Chương 8
Ở phía bên kia cánh cửa, Dư Hà Tuệ lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế gỗ đặt sát tường, hai đầu gối khép lại, sống lưng thẳng tắp như đang cố dùng tư thế ấy để giữ cho bản thân không run rẩy. Căn phòng tiếp khách yên tĩnh đến mức cô có thể nghe rõ tiếng đồng hồ từng nhịp trôi qua, còn lòng bàn tay thì đã lạnh ngắt từ lúc nào không hay.
Đây là lần đầu tiên cô nhận một công việc như thế, lần đầu tiên bước vào một thế giới hoàn toàn xa lạ với mình. Chỉ nghĩ đến việc lát nữa sẽ đứng trước một người xa lạ để trở thành mẫu vẽ, trái tim cô đã vô thức siết chặt.
Khi nhìn thấy tin tuyển dụng người mẫu hội họa, Hà Tuệ đã do dự rất lâu. Mức thù lao ghi trên tờ thông báo gần bằng số tiền cô phải vất vả vẽ tranh tường suốt vài tháng mới kiếm được.
Chỉ cần hoàn thành buổi làm việc hôm nay, cô sẽ có đủ tiền bồi thường chiếc váy bị hỏng ở đoàn phim, phần còn lại cũng đủ để mua đồ ăn, trả tiền điện và giúp cuộc sống chật vật của mình kéo dài thêm vài ngày nữa.
Nghĩ đến đó, cô còn âm thầm tính toán, biết đâu vẫn còn dư một khoản nhỏ để mua một tuýp màu trắng titan đã cạn từ rất lâu, thứ mà cô vẫn luôn tiếc tiền chưa dám thay.
Chỉ một suy nghĩ giản dị ấy đã đủ để ép mọi ngại ngùng xuống tận đáy lòng. Trên đời này có những người có thể lựa chọn điều mình thích và từ chối điều mình không muốn, nhưng cũng có những người chỉ cần một cơ hội để tiếp tục sống đã phải cố gắng nắm lấy bằng tất cả sức lực.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng thay đồ được mở ra, nữ trợ lý đứng bên ngoài mỉm cười dịu dàng rồi nhẹ giọng nói: “Mời cô vào.” Hà Tuệ khẽ gật đầu, lặng lẽ đi theo sau. Căn phòng không lớn nhưng được sắp xếp sạch sẽ và kín đáo, ánh sáng dịu nhẹ phủ lên mọi thứ một cảm giác yên tâm khó diễn tả.
Người trợ lý đặt lên chiếc ghế bên cạnh một tấm khăn choàng bằng vải lanh màu kem rồi ôn tồn giải thích: “Lát nữa cô chỉ cần quấn chiếc khăn này rồi sang phòng bên. Người vẽ là nữ nên cô không cần quá căng thẳng.”
Nghe đến đây Hà Tuệ âm thầm thở phào như vừa buông xuống một tảng đá đè nặng trong lòng. Dù đã đọc rất kỹ nội dung tuyển dụng từ trước, cô vẫn luôn thấp thỏm vì sợ mình hiểu nhầm điều gì đó. Đến khi nghe chính miệng người trợ lý xác nhận, cảm giác bất an mới dịu đi đôi chút. Ít nhất, người sẽ đứng trước mặt cô lát nữa cũng là một người phụ nữ, điều ấy khiến cô có thêm chút can đảm để tiếp tục bước tới.
Hà Tuệ chậm rãi thay quần áo. Vì không có hai cánh tay, từng động tác đều cần người trợ lý nhẹ nhàng giúp đỡ, từ việc cởi chiếc áo cũ đến quấn tấm khăn mềm quanh cơ thể. Lớp vải lanh màu kem được chỉnh ngay ngắn, chỉ để lộ bờ vai trắng gầy cùng xương quai xanh thanh mảnh như cánh bướm.
Dẫu cơ thể đã được che kín phần lớn, cô vẫn vô thức co người lại như thể hơi lạnh không đến từ điều hòa mà xuất phát từ chính sự lo lắng trong lòng mình. Cô chưa từng để ai nhìn mình rõ đến vậy, cũng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày phải kiếm sống bằng cách đứng yên để người khác ghi lại hình dáng của mình trên mặt toan.
Người trợ lý cẩn thận chỉnh lại mép khăn cho cô, ánh mắt vẫn dịu dàng như từ đầu đến cuối rồi mỉm cười động viên: “Đừng lo, Châu tổng rất tôn trọng người mẫu.” Hà Tuệ khẽ gật đầu, cô hít vào một hơi thật sâu, cố giữ cho nhịp tim bình ổn, vậy mà đầu ngón chân vẫn lạnh buốt
….
Trước mắt Dư Hà Tuệ, cánh cửa phòng tranh chậm rãi mở ra, để ánh nắng cuối chiều lặng lẽ tràn vào như một dòng mật ong óng ánh, phủ lên sàn gỗ một lớp vàng dịu dàng.
Cô theo người trợ lý bước qua ngưỡng cửa, đầu vẫn khẽ cúi như muốn giấu đi sự căng thẳng trong lòng. Thế nhưng, ngay khi mùi sơn dầu quen thuộc khẽ chạm vào khứu giác, bước chân cô bất giác khựng lại. Hà Tuệ vô thức ngẩng đầu, đôi mắt lặng đi trong một khoảnh khắc dài như thể vừa nhìn thấy một giấc mơ mà bản thân chưa từng dám tin sẽ có ngày trở thành hiện thực.
Đó không giống một phòng vẽ, nơi này giống một khoảng trời được tạo nên chỉ để dành cho hội họa, nơi ánh sáng và màu sắc cùng tồn tại trong một sự hoà hợp hiếm có. Những ô cửa kính cao sát trần mở rộng đón lấy nắng chiều, để từng tia sáng mềm mại rơi xuống những giá vẽ được sắp xếp ngay ngắn khắp căn phòng.
Trên các bức tường treo kín những bức chân dung với đủ mọi cung bậc cảm xúc, có ánh mắt mãnh liệt như đang cố giấu một cơn bão, có nụ cười dịu dàng như cơn gió đầu xuân vừa khẽ lướt qua, cũng có những gương mặt như thể phía sau đó là cả một cuộc đời chưa từng được kể.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm