Chương 31
Minh Tư An cảm thấy hơi không quen với sự điên cuồng của Hạ Dĩ Nịnh, cứ như muốn treo cổ cô vậy, đến giờ cổ cô vẫn còn đau.
Cô quay về ký túc xá thu dọn đồ đạc đơn giản, chủ yếu là cái máy tính đắt tiền kia, 100 vạn một chiếc, cô không xứng dùng! Cô đã đăng bán lên trang web đồ cũ rồi.
Vì Hạ Dĩ Nịnh nói đây là một trong những phần thưởng sau khi rút đơn kiện, nên giờ nó thuộc về cô, không có gì sai cả. Đã thuộc về cô thì cô có quyền quyết định.
Sau khi biết chiếc máy tính là phần thưởng, cô đã lặng lẽ gạch bỏ con số +10 vạn trong sổ tay ghi chép của mình.
Thật ra vẫn rất đau lòng, cô mới dùng có một lần, máy mới tinh chưa bóc tem giờ đã thành hàng second-hand.
Nếu không phải vì cuộc sống, thì với tính năng xịn như vậy, cô thực sự không nỡ bán. Chỉ hy vọng cuối tháng Hạ Dĩ Nịnh có thể cho cô thêm chút tiền thưởng.
Tuy mỗi tháng Hạ Dĩ Nịnh đều cho cô 10 vạn, bảo là tiền bồi thường, nhưng người nhà họ Hạ khó chiều như thế, sau này cô còn phải bận rộn nhiều.
Hầu hạ đại tiểu thư tốn thể lực, đối phó với người nhà họ Hạ tốn trí não, cô đúng là có phúc thật.
Đồ đạc của cô thu dọn xong rất nhanh, cũng vì cô chẳng có gì nhiều. Một chiếc vali nhỏ đã chứa đầy, còn quần áo đồ dùng khác cô không định lấy, dù sao vẫn phải quay về đây ở.
Sau này lỡ có cãi nhau với Hạ Dĩ Nịnh, cô còn có chỗ mà đi. Khách sạn ở Cảng Giang đắt đỏ quá, chắc chắn là ở ký túc xá vẫn tiện hơn.
Cái phòng nhỏ này, ban đầu cô còn chê bai không có chỗ đặt chân, vậy mà giờ đột nhiên lại thấy có chút cảm xúc chia ly.
Minh Tư An biết, cô không phải lưu luyến nơi này, mà là cảm thấy hoang mang về tương lai. Cô là người không thích bị phá vỡ kế hoạch, nhưng hiện tại kế hoạch của cô đã tan tành, hướng đi phía trước gần như mù mịt.
Không phải con đường của nguyên thân, cũng chẳng phải con đường cô đã định sẵn, mà là một lối đi hoàn toàn mới. Loại cảm xúc này với cô chỉ thoáng qua trong chốc lát, đã bước lên con đường nào thì phải kiên định đi tiếp thôi. Trên đường gặp phải thứ gì, thì hóa thân thành một kiếm khách, dùng một kiếm chém đứt là xong.
Minh Tư An vốn là người theo chủ nghĩa lý tưởng. Cô đã làm việc ở văn phòng luật tại một huyện nhỏ suốt ba năm, chuyên bảo vệ các nhóm yếu thế, đặc biệt là trẻ em bị bỏ lại. Thực ra, mảng này với cô rất vô lực, vì thường thì thể diện của gia đình mới là quan trọng nhất.
Cô luôn muốn gieo những hạt giống lý tưởng trên mảnh đất hiện thực này, nên cô muốn trở thành một kiếm khách thẳng tiến không lùi.
Cô cảm thấy ba năm ở huyện nhỏ là nút thắt quan trọng hình thành tính cách của mình, thường xuyên phẫn nộ, thường xuyên bất lực, nhưng vẫn cứ đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Người nhà họ Hạ là đối thủ cô chưa từng đối mặt, họ đều là những lão đại trong ngành, nắm giữ tài nguyên khổng lồ, bối cảnh thâm hậu, có thể nói là đối thủ vô cùng mạnh mẽ.
Kiếm của cô tuy sắc, nhưng chưa được tôi luyện. Trước khi kiếm hoàn toàn bén nhọn, điều cô cần làm là mài kiếm.
Phải làm bản thân mạnh mẽ hơn mới có thể đối mặt với kẻ địch mạnh hơn.
Minh Tư An đẩy vali ra khỏi phòng, do dự một chút rồi cầm thêm một chiếc áo khoác dày. Đã bắt đầu sang đông, dù mùa đông Cảng Giang không quá lạnh, nhưng hôm nay trời mưa nên vẫn thấy lạnh buốt.
Cô mặc áo khoác vào, định để lại tờ giấy nhắn cho Trình Trừng thì thấy cửa phòng Trình Trừng mở ra. Trình Trừng vừa đi ra vừa ngáp, ban đầu nhìn cô một cách thờ ơ, định mở miệng nói gì đó thì đột nhiên đồng tử co rút lại, nhìn chăm chăm vào vali của cô.
“Cậu định đi đâu xa à?”
Câu hỏi rất thẳng thừng, đúng chất giáo viên Trình Trừng.
Minh Tư An cạn lời trong giây lát: “Công việc thôi.”
“Vậy cậu còn về không?” Trình Trừng nhíu mày. Tìm được bạn cùng phòng tốt như vậy không dễ, toàn nhờ vận may, cô ấy phải may mắn lắm mới gặp được Minh Tư An.
Trong trường, ai mà chẳng nghe chuyện bạn cùng phòng đánh nhau, bạn cùng phòng không gội đầu tắm rửa, giường hôi rình, hoặc bạn cùng phòng mùa hè không cho bật điều hòa…
Cô ấy thật may mắn khi gặp được Minh Tư An chăm chỉ, tính tình tốt. Mà Minh Tư An cũng may mắn khi gặp được bạn cùng phòng là thiên tài nấu ăn như cô ấy.
“Tất nhiên là về chứ, một tuần chắc vẫn về được ba bốn lần.”
Minh Tư An cười cười, đột nhiên ánh mắt dừng lại: “Cậu nói chuyện rồi à?”
Trình Trừng: “?”
Sau đó vội dùng cổ áo che lại cổ.
“Ôi trời, thế mà cũng bị cậu phát hiện.”
Minh Tư An lườm cô ấy một cái: “Rõ quá còn gì, trông như vừa trải qua trận cuồng nhiệt ấy.”
Vết đỏ trên cổ Trình Trừng trông như bị cả trăm con muỗi đốt, quá lộ liễu, không biết còn tưởng cô ấy đi thám hiểm vùng hoang dã.
“Thôi thôi, cái này không quan trọng.” Trình Trừng xua tay: “Tớ đang muốn hỏi cậu, công việc gì mà yêu cầu một tuần ở bên ngoài tận ba bốn đêm?”
Chưa đợi Minh Tư An trả lời, cô ấy đã bát quái hỏi: “Cậu sẽ không đi sống chung với chị Hạ Dĩ Nịnh đấy chứ?”
Minh Tư An: “?”
Đứa này gắn thiết bị theo dõi trên người cô à?
Thấy biểu cảm của cô, Trình Trừng đột nhiên vỗ đùi: “Được rồi, đoán trúng phóc! Lần trước cậu gặp chuyện ở quán bar, tớ đã dốc hết sức đẩy được A Văn ra, vừa ra khỏi quán bar đã thấy cậu được chị ấy bế kiểu công chúa. Ôi chao, nằm gọn trong lòng chị ấy, nhìn lãng mạn vô cùng. Dù sao thì cái vẻ Alpha của cậu là biến mất tiêu rồi.”
Minh Tư An: “…… Thôi, câm miệng đi. Nói mau, cậu nói chuyện với ai?”
Cô không muốn nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, bị Hạ Dĩ Nịnh bế kiểu công chúa, chỉ nghĩ thôi là người đã thấy nóng ran rồi.
“Cậu không biết đâu.” Trình Trừng tránh ánh mắt cô.
Minh Tư An không định tha cho cô ấy: “Cậu nói tớ không biết?”
“Tớ cũng chẳng quen.”
“Ừm……”
Minh Tư An mở to mắt: “Cậu nghiêm túc đấy à?”
Trình Trừng nhún vai: “Tớ cũng chẳng muốn thế. Hai ngày trước tớ đi làm, đến phòng VIP thì gặp mấy tên phú nhị đại, bọn họ ép tớ uống rượu. Tớ uống say quá, lúc cuống quít rời đi thì va phải một người phụ nữ, hôm sau thì thành ra thế này.”
“Tì.nh m.ột đ.êm à?”
“Ừ.”
Minh Tư An hít sâu một hơi: “Chuyện ở quán bar có phải vì tớ mà họ nhắm vào cậu không?”
Dù Hạ Dĩ Nịnh là cổ đông của quán bar, nhưng “diêm vương dễ tránh, tiểu quỷ khó chơi”. Những người phía trên không biết chuyện, nhưng người phía dưới lại bắt đầu tự tung tự tác.
“Nghĩ đi đâu thế, tất nhiên là không phải.” Trình Trừng xua tay: “Là tại A Văn. Tụi tớ được xếp làm chung một nhóm, mấy hôm nay tớ được chia tiền boa nhiều hơn cậu ta. Cậu ta không biết bám víu vào tên đại gia nào đó, cái tên ép tớ uống rượu chính là đại ca của tên đại gia kia cùng bạn bè của hắn.”
Minh Tư An nhíu mày: “Không từ chối được sao?”
Trình Trừng lắc đầu: “Chẳng biết tại sao, gần đây trong quán bar rất loạn. Có quản lý, giám đốc làm việc nghiêm túc theo phương châm cũ, nhưng cũng có kẻ đột nhiên thay đổi thái độ, nghe nói phía sau có cổ đông chống lưng.”
Xem ra có kẻ đang đào hố cho Hạ Dĩ Nịnh, muốn phá nát quán bar Hoàng Tộc. Đối phương hẳn là cho rằng Hạ Dĩ Nịnh không có thời gian quản lý nên đục nước béo cò, muốn gây chuyện cho cô ấy.
Nếu không phải thế, thì là do thay đổi phương châm toàn diện, chứ không phải đấu đá nội bộ thế này.
Giám đốc, quản lý ở quán bar Hoàng Tộc nhiều như vậy, luôn có vài con sâu làm rầu nồi canh, thậm chí là nhiều hơn.
Trong quán bar quá hỗn loạn, người sáng suốt đều nhìn ra kinh doanh có vấn đề, rất có khả năng xuất hiện những kẻ có tâm địa bất chính.
Người phụ nữ đã có tình một đêm với Trình Trừng kia, không biết là ngoài ý muốn hay đã có âm mưu từ trước.
“Cậu còn định làm việc ở quán bar không?” Minh Tư An vốn định khuyên Trình Trừng đổi việc, nhưng công việc ở quán bar Hoàng Tộc lương cao, thời gian lại tự do như vậy, không dễ tìm. Cô cần nghe ý kiến của Trình Trừng.
Trình Trừng lắc đầu: “Tớ xin nghỉ rồi, định làm video. Bây giờ video ngắn khá hot, thị trường mới bắt đầu, chắc là làm được gì đó. Cậu biết đấy, tớ học thạc sĩ là quyết định học song song Luật và Đạo diễn.”
Trình Trừng rất thích chụp ảnh, quay phim, cô ấy thấy ống kính là một thứ gì đó rất thần kỳ. Dần dần cô ấy bắt đầu muốn kể chuyện, chỉ là chưa tốt nghiệp nên nhiều kiến thức phải tự học.
“Thật ra, tớ cũng đang quay video.”
Minh Tư An không dám nói là cô đã đăng một cái video ngắn, chỉ là một clip tự giới thiệu đơn giản.
Trình Trừng ngạc nhiên nhìn cô: “Không phải chứ, dạo này cậu thông suốt thế à? Cho tớ xem với!”
Trước kia Minh Tư An nhìn thì ôn hòa, chăm chỉ, thực tế lại khá kiêu ngạo. Hai người có thể ở chung ổn là vì không nảy sinh mâu thuẫn, giữ được lịch sự bề ngoài.
Đột nhiên có một ngày, tính cách Minh Tư An thay đổi, ôn nhu, kiên nhẫn, còn tặng cô ấy vài món đồ nhỏ, nói chung là rất dễ gần, không còn vẻ ngạo khí như trước.
Dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng ở nơi đất khách, có một người bạn tốt bên cạnh là rất tốt, nên quan hệ của họ ngày càng thân thiết.
Minh Tư An lờ đi từ “thông suốt” của Trình Trừng, lấy điện thoại ra, mở ứng dụng Âm Phù, bật video cô tự quay.
【 Chào mọi người, mình là Tiểu Minh, hiện đang là sinh viên ngành luật, đã thực tập tại văn phòng luật. Về vụ án xảy ra gần đây…】
Màn tự giới thiệu ngắn gọn, cứng nhắc, nghiêm túc, phần sau thì phân tích vụ án rất đứng đắn. Trách không được lượt xem chỉ có mấy nghìn.
Nhưng tỉ lệ giữ chân người xem rất cao, bình luận hơn một trăm, lượt thích bốn, năm trăm, fan hiện tại đã tăng lên hơn 100.
Trình Trừng nhướng mày: “Cổ hủ quá, bình luận cũng toàn là hướng về nhan sắc của cậu chứ không phải chuyên môn.”
【 Đẹp thật, nhưng không hiểu gì cả. 】
【 Lảm nhảm gì thế, muốn hôn ghê. 】
【 Bây giờ học luật còn kịp không? Muốn làm học muội của luật sư Minh, muốn theo đuổi chị. 】
【 Trêu chọc chị thì có bị kiện không? 】
【 Ngầu quá, không hổ là Alpha, mong chị gái quyến rũ mình. 】
【 Mấy người lầu trên, trên mạng không có ai để quan tâm à? Chị ơi ra một kỳ ảnh concept khí chất đi. 】
Bình luận chẳng liên quan gì đến video, thậm chí còn cực kỳ táo bạo.
Đúng là sau khi phát hiện những bình luận này, vài ngày qua Minh Tư An không đăng thêm video nào nữa.
Trình Trừng nhìn khu bình luận cười trộm: “Thật ra cũng ổn mà, ít nhất là có người bình luận, có người chú ý.”
Minh Tư An với tay lấy lại điện thoại: “Làm video ngắn cần có nội dung, còn nội dung của tớ bọn họ chẳng thích.”
Cô chỉ muốn nói cho Trình Trừng biết, video ngắn không dễ làm, ít nhất trong thời gian ngắn khó có thể kiếm tiền ngay. Các cô cần là phải có tiền ngay lập tức.
Nhưng ý tưởng này rất tốt. Nơi này đúng là thế giới tiểu thuyết, mọi chuyện bắt đầu từ năm 2019, có một số thứ có thể tham khảo, ví dụ như lộ trình bùng nổ của Âm Phù.
Âm Phù là ứng dụng video ngắn, hai năm nay mới nổi lên. Có người nhờ một video mà nổi tiếng ngay lập tức, từ người bình thường thành đại hot girl. Nhưng video có kỹ thuật thì ít, chủ yếu là làm nội dung hài hước.
Kỹ thuật quay video thì Minh Tư An chắc chắn là không có, video hài hước cô cũng không làm được, chỉ có thể nghiêm túc làm phổ cập kiến thức. May là có khuôn mặt này, vẫn có người chịu nghe cô lảm nhảm.
Trình Trừng cười cô cũng là có lý do.
“Cậu có thể tận dụng nhan sắc… à không, dùng cách biên tập ấy. Ví dụ, phía trước là phổ cập pháp luật, phía sau lồng vào hai tấm ảnh concept khí chất… để dẫn dụ, thu hút người xem.”
Trình Trừng nghiêm túc hiến kế, rất có lý. Năm đó đội ngũ muốn ký hợp đồng với cô ấy cũng nói vậy. Nội dung của cô ấy quá đơn điệu, nghiêm túc. Họ còn tìm cho cô ấy vài khuôn mẫu để xem. Cô ấy rất muốn chụp ảnh concept nhưng không muốn ký hợp đồng.
Cô ấy nhớ video được thích nhiều nhất của mình là lúc mặc suit ngồi máy kéo xuống nông thôn phổ biến pháp luật, gương mặt vô cảm, đối thoại với dân làng theo kiểu “ông chẳng bà chuộc”, video đó bùng nổ, giúp cô ấy tăng không ít fan.
Cư dân mạng vẫn thích những sự tương phản mạnh mẽ.
Nhưng kiểu mà Trình Trừng nói, Minh Tư An thấy hơi quá.
Trình Trừng cười húng hắng: “Hoặc là cậu có thể quay video, chụp ảnh trước để làm kênh nổi lên, thỉnh thoảng trộn lẫn nội dung phổ cập kiến thức vào. Chứ không thì lưu lượng cũng không biết nên đẩy cậu vào đường đua nhan sắc hay đường đua kiến thức. Nếu sau này livestream được thì càng tốt.”
Minh Tư An gật đầu: “Chuyện livestream thì tính sau. Kể cả có làm thì cũng là ngẫu nhiên thôi, mục đích là cung cấp tư vấn pháp luật miễn phí cho người yếu thế. Còn về chuyện quay video, tài chính thực sự hạn hẹp.”
Tâm ý ban đầu khi lập kênh của cô chính là lấy các vụ án công ích làm trọng tâm.
Thời đại thay đổi, đối với nhiều người, danh tiếng luật sư rất quan trọng. Phải nổi tiếng trước mới nhận được án. Là một luật sư bình thường, muốn thành công, làm tự truyền thông thực ra là một con đường không tốn quá nhiều chi phí, ít nhất là có thể rút ngắn thời gian xây dựng thương hiệu.
Quay video cũng rất khó, đi tìm nhiếp ảnh gia chụp thì chắc chắn được vì họ là chuyên nghiệp. Còn tự quay thì không hiểu sao kỹ thuật chụp của cô rất tệ, may là nền tảng tốt.
Cô sẽ không ngại dùng nhan sắc của mình để thu hút sự chú ý. Kiếp trước thời gian hạn hẹp, video cô tìm toàn là dạng phổ cập kiến thức. Kiếp này cô chưa phải luật sư chuyên nghiệp, thời gian còn khá dư dả.
“Tớ quay cho cậu.” Trình Trừng nói thẳng.
Minh Tư An cười: “Thế thì tốt quá. Có hai lựa chọn: trả lương hoặc chia phần trăm. Nói trước là lương tớ không trả nhiều được đâu.”
Ngay khi thỏa thuận với Hạ Dĩ Nịnh có hiệu lực, đối phương đã chuyển cho cô 10 vạn, cộng thêm lương thời gian này, cô cũng khá rủng rỉnh, nhưng có vài khoản tiền cô không muốn dùng.
Hơn nữa, nếu làm kênh, Trình Trừng thực sự là một lựa chọn không tồi. Trong tiểu thuyết, Trình Trừng không xuất hiện nhiều, nhưng trong thế giới thực này, quan hệ của mỗi người đều sẽ được bổ sung đầy đủ.
Dù sao Trình Trừng không định lộ mặt, tư liệu video sẽ hơi thiếu, cô hoàn toàn có thể là người xuất hiện trước ống kính.
“Lương lậu gì chứ, chụp vài cái video thôi mà. Tớ đâu phải chuyên nghiệp, nếu đưa tiền thì cậu đi thuê người chuyên nghiệp còn hơn.”
Trình Trừng xua tay từ chối tiền lương, cô ấy chỉ muốn xem khả năng quay chụp và cắt ghép của mình thế nào. Không nổi thì thôi, nếu nổi thì cô ấy mới có lòng tin để làm video chuyên nghiệp.
Nếu không thì cứ đi làm thêm bên ngoài, dù lương không cao như ở quán bar Hoàng Tộc nhưng còn hơn là không làm gì cả.
Minh Tư An cười thầm: “Thế này đi, ai cũng không biết video có nổi không. Không nổi thì thôi, nếu nổi thì sẽ tính phí theo tỉ lệ tăng fan cho cậu.”
Bây giờ nói chuyện tiền bạc thì quá sớm, ai cũng không đảm bảo được kết quả quay video thế nào. Bạn bè với nhau mà nói chuyện tiền nong thì không hay lắm, nhưng họ rõ ràng đang làm kênh, để sau này dễ làm việc thì thiết lập một tiền đề là tốt nhất.
Trình Trừng nheo mắt cười: “Được.”
Tuy cô ấy thật sự không muốn nhận tiền của Minh Tư An, nhưng nghe đối phương nói vậy, cô ấy vẫn thấy rất hài lòng.
Dù là bạn bè, nhiều chuyện nói rõ ràng vẫn tốt hơn, nếu không sớm muộn gì cũng có ngày hờn dỗi.
Tuy nhiên, Trình Trừng vẫn bổ sung: “Cũng không thể như thế được. Ví dụ, tớ chỉ quay cho cậu các video tăng fan, ví dụ tăng 1 vạn fan thì cậu trả phí 3000 fan theo thị trường là được. Cứ thế mà suy ra, không thể vì tớ quay video mà sau này lợi nhuận cậu chia hết cho tớ. Huống chi sau này tớ còn có sự nghiệp riêng, không thể lúc nào cũng chăm chăm vào kênh của cậu.”
Như thế cũng được, chia phần trăm là hợp lý.
Dù sao họ chỉ quay video, không cần kịch bản gì cả, nếu có thì chắc chắn Minh Tư An cũng sẽ tự viết.
Minh Tư An nhún vai: “Được, hợp tác vui vẻ.”
“Yên tâm đi, hợp tác không vui là tớ đá cậu ngay.” Trình Trừng cười lớn, tiếng cười nghe như tiếng ngỗng kêu, rất ma mị.
Đột nhiên, Trình Trừng như nhớ ra điều gì: “Cậu vẫn chưa nói, công việc gì mà yêu cầu mỗi tuần ở ngoài ba bốn đêm đấy.”
Minh Tư An: “……”
Cô cứ tưởng mình đã lách qua được, không ngờ đứa này vẫn nhớ.
“Được rồi, đừng hỏi nữa, tớ cũng không biết nên nói thế nào.”
Trình Trừng nhướng mày, không hỏi thêm nữa: “Dù sao cậu yêu đương với chị Hạ Dĩ Nịnh cũng được, nhưng nếu muốn tiến thêm một bước, cậu cần suy xét không chỉ là bản thân chị ấy, mà còn phải lo lắng đến gia đình họ Hạ nữa. Omega nhà họ Hạ đều phải ở rể, họ không gả ra ngoài.”
Quy tắc này cũng khá tốt. Đây là đại gia tộc à? Liên hôn gia tộc mà không phải gả con gái ra ngoài để đổi lấy lợi ích, tốt hơn nhiều so với việc gả vào kiểu gia đình như họ Cố.
“Không gả ra ngoài chẳng phải tốt sao? Nhà nào nuôi con gái gả cho người khác mà chẳng xót.” Minh Tư An không thấy có vấn đề gì.
Trình Trừng khựng lại: “Cậu ngốc à? Nếu cậu với chị Hạ Dĩ Nịnh thành đôi, chẳng khác nào cậu phải ở rể nhà họ Hạ. Nhà họ Hạ đâu có dễ sống.”
Ách… thì ra lòng vòng nãy giờ là để nói chuyện này. Minh Tư An im lặng, khiến Trình Trừng mở to mắt.
“Không phải chứ, cậu với chị Hạ Dĩ Nịnh là thật?”
Chuyện đến nước này cũng không có gì phải giấu, dù sao sau này cô cũng đến nhà họ Hạ, sớm muộn gì cũng có người biết. Lời đã nói đến thế, chắc chắn Trình Trừng cũng đã đoán ra được rồi.
Minh Tư An gật đầu: “Hai tụi tớ tạm thời đang ở bên nhau.”
“Tạm thời?” Trình Trừng ngẩn người, như nghĩ đến điều gì đó, cô ấy không hỏi thêm: “Thế thì tốt. Chị Hạ Dĩ Nịnh ưu tú như thế, lại đẹp nữa. Trường ta mới thành lập một hạng mục học bổng, chính là do chị ấy vừa đầu tư cho học sinh nghèo. Tiếc là tớ không nằm trong danh sách.”
Trong mắt Minh Tư An lóe lên vẻ kinh ngạc: “Còn có yêu cầu à?”
“Đúng vậy, bố mẹ ly dị, hoặc thu nhập hàng năm của bố mẹ cộng lại không đến 10 vạn, trẻ mồ côi, sau đó xét theo thành tích để quyết định người được nhận.”
Điều kiện gia đình là một trong những tiêu chuẩn bình chọn, sau đó xét theo thành tích, rất công bằng.
Tuy nhiên, bố mẹ nguyên thân ly dị, thu nhập một năm của bà Trần không đến 10 vạn, nhà tổ của ông bà ngoại nên không tính là có nhà. Cô thuộc diện này.
“Có cần đăng ký không?”
Trình Trừng lắc đầu: “Không cần, trường sẽ tự điều tra.”
Khỏi phải để học sinh khai khống, cũng tốt.
Minh Tư An cảm thấy có gì đó không đúng. Nếu xét về thành tích học tập, qua việc nguyên thân đạt được nhiều học bổng thì có thể thấy thành tích không tệ. Sau khi cô đến, thành tích còn nâng cao hơn, lại cộng thêm điều kiện gia đình…
“Hạng mục này bắt đầu từ khi nào?”
Trình Trừng suy nghĩ: “Mới hai ngày trước thôi. Việc này trường không giấu, nhanh chóng lan truyền lắm, chắc là muốn khích lệ học sinh.”
Nói đến đây, Trình Trừng đột nhiên vẻ mặt ngưỡng mộ: “Nhìn cậu kìa, được yêu đương với chị Hạ Dĩ Nịnh, tốt thật đấy. Bao giờ tớ mới có được một chị gái ưu tú, xinh đẹp lại còn nhiều tiền như thế chứ.”
“Cầu nguyện đi, xin ban cho con một chị gái tốt như vậy.”
Minh Tư An bị cô ấy chọc cười: “Nhanh thôi.”
“Mượn lời cậu nhé.”
Hai người im lặng một lát, Trình Trừng thở dài: “Được rồi, muộn rồi, cậu đi đi, tớ không giữ cậu nữa, dù sao ký túc xá cậu cũng chưa trả.”
“Ừ, vậy ngày mai đi quay video nhé.”
“Được.”
Minh Tư An cầm vali ra khỏi phòng. Thực tế Trình Trừng có thể đoán được, cô và Hạ Dĩ Nịnh có lẽ không phải yêu đương thuần túy, nếu không cô đâu cần phải tiếp tục tốn tiền gia hạn ký túc xá.
Cô còn một năm nữa là về nội địa, một năm không dài, quan hệ giữa cô và Hạ Dĩ Nịnh ít nhất có thể duy trì trong một năm. Nếu đã sống chung thì cần gì giữ lại phòng ký túc xá? Chỉ có thể nói rằng quan hệ giữa họ không phải là tình nhân theo nghĩa thuần túy.
Trình Trừng thở dài, cô ấy cũng suy nghĩ, còn mình thì sao? Nhớ đến người phụ nữ đêm đó, cô ấy luôn cảm thấy có chút quen thuộc nhưng lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Đối phương đã đưa cho cô ấy một xấp tiền mặt, trên đó có viết số điện thoại để cô ấy liên hệ.
Cô ấy rút tờ giấy ghi số điện thoại ra, tâm trạng thực sự không thể vui nổi.
Minh Tư An vừa đến cổng trường đã thấy một chiếc xe quen thuộc. Giây tiếp theo, A Lê từ trên xe bước xuống, đi đến cạnh cô.
“Cô Minh, cứ để vali cho tôi là được.”
Minh Tư An do dự một chút, đợi A Lê cầm chắc vali mới buông tay: “Cảm ơn.”
Cô đi đến cạnh xe, không nhìn thấy tình hình bên trong, không biết Hạ Dĩ Nịnh có ở trong đó không.
“Cô Minh, mời ngồi ghế sau ghế phụ.”
A Lê nhắc nhở khiến cô hiểu, Hạ Dĩ Nịnh đang ở bên trong.
Minh Tư An vòng qua, mở cửa xe, nhìn thấy Hạ Dĩ Nịnh đang nhắm mắt dưỡng thần, nhẹ giọng gọi: “Luật sư Hạ.” Sau đó mới lên xe.
Im lặng vài giây, Hạ Dĩ Nịnh mới mở mắt: “Ở riêng không cần gọi tôi là Luật sư Hạ.”
Thế phải gọi là gì?
Cô nghĩ thế, và cũng hỏi ra miệng.
Hạ Dĩ Nịnh hơi nheo mắt, giọng bình đạm: “Tự cô nghĩ đi.”
“Vâng, thưa lão sư.” Minh Tư An ngoan ngoãn đổi cách gọi.
Hạ Dĩ Nịnh lặng lẽ nhìn cô, không có cảm xúc gì, chỉ nhìn thôi.
Minh Tư An chớp chớp mắt, biết Hạ Dĩ Nịnh không hài lòng với cách gọi này, liền hỏi: “Học tỷ?”
Đáp lại cô vẫn là sự im lặng của Hạ Dĩ Nịnh. Được thôi, cách này cũng không hài lòng.
Cô chỉ có thể hỏi: “Cô muốn thân mật hơn, hay bình thường hơn?”
Có ý gì? Thân mật thì không bình thường à?
Biểu cảm của Hạ Dĩ Nịnh dần trở nên lạnh nhạt: “Ở riêng, ít nhất là trong mắt người khác, chúng ta phải đủ thân mật.”
Hóa ra là muốn diễn kịch. Đầu ngón tay hơi lạnh của Minh Tư An lại ấm lên: “Tôi biết rồi. Ngày thường tôi gọi cô là Luật sư Hạ, hoặc lão sư Fia. Ở trường hợp riêng, sẽ gọi là lấy chanh, Nịnh Nịnh, hoặc là vợ?”
Nói đến cuối, cô mang theo vẻ nghi vấn rõ rệt. Hạ Dĩ Nịnh chắc chắn sẽ không thật sự thích nghe cô gọi là vợ.
Minh Tư An cúi mắt nhìn tay Hạ Dĩ Nịnh, không nhìn thấy vành tai đang ửng đỏ bị nàng cố tình giấu sau những sợi tóc. Khi nghe thấy hai chữ “Nịnh Nịnh” và “vợ”, nàng biết mình đã đánh giá thấp phản ứng của bản thân trước những lời này. Nàng cứ tưởng mình sẽ rất bình tĩnh.
“Cô tự chọn đi.” Hạ Dĩ Nịnh cố gắng làm mình trông không có gì dị thường. Khi Minh Tư An ngước mắt lên, nhìn thấy cũng chỉ là Hạ Dĩ Nịnh với gương mặt lãnh đạm: “Vậy gọi Nịnh Nịnh đi, không quá lãnh đạm, cũng không quá nũng nịu.”
Hạ Dĩ Nịnh: “…… Nga.”
Minh Tư An nghi hoặc, “Nga” là có ý gì?
Thôi bỏ đi, không so đo với đại tiểu thư nữa. Nhớ đến chuyện ở quán bar, cô vẫn nói: “Dạo này cô có để ý đến quán bar Hoàng Tộc không?”
“Ừ?”
Hạ Dĩ Nịnh nhướng mày, đối mặt với ánh mắt cô, suy nghĩ trong lòng xoay chuyển.
Minh Tư An không giấu giếm, kể lại chuyện Trình Trừng đã nói.
“Cô nghĩ sao.” Hạ Dĩ Nịnh bình thản, như thể đã sớm biết chuyện này.
“Cô biết rồi à?”
“Ừ.”
“Vậy sao cô không quản?”
Quán bar Hoàng Tộc nổi tiếng vì sự an toàn, cứ thế này thì danh tiếng của quán bar cũng hỏng hết.
Khóe môi Hạ Dĩ Nịnh cong lên: “Muốn cho ai diệt vong, trước hết phải làm cho kẻ đó điên cuồng.”
Minh Tư An nhíu mày, hiểu ra đồng thời cũng thấy được mặt hung ác ẩn sâu bên trong Hạ Dĩ Nịnh.
【 Tác giả có lời muốn nói 】
Minh Tư An: Vợ Nịnh Nịnh
Hạ Dĩ Nịnh: Hài lòng
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận