Chương 10

“Ngoan nào, đừng cử động, chúng ta chườm thêm một lát nữa.” Ngu Tố Tinh cầm quả trứng gà luộc đã bóc vỏ còn hơi ấm, nhẹ nhàng chườm lên đôi mắt của Thẩm Thanh Tuyết, chậm rãi lăn qua lăn lại.
Thẩm Thanh Tuyết nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận được hơi thở của đối phương ở ngay gang tấc. Từng nhịp thở thoảng qua gò má nàng, khiến nàng không tự chủ được mà nhớ lại đủ thứ chuyện xảy ra sáng nay.
Nàng nhớ đến giọng điệu thân mật của Ngu Tố Tinh khi gọi “Đường Đường của chúng ta”, nhớ đến cảm giác lúc hơi thở của Ngu Tố Tinh vương vấn trước ngực mình, tựa như xuyên qua làn da mà thiêu đốt cả con tim nàng…
Lại còn cả một tiếng “Ngoan” kia nữa.
Ngu Tố Tinh làm vậy, là vì tỷi ấy đang coi nàng thành vị Đường cô nương nào đó sao?
Một cái gai nhỏ nhen nhóm đâm vào lòng, Thẩm Thanh Tuyết bỗng nhiên không muốn ngoan ngoãn như thế nữa. Nàng giơ tay ấn lên mu bàn tay Ngu Tố Tinh, hơi lùi về sau một chút để giãn ra khoảng cách.
Động tác của Ngu Tố Tinh bỗng khựng lại: “Sao thế? Là ta mạnh tay quá à?”
Thẩm Thanh Tuyết mở mắt ra, đối diện với ánh mắt đầy vẻ chân thành hỏi han của Ngu Tố Tinh, nàng chợt thấy bản thân thật quá hẹp hòi và đa đoan.
Dẫu cho Ngu Tố Tinh có thật sự coi nàng thành Đường cô nương kia thì đã sao chứ?
Sự quan tâm Ngu Tố Tinh dành cho nàng tóm lại chẳng phải là giả, nàng không nên nhỏ nhen như vậy, càng không nên phỏng đoán đối phương theo cách này.
“Không phải,” Thẩm Thanh Tuyết khẽ lắc đầu, nàng đón lấy quả trứng gà trong tay Ngu Tố Tinh, “Chỉ là chút việc nhỏ này, không nên làm phiền tỷ mãi. Vả lại mắt ta cũng không còn khó chịu nữa.”
“Thật sao?” Ngu Tố Tinh không nhận ra sự xa cách vừa thoáng qua của Thẩm Thanh Tuyết, ngược lại còn ghé sát vào để nhìn kỹ đôi mắt lá liễu long lanh như nước mùa thu ấy. Phải ở khoảng cách thật gần mới nhận ra, con ngươi của Thẩm Thanh Tuyết có màu hổ phách, ánh nắng chiều tà chiếu rọi vào đôi mắt nàng, vô tình khiến Ngu Tố Tinh nhớ đến một đôi mắt linh động khác.
“Mắt của muội trông giống Đường Đường thật đấy.” Ngu Tố Tinh khẽ lẩm bẩm, thần sắc mang theo một chút trầm buồn.
Hàng mi dài của Thẩm Thanh Tuyết khẽ run lên, nàng rũ mắt xuống, giọng nói có phần trầm xuống, xa xăm: “Vị Đường cô nương này… đối với tỷ hẳn là rất quan trọng.”
“Cái gì cơ?” Ngu Tố Tinh hoàn hồn, ngơ ngác hỏi, “Ở đâu ra Đường cô nương?”
Ta làm sao nhớ nổi mình có quen biết vị Đường cô nương nào chứ?
Thẩm Thanh Tuyết cảm thấy cái gai trong lòng như lại dài thêm một chút: “Nếu tỷ không muốn nhắc đến nàng ấy, vậy ta không hỏi nữa.”
Ngu Tố Tinh tràn ngập hoang mang, trực giác mách bảo nàng có điều gì đó không đúng. Sau khi suy đi tính lại, trong đầu nàng bỗng lóe lên một suy đoán: “Thanh Tuyết, muội không phải đang nghĩ Đường Đường là một con người đấy chứ?”
Thẩm Thanh Tuyết bị hỏi ngược lại liền ngước mắt lên, thần sắc cũng có chút mờ mịt, xen lẫn vẻ không dám tin: “Đường Đường… không phải là người sao?”
Ngu Tố Tinh “phụt” một tiếng rồi bật cười thành tiếng.
Nàng cười lớn đến mức khiến Thẩm Thanh Tuyết hoàn toàn tin rằng mình đã hiểu lầm, trong lòng không khỏi dâng lên niềm ảo não và hối hận khôn nguôi.
Thế nhưng, cái gai đâm trong lòng kia cũng theo đó mà tan biến.
Nhìn thấy hai má Thẩm Thanh Tuyết vì ngượng ngùng mà ửng đỏ, Ngu Tố Tinh mới gắng nhịn cười, nghiêm túc giải thích: “Đường Đường là một chú mèo ngày trước ta nuôi, chữ Đường trong kẹo đường ấy. Ta nhặt được nó ở ven đường, một chú mèo nhỏ nhắn, gầy gò, chỉ vừa bằng lòng bàn tay ta. Ta lên…” Ngu Tố Tinh kịp thời nuốt lại chữ “mạng”, liền sửa lời: “Ta đã hỏi khắp những người từng nuôi mèo, nuôi nó từ một nhóc tì xíu xiu thành một gã mập mạp đè lên ngực làm ta thở không nổi. Vì nó thật sự quá quấn người, nên mỗi buổi sáng khi nó phá đám không cho ta ngủ, ta đều sẽ ép nó khóa chặt trong lòng mình để nó chịu giữ yên lặng…”
Mọi hành động của Ngu Tố Tinh sáng nay bỗng chốc đều đã có lời giải thích.
Bởi vì coi nàng như mèo nhỏ, nên tỷ ấy mới bắt nàng ngoan ngoãn ngủ, nên mới dụi vào người nàng, vuốt ve nàng lúc vừa tỉnh giấc…
Thẩm Thanh Tuyết không hiểu nổi, sao bản thân lại có thể nảy sinh ra sự hiểu lầm như vậy chứ?
Nàng không muốn Ngu Tố Tinh nhớ lại chuyện sáng nay nữa, bèn hỏi: “Vậy hiện tại Đường Đường đang ở Tùng Lang viện sao?”
Ngu Tố Tinh buồn bã thở dài: “Không có, vì ở quân doanh không tiện chăm sóc nó, nên sau đó ta đã giao nó cho một hộ gia đình khác nhận nuôi rồi.”
Đây tự nhiên là lời nói dối.
Ngu Tố Tinh từng có suy đoán, bản thân nàng ở thế giới bên kia hẳn là đã đột tử vì thức đêm, còn về phần Đường Đường, chắc là sẽ được người bạn thân của nàng nhận nuôi.
May mắn thay, cô bạn thân của nàng là một phú bà, nhất định có thể nuôi dưỡng nhóc con kia ngày càng mập mạp, khỏe mạnh.
“Xin lỗi, ta không biết…” Thẩm Thanh Tuyết cảm thấy mình không nên hỏi nhiều.
Ngu Tố Tinh gạt đi chút mất mát thoáng qua kia, nàng nhìn về phía Thẩm Thanh Tuyết, lúc này mới kịp nghiền ngẫm lại chuyện vừa rồi: “Cho nên, Thanh Tuyết muội muội tưởng Đường Đường là một nữ tử, rồi hiểu lầm rằng ta cũng từng chung chăn gối với nữ tử khác, đúng không?”
Tâm tư của Thẩm Thanh Tuyết đột ngột bị vạch trần, nàng căn bản không dám nhìn Ngu Tố Tinh, vội né tránh ánh mắt của nàng ấy, định nói dối: “Ta không có…”
“Đừng giải thích nữa,” Ngu Tố Tinh đưa một ngón tay lên chặn trên môi nàng, giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc, “Giải thích chính là che giấu, hèn chi ta thấy muội cứ ngập ngừng, muốn nói lại thôi suốt.”
Ngu Tố Tinh vừa nói vừa chậm rãi ghé sát lại gần. Thẩm Thanh Tuyết giống như bị ngón tay kia phong ấn, động cũng không dám động, chỉ biết căng thẳng lẫn thấp thỏm mà nhìn đối phương.
Nàng sợ Ngu Tố Tinh đoán ra được nhiều điều hơn nữa.
Sợ Ngu Tố Tinh biết được, nàng đã từng vì nghĩ mình là thế thân của một chú mèo mà chạnh lòng.
Ngu Tố Tinh ghé sát vào bên tai nàng, tầm mắt dừng lại trên vành tai đã đỏ bừng của Thẩm Thanh Tuyết. Trong mắt nàng thì đây chỉ là một hiểu lầm nhỏ nhặt không đáng kể, nhưng Thẩm Thanh Tuyết dường như lại rất căng thẳng và để tâm. Đã như vậy thì…
“Thanh Tuyết,” bờ môi của Ngu Tố Tinh gần như đã chạm vào vành tai Thẩm Thanh Tuyết, nhưng vẫn duy trì một khoảng cách vi diệu, nàng nhấn rõ từng chữ, khẽ khàng nói, “Ta chỉ cùng muội… ngủ chung giường thôi đấy nhé.”
Còn như giường chung lớn ở quân doanh, đương nhiên là không tính vào rồi.
Rõ ràng chỉ là một câu giải thích đơn giản đến tột cùng, nhưng Ngu Tố Tinh lại nhìn thấy rõ ràng rặng mây đỏ trên vành tai Thẩm Thanh Tuyết nhanh chóng lan rộng ra khắp đôi má, cuối cùng ngay cả vùng cổ cũng nhuộm một sắc hồng nhạt.
Nhìn Thẩm Thanh Tuyết phảng phất như sắp tự thiêu cháy chính mình, Ngu Tố Tinh kinh ngạc giơ tay nâng lấy khuôn mặt đang nóng bừng của Thẩm Thanh Tuyết: “Mặt muội sao lại đỏ thế này, là trong người không khỏe ư?”
Dẫu cho nàng có cố ý đùa giỡn, thì cũng đâu đến mức trêu người ta thành ra nông nỗi này.
Ngu Tố Tinh lo lắng không biết Thẩm Thanh Tuyết có phải đã bị nhiễm phong hàn rồi phát sốt hay không.
Thẩm Thanh Tuyết lại càng cảm thấy xấu hổ hơn. Bờ môi của Ngu Tố Tinh kề quá cận kề, khó tránh khỏi khiến nàng nhớ tới nụ hôn chạm khẽ đầy bất ngờ sáng nay, cộng thêm một phen hiểu lầm vô căn cứ vừa rồi, càng làm nàng thấy tâm tư của mình thật quá đỗi kỳ lạ.
“Ta không sao,” Thẩm Thanh Tuyết rũ mắt xuống thấp hơn, “Chỉ là hơi nóng chút thôi.”
“Vậy sao?” Ngu Tố Tinh chuyển sang nắm lấy tay nàng, tuy rằng vẫn còn chút lành lạnh, nhưng so với hôm qua thì đã tốt hơn nhiều rồi, “Xem ra việc ngủ một giấc thật ngon có ích rất lớn cho cơ thể muội. Vậy tối nay có cần ta tiếp tục ngủ cùng muội không?”
Lòng Thẩm Thanh Tuyết khẽ xao động, khi chữ “Được” suýt chút nữa đã bật ra khỏi cổ họng, nàng lại gạt đi, dùng lý trí áp chế nó xuống, hóa thành một câu nói đầy chuẩn mực: “Tối nay chắc hẳn sẽ không sấm sét nữa đâu.”
Đây chính là một lời khước từ đầy khéo léo.
Ngu Tố Tinh cũng không lấy làm lạ, nàng rũ bỏ chút thất vọng vừa dâng lên: “Vậy bây giờ muội muốn làm gì nào? Có muốn tiếp tục đọc quyển thoại bản hôm qua không?”
Nghĩ đến tư thế đọc thoại bản ngày hôm qua, Thẩm Thanh Tuyết đành kiềm chế sự tò mò về tình tiết tiếp theo của câu chuyện, nhẹ giọng nói: “Ta muốn vẽ tranh.”
“Thanh Tuyết muội muội biết vẽ tranh sao?” Ngu Tố Tinh hứng thú bừng bừng hỏi.
Thẩm Thanh Tuyết gật đầu: “Tam nương tử có nói, còn nửa tháng nữa là đến đại thọ lục tuần của Quân hầu, ta muốn vẽ một bức Bách Điểu Triều Phụng để làm quà mừng thọ ngài.”
Ánh mắt Ngu Tố Tinh khẽ lóe lên, nàng đương nhiên nhớ rõ sinh nhật của tổ mẫu là khi nào, lễ vật của nàng cũng đã sớm chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi vận chuyển về Ngọc Kinh mà thôi.
Đại thọ lục tuần của Tuyên Ninh Hầu, người đến dự tiệc chỉ có nhiều chứ không có ít.
Ngu Tố Tinh nhớ rất rõ cột mốc thời gian này.
Trong cốt truyện của nguyên tác, đây chính là phân cảnh Thẩm Thanh Tuyết và Tần Phái Cẩn lần đầu tiên gặp gỡ nhau.
[Lời tác giả]: Ngày mai cũng sẽ có chương mới mở ra đát [cười ha ha]

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 10
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu