Chương 11

Ngu Tố Tinh tựa nghiêng trên sập gụ, lật qua lật lại quyển sách mỏng manh trong tay.
Sau khi trở về vào tối qua, nàng đã tỉ mỉ chép lại tất cả những nội dung nguyên tác và hình ảnh lược ảnh mà mình còn nhớ rõ vào cuốn sổ nhỏ này. Mà câu chuyện trong nguyên tác, chính là bắt đầu từ ngày đại thọ của tổ mẫu.
Tần Phái Cẩn vừa gặp Thẩm Thanh Tuyết lần đầu đã nảy sinh tư tâm với nàng.
Những chuyện xảy ra về sau, đều là chuỗi diễn biến liên tiếp do tâm tư ích kỷ của Tần Phái Cẩn gây ra.
Thế nên, lần gặp gỡ đầu tiên này đặc biệt quan trọng.
Gặp hay không gặp, đó mới là vấn đề.
Nàng dĩ nhiên có thể nghĩ cách để Thẩm Thanh Tuyết tránh khỏi lần sơ ngộ này, nhưng trốn được mùng một, liệu có trốn được ngày rằm?
Chẳng lẽ vì muốn trốn tránh Tần Phái Cẩn mà bắt Thẩm Thanh Tuyết cả đời phải trốn chốn giấu giấu trong phủ không ra ngoài sao?
Ngu Tố Tinh không thích cách này, nàng chuộng việc trực diện và giải quyết vấn đề hơn là cứ trốn tránh để dây dưa kéo dài.
Một ngày Thẩm Thanh Tuyết chưa gặp Tần Phái Cẩn, thì quả bom hẹn giờ này vẫn chưa thể tháo gỡ.
Nàng không thể thay đổi tâm tư của Tần Phái Cẩn đối với Thẩm Thanh Tuyết……
Nhưng nàng có thể thay đổi thái độ của Thẩm Thanh Tuyết đối với Tần Phái Cẩn mờ!
Ngu Tố Tinh đột ngột ngồi bật dậy, “bạch” một tiếng gập mạnh cuốn sổ trong tay lại.
Xem Cờ vừa bước vào thì bị tiếng động này làm cho giật mình. Nhìn dáng vẻ hưng phấn của cô nương nhà mình, nha hoàn liền mỉm cười nói: “Xem ra không cần nô tỳ phải nhắc nhở, cô nương vẫn nhớ rõ việc muốn đi tỷ thí thân thủ với Quân hầu rồi.”
“Phải rồi! Ta suýt chút nữa thì quên mất.” Ngu Tố Tinh liếc nhìn sắc trời bên ngoài, vội vàng cất cuốn sổ lại vào chiếc tráp có khóa, rồi sải bước đi ra ngoài.
Hôm qua đã lỡ hẹn với tổ mẫu, hôm nay nếu lại quên nữa, tổ mẫu thế nào cũng sẽ phạt nàng luyện võ một trận ra trò.
Nơi Lan Tuyết Viện, cánh cửa sổ chống ở phía đông thư phòng đang mở hờ.
Thẩm Thanh Tuyết ngồi trước án thư, đăm đăm nhìn bức họa trên giấy. Mực nơi đầu ngọn bút đã sắp ngưng đọng lại rồi nhỏ xuống, vậy mà nàng vẫn chậm chạp chưa chịu hạ bút.
Kiếp trước nàng cũng vẽ bức Bách Điểu Triều Phụng này để mừng thọ, đời này vẽ lại lần nữa vốn chẳng có gì khó khăn.
Chỉ là, tận sâu trong lòng nàng có chút mâu thuẫn.
Nàng nhớ rất rõ kiếp trước khi gặp gỡ lần đầu, Tần Phái Cẩn đã dành không ngớt lời khen ngợi cho bức họa này. Vẻ ngoài trông ôn văn nhã nhặn là thế, nhưng gã lại là một kẻ ngụy quân tử mười phần.
Rõ ràng bức họa sắp hoàn thành, nhưng nàng lại chần chừ mãi không thể hạ nét bút cuối cùng.
Bỗng nhiên, một tiếng “lạch cạch” vang lên, ánh sáng bên ngoài phòng ùa vào ngập tràn, Thẩm Thanh Tuyết nghiêng mắt nhìn sang.
Chỉ thấy cánh cửa sổ vốn khép hờ đã bị người ta đẩy tung lên hoàn toàn. Ngu Tố Tinh ôm một bó hoa lớn, từ ngoài cửa sổ ghé đầu vào, đôi mắt phượng thon dài cong cong như vầng trăng khuyết, nụ cười rạng rỡ nhìn nàng.
“Thanh Tuyết, tặng muội này.” Ngu Tố Tinh đưa bó hoa trong tay tới trước, thấy Thẩm Thanh Tuyết cứ ngẩn ngơ nhìn mình không nhúc nhích, nàng bèn bồi thêm một câu: “Không phải Tưu di có tặng một cặp bình hoa sao, vừa vặn dùng tới rồi.”
Hôm qua Ngu Tố Tinh nói quả không sai, cho dù Ngu Tịnh Tưu có bận rộn bù đầu vì chuyện tiệc thọ thì sáng sớm nay cũng không quên phái người mang tới một cặp bình gốm men màu làm quà mừng tân gia.
Ngu Tố Tinh vốn chẳng đoái hoài gì đến mấy việc phong nhã như cắm hoa, nhưng nàng nghĩ Thẩm Thanh Tuyết chắc chắn sẽ thích, nên mới đặc biệt tới vườn hoa hậu viện hái một ôm lớn mang về. Vì ôm hoa quá cao, lúc này cả gương mặt nàng gần như đều bị chôn trong những đóa hoa.
Xuyên qua những kẽ lá và nhành hoa, tầm mắt Thẩm Thanh Tuyết dừng lại trên đôi mắt của Ngu Tố Tinh, nàng nghe thấy tiếng tim mình rõ ràng đã lỗi mất một nhịp.
“Thanh Tuyết, tranh của muội kìa!” Ngu Tố Tinh chú ý tới giọt mực nơi đầu bút của nàng sắp nhỏ xuống giấy.
Thẩm Thanh Tuyết choàng tỉnh, nàng cúi đầu nhìn vết mực loang ra một góc bức họa, tia do dự trong lòng bấy lâu bỗng chốc tan biến vào khoảnh khắc này.
Thẩm Thanh Tuyết đặt bút lông xuống, nàng không thèm nhìn tới bức họa hỏng kia nữa mà đứng dậy đi về phía Ngu Tố Tinh, rũ mắt đón lấy ôm hoa rực rỡ, khóe mi cong nhẹ: “Chúng thật đẹp.”
Thẩm Thanh Tuyết ngước mắt, nụ cười nơi đáy mắt vẫn chưa vơi: “Tố Tinh, đa tạ tỷ.”
Ngu Tố Tinh nhìn chằm chằm vào nụ cười của nàng không chớp mắt, tay đang vịn thanh chống cửa sổ khẽ buông ra. Cánh cửa “bạch” một tiếng đập ngay vào sau gáy nàng, đau đến mức khiến nàng tỉnh người ra ngay lập tức.
“Tỷ… tỷ không sao chứ?” Thẩm Thanh Tuyết lo lắng tiến lên một bước.
Ngu Tố Tinh xoa xoa sau gáy, có chút ngượng ngùng: “Không sao, đập không mạnh đâu, muội đừng lo. Thực ra ta tới là muốn hỏi muội có muốn đi xem ta và tổ mẫu tỷ thí không?”
“Tỷ thí sao?” Sự chú ý của Thẩm Thanh Tuyết rõ ràng vẫn đặt trên đầu nàng.
Ngu Tố Tinh dứt khoát nắm lấy tay nàng đặt lên sau gáy mình: “Thật sự không sao mà, muội sờ thử xem, còn chẳng sưng lên chút nào đúng không?” Nàng vừa giữ tay Thẩm Thanh Tuyết vừa tiếp tục giải thích: “Ta từ nhỏ đã theo tổ mẫu học võ mà lớn, trước khi rời kinh thành thường xuyên cùng tổ mẫu luận bàn tỷ thí. Đây là lần đầu tiên kể từ khi trở về kinh đấy, muội có muốn đi xem thân thủ của ta không?”
Rõ ràng, câu cuối cùng mới là trọng điểm.
Ngu Tố Tinh muốn cho Thẩm Thanh Tuyết tận mắt thấy được, so với mấy vị hoàng tử suốt ngày nhàn hạ ăn không ngồi rồi kia, thân thủ của những người xuất thân võ tướng như họ hoạt bát, dứt khoát đến nhường nào.
Có so sánh mới có khoảng cách, có khoảng cách mới sinh lòng chán ghét, có chán ghét rồi mới không lo Thẩm Thanh Tuyết bị tên cặn bã Tần Phái Cẩn kia lừa gạt!
Khi Ngu Tố Tinh nhìn người khác với ánh mắt đầy mong đợi, đôi mắt ấy như chứa đựng cả bầu trời sao, khiến Thẩm Thanh Tuyết căn bản chẳng thể thốt ra lời từ chối.
“Được, để muội cắm mấy nhành hoa này vào bình đã.” Thẩm Thanh Tuyết nói xong, thấy Ngu Tố Tinh vẫn chưa có phản ứng gì, bèn khẽ rụt bàn tay đang bị nàng nắm chặt lại.
Ngu Tố Tinh sực tỉnh, tự nhiên như không buông tay Thẩm Thanh Tuyết ra, chẳng để lộ chút vẻ chột dạ nào vì vừa lén bóp nhẹ ngón tay người ta.
Thẩm Thanh Tuyết mang cặp bình hoa mà Ngu Tịnh Tưu tặng đặt bên bậu cửa sổ thư phòng, cẩn thận chia ôm hoa ra cắm vào hai chiếc bình. Hoa đầu xuân mang theo sức sống dạt dào, nở rộ trong bình gốm làm người nhìn thấy lòng cũng vui lây.
Thẩm Thanh Tuyết lướt nhẹ ngón tay qua những cánh hoa, cảm giác đè nén suốt cả buổi chiều lúc này mới hoàn toàn được trút bỏ.
Nàng từng muốn cho bản thân chút không gian riêng nên mới nói lúc vẽ tranh không thích có người bên cạnh.
Nhưng khoảnh khắc Ngu Tố Tinh xuất hiện, nàng nhận ra một điều rất rõ ràng, nàng vẫn thích ở cùng một chỗ với Ngu Tố Tinh hơn.
Chẳng sợ nàng sẽ vì vậy mà nghĩ ngợi nhiều, hay nảy sinh ra vài ý nghĩ kỳ lạ.
Gió chiều hôm nay hiu hiu mát, khi Ngu Tố Tinh dắt tay Thẩm Thanh Tuyết đến Tùng Diên Cư, Tuyên Ninh Hầu đã sai người mang tới một cây trường thương cùng hai thanh loan đao.
“Đỡ thương này!” Ngu Cận đứng ở phía đối diện, ném thẳng cây trường thương cán gắn tua đỏ về phía Ngu Tố Tinh.
Một cây trường thương nặng nề như thế lao thẳng tới mặt, Ngu Tố Tinh sắc mặt không đổi, vững vàng đón lấy. Nàng ngoảnh đầu nhìn Thẩm Thanh Tuyết đã lùi về phía hành lang dài, còn chưa kịp múa thương khai chiến thì loan đao trong tay Ngu Cận đã đâm tới trước mặt.
“Tiểu Bá Vương, còn chưa hoàn hồn sao?” Khi Ngu Tố Tinh nghiêng người né tránh, Ngu Cận cười trêu chọc một câu.
Mặt Ngu Tố Tinh hơi nóng lên, nàng siết chặt trường thương, chính thức bước vào trận tỷ thí với tổ mẫu.
Tuyên Ninh Hầu năm nay đã lục tuần, nói là tỷ thí nhưng Ngu Tố Tinh thực ra chẳng dám dùng hết toàn lực, đây giống như một buổi bồi luyện nhẹ nhàng để làm tổ mẫu vui lòng mà thôi.
Thế nhưng cảnh tượng này lọt vào mắt Thẩm Thanh Tuyết lại mang một cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Bất kể là lúc trường thương trong tay Ngu Tố Tinh múa lượn, hay khi song đao của Tuyên Ninh Hầu đâm ra, mỗi một chiêu thức đều khiến tim nàng treo ngược lên cao.
Tầm mắt nàng không cách nào rời khỏi người Ngu Tố Tinh.
Vạt áo tung bay theo gió, dải lụa buộc tóc tùy ý phất phơ, những chiêu thức sắc bén chuẩn xác, tất cả như một bức tranh tràn ngập sắc màu chuyển động, khắc sâu vào đáy mắt nàng.
Nàng dường như lại một lần nữa nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập hơn.
【 Tác giả có lời muốn nói 】 [Đầu chó ngậm hoa hồng]

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 11
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu