Chương 30

Minh Tư An hắng giọng một cái: “Luật sư Hạ.”
Dùng giọng nói để phá vỡ bầu không khí ái muội là cách cô nghĩ ra, nhưng hiệu quả lại cực kỳ thấp.
Hạ Dĩ Nịnh với đôi mắt lười biếng như mèo, lập tức lướt ngang qua cô, làn hương thơm thoảng qua khiến người ta ngẩn ngơ.
Cổ họng Minh Tư An thắt lại, không muốn bản thân trông quá si mê, cô cố gồng mình nhịn không nuốt nước bọt, thực tế là cổ họng khô khốc đến mức muốn ch3t, khao khát có chút nước để làm dịu.
Vải lụa của chiếc váy ngủ lướt qua mu bàn tay cô, ngứa ngáy, cô không kìm được giơ tay lên xem.
Cảm giác ngứa ran trên mu bàn tay vẫn còn, lòng bàn tay cũng truyền đến một trận đau xót. Cô mở lòng bàn tay ra nhìn, phát hiện miệng vết thương đã nứt ra.
Đó là vết thương do cô tự dùng dao rọc giấy rạch vào hôm trước, vì vết cắt quá sâu nên khó lành, vừa rồi đánh máy mạnh quá nên miệng vết thương lại rách ra, rỉ máu.
Cũng may Hạ Dĩ Nịnh đến kịp lúc, nếu không thì trên tay cô đâu chỉ có một vết thương này.
Cô chăm chú nhìn bóng lưng Hạ Dĩ Nịnh, chờ đợi những chuyện tiếp theo. Dù biết có lẽ sẽ không xảy ra, nhưng cô vẫn không nhịn được mà tưởng tượng lung tung.
Những gì con người tưởng tượng ra luôn đẹp đẽ và điên rồ hơn thực tế gấp bội. Minh Tư An muốn tự gõ vào đầu mình, thầm hét lên: “Đầu óc ch3t tiệt, không được nghĩ nữa.”
Cô nhìn Hạ Dĩ Nịnh đi về phía tủ, mở ngăn kéo lấy ra hộp sơ cứu, sau đó đi tới sofa, nhìn cô một cái. Không nói gì, nhưng mọi ý tứ đều đã thể hiện rõ ràng.
Minh Tư An lặng lẽ đi qua, đứng trước mặt Hạ Dĩ Nịnh, đứng sừng sững như một kẻ ngốc.
“Ngồi xuống.” Hạ Dĩ Nịnh ra lệnh, kịp thời giấu đi ý cười trong mắt.
Minh Tư An ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Đưa tay đây.”
Cô chìa bàn tay bị thương ra, kiểu nghe lời không cần đối phương phải nhắc lại lần thứ hai.
Hạ Dĩ Nịnh rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của cô. Sát trùng, bôi thuốc, băng bó, rõ ràng có thể làm rất nhanh, nhưng nàng lại thong thả ung dung, như thể đang thực hiện một tác phẩm nghệ thuật, từng cử động đều ưu nhã đến mức không thể rời mắt.
Cảm nhận được đầu ngón tay lành lạnh của Hạ Dĩ Nịnh chạm vào, lòng Minh Tư An lại mềm nhũn. Đặc biệt là khi Hạ Dĩ Nịnh cầm lấy tay cô, cả người cô nóng bừng lên, so với bàn tay mát lạnh của đối phương, tay cô chẳng khác nào lò sưởi.
Sự ngượng ngùng lúc này đạt đến đỉnh điểm.
Khi Hạ Dĩ Nịnh chạm vào những đầu ngón tay đang nóng ran của cô, cô theo bản năng rụt tay lại, nhưng giây tiếp theo lại để đối phương bao bọc lấy. Hạ Dĩ Nịnh ngạc nhiên trước sự ngây thơ của Minh Tư An, chỉ là chạm tay thôi mà, sao lại thẹn thùng đến thế.
Khóe môi nàng mang theo ý cười nhàn nhạt, đôi mắt cũng dịu dàng hơn nhiều.
“Xong rồi.” Hạ Dĩ Nịnh buông tay cô ra.
“Cảm ơn.” Minh Tư An đỏ tai, cố nén ngượng ngùng nói nhỏ.
Thật quá xấu hổ, lúc đến bệnh viện băng bó, ngoài cảm giác đau ra cô chẳng thấy gì, vậy mà Hạ Dĩ Nịnh chỉ khẽ chạm vào một chút, cô đã nóng bừng cả người. Đúng là mất mặt, hai kiếp cộng lại cũng chưa từng mất mặt đến thế.
“Đang nghĩ gì vậy?” Hạ Dĩ Nịnh nắm cằm cô, khiến cả hai đối diện nhau.
Với tình huống này, nếu Hạ Dĩ Nịnh không chủ động, e rằng đêm nay sẽ lặng lẽ trôi qua.
“Không… không có gì.” Cổ Minh Tư An đỏ rực, nhìn vào là biết ngay có chuyện.
Hạ Dĩ Nịnh nhướng mày, đột nhiên áp sát lại gần, làn hương thơm thoảng vào mặt khiến cô càng thêm căng thẳng: “Đang nghĩ tối nay chúng ta phải làm gì sao?”
Bị vạch trần, Minh Tư An sửng sốt, ngay sau đó thử thăm dò: “Luật sư Hạ muốn làm gì?”
Mỗi khi đến lúc giao tranh, sự ngượng ngùng ngây thơ của Minh Tư An lập tức thu lại, tựa như chú mèo nhỏ mềm mại bỗng chốc xù lông bước vào trạng thái chiến đấu.
Hạ Dĩ Nịnh cười khẽ: “Tôi à? Chúng ta hiện tại là bạn đời, chẳng lẽ cô không nên thực hiện nghĩa vụ bạn đời sao?”
Giúp Omega vượt qua kỳ phát tình, thỏa mãn một loạt nhu cầu của Omega.
Luật hôn nhân thế giới này ưu tiên tuyệt đối cho Omega. Omega số lượng rất ít, người thường chiếm 90%, Alpha chiếm 7%, trong khi Omega chỉ có 3%. Để bảo hộ Omega, các luật lệ liên quan hoàn toàn nghiêng về phía họ.
Dù các cô chưa kết hôn chính thức, nhưng thỏa thuận đã có hiệu lực, cộng với việc cô đã đánh dấu Hạ Dĩ Nịnh, thực tế cũng không khác gì kết hôn.
Vì vậy, cô nên thực hiện nghĩa vụ bạn đời.
Chỉ nghĩ đến đó, tai Minh Tư An đã nóng bừng. Cô cố nén ý định bỏ chạy, chưa từng ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy, mấy bộ phim nổi tiếng trong giới bách hợp cô đều đã xem qua. Thử tưởng tượng một chút…
Không, không được nghĩ!
Từ lúc Hạ Dĩ Nịnh giữ cô lại, đã không có ý định buông tha cho cô. Chuyện đêm hôm đó quên mất thì phải bắt cô nhớ lại cho kỹ, nếu không thì chẳng phải những việc đã làm đều vô ích sao.
Tất nhiên, với Minh Tư An thì là phí công, nhưng Hạ Dĩ Nịnh thì không. Trí nhớ của nàng quá tốt, từng chi tiết nàng đều ghi nhớ. Mỗi đêm nằm trên giường, những hình ảnh đó lại hiện ra trong đầu, không thể ngăn cản, thậm chí là bản động thái kèm âm thanh.
Qua nhiều ngày chung sống, nàng phần nào hiểu Minh Tư An. Đối phương thuộc kiểu đẩy một cái mới động một cái, đạo đức khá tốt, có chút lương thiện nhỏ, có giới hạn, và quan trọng nhất là Minh Tư An rất chuyên nghiệp, sự kiên trì trong công việc rất hợp gu nàng.
Minh Tư An giống như rượu Rum anh đào thêm đá, vừa vào miệng có vị thơm ngọt, vị giữa hơi chua chát, nhưng hậu vị lại khiến người ta mê đắm. Thêm đá chỉ để giảm bớt cái nóng của cồn, nhấm nháp vào đêm khuya lại càng mỹ vị.
Gặp được một Alpha hoàn hảo tương xứng không dễ, huống chi Alpha này còn rất ngây thơ, chọc người thích, cực kỳ hợp làm cún trung thành. Nếu không, cho dù tin tức tố có tương xứng hoàn hảo đến đâu, chưa chắc nàng đã chấp nhận.
Cho đến nay, số cặp AO có tin tức tố tương xứng hoàn hảo chưa đến mười cặp. Đã có người làm thực nghiệm, thử đối chiếu người A hoặc O đã có sự tương xứng hoàn hảo vào kho dữ liệu tin tức tố, nhưng căn bản không tìm được đối tượng thứ hai. Nếu người đó là AO cao cấp, thì ngoài người tương xứng hoàn hảo ra, tỉ lệ tương thích với tất cả những người khác đều bằng 0.
Nói cách khác, dù là Minh Tư An hay Hạ Dĩ Nịnh, người duy nhất có thể giao hòa tin tức tố với họ chỉ có đối phương.
Sau khi nếm trải vị rượu Rum anh đào thực thụ, Hạ Dĩ Nịnh hoàn toàn mê đắm hương vị này, cảm giác hơi say còn quyến rũ hơn cả uống rượu, vì vậy nàng không thể chờ đợi được nữa mà muốn sống chung với Minh Tư An.
Nàng xoa mặt Minh Tư An, không ngần ngại phóng thích tin tức tố. Nhìn Minh Tư An lắc lắc đầu, khóe môi nàng hơi cong lên.
Minh Tư An cũng không biết mình bị sao nữa. Giây trước còn ổn, giây sau sau gáy nóng ran, đầu óc choáng váng. Cô chỉ cảm thấy Hạ Dĩ Nịnh rất thơm, hương thơm khiến người ta muốn dán chặt lấy.
Cô chưa kịp hành động, Hạ Dĩ Nịnh đã ôm chầm lấy cô, vùi đầu vào cổ cô, hai người quỳ bên cạnh sofa ôm chặt lấy nhau.
Ánh đèn vẫn sáng trưng, nhưng có người đã chẳng còn biết trời đất là gì. Minh Tư An đã nghĩ ngợi nhiều đến thế, cuối cùng vẫn không ngăn cản nổi, dù Hạ Dĩ Nịnh chỉ mới vẫy tay gọi.
Minh Tư An nằm trên giường, đôi mắt trân trân nhìn trần nhà. Chóp mũi vẫn còn vương vấn hương lạnh của tuyết tùng cùng vị ngọt của rượu Rum anh đào. May là máy thông gió trong phòng đang mở, nếu không không biết mùi hương sẽ nồng nặc đến thế nào.
Căn phòng yên tĩnh đến mức cô chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của Hạ Dĩ Nịnh.
Về cảm giác mà nói, đó là sự sung sướng ập thẳng lên đỉnh đầu. Phải nói thế nào nhỉ, giống như ngụm Coca ướp lạnh đầu tiên đầy sảng khoái, hơn nữa còn rất thỏa mãn.
Sự giao hòa tin tức tố khiến Minh Tư An nhận ra phương pháp còn cao cấp hơn nhiều so với những gì cô biết. Khi cả hai ở bên nhau, niềm vui có được là điều không thể diễn tả.
Dù là sự hòa quyện tin tức tố, khoảng cách thân mật gần trong gang tấc, hay cuối cùng ôm chặt lấy nhau, cảm giác được bao bọc, cô nghĩ mình đã yêu.
Trái tim đập như nổi trống, không biết là do vận động xong chưa bình tĩnh, hay là do sự hiện diện của người bên cạnh. Cô không thể nào là đã động lòng được.
Hai người nằm cạnh nhau, khoảng cách rất gần, Minh Tư An có thể cảm nhận được sự tồn tại của Hạ Dĩ Nịnh. Cô không dám nhìn, chỉ có thể thận trọng thở, lắng nghe động tĩnh của người bên cạnh, tưởng tượng xem nàng đang mở mắt hay đã nhắm mắt ngủ say.
“Tôi đi tắm đây.” Hạ Dĩ Nịnh đứng dậy, nói một câu với giọng bình thản, cứ như người vừa khóc lóc phạm quy không phải là nàng.
Minh Tư An lặng lẽ gật đầu: “Ừm.”
Dáng vẻ đại tiểu thư vẫn dịu dàng như cũ, nhưng không còn vẻ quyến rũ. Chú mèo sau khi được thỏa mãn lại khôi phục vẻ kiêu ngạo ngày thường, chỉ có đôi mắt tựa làn nước xuân, nhiều hơn vài phần tình tứ.
“Vậy tôi cũng đi tắm.” Cô nói một câu, trong lòng lại bất mãn với người phụ nữ xấu tính thay đổi nhanh như chớp này, vừa xong việc đã kiêu ngạo rồi: “Nhà cô có nước súc miệng không?”
Bóng lưng Hạ Dĩ Nịnh cứng đờ: “…”
Trên mặt nàng xuất hiện một vệt ửng hồng. Vốn tưởng rằng Minh Tư An ngây thơ, kết quả là do nàng suy nghĩ quá nhiều.
Người này là đồ mới lạ, lại còn quá xấu xa, thật sự là một tên khốn.
Minh Tư An hài lòng mỉm cười, thắng.
Cô thậm chí còn muốn trào phúng vài câu: Vừa gà vừa ham chơi, ba phút đã bị đẩy lên cao điểm.
Nhưng khi nhớ lại chuyện đêm đó, nàng đại khái hiểu được: Một ván game 30 phút, nhưng đã ch3t bảy lần.
Hạ Dĩ Nịnh đỏ tai, nàng cũng đâu muốn thế, nhưng Minh Tư An luôn có cách khiến quân lính của nàng tan rã.
Nếu Minh Tư An biết suy nghĩ của nàng, sẽ nói với nàng rằng: Tiểu Kiều gặp Lan Lăng Vương, bao giờ cũng không được nhanh.
Ai mà biết được Minh Tư An bề ngoài ngây thơ lại có nhiều chiêu trò như thế đâu? Lão âm… à không, lão lục*, Minh lão lục.
*lão lục: kẻ gian xảo.
Bổn cục đã bắt được! Minh Tư An vui vẻ đi đánh răng rửa mặt.
Xong xuôi, nằm một mình trên giường, mắt đã sắp không mở nổi, nhưng trong đầu lại tràn ngập bao nhiêu chuyện. Sau hai tiếng vận động, đặc biệt là sau khi hưng phấn quá độ, cơn mệt mỏi ập đến, cô cảm thấy chỉ cần nhắm mắt là có thể ngủ ngay.
Nhưng những thứ linh tinh trong đầu quá nhiều khiến cô phải cố chống cự không ngủ.
Lần này, cô hoàn toàn tự nguyện xảy ra quan hệ với Hạ Dĩ Nịnh. Đến tận giờ, cốt truyện tiểu thuyết dù đã thay đổi, nhưng tuyến chính vẫn đang tiến hành.
Ai có thể nghĩ đến, nữ chính cuối cùng lại nằm chung giường với một pháo hôi như cô? Họ còn ký thỏa thuận, chờ cô đủ tuổi kết hôn hợp pháp mới có thể đăng ký kết hôn.
Mà thế giới này còn có một kẻ gọi là nam chính, như rắn độc rình rập những người xung quanh Hạ Dĩ Nịnh. Dù hiện tại có vẻ như chỉ cần cô không đi theo con đường của nguyên thân thì Hạ Dĩ Nịnh sẽ không làm gì cô, nhưng nam chính thì chưa chắc.
Còn Hạ Dĩ Nịnh nữa, nàng rốt cuộc là người thế nào? Cô tưởng mình biết nội dung tiểu thuyết thì hiểu rõ Hạ Dĩ Nịnh, nhưng thực tế cô chỉ hiểu một phần nhỏ.
Một con người trọn vẹn, tính cách có nhiều mặt, không phải vài từ ngữ là có thể hình dung được.
Giống như chính cô, là luật sư công ích, nhiều người nói cô lý tưởng, lãng mạn, thiện lương quá mức, nhưng đó đều là những gì người khác thấy, con người luôn có một mặt không ai biết.
Cách làm của Hạ Dĩ Nịnh khiến người ta khó hiểu, vậy mà cô ấy thực sự có thể chấp nhận một cuộc hôn nhân có danh có thực nhưng vô ái.
Hữu danh vô thực thì còn dễ hiểu.
Giây tiếp theo, Minh Tư An tự giễu cười một cái. Chẳng phải cô cũng vậy sao?
Từ lần đầu tiên gặp mặt, xa xa nhìn thoáng qua, cô đã biết mình có thiện cảm với người phụ nữ này. Có thể là thấy sắc nảy lòng tham. Sau khi biết đối phương là nữ chính Hạ Dĩ Nịnh, thiện cảm bị tâm lý muốn tránh xa đè xuống. Nhưng theo từng lần tiếp xúc, thiện cảm lại nảy mầm.
Dù lý trí gào thét: “Rời xa cô ấy, càng xa càng tốt.”
Nhưng tình cảm không phải thứ cô có thể khống chế. Họ không tránh khỏi những lần tiếp xúc, cô cũng không thể ngăn mình rung động vì Hạ Dĩ Nịnh, đặc biệt là khi Hạ Dĩ Nịnh xâm lấn mạnh mẽ, khiến cô muốn trốn cũng không xong.
Hơn nữa, chuyện cô bị Cố Tinh tính kế đêm đó, dù Hạ Dĩ Nịnh không thêm dầu vào lửa, chắc chắn nàng cũng đã biết từ sớm. Cứ đứng xem gió nổi, chờ mưa bão ập đến, Hạ Dĩ Nịnh mới cầm ô ưu nhã bước tới, hỏi người đang ướt sũng như gà mắc tóc là cô: “Cùng che không?”
Không chỉ có mưa, mà còn có cả mưa đá.
Cô căn bản không từ chối nổi. Lý trí cương quyết đến đâu cũng không thắng nổi trái tim đang muốn lại gần.
Vì thế, Minh Tư An cảm thấy, cô có lẽ đã thích Hạ Dĩ Nịnh một chút.
Trong suốt quá trình đó, Hạ Dĩ Nịnh lười biếng nhưng đầy tự tin, chắc chắn cô không thoát được.
Quả nhiên, cô không thoát được.
Minh Tư An nằm trên giường phòng khách, suy nghĩ bay xa. Lúc đánh răng rửa mặt, cô còn nghĩ liệu có nên ngủ lại không. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, quan hệ của họ chỉ là thỏa thuận, có lẽ còn kèm thêm cái mác pháo hữu, chứ không phải kiểu sau khi xong việc có thể ôm nhau ngủ.
Nếu không phải, thì cô không nên ở lại.
Trong đầu cô hiện ra dáng vẻ của Hạ Dĩ Nịnh sau khi xong việc, tìn//h dụ//c chưa tan nhưng gương mặt lại nhạt nhòa.
Nảy sinh thiện cảm với một người không phải điều cô có thể kiểm soát, nhưng dừng lại ở đâu là điều cô có thể quyết định.
Chỉ là, dục vọng một khi đã xuất hiện sẽ nhanh chóng nảy mầm, lớn lên thành cây đại thụ che trời. Lý trí ư? Nếu cái gì cũng dùng lý trí khống chế được, thì con người và máy móc có gì khác nhau?
Tham dục là thứ khó khống chế nhất, muốn chiếm hữu cũng là một loại tham dục. Minh Tư An dần tỉnh táo, họ thực sự muốn dừng lại ở đây sao?
Có vài thứ một khi đã bắt đầu thì sẽ muốn có nhiều hơn nữa.
Minh Tư An nằm trên giường, nhắm đôi mắt khô khốc lại, nhưng đại não vẫn vận hành điên cuồng. Hạ Dĩ Nịnh chắc cũng chẳng hơn gì cô.
Tắm rửa xong trở về, trong phòng không còn bóng dáng Minh Tư An. Theo lý thuyết, nàng đã nghĩ, lúc đó ở phòng nào cũng được, nhưng sau khi xong việc, ngủ phòng ai nấy tốt hơn.
Khi Minh Tư An thực sự đi rồi, sau khi đánh răng rửa mặt xong cũng không quay lại, lòng nàng thấy hơi đắng chát, phải uống cạn một ly nước lạnh mới làm dịu đi cổ họng khô khốc.
Đúng như nàng nói, Minh Tư An không thoát được. Nàng đã có được cô, nhưng nàng chỉ có được người, chứ chưa có được trái tim.
Chẳng có cặp bạn đời nào, dù bình thường có ngủ riêng, mà sau khi xong việc lại không muốn ôm nhau ngủ. À, họ là bạn đời trên giấy trắng mực đen, không phải bạn đời có tình yêu.
Khoảng cách của họ, nhìn thì rất gần, thực tế lại xa cách vô cùng.
Hạ Dĩ Nịnh đứng dậy đi ra phòng khách, ánh mắt phức tạp nhìn về phía cánh cửa phòng khách đóng chặt. Con người luôn hay làm màu, rõ ràng ngoài lúc đang làm ra, nàng luôn muốn ngủ riêng để giữ khoảng cách, vậy mà khi đối phương làm thật, lòng lại thấy hỗn loạn.
Trái tim chua xót khiến nàng tỉnh táo lại.
“Đúng là có bệnh,” nàng tự mắng mình một câu. Tuy nhiên, cảm giác chân thực đó vẫn còn, thật tốt.
Từ bé đến lớn, nàng giống như một cái máy. Nhà sắp xếp học gì, nàng phải học cái đó. Không chỉ là học, mà phải học giỏi, phải nắm vững.
Người nhà chỉ ước gì nàng là một cỗ máy, nạp gì vào cũng tiếp thu được. Nhưng máy móc thì bộ nhớ có hạn, còn bộ nhớ của nàng phải chứa đựng vô hạn.
Các lớp hứng thú của người khác lấy sở thích làm chủ, còn nàng chỉ có các lớp chuyên nghiệp.
Nàng cũng sớm coi mình như một cỗ máy, có lẽ chỉ có đau đớn mới khiến nàng bừng tỉnh: “À, hóa ra mình là con người.” Dần dần, nàng yêu cả nỗi đau đó.
Cho đến khi gặp Minh Tư An, nàng mới biết con người không chỉ có đau đớn, mà còn có những cảm xúc mãnh liệt khác, những cảm xúc khiến nàng muốn ngừng mà không được.
Hạ Dĩ Nịnh đi ra ban công, mở cửa sổ, gió lạnh thổi vào mặt, lạnh đến mức da thịt nàng nổi da gà.
“Tự mình đa tình.”
Hạ Dĩ Nịnh dùng tiếng Quảng Đông lẩm bẩm một câu, xoay người trở lại phòng, tiện tay rót một ly nước, lấy hai viên thuốc ở tủ đầu giường uống rồi nằm xuống.
Có lẽ do tác dụng của thuốc, hơi thở nàng dần ổn định, nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt.
Đêm luôn trôi rất nhanh, chớp mắt một cái, trời đã sáng.
Ánh mặt trời len lỏi qua rèm cửa trắng chiếu vào phòng. Cảm nhận được ánh nắng chói mắt, Minh Tư An dùng chăn che mắt, một lúc lâu sau mới ngồi dậy.
Cô vội vàng tìm điện thoại, nhìn thoáng qua mới 6 giờ sáng, nhưng cô 2 giờ mới ngủ, cái đồng hồ sinh học đáng ch3t này.
Minh Tư An vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, nhìn chai nước súc miệng trên bồn rửa tay, mặt lập tức đỏ bừng. Cô chỉ là một cô gái ngây thơ chưa từng thực chiến, chỉ dựa vào phim ảnh thì chắc không vấn đề gì đâu nhỉ?
Dù sao cô thấy biểu cảm của Hạ Dĩ Nịnh cũng rất hưởng thụ, quả không hổ danh là một trong những bộ phim đỉnh nhất, lần sau có thể thử phim khác.
Đối với một người kinh nghiệm thực chiến bằng 0, chỉ có thể làm theo hướng dẫn. Tạm thời chưa thể vì những gì học được mà nảy sinh thêm ý tưởng, cũng giống như viết luận văn vậy, sau khi học xong mới có thể viết ra những gì của riêng mình.
Tất nhiên, với một số người, khả năng thực hành sẽ kém một chút, dù học lâu cũng chưa chắc đã chơi ra trò.
Minh Tư An có khả năng “suy một ra ba”. Cô thấy chờ mình đem hết nội dung học được thực hành một lần, chắc chắn sẽ quen tay hay việc, nảy sinh nhiều ý tưởng hơn, và cô có thể tiếp tục học tập.
Phim thế giới kia xem rồi, thế giới này cô còn chưa xem đâu, nghĩa là cô lại có thêm rất nhiều bộ phim kinh điển để học tập… à không, là để xem.
Chỉnh đốn lại bản thân, cô chọn một bộ đồ thể dục trong tủ quần áo. May là hôm nay cuối tuần, không cần đến công ty, đương nhiên không cần mặc vest.
Khi cô ra khỏi phòng, Hạ Dĩ Nịnh cũng vừa ở phòng tập gym ra, cổ còn hơi mướt mồ hôi, còn vài vết tích không rõ ràng. Nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy vào buổi sáng ngày hôm đó, cô không dám dùng sức.
Mọi nụ hôn đều khá nhẹ nhàng và dịu dàng, vì vậy luôn khiến Hạ Dĩ Nịnh cứ đuổi theo môi cô.
Chỉ nghĩ đến đó, cô vội vã dời ánh nhìn.
“Chào buổi sáng.” Cô chủ động chào hỏi.
Sự đã rồi, không còn đường phản kháng, chi bằng hưởng thụ.
Minh Tư An không phải người hay rối rắm, tùy cơ ứng biến. Thỏa thuận đã ký, quan hệ giữa cô và Hạ Dĩ Nịnh đã là kết cục định sẵn, vậy thì hãy làm một bạn đời có trách nhiệm.
Trách nhiệm của bạn đời là gì?
Cung cấp giá trị cảm xúc. Cô cho rằng điều đó rất quan trọng. Trong một mối quan hệ, có cung cấp được giá trị cảm xúc hay không rất quan trọng. Ngay cả là bạn bè thuần túy, nếu đối phương chỉ mang lại cảm xúc tiêu cực, thì cũng phải xem xét lại liệu có phù hợp làm bạn hay không.
Giá trị cảm xúc giữa bạn đời cần sự kiên nhẫn. Minh Tư An từng biết, mấy người ở ký túc xá hồi đó, ngoài cô ra ai cũng từng yêu. Bạn trai, bạn gái của họ biểu hiện thế nào cô đều thấy hết.
Ký túc xá của họ có một cô nàng tóc dài, lúc họ theo đuổi đối tượng, cô đều là quân sư. Cô chưa từng yêu, nhưng cô biết cái gì sẽ làm mình động lòng, làm một cô gái động lòng.
Nếu nói về cung cấp giá trị cảm xúc, tình lữ thực sự chắc chắn không được như vậy, nhưng trong công việc, cô chắc chắn không thành vấn đề.
Còn nữa là trách nhiệm, một số trách nhiệm bắt buộc phải gánh vác, cuối cùng là sự trung thành điểm này trong thỏa thuận đã ký rồi.
Họ có danh có thực, giữ vững sự trung thành cũng là trách nhiệm với mối quan hệ và với nhau.
Đêm qua Minh Tư An nghĩ rất nhiều, nghĩ đến mức chịu không nổi mới ngủ được. Giờ thấy Hạ Dĩ Nịnh, cô lại nhớ đến quyết định đêm qua.
Vì thế, khi chào hỏi Hạ Dĩ Nịnh, khóe môi cô vẫn mang theo ý cười.
Hạ Dĩ Nịnh bình thản nhìn cô, một lúc lâu sau nói: “Cô vẫn chưa ngủ tỉnh à?”
“?” Minh Tư An câm nín, tiện tay kéo khóa kéo áo thể dục xuống: “Tỉnh rồi, tôi muốn tập thể dục.”
Cô chủ động chào hỏi mà lại nói cô chưa ngủ tỉnh, quá đáng thật.
Cô để áo khoác lên sofa, cố ý hỏi: “Mọi nơi trong căn hộ này tôi đều có thể đi chứ?”
Hạ Dĩ Nịnh nhướng mày, không chịu thiệt, luôn biết cách đá đểu lại Minh Tư An, mới là con người thật của cô: “Ừ.”
Minh Tư An vào phòng tập gym. Nó giống như một phòng tập nhỏ, các dụng cụ thường dùng đều có đủ.
Cô làm vài động tác kéo giãn, đường cong thon dài dưới những động tác kéo giãn đặc biệt lộ ra càng rõ rệt. Ánh mắt Hạ Dĩ Nịnh dán lên người cô, từ cổ di chuyển xuống đôi tay đang nắm chặt thiết bị, trách không được lúc mới bắt đầu lại đau.
Minh Tư An biết Hạ Dĩ Nịnh đang nhìn mình, động tác cố gắng thật đẹp để phô diễn bản thân.
Cô thầm mắng mình trong lòng: “Chẳng khác nào con công đang xòe đuôi.”
Mắng thì mắng, nhưng động tác không thể dừng, còn phải cố gắng đảm bảo sự mỹ quan.
Ánh mắt Hạ Dĩ Nịnh tối sầm lại, đột nhiên bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay Minh Tư An. Cô nhìn qua, chính là đôi tay này, không ít lần ấn đầu cô.
“Làm gì vậy?”
Cô khó hiểu đối diện với ánh mắt Hạ Dĩ Nịnh. Đột nhiên làm gì thế này?
Hạ Dĩ Nịnh nâng mặt cô lên, sự thôi thúc tức thời khiến nàng thốt lên: “Đi.”
Nếu đã động lòng, vậy thì hành động.
Không có tình yêu, tự nhiên sẽ không kìm chế.
Hạ Dĩ Nịnh không phủ nhận, nàng không thể khống chế dục niệm. Chỉ là, nàng căn bản không cho rằng mình cần phải kìm chế. Nàng đã phải kìm chế quá nhiều thứ, thứ duy nhất có thể phóng túng chính là… với Minh Tư An.
Để có được Minh Tư An, nàng cũng đã tốn không ít tâm tư. Nếu đã có được, thì đó chính là thời khắc để tận hưởng.
Trong bộ đồ thể thao bó sát, đôi mắt Hạ Dĩ Nịnh lộ rõ vẻ xâm lược.
Lòng Minh Tư An thắt lại, ánh mắt từ đôi mắt Hạ Dĩ Nịnh, đến chóp mũi, cuối cùng dừng lại ở bờ môi…
Xâm lược? Hạ Dĩ Nịnh đang khiêu chiến với cô sao? Vậy thì cô tiếp chiêu.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 30
Pháo Hôi Không Cố Ý Đánh Dấu Nữ Chủ