Chương 27
Cuộc đàm phán kết thúc với chiến thắng áp đảo thuộc về phía họ. Nhờ Hạ Dĩ Nịnh đưa ra những bằng chứng mang tính quyết định, Hạ Thần Chương không muốn tự rước nhục vào thân nên buộc phải lựa chọn rút đơn kiện, đồng thời yêu cầu Lương Phong phải công khai xin lỗi. Đây là lối thoát duy nhất của gã.
Hai người vừa bước ra khỏi phòng họp thì thấy một người phụ nữ mặc vest đi giày tây, tóc vuốt ngược cột đuôi ngựa thấp đang đợi sẵn ở bên ngoài.
Nhìn thấy Hạ Dĩ Nịnh, người phụ nữ cung kính lên tiếng: “Đại tiểu thư, luật sư Mặc muốn gặp cô.”
Hạ Dĩ Nịnh nhíu mày. Hạ Thần Chương đi ra ngay sau họ không giấu nổi vẻ vui sướng khi người gặp họa: “Em gái ngoan, có vẻ cô mẫu muốn tìm em tính sổ rồi đấy.”
Cái thứ tồi tệ, ở trong phòng họp trông còn ra dáng con người, vừa ra ngoài một cái là cái miệng lại làm người ta phát bực.
Minh Tư An cũng đại khái hiểu ra, cô mẫu trong miệng Hạ Thần Chương chính là mẹ của Hạ Dĩ Nịnh. Trong tiểu thuyết, vị này cực kỳ nghiêm khắc với con gái, nghiêm khắc đến mức đối phương bắt buộc phải đi theo lộ trình mà bà đã vạch sẵn.
Ánh mắt cô thoáng qua một tia lo lắng nhưng không ai phát hiện ra: “Tôi đi cùng cô, tôi sẽ đợi ở bên ngoài.”
Ánh mắt bình tĩnh của Hạ Dĩ Nịnh dần trở nên sâu thẳm. Người này đang muốn bảo vệ nàng sao?
Thật nực cười.
“Không cần.”
Hạ Thần Chương cười khoái chí: “Minh Tư An đúng không? Nếu cô thực sự bước chân được vào cửa Hạ gia, thì đừng quên phải gọi tôi một tiếng anh trai đấy nhé.”
Thật ghê tởm, Minh Tư An chẳng buồn thèm chấp gã.
Cái tên Hạ Thần Chương này, lúc làm việc thì trông cũng ra dáng ra hình, nhưng hễ không làm việc là cái miệng lại vô duyên hết chỗ nói.
Dù Hạ Dĩ Nịnh đã bảo không cần, Minh Tư An vẫn lẳng lặng đi theo sau nàng. Thấy nàng nghi hoặc nhìn mình, Minh Tư An chỉ đành nói: “Chúng ta còn phải đi chung xe về mà.”
Hạ Dĩ Nịnh: “…”
Lên đến tầng 28, Minh Tư An ngồi chờ ở hàng ghế bên ngoài, nhìn theo Hạ Dĩ Nịnh bước vào trong.
Sống lưng Hạ Dĩ Nịnh thẳng tắp như cây tùng cây bách, hoàn toàn không cho người ta cảm giác nàng đang đi vào để chịu phạt. Chẳng lẽ là do Hạ Thần Chương nói quá lên?
Hạ Dĩ Nịnh làm sao không cảm nhận được ánh mắt luôn dõi theo mình, nàng không biết mẹ sẽ nói gì, nhưng nàng biết chắc chắn đó không phải là chuyện gì tốt lành.
Mẹ nnangf, Hạ Mặc Vũ, người được mọi người tôn kính gọi một tiếng luật sư Mặc, tổng giám đốc Mặc, là một người phụ nữ tuyệt đối sùng bái thực lực. Nàng thích mẹ lớn cũng là vì mẹ lớn rất xuất sắc, chỉ cần nơi nào có mẹ lớn thì mẹ nàng luôn là người đứng thứ hai.
Mối quan hệ giữa mẹ nàng và mẹ lớn phát triển từ đối thủ cạnh tranh cho đến khi về chung một nhà, đều là vì họ tìm thấy những điểm mà mình không bằng đối phương từ trên người người kia nên muốn học hỏi lẫn nhau.
Hai người họ mà cãi nhau thì chẳng khác nào đang mở phiên tòa tranh tụng: đưa ra chứng cứ, giải thích, tìm án lệ tương tự, cuối cùng là nâng tầm quan điểm.
Đến giữa họ với nhau còn như thế, thì đối xử với con gái có thể nhẹ nhàng đến mức nào được chứ.
Khi Hạ Dĩ Nịnh đẩy cửa bước vào, Hạ Mặc Vũ vẫn đang cúi đầu viết gì đó, trông có vẻ là một tấm thiệp chúc mừng.
Đúng rồi, sắp đến sinh nhật của mẹ lớn. Tình cảm giữa hai người họ rất phức tạp, nhưng họ lại cực kỳ coi trọng mỗi dịp lễ tết và đều chuẩn bị quà cho nhau. Theo lời họ nói, bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào cũng cần phải duy trì, và cảm giác trang trọng mang tính nghi thức là thứ không thể thiếu để giữ lửa tình cảm.
Hạ Mặc Vũ viết xong chữ cuối cùng mới đặt bút xuống, nhìn đứa con gái đang đứng thẳng tắp trước mặt. Bà thong thả đóng nắp chiếc bút máy lại, đặt nó vào một hộp quà tinh xảo.
“Chiếc bút này là mẹ lớn con tặng ta, ta chỉ dùng nó mỗi khi viết đồ cho bà ấy thôi.”
Hạ Dĩ Nịnh nhếch môi, cố gắng mỉm cười đáp lại.
Hạ Mặc Vũ nhìn nụ cười gượng gạo trên mặt con gái, giọng điệu bình thản: “Con nghĩ một mối quan hệ bạn đời tốt đẹp là như thế nào?”
“Mẹ muốn nói gì ạ?” Nàng sẽ không để mình bị cuốn vào câu hỏi của đối phương. Bất kể lúc nào, trước khi làm rõ ý đồ của đối phương, nàng sẽ không nhường quyền chủ động trong cuộc trò chuyện.
Hạ Mặc Vũ mỉm cười: “Trò chuyện với mẹ mà cũng phải cẩn trọng như vậy sao?”
Thái độ này dịu dàng đến mức kỳ lạ. Vị này có bao giờ dịu dàng như thế đâu, sự việc bất thường tất có điều mờ ám.
“Con xin lỗi.”
Hạ Mặc Vũ: “…”
“Ta ấy à, quan điểm cũng giống như mẹ lớn con thôi. Bạn đời thì phải tìm người môn đăng hộ đối, thế lực ngang nhau, giống như ta và mẹ lớn con vậy.”
Được rồi, nàng đã hiểu bà muốn diễn đạt điều gì.
Hạ Dĩ Nịnh rũ mắt: “Mẹ muốn hỏi về con và Minh Tư An ạ?”
Nàng thẳng thắn đến mức đáng ngạc nhiên, không hề có ý định giữ thể diện cho ai hay cảm thấy chuyện này là không thể nói.
Ngay từ đầu nàng gặp Minh Tư An ở quán bar, rồi việc nàng gây khó dễ cho Kiệt ở văn phòng luật, cho đến ngày hôm qua nàng dắt người đi ngay trước thanh thiên bạch nhật.
Bên ngoài đồn đại thế nào nàng hoàn toàn có thể hình dung được. Việc bà Hạ Mặc Vũ tìm nàng là điều nàng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, chỉ là không ngờ giọng điệu của mẹ lại ôn hòa như vậy.
Hạ Dĩ Nịnh đã chủ động vạch trần vấn đề, Hạ Mặc Vũ cũng không thèm vòng vo nữa: “Minh Tư An, sinh viên năm hai Đại học Cảng Giang. Mẹ cô ta vì khoản học bổng nên mới bắt cô ta học ở Cảng Giang, nhưng lại ngó lơ mức chi tiêu đắt đỏ ở đây. Cô ta nếu không đi làm thêm thì cũng là đang trên đường đi làm thêm. Con nghĩ cô ta tiếp cận con là vì cái gì?”
Hạ Mặc Vũ suýt chút nữa là nói thẳng ra Minh Tư An là kẻ hám danh lợi, muốn bám lấy phú bà để đỡ phải nỗ lực phấn đấu.
“Một sinh viên năm hai, cho dù có xuất sắc hơn bạn bè đồng trang lứa thì đã sao? Hạ Dĩ Nịnh, con đã thấy thiếu người xuất sắc chưa? Huống hồ, gia cảnh cô ta không xứng với Hạ gia.”
Những lời mẹ nàng nói đều không sai. Minh Tư An trước đây đúng là một kẻ hám danh lợi, muốn thông qua nàng để bay lên cành cao hóa phượng hoàng. Nhưng Minh Tư An hiện tại đã thay đổi thành một người khác, nàng lại còn bị nghiện chất dẫn dụ của người ta nữa chứ.
Chỉ nghĩ đến đó thôi, trong lòng nàng đã dâng lên một cảm giác tê dại.
Từ khoảnh khắc nảy sinh ham muốn chiếm hữu đối với Minh Tư An, Hạ Dĩ Nịnh đã không có ý định buông tay. Suy nghĩ từ trước đến nay của nàng luôn là dùng thủ đoạn nhanh nhất để có được người mình muốn.
“Con đã bị cô ấy đánh dấu rồi.” Hạ Dĩ Nịnh không nói gì thêm, càng không thèm giải thích. Nàng nói rất thẳng thừng, thẳng thừng đến mức sắc mặt của Hạ Mặc Vũ lập tức sầm tối lại.
“Hạ Dĩ Nịnh! Con đừng có lừa ta.”
“Nếu mẹ không tin, mẹ có thể gọi bác sĩ đến.”
Hạ Dĩ Nịnh muốn cho mẹ và mẹ lớn biết rằng nàng đã trưởng thành, đã có suy nghĩ của riêng mình, chứ không phải họ cứ tùy tiện sắp xếp một Alpha nào đó là nàng phải kết hôn với người ta.
Dĩ nhiên, mẹ và mẹ lớn cũng sẽ không chọn bừa, giống như Cố Tinh và Hạ Thần Chương, họ cũng sẽ tìm một người trong ngành hoặc một thế hệ thứ hai, thứ ba nào đó trong giới thượng lưu.
Nhưng những người đó đều không dễ kiểm soát, không những không nghe lời mà e rằng ngay cả việc nàng từ chối chung phòng họ cũng sẽ làm ầm lên cho cả thế giới biết, rồi kéo các bậc bề trên vào cuộc.
Hạ Mặc Vũ hít một hơi thật sâu, nén cơn giận xuống: “Con là vì muốn trốn tránh sự sắp xếp của bọn ta, hay là thực sự thích cô ta? Thôi bỏ đi, bất kể là vì lý do gì, đi tẩy vết đánh dấu của cô ta đi.”
Hạ Dĩ Nịnh không mấy bận tâm: “Mẹ nghĩ vết đánh dấu hoàn toàn có thể tẩy sạch được sao?”
Có thể tẩy được, nhưng Omega cũng sẽ mất đi nửa cái mạng. Nếu họ vẫn bắt nàng đi tẩy vết đánh dấu, nàng sẽ phải hoài nghi liệu họ có còn coi nàng là con gái hay không. Mà nếu họ đã không coi nàng là con gái, thì cô việc gì phải nghe lời.
“Ra ngoài.”
Hạ Dĩ Nịnh dứt khoát quay người rời đi. Việc mẹ nàng có tin nàng bị đánh dấu hay không chẳng quan trọng, chỉ cần nàng khẳng định như vậy thì sau này đối mặt với những người khác nàng cũng sẽ dùng bài văn mẫu này, thật hay giả lúc đó không còn quan trọng nữa.
Bước ra khỏi văn phòng của Hạ Mặc Vũ, đập vào mắt nàng ngay lập tức là dáng vẻ Minh Tư An đang ngoan ngoãn ngồi đợi mình.
Cùng lúc đó, Minh Tư An đứng dậy đón lấy nàng. Trong khoảng cách mười mấy bước chân, cô đã kịp quan sát biểu cảm của Hạ Dĩ Nịnh: bình tĩnh, lạnh lùng, lúc vào thế nào thì lúc ra vẫn y như thế.
Là do Hạ Dĩ Nịnh che giấu quá giỏi, hay thực sự là không có chuyện gì xảy ra?
Không đúng, sao mình lại bắt đầu quan tâm đến Hạ Dĩ Nịnh rồi? Minh Tư An thu hồi tầm mắt: “A Lê ở dưới lầu rồi.”
Cô vừa mới liên hệ với A Lê, bảo cô ấy lái xe đến trước cửa để bọn họ có thể lập tức rời đi.
“Ừ.”
——
Trên xe, Minh Tư An lặng lẽ ngồi ở hàng ghế sau cùng với Hạ Dĩ Nịnh. Người phụ nữ này thực sự rất thơm.
Cô cảm giác mình giống như một kẻ cuồng si, đang từng chút một bị nhan sắc kia dụ hoặc.
Tuy nhiên, cô ngồi ở phía sau không phải vì mê đắm nhan sắc, mà là vì có chuyện muốn thỉnh giáo: “Luật sư Hạ, làm sao cô có được bản xét nghiệm ADN của Lương tiên sinh và Lương Phong vậy?”
Cô biết Hạ Dĩ Nịnh sẽ nắm được bằng chứng mấu chốt, nhưng mốc thời gian lại không đúng, hơn nữa việc có được bản xét nghiệm ADN này hoàn toàn không dễ dàng.
Chẳng lẽ là do cô xuyên không đến đây đã tạo ra hiệu ứng bươm bướm? Việc này không phải là không có khả năng.
Hạ Dĩ Nịnh cầm một chuỗi vòng trầm hương trong tay, mùi hương rất dễ chịu, chỉ là vẫn không thơm bằng mùi trên người Minh Tư An.
“Lấy từ chỗ luật sư phân chia di sản.”
Sau khi nắm được kịch bản trong tay, rất nhiều chuyện đã trở nên dễ dàng hơn. Nàng biết có sự tồn tại của thứ này, cũng biết làm cách nào để luật sư phân chia di sản chịu giao bản giám định ra, sự việc tự nhiên thuận lợi hơn nhiều.
Minh Tư An cạn lời, cô dĩ nhiên biết điều đó. Thôi bỏ đi, Hạ Dĩ Nịnh đã không muốn nói thì có hỏi tiếp cũng chẳng hay ho gì. Để che giấu sự tò mò của mình, cô ho nhẹ một tiếng: “Vậy Lương Phong là con của ai?”
“Anh trai của Lương Quan Trung.”
Lương Quan Trung có một người anh trai tên là Lương Quan Đông. So với một Lương Quan Trung thành thật hơn, thì Lương Quan Đông là một tên tra nam, gã đã quyến rũ bạn gái của Lương Quan Trung lúc bấy giờ, cũng chính là mẹ của Lương Phong.
Trên thực tế, Lương Phong phải gọi Lương Quan Trung là chú mới đúng. Giữa hai người họ có quan hệ huyết thống, nhưng không phải là cha con.
Bản thân Lương Phong cũng biết rõ chuyện này.
Minh Tư An im lặng một lát, khóe mắt thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn Hạ Dĩ Nịnh. Cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại không có cách nào hỏi thẳng.
Bởi vì dù cô có hỏi, Hạ Dĩ Nịnh cũng sẽ không nói cho cô biết.
“Cuộc đàm phán kết thúc rồi, còn về phía bà Ngải Lan, chúng ta nên nói thế nào đây?”
Ngải Lan chắc chắn là không cam lòng rồi, bà ta đang điên cuồng tẩu tán tài sản của Lương thị tập đoàn. Lúc này Lương Phong bỏ cuộc, để lại một Lương thị tập đoàn rỗng tuếch, bà ta biết bàn giao cho ai?
Hạ Dĩ Nịnh lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ xe: “Tính toán quá nhiều.”
Minh Tư An hơi kinh ngạc, sau đó mỉm cười: “Chẳng lẽ Luật sư Hạ không tính toán người khác sao?”
“Tính toán lòng người chẳng phải là việc chúng ta phải làm hay sao.” Hạ Dĩ Nịnh quay đầu lại đón lấy ánh mắt của cô. Một luật sư giỏi muốn thắng thì chỉ thuộc làu làu các điều luật thôi là vô dụng.
Nàng hạ thấp giọng, nói một câu bằng tiếng Phổ thông pha giọng Cảng: “Niềm tin vào pháp luật, chỉ là niềm tin mà thôi.”
Minh Tư An hơi nhíu mày: “Thầy của tôi từng nói, khoảnh khắc chúng ta bước chân vào cánh cửa của học viện luật Cảng Giang, chính là một chân đã bước vào giới tư pháp Cảng Giang. Pháp luật là tối cao, cho dù sau này chúng ta có làm ngành nghề gì đi chăng nữa thì cũng phải nhớ kỹ, pháp luật là thần thánh.”
Chuyện ở giảng đường và thực tế khi đi làm luật sư là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Cô đồng ý với lời nói thật lòng của Hạ Dĩ Nịnh, nhưng trong lòng nghĩ đến điều này vẫn thấy có chút lấn cấn.
“Vậy cô đối xử với chuyên ngành của mình thế nào?” Hạ Dĩ Nịnh tựa đầu vào ghế, nheo mắt lại, dường như không mấy bận tâm đến câu trả lời của cô.
“Tôi sẽ phấn đấu cả đời vì sự nghiệp pháp luật.”
Cô không trả lời trực tiếp, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được tình yêu cháy bỏng của cô dành cho chuyên ngành của mình.
Hạ Dĩ Nịnh đang nhắm mắt khẽ nhếch môi: “Lý tưởng, đáng được tôn trọng.”
Minh Tư An hừ nhẹ một tiếng: “Luật sư Hạ cứ nói tiếng Phổ thông chuẩn đi, tôi không nghe hiểu tiếng Cảng Giang đâu.”
Cô phát hiện ra từ sau khi biết cô không hiểu tiếng Cảng Giang, Hạ Dĩ Nịnh lại càng thích nói, không thì cũng dùng giọng Cảng Phổ để nói.
“Cái này lại không hiểu, cái kia lại không biết.”
Hạ Dĩ Nịnh: “…”
Cái đồ đáng ghét này, thật sự là ngứa đòn mà.
Hạ Dĩ Nịnh mở mắt ra, ánh mắt lạnh lùng dừng trên người cô, nhìn chằm chằm cho đến khi Minh Tư An có chút rợn tóc gáy mới thu hồi tầm mắt.
Cô đưa tay bấm nút hạ vách ngăn cách âm trong xe xuống, phía trước sẽ không nhìn thấy cũng như không nghe thấy âm thanh ở phía sau nữa.
Thấy vậy, Minh Tư An chỉ cảm thấy hoang mang, tim đập thình thịch. Đây là bàn xong việc công rồi bắt đầu chuyển sang việc tư sao? Giữa họ thì có việc tư gì chứ, chuyện muốn nói chẳng phải là chuyện đêm qua…
Đang là mùa đông, người bên ngoài đều mặc áo khoác dày cộp, trong xe bật sưởi ấm áp, lý ra là không thấy lạnh nhưng Minh Tư An vẫn cảm nhận được một luồng khí lạnh tràn về.
Hạ Dĩ Nịnh tháo chiếc khăn lụa trên cổ xuống, để lộ ra những dấu vết trên chiếc cổ trắng ngần, đập thẳng vào mắt Minh Tư An.
Đều là kiệt tác của cô cả.
Tuy nhiên, Hạ Dĩ Nịnh không nói gì, nàng lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, đơn độc mà quyến rũ, lười biếng nép mình trên ghế, tự cô lập mình khỏi thế giới bên ngoài.
Nhìn thấy những dấu vết trên cổ Hạ Dĩ Nịnh, Minh Tư An không khỏi chột dạ, ý chí lập tức xìu xuống, không còn cứng rắn được nữa.
“Tôi xin lỗi.” Ngoài câu đó ra, cô không biết phải nói gì hơn.
“Tôi cứ tưởng cô sẽ nói là sẽ chịu trách nhiệm với tôi chứ.”
Hạ Dĩ Nịnh mỉm cười, giật lỏng chiếc cà vạt của cô, kéo mạnh một cái để ép cô ghé sát lại gần.
Minh Tư An bị buộc phải áp sát vào nàng, giọng điệu Hạ Dĩ Nịnh mờ ám: “Cô không muốn chịu trách nhiệm à?”
Không phải là cô không muốn chịu trách nhiệm, không đúng, không thể nói như vậy được. Cô không phải là người vô trách nhiệm, dù là xét về mặt pháp luật hay đạo đức cô đều không thể làm ngơ, chỉ là cô có nỗi lo ngại của riêng mình.
“Không phải.” Gương mặt Minh Tư An thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Hai người dựa vào nhau quá gần, mùi hương trên người Hạ Dĩ Nịnh thực sự quá thơm, cô không muốn ngửi nhưng mùi hương dễ chịu ấy cứ liên tục xộc vào mũi cô.
Cô sắp say lịm đi trong mùi hương của Hạ Dĩ Nịnh rồi. Giống như một kẻ biến thái vậy, cô gần như sắp chôn mặt vào ngực Hạ Dĩ Nịnh đến nơi, tổng không thể để mình ch3t ngạt được.
“Không phải sao? Vậy tức là cô muốn chịu trách nhiệm rồi.”
Cảm nhận được hơi thở của đối phương trên ngực mình, tay Hạ Dĩ Nịnh không tự chủ được mà siết chặt hơn, cơ thể dần trở nên kỳ lạ. Cái đồ đáng ghét làm người ta nghiện này.
“Được rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Minh Tư An hít một hơi thật sâu rồi đồng ý. Nếu đã không thể mặc kệ không màng, không thể giả vờ như không có đạo đức, vậy thì chịu trách nhiệm thôi. Có những chuyện sớm muộn gì cũng phải đối mặt, trốn tránh không phải là cách.
Cô quá lo lắng, lo lắng đến mức không chú ý đến ánh mắt tràn đầy ham muốn chiếm hữu của Hạ Dĩ Nịnh. Đó thuần túy là ham muốn chiếm hữu, giống như đi mua sắm bỗng nhiên ưng mắt một chiếc túi xách, bất kể thế nào cũng phải có được bằng được.
“Cô muốn chịu trách nhiệm thế nào?”
Có được câu trả lời mình muốn, Hạ Dĩ Nịnh không ép người quá đáng nữa, ngược lại quay sang hỏi ý kiến của Minh Tư An.
Hai người họ giống như đang ngồi trước bàn đàm phán để thảo luận về một việc mà đáng lẽ ra phải xuất phát từ tình cảm chín muồi, diễn ra một cách tự nhiên, nhưng giờ đây lại biến tướng thành thế này.
Cứ đến những lúc thế này, bệnh nghề nghiệp của họ lại lộ rõ mồn một.
Hạ Dĩ Nịnh giúp cô nới lỏng cà vạt. Cảm nhận được sự tiếp xúc lạnh lẽo thỉnh thoảng chạm vào da thịt, Minh Tư An vừa rùng mình vừa run rẩy, nhưng lại âm thầm hưởng thụ sự chạm vào của đối phương.
Minh Tư An! Mày có bệnh rồi đúng không.
Cô tự mắng thầm bản thân một câu, nhưng ngoài mặt lại không hề có ý định chịu thua, biểu cảm y hệt lúc đối mặt với Hạ Thần Chương trong phòng họp vừa rồi.
Hạ Dĩ Nịnh cũng cởi hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, dáng vẻ vẫn đạm mạc như ngày thường: “Chúng ta có thể không kết hôn.”
Nghe thấy câu này, Minh Tư An thở phào nhẹ nhõm. Cô hoàn toàn chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn. Dù cô không phải là người theo chủ nghĩa độc thân, nhưng trong nhận thức của cô, kết hôn nghĩa là phải bắt đầu từ tình yêu, dùng hôn nhân để thăng hoa cho hai chữ tình yêu ấy.
Khác với sự ngọt ngào khi yêu đương, hôn nhân mang nặng tính đạo đức và nhiều hơn một phần trách nhiệm.
Thế nhưng trong mắt nhiều người, kết hôn chỉ là góp gạo thổi cơm chung để sống qua ngày, tình yêu là cái thá gì chứ? Điều đó không quan trọng.
Minh Tư An suy cho cùng vẫn cảm thấy một cuộc hôn nhân không có nền tảng tình yêu thì thà không có còn hơn.
Đối với quyết định của Hạ Dĩ Nịnh, cô hoàn toàn ủng hộ. Vậy đối phương muốn cái gì?
“Luật sư Hạ cứ nói thẳng ra đi.”
Nếu đã là đàm phán thì không cần phải vòng vo tam quốc làm gì, đôi bên cứ đưa ra điều kiện của mình là được.
Hạ Dĩ Nịnh không thích thái độ này của cô: “Có thể không kết hôn, nhưng việc yêu đương bắt buộc phải cho tất cả mọi người cùng biết. Hơn nữa, mỗi tháng vào kỳ phát tình, bao gồm hai ngày trước, hai ngày sau và mỗi dịp cuối tuần, cô bắt buộc phải ở nhà tôi.”
“Tại sao?”
Vế trước Minh Tư An còn có thể hiểu được, việc yêu đương cho cả thế giới biết trăm phần trăm là để diễn kịch. Còn vế sau, cô đến đó để làm gì chứ.
Hạ Dĩ Nịnh nâng cằm cô lên: “Cô không hiểu à?”
Cô lắc đầu, thuận thế né cằm ra khỏi đầu ngón tay của Hạ Dĩ Nịnh.
“Omega một khi đã bị đánh dấu, trừ khi tẩy sạch vết đánh dấu đi, nếu không hiệu quả của thuốc ức chế sẽ bị giảm mạnh, quá trình đó sẽ rất đau đớn.”
Minh Tư An hiểu rồi. Ý của Hạ Dĩ Nịnh là vào kỳ phát tình, cô với tư cách là Alpha đã đánh dấu nàng bắt buộc phải có trách nhiệm, còn cách chịu trách nhiệm như thế nào thì trong lòng cô tự hiểu rõ.
Biện pháp duy nhất có thể giúp Omega xoa dịu chính là sự hòa quyện của chất dẫn dụ.
Nghĩ đến chuyện đó, vành tai cô lập tức đỏ bừng. Dù cô hoàn toàn không có ký ức gì về chuyện đêm hôm đó, nhưng cô cũng chẳng phải là đóa bạch hoa ngây thơ không biết gì. Hạ Dĩ Nịnh giải thích như vậy là cô hiểu ngay.
Minh Tư An im lặng, thực sự không biết phải trả lời thế nào.
Hạ Dĩ Nịnh nhướng mày, giọng điệu hơi mềm mỏng đi: “Minh Tư An, cô không muốn chịu trách nhiệm với tôi à?”
“Không phải.” Cô vội vàng lắc đầu, cô không có ý đó, chỉ là có những lời nói ra trông ngại ngùng quá: “Tôi chỉ biết một vài động tác tay thôi, còn về chất dẫn dụ thì tôi không hiểu.”
Một đứa con gái thời hiện đại, chẳng lẽ lại chưa từng xem qua mấy bộ phim tương tự sao? Chưa ăn thịt heo thì cũng phải thấy heo chạy chứ. Nhưng chất dẫn dụ sử dụng thế nào, đánh dấu ra sao cô hoàn toàn mù tịt, vậy mà rốt cuộc lại đi đánh dấu người ta mất rồi.
Hạ Dĩ Nịnh không ngờ lý do lại là thế này. Minh Tư An đêm qua đúng là làm càn làm bậy thật, khiến nàng phải khổ sở một hồi lâu mới có được một chút khoảnh khắc sung sướng.
Nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, quay lưng về phía Minh Tư An, nhưng khóe miệng lại không tài nào giấu nổi nụ cười. Cô nhóc này trong sạch đến mức đáng kinh ngạc, nàng rất hài lòng.
Một lúc lâu sau, Hạ Dĩ Nịnh mới bình tĩnh lên tiếng: “Tôi sẽ gửi tài liệu hướng dẫn cho cô, cô cứ học theo là được.”
Cái gì cơ? Còn có thể làm thế này nữa sao?
Minh Tư An nghĩ bụng, người ta đi học toàn là học điều luật, học án lệ, vậy mà cô lại phải đi học cách hầu hạ đại tiểu thư, chuyện này đúng là quá vô lý rồi.
“Cái đó… có thể không học được không?”
Hạ Dĩ Nịnh lấy điện thoại ra, thao tác vài cái trên màn hình: “Chiếm dụng thời gian của cô, coi như cô đi làm thêm đi.”
Minh Tư An lấy điện thoại của mình ra xem, đối phương vừa ra tay một cái đã chuyển ngay mười vạn tệ, lại còn là loại giao dịch không thể hoàn tác, Hạ Dĩ Nịnh chuyển thẳng vào thẻ ngân hàng của cô.
“?”
Không ổn lắm, cô cảm giác mình đang bị bao nuôi vậy.
“Tôi không lấy tiền của cô đâu.”
Theo lý thuyết, cô là Alpha, sau khi đánh dấu Omega thì cô mới là người phải trả chi phí chăm sóc, bây giờ sao lại đảo ngược lại thế này, trông cô chẳng khác nào một gã trai bao.
Nhìn số dư tài khoản hiển thị 100.027 tệ, nói không dao động là nói dối. Một chiếc thẻ ngân hàng vốn chỉ có vỏn vẹn 27 tệ, nay bỗng có thêm mười vạn tệ, đúng là một khoản tiền khổng lồ. Phải biết rằng thẻ lương của cô hiện tại cũng chỉ có hai vạn ba, đó còn là khoản lương mới phát nữa chứ.
Hạ Dĩ Nịnh đánh giá cô từ trên xuống dưới đầy vẻ chê bai: “Bây giờ cô là người của tôi, không làm tôi mất mặt cũng là nhiệm vụ của cô.”
Hiểu rồi, bây giờ cô là người phụ nữ của Hạ Dĩ Nịnh, đi ra ngoài chính là đại diện cho bộ mặt của Hạ Dĩ Nịnh, nếu cô ăn mặc quá tồi tàn thì chẳng phải là làm nàng mất mặt sao.
Minh Tư An vẫn lắc đầu: “Nếu cần cùng cô tham gia các sự kiện, quần áo cô cứ chuẩn bị là được, tiền này tôi không thể nhận. Đương nhiên, không chuẩn bị cũng không sao, nhưng cô không được yêu cầu tôi phải mặc cái gì.”
Bộ vest cô đang mặc hôm nay là đồ may đo cao cấp, loại đáng giá mấy chục vạn tệ, cô làm sao thâm nhập nổi. Hiện tại cô đang cần hai trăm vạn tệ để chuộc lại sự tự do cho bản thân, sau này làm gì cũng dễ.
Cô đúng là cần tiền thật, nhưng quân tử kiếm tiền phải đúng đạo lý. Người khác có thể coi cô là kẻ bám váy phú bà, nhưng bản thân cô thì không thể tự hạ thấp mình như vậy.
Hạ Dĩ Nịnh khoanh tay nhìn cô: “Minh Tư An, cô chê tôi bao nuôi cô à?”
Bao nuôi?
Minh Tư An còn chưa kịp trả lời thì chiếc xe đã dừng lại vững vàng trước cổng Đại học Cảng Giang.
Ơ? Thế là đưa cô về đến nơi rồi à?
“Kết hôn thì được, bao nuôi thì không.”
Nếu cô và Hạ Dĩ Nịnh là mối quan hệ bao nuôi, thì trước mặt Hạ Dĩ Nịnh cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ dám ngẩng đầu lên.
“Ok.”
Minh Tư An: “?”
Có phải cô vừa bị lừa rồi không?
Cô luôn cảm thấy có gì đó sai sai nhưng lại không nói rõ được là sai ở đâu, lời là do chính cô tự nói ra mà.
“Tôi…” Cô không có ý muốn kết hôn mà.
Hạ Dĩ Nịnh cũng không cho cô cơ hội để hối hận: “Thu dọn đồ đạc ở trường đi, dọn đến nhà tôi ở.”
Minh Tư An liên tục lắc đầu: “Tôi ở ký túc xá trường tiện hơn.”
“Minh Tư An, chúng ta sắp kết hôn rồi, sau khi kết hôn dĩ nhiên phải ở cùng nhau.” Hạ Dĩ Nịnh rất không hài lòng, không ở cùng nhau thì làm sao tụi mình làm ăn gì được.
“Học ca sáng lúc 8 giờ không tiện đi lại.”
Giọng Hạ Dĩ Nịnh lạnh hẳn đi: “Tôi từng học trường này rồi.”
Minh Tư An nhìn cổng trường đại học: “Ở chỗ cô thì ít nhất tôi phải dậy sớm hơn một tiếng.”
Cô muốn từ chối Hạ Dĩ Nịnh, mối quan hệ giữa hai người không nên là kiểu ngày ngày dính lấy nhau.
“Cô lo lắng về vấn đề di chuyển à?”
“Đúng vậy.”
Hạ Dĩ Nịnh rũ mắt. Minh Tư An cứ ngỡ nàng sẽ không màng đến chuyện hai người ở chung nữa, nào ngờ nàng đột ngột ngẩng đầu lên: “Chỉ cần giải quyết được vấn đề di chuyển là có thể ở cùng nhau rồi.”
Nàng không phải đang hỏi ý kiến, mà là đang tự giải mã câu nói của Minh Tư An, nhưng hiểu theo cách đó thì cũng đúng thật.
Minh Tư An suy nghĩ một lát: “Hạ Dĩ Nịnh, không phải cô nói chúng ta không cần kết hôn sao?”
“Nhưng đó là do cô tự nói đấy chứ.” Biểu cảm của Hạ Dĩ Nịnh trông có vẻ hơi vô tội.
Nếu nét mặt nàng vẫn lạnh lùng như trước thì Minh Tư An còn tin, chứ bày ra cái bộ dạng vô tội này? Cô mà tin mới là lạ.
Giờ thì hay rồi, không chỉ bàn đến chuyện kết hôn mà còn bàn luôn cả chuyện nhà cửa sau kết hôn, rõ ràng chuyện hai người kết hôn đã là ván đã đóng thuyền.
Minh Tư An hít một hơi thật sâu, cô nhắm mắt suy nghĩ rất lâu: “Chuẩn bị hợp đồng đi.”
Đã quyết định sẽ chịu trách nhiệm rồi thì việc có kết hôn hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Chỉ là cô vẫn muốn vạch rõ khoảng cách trong mối quan hệ của hai người, kết hôn theo hợp đồng, tờ thỏa thuận đó sẽ luôn nhắc nhở cô biết mối quan hệ thực sự giữa hai người là như thế nào.
Hạ Dĩ Nịnh nhìn chằm chằm vào mắt cô. Dù quyết định của cái đồ đáng ghét này hoàn toàn trúng ý đồ của nàng, nhưng khi nghe chính miệng cô nói ra những lời này, tâm trạng nàng bỗng nhiên trở nên tồi tệ một cách lạ lùng.
Minh Tư An đẩy cửa xe bước xuống. Ngay khoảnh khắc cô chuẩn bị đóng cửa xe lại, phía sau vang lên giọng nói lạnh lùng quen thuộc: “Được, tôi sẽ chuẩn bị hợp đồng cho cô.”
Lời tác giả: Minh Tư An: Không phải chứ, sao tôi lại bị xoay như chong chóng thế này?
Hạ Dĩ Nịnh: Là tự cô đòi kết hôn trước đấy nhé.
Ngày mai chương mới sẽ lên sóng vào lúc 11 giờ tối, ban ngày không cần phải đợi đâu nha các bảo bối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận