Chương 7
Buổi chiều hôm đó, ánh nắng đầu hạ dịu dàng len qua những tán thông cao vút, phủ lên căn nhà gỗ nằm sâu trong khu rừng một màu vàng trong trẻo. Gió mang theo hương cỏ non và mùi nhựa cây thoảng qua ô cửa rộng mở làm những tấm rèm trắng khẽ lay động.
Không gian nơi đây tách biệt hoàn toàn với những cuộc họp căng thẳng, những bản báo cáo dày cộp và các cuộc cạnh tranh không có hồi kết. Đối với Châu Quân Hiên, căn nhà này giống như một khoảng lặng chỉ thuộc về riêng cô, nơi cô không còn là người thừa kế tập đoàn Châu Kỳ, cũng không phải nữ tổng Phó tổng khiến người khác phải dè chừng, mà chỉ là một người yêu hội họa đến mức cố chấp.
Những bức tranh đủ kích cỡ tựa thành từng hàng dọc theo bức tường gỗ. Phần lớn đều là tranh chân dung. Có cụ già với đôi mắt chất chứa cả một đời người, có đứa trẻ cười đến cong cả hàng mi, cũng có những gương mặt vô danh chỉ lặng lẽ nhìn về một khoảng không xa xăm.
Trước mắt Châu Quân Hiên, từng bức tranh vẫn lặng lẽ dựa vào giá vẽ, ánh đèn vàng phủ lên mặt toan một tầng sáng dịu như sương sớm. Cô nhìn rất lâu, càng nhìn đôi mày càng khẽ chau lại, một cảm giác mơ hồ cứ chậm rãi len vào trong lòng.
Cô đặt cây cọ xuống bàn, lùi về sau vài bước rồi lặng lẽ ngắm nhìn tất cả như thể đang đứng trước những tác phẩm của một người xa lạ. Đường nét vẫn sắc sảo, ánh sáng được xử lý tinh tế, từng mảng màu cũng hòa quyện đến mức gần như hoàn mỹ, nhưng chính sự hoàn mỹ ấy lại khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo.
Ánh mắt Quân Hiên dừng lại ở loạt tranh chân dung được hoàn thành trong những tháng gần đây. Những người mẫu đều do công ty môi giới nghệ thuật lựa chọn, ai cũng sở hữu vẻ ngoài nổi bật theo cách riêng của mình.
Họ biết nghiêng mặt ở góc nào để ánh sáng ôm lấy sống mũi đẹp nhất, biết ánh mắt nên đặt về đâu, khóe môi nên cong bao nhiêu để vừa đủ tạo nên một biểu cảm cuốn hút. Mỗi buổi vẽ đều diễn ra trơn tru đến mức không có lấy một sai sót.
Nhưng chính sự chuyên nghiệp ấy lại vô tình mài mòn những nét riêng vốn thuộc về họ, khiến từng khuôn mặt dần trở nên giống nhau như những chiếc mặt nạ được tạo ra từ cùng một khuôn đúc.
Có lẽ họ đã quen với việc trở thành người mẫu quá lâu, quen đến mức chỉ cần ngồi xuống là biết mình phải cười thế nào, phải nhìn ra sao, phải thở bằng nhịp nào để trở thành hình ảnh đẹp nhất trong mắt người khác.
Thế nhưng, giữa tất cả những điều hoàn hảo ấy, Quân Hiên lại không nhìn thấy con người thật của họ. Cô không muốn vẽ những gương mặt chỉ đơn thuần khiến người khác trầm trồ vì vẻ đẹp, cô muốn giữ lại trên mặt toan những câu chuyện mà thời gian đã âm thầm khắc lên mỗi con người.
Một vết sẹo nhỏ cũng được, vì nó có thể là dấu vết của một lần trưởng thành. Một ánh mắt mệt mỏi cũng được, bởi phía sau đó biết đâu là những tháng năm chưa từng kể với ai. Thậm chí một nụ cười chưa đủ đẹp hay một biểu cảm vụng về cũng chẳng sao, miễn đó là khoảnh khắc chân thật nhất của họ. Bởi trong thế giới của Quân Hiên, nghệ thuật chưa bao giờ được sinh ra từ sự hoàn mỹ, mà luôn bắt đầu từ những điều đời thường và chỉ khi trái tim thật sự rung động, bức tranh mới có thể khiến một trái tim khác rung theo.
….
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên vài tiếng gõ. Người thư ký bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ mỏng dừng lại trước cửa rồi nhỏ giọng gọi: “Châu tổng.” Quân Hiên vẫn đứng trước giá vẽ, ánh mắt chưa hề rời khỏi bức tranh đang dang dở, chỉ khẽ đáp: “Có chuyện gì?” Người thư ký mỉm cười, nâng tập hồ sơ lên một chút rồi nói: “Người mẫu mới đã đến.”
Quân Hiên chỉ khẽ “Ừm” một tiếng, dường như sự xuất hiện của một người mẫu mới vẫn chưa đủ để kéo ánh mắt cô rời khỏi những mảng màu trước mặt.
Người thư ký nhìn theo hướng cô đang đứng, chậm rãi nói thêm: “Thật ra hồ sơ của cô ấy không có gì nổi bật. Không phải người mẫu chuyên nghiệp, cũng chưa từng cộng tác với bất kỳ họa sĩ nào trước đây. Nhưng… tôi nghĩ cô ấy khá đặc biệt.”
Câu nói ấy khiến Quân Hiên cuối cùng cũng quay đầu lại, trong đôi mắt tĩnh lặng thấp thoáng một tia dò hỏi: “Đặc biệt ở đâu?”
Người thư ký hơi ngập ngừng, không biết phải dùng từ ngữ nào để diễn tả cảm giác vừa rồi. Sau một lúc suy nghĩ, cô mới khẽ cười: “Khó nói lắm. Chỉ là… tôi có cảm giác Phó tổng sẽ nhìn thấy ở cô ấy một điều gì đó khác.”
Ánh mắt Quân Hiên khẽ động, một tia hứng thú mỏng manh lướt qua đáy mắt rồi nhanh chóng tan vào vẻ bình tĩnh thường ngày. Từ trước đến nay, Quân Hiên gần như chưa từng tự mình xem hồ sơ hay lựa chọn người mẫu. Cô chỉ đưa ra vài yêu cầu rất đơn giản, còn mọi chuyện đều giao lại cho thư ký sắp xếp.
Cô vẫn luôn tin rằng vẻ đẹp chân thật nhất của một bức chân dung chỉ xuất hiện trong lần đầu tiên người họa sĩ nhìn thấy đối phương. Một cái ngước mắt vô tình, một nụ cười chưa kịp giấu đi hay một ánh nhìn lặng lẽ lướt qua nhau đều là những khoảnh khắc không thể chuẩn bị, cũng không thể diễn tập.
Nếu biết quá nhiều về một người trước khi gặp mặt, cảm xúc ban đầu sẽ vô thức bị những thông tin ấy phủ lên một lớp màu khác. Quân Hiên không muốn điều đó xảy ra, hội họa đối với cô vốn khác hẳn thương trường.
Trên bàn đàm phán, mỗi quyết định đều phải được tính toán cẩn thận, từng bước đi đều cần chuẩn bị kỹ càng để không mắc sai lầm. Nhưng khi đứng trước một tấm toan trắng, cô lại thích buông bỏ mọi dự liệu, để cảm xúc dẫn dắt từng nét cọ.
Chỉ có ánh nhìn đầu tiên, thuần khiết và không mang bất kỳ định kiến nào mới có thể giữ lại hơi thở chân thực nhất của một con người.
“Cô ấy đang ở đâu?” Quân Hiên khẽ hỏi.
“Đang chờ trong phòng khách.” Người thư ký đáp.
Cô gật đầu, tiện tay đặt cây cọ lên chiếc bàn gỗ bên cạnh, động tác vẫn chậm rãi như thường lệ. “Để cô ấy đợi thêm năm phút.”
Người thư ký cúi đầu rồi lặng lẽ lui ra ngoài, cánh cửa khép lại, để lại trong căn phòng chỉ còn tiếng gió len qua ô cửa sổ và mùi sơn dầu nhàn nhạt quẩn quanh giữa khoảng không yên tĩnh.
Khi ấy, Châu Quân Hiên hoàn toàn không biết rằng người con gái đang ngồi lặng lẽ phía sau cánh cửa kia sẽ trở thành ngoại lệ đầu tiên trong cuộc đời cầm cọ của mình.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm