai là được. Nàng cảm thấy có những người nên cắt đứt thì cứ cắt đứt, nếu không họ sẽ giống như lũ đỉa hút máu bám lấy Hạ gia mà sống.
Thế hệ đi trước coi trọng tình cảm, ngay cả một nhà sự nghiệp có dã tâm như bà nội, khi về già vẫn coi trọng tình cảm hơn.
Hoắc Kỳ gật đầu. Đối với chuyện của Hạ gia, cô chỉ cần ủng hộ quyết định của Hạ Dĩ Nịnh là được, từ nhỏ đến lớn cô cũng đã ủng hộ lâu như vậy rồi. Điều cô lo lắng chính là Minh Tư An: “Năng lực của cậu thì tôi không lo, tôi chỉ lo cậu sẽ yêu Minh Tư An thôi.”
“Không đâu.” Hạ Dĩ Nịnh rất chắc chắn, sao nàng có thể yêu Minh Tư An được chứ.
“Nhưng mà cậu đâu cần thiết phải kết hôn với cô ấy.” Hoắc Kỳ vẫn không tán thành việc hai người kết hôn.
Kết hôn không phải là một tờ giấy thỏa thuận, kết hôn là chuyện của hai người, thậm chí là hai gia đình gộp lại thành một nhà, hòa hợp với nhau rất khó.
Hạ Dĩ Nịnh khó hiểu: “Không phải cậu chèo thuyền CP của hai đứa tôi nhiệt tình lắm sao?”
“Đó là hai chuyện khác nhau. Yêu đương là yêu đương, kết hôn là kết hôn.” Hoắc Kỳ không hề giấu diếm sự phản đối của mình. Theo góc nhìn của cô, Minh Tư An rất xuất sắc nhưng hoàn cảnh gia đình hai bên chênh lệch quá lớn, căn bản không môn đăng hộ đối: “Minh Tư An chắc cũng rất kháng cự chuyện này đúng không?”
Có lẽ vì cô hơi tức giận trước việc bạn thân không có trách nhiệm với chính mình nên âm lượng nói chuyện cũng tăng lên.
Hạ Dĩ Nịnh im lặng. Minh Tư An đương nhiên là không muốn, nhưng thì đã sao: “Ai nói với cậu là tụi tôi kết hôn rồi?”
Trên đầu Hoắc Kỳ hiện ra một dấu chấm hỏi lớn: “Không có hả?”
“Ừm, cô ấy mới 19 tuổi.” Hạ Dĩ Nịnh thấy bạn thân cũng phải trải qua cảm giác cạn lời giống mình lúc nãy thì tâm trạng bỗng tốt lên.
Hoắc Kỳ đen mặt, vừa cạn lời vừa lười nổi giận: “Thế hai người ký cái gì đấy?”
Hạ Dĩ Nịnh thưởng thức hương vị của rượu rum anh đào, chậm rãi nhắm mắt lại: “Cậu không thấy rượu rum anh đào rất ngon sao?”
Cái gì với cái gì vậy, thật là lộn xộn hết cả lên.
“Hạ Dĩ Nịnh, tốt nhất là cậu nên biết mình đang làm cái gì.” Hoắc Kỳ hầm hầm rời đi, đối với quyết định của bạn thân, cô cũng chẳng có cách nào khuyên ngăn được.
Hạ Dĩ Nịnh đương nhiên biết mình đang làm gì. Nàng cảm nhận dư vị của rượu rum anh đào trong khoang miệng, trong đầu hiện lên sự chiếm hữu mãnh liệt của Minh Tư An, cái tên khốn này thế mà lại hoàn toàn không nhớ ra được gì.
Nàng lập tức gửi một tin nhắn đi: 【Tan làm đi cùng tôi.】
Nhận được tin nhắn, Minh Tư An do dự một lát rồi trả lời bằng một dấu chấm hỏi.
Tuy nhiên, Hạ Dĩ Nịnh không cho cô cơ hội phản đối: 【Đến lấy chìa khóa xe, ở trong xe đợi tôi.】
Vào khoảnh khắc họ ký tên lên hợp đồng, thỏa thuận đã chính thức có hiệu lực.
Thôi bỏ đi, đã như vậy rồi, đối phương có yêu cầu gì cô vẫn nên phối hợp thì hơn. Việc đánh dấu hoàn toàn người ta vốn dĩ đã là lỗi của cô rồi.
Minh Tư An cam chịu số phận đi lấy chìa khóa xe. Hạ Dĩ Nịnh đang bận làm việc, một ánh mắt cũng không thèm liếc qua chỗ cô.
Đợi mãi cho đến giờ tan tầm buổi chiều, Minh Tư An đi trước một bước tìm đến xe của Hạ Dĩ Nịnh rồi ngồi vào. Trước khi lên xe, cô còn ngó nghiêng xung quanh vì sợ bị người khác phát hiện.
Khoảng chừng hai mươi phút sau, cô mới thấy Hạ Dĩ Nịnh đi giày cao gót bước tới. Phải nói là nữ thần giày cao gót, khi Hạ Dĩ Nịnh đi giày cao gót, khí chất quanh người được kiểm soát vô cùng chuẩn bài.
Hạ Dĩ Nịnh lập tức ngồi vào ghế phụ: “Lái xe đi.”
Minh Tư An ngoan ngoãn khởi động xe. Vừa mới lái xe ra khỏi chỗ đậu thì một bóng người đứng bên lề đường vẫy tay, là Hoắc Kỳ.
“Có dừng xe không sếp?”
“Ừm.”
Tuy không biết tại sao Hoắc Kỳ lại đón xe nhưng Minh Tư An vẫn dừng xe vững vàng trước mặt cô ấy.
Hoắc Kỳ mở cửa ghế phụ trước, thấy người ngồi đó là Hạ Dĩ Nịnh còn Minh Tư An đang lái xe, tay cô khựng lại một chút, lườm hai người một cái rồi quay người ngồi xuống ghế sau.
“Đưa tôi về nhà trước.” Hoắc Kỳ không chút khách khí ra lệnh.
“Nhà của tổ trưởng Hoắc ở đâu ạ?” Minh Tư An nhìn qua gương chiếu hậu hỏi một câu.
“Lan Đình.”
Khu chung cư cao cấp nhất gần đây, chủ yếu là các căn hộ diện tích lớn từ 200 đến 600 mét vuông, những người ở được đây nếu không giàu thì cũng là giới quyền quý. Cách công ty vài phút đi đường, cách Đại học Cảng Giang cũng chỉ vài phút, là một địa điểm cư trú cực kỳ lý tưởng, giá cả cũng đắt đỏ đến mức vô lý. Phải biết đây là Cảng Giang, đơn giá nhà ở Lan Đình lên tới 50 vạn một mét vuông.
Địa chỉ mà Hạ Dĩ Nịnh đưa cho cô chính là ở chỗ này, sau này họ cũng sẽ sống ở khu chung cư này.
Minh Tư An biết họ có tiền, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này. Phải biết Hạ Dĩ Nịnh mới tốt nghiệp chưa đầy hai năm, cho dù có nhận hai vụ án lớn kiếm được tiền thì cùng lắm cũng chỉ được mấy chục triệu.
Xe nhanh chóng chạy đến cổng khu chung cư, Hạ Dĩ Nịnh bỗng nhiên lên tiếng: “Đi thôi, lên xem nhà mới chút.”
Đằng nào cũng đến rồi, lên xem thử cũng tốt. Hoắc Kỳ hừ lạnh một tiếng: “Hồi trước hai đứa mình mua căn hộ tầng trên tầng dưới, bảo cậu đến ở cậu nhất quyết không chịu, cứ đòi ở biệt thự của cậu, bây giờ vì người phụ nữ khác mà dọn đến đây.”
Tranh thủ lúc Minh Tư An đang đỗ xe, cô tức giận nói: “Hạ Dĩ Nịnh, cậu đúng là đồ mê gái bỏ bạn.”
Hạ Dĩ Nịnh: “……”
Ở biệt thự thoải mái hơn mà, đi làm có hơi xa một chút nhưng rất yên tĩnh, không khí cũng vô cùng trong lành, lại còn có mảng xanh nữa.
Phải biết ở thành phố Cảng Giang này, ngoại trừ một số khu vực đặc biệt ra thì rất khó tìm thấy mảng xanh.
Hoắc Kỳ định nói thêm gì đó nhưng thấy Minh Tư An đã đi tới liền chọn cách ngậm miệng lại.
Ba người cùng nhau đi lên tầng 12. Ở cái nơi tấc đất tấc vàng như Cảng Giang này, những tòa nhà xây thấp như thế này rất hiếm, phần lớn chung cư ít nhất cũng phải từ 20 tầng trở lên, hèn gì chỗ này lại đắt đỏ như vậy.
Hạ Dĩ Nịnh ở tầng 12, một mình nàng sở hữu cả một tầng. Hoắc Kỳ ở tầng 11, nhưng tầng 11 chia làm hai hộ, cho dù là hai hộ thì giá trị cũng phải lên đến hàng trăm triệu, hai cô nàng này đều giàu nứt đố đổ vách.
Minh Tư An im lặng đi theo phía sau. Đợi đến khi Hạ Dĩ Nịnh liếc nhìn cô một cái, cô mới im lặng tiến lên nhập mật mã. Cửa thang máy vừa mở ra, đập vào mắt là bức tường xa hoa, một căn penthouse rộng 680 mét vuông. Ngay cạnh thang máy dẫn vào nhà là một phòng để giày, đúng vậy, là hẳn một căn phòng dùng để đựng giày và nó nằm ở phía ngoài nhà.
Sau khi vào cửa là nhà ăn và phòng khách. Nhà ăn có một chiếc bàn tròn lớn có thể ngồi được 12 người, phòng khách là dạng phòng khách đôi, tức là không gian có thể đặt vừa hai bộ sofa, chiều dài rộng gần 30 mét, ban công cũng dài tương đương như vậy.
Căn bếp nghe nói là cùng phân khúc với nhà hàng Michelin, có thể chứa cùng lúc mười, thậm chí hai mươi người vào nấu ăn. Ngoài ra còn có hai phòng cho người giúp việc, hai phòng ngủ phụ đều là dạng phòng khép kín có nhà vệ sinh bên trong. Còn phòng ngủ chính thì lại hoàn toàn khác biệt, nó còn tích hợp thêm một phòng khách nhỏ, phòng tắm bên trong còn to hơn cả phòng ký túc xá cô đang ở, lại còn có phòng thay đồ độc lập.
Bên cạnh đó còn có phòng trà, hai phòng đọc sách, nội thất được trang hoàng cực kỳ tinh tế, đồ đạc bên trong đều đầy đủ, thuộc dạng có thể xách vali vào ở ngay.
Khi bước vào phòng ngủ, Minh Tư An có thể ngửi thấy mùi hương tươi mát trên chăn gối, rõ ràng là đều đã được giặt giũ sạch sẽ. Trong ba ngày qua, chẳng lẽ Hạ Dĩ Nịnh đã sai người chuẩn bị những thứ này sao?
Vừa vặn chuẩn bị xong xuôi mới tìm cô đến ký thỏa thuận, chính thức xác nhận mối quan hệ của hai người.
Thật tình, Minh Tư An nghĩ đến mớ đồ đạc của mình, có khi vứt vào chuồng chó thì chó cũng chê đồ ít quá không đủ xài.
Hạ Dĩ Nịnh để cô ở trong một căn hộ lớn như thế này, đồ đạc của cô chắc chỉ chiếm được một góc nhỏ trong tủ quần áo của phòng ngủ phụ.
Một căn nhà như thế này, cô phấn đấu mười năm chưa chắc đã mua nổi, vậy mà Hạ Dĩ Nịnh sinh ra đã có sẵn, hai người thực sự rất không xứng đôi.
Tâm lý của Minh Tư An bỗng chốc trở nên âm u trong thoáng chốc. Dù sao cô cũng không thể ở lại đây lâu dài, đồ của người khác tốt đến mấy cũng không bằng đồ tự mình làm ra.
Cô đang nghĩ xem có nên nói với Hạ Dĩ Nịnh rằng hay là cô chỉ đến đây vào cuối tuần thôi hay không.
Dạo quanh một vòng, Hoắc Kỳ mệt mỏi ngồi bệt xuống sofa, hâm mộ nói: “Căn hộ thông tầng diện tích lớn, đây đúng là kiểu nhà tôi ao ước mà.”
Hồi trước cô cũng nhắm trúng căn này nhưng gia đình không cho nhiều tiền như vậy, chỉ có thể rủ rê Hạ Dĩ Nịnh mua cùng một chỗ với mình.
Hạ Dĩ Nịnh rất có tiền, lúc đó trực tiếp xuống tiền mua luôn chỗ này. Ban đầu một mét vuông chỉ có 30 vạn, giờ đã lên tới 50 vạn, nếu coi như một hạng mục đầu tư thì thực ra cũng khá hời.
Hạ Dĩ Nịnh mở tủ lạnh lấy ra ba chai nước: “Được rồi, cậu nên về nhà đi.”
Hoắc Kỳ: “? Tôi vừa mới tới mà.”
“Thì sao?”
Hạ Dĩ Nịnh trao cho cô bạn thân một ánh mắt không thể nghi ngờ. Hoắc Kỳ nhận lấy chai nước, lầm bầm một câu: “Trọng sắc khinh bạn.”
Hoắc Kỳ đứng dậy đi ra ngoài, sau đó nhìn Minh Tư An một cái: “Nhà chị ở ngay dưới lầu, khi nào rảnh em Minh có thể xuống nhà chị chơi nhé.”
Minh Tư An suốt từ nãy đến giờ vẫn im hơi lặng tiếng liền gật đầu: “Dạ vâng ạ.”
Hoắc Kỳ đi rồi, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ. Minh Tư An thấy trời đã sập tối liền lên tiếng nhắc nhở: “Luật sư Hạ, cô còn về nhà nữa không?”
“Đây là nhà tôi.” Hiển nhiên, Hạ Dĩ Nịnh tạm thời quyết định sẽ ở lại đây.
Minh Tư An mím môi: “Vậy tôi xin phép về ký túc xá trước.”
“Hôm nay có tính là ngày đầu tiên chúng ta kết hôn không?”
Dù chưa đi đăng ký kết hôn nhưng họ đã ký thỏa thuận, miễn cưỡng có thể tính là như vậy.
“Cái này… có thể tính là vậy.”
“Vậy chúng ta nên ăn mừng một chút chứ.” Hạ Dĩ Nịnh đi đến bên quầy bar: “Uống chút gì không?”
Minh Tư An lắc đầu: “Tôi không dám uống nữa đâu.”
Nghĩ đến việc suýt chút nữa xảy ra chuyện vì uống rượu, à không, là đã xảy ra chuyện rồi mới đúng, nếu không thực sự cần thiết, cô không muốn chạm vào rượu nữa.
Hạ Dĩ Nịnh cũng nhớ đến chuyện đó, nàng không ép buộc: “Tết này cô có về nhà không?”
Học kỳ mùa xuân của Đại học Cảng Giang đã bắt đầu. Khác với mô hình nghỉ học ở đại lục, ở đây được nghỉ đông trước, sau khi học kỳ mùa xuân bắt đầu không bao lâu thì sẽ đến Tết Nguyên Đán. Kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán sắp tới rồi, công ty cũng được nghỉ, cho nên Minh Tư An không cần đi học cũng không cần đi làm.
Minh Tư An lắc đầu: “Hiện tại tôi chưa có dự định đó.”
Kỳ nghỉ bảy ngày, tiền lộ phí cộng thêm các khoản chi tiêu khác tính sương sương cũng mất mười hai vạn. Sau khi nhận được hai tháng lương, trong tay cô cũng có chút tiền dư dả nhưng cô không muốn về nhà. Đó là nhà của nguyên thân chứ không phải nhà cô, cô cũng không muốn về để đối phó với bà Trần.
Hạ Dĩ Nịnh mỉm cười, dịu dàng một cách hiếm thấy: “Vậy thì cô đi cùng tôi về Hạ gia.”
Giọng điệu tuy ôn hòa nhưng lại không có ý cho phép Minh Tư An từ chối.
Trong lúc Minh Tư An còn đang hơi chần chừ, Hạ Dĩ Nịnh đã đi tới bên cạnh cô, ly rượu vang đỏ trên tay khẽ lắc lư, sau đó nàng đưa ly rượu lên bên môi cô, để cô ngửi hương rượu vang.
Giọng nói của Hạ Dĩ Nịnh mang theo một chút mập mờ, khi nàng cố ý hạ thấp giọng xuống nghe thật khiến lòng người ngứa ngáy: “Chưa thể kết hôn thì dù sao cũng phải đính hôn trước, phải để Hạ gia biết đến sự tồn tại của cô.”
Hợp lý, Minh Tư An gật đầu: “Được, thời gian tùy cô sắp xếp.”
Thấy cô ngoan ngoãn đồng ý, Hạ Dĩ Nịnh càng thêm phần dịu dàng, ngữ điệu còn kéo dài âm cuối như đang gảy vào dây cót cõi lòng của Minh Tư An: “Ngoan lắm.”
“Vậy tối nay ngủ lại đây đi.”
Không phải chứ chị gái?
Đường đột như vậy, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý gì cả đã đòi ngủ lại, trời mới biết sau khi ngủ lại thì chuyện gì sẽ xảy ra.
【Lời tác giả】
Minh Tư An: Chuyển chủ đề nhanh quá vậy, khoan đã, tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng mà.
Hạ Dĩ Nịnh: Chuẩn bị cái gì chứ, tôi có đủ hết rồi.
Từ mai bắt đầu khôi phục lịch cập nhật vào 12 giờ trưa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận