Chương 9

Chỉ là chạm nhẹ một chút.
Phảng phất như mới trải qua một khoảnh khắc, lúc Thẩm Thanh Tuyết tỉnh lại thì nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách ngoài phòng.
Ánh sáng ban mai chưa tỏ hòa cùng ánh nến vàng ấm áp hắt vào trong màn giường, khiến khung cảnh trước mắt dần trở nên rõ ràng.
Thẩm Thanh Tuyết ngẩng đầu, nhìn thẳng vào gương mặt khi ngủ bình yên của Ngu Tố Tinh. Đôi mắt phượng thon dài của nàng ấy đang nhắm lại đầy lười nhác, hàng mi dày rậm rủ xuống tạo thành một khoảng bóng râm nhỏ hình cánh quạt dưới mắt. Sống mũi cao thẳng, bờ môi rõ nét, khóe môi hơi nhếch lên như thể đang chìm trong một giấc mộng đẹp đầy sảng khoái.
Vòng eo phía sau chợt siết chặt bởi một lực đạo, Thẩm Thanh Tuyết bị Ngu Tố Tinh ôm chặt vào lòng, cả người lao về phía trước. Đầu mũi hai người lệch đi, cọ qua nhau, làn môi khẽ chạm.
Thẩm Thanh Tuyết bỗng trợn to hai mắt, hoảng loạn lui về phía sau.
Nào ngờ Ngu Tố Tinh cảm nhận được người trong lòng định chạy trốn, hai tay liền vớt người trở lại, vỗ vỗ lên eo sau của Thẩm Thanh Tuyết, lầm bầm: “Vẫn còn sớm mà, ngoan, ngủ thêm lát nữa đi.”
Hơi nóng trên gò má Thẩm Thanh Tuyết nhanh chóng lan rộng ra. Nàng cảm thấy mỗi một tấc da thịt tiếp xúc với Ngu Tố Tinh đều nóng bỏng như lửa đốt. Nàng muốn rời khỏi vòng tay của Ngu Tố Tinh, nhưng lại không dám dùng sức quá mạnh để giãy giụa, sợ làm Ngu Tố Tinh tỉnh giấc.
Bàn tay nàng không biết đặt vào đâu, đành vịnh hờ bên hông Ngu Tố Tinh, các đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay, không dám thực sự chạm vào vòng eo của đối phương.
Trái ngược với sự co quắp khẩn trương của nàng, Ngu Tố Tinh lại như thể coi nàng là chiếc gối ôm, tay phải đặt bên hông nàng, không ngừng ấn nàng vào lòng như muốn dỗ dành nàng giữ yên lặng.
Thẩm Thanh Tuyết không thể không im lặng. Nàng rũ mắt, tầm mắt dừng lại trên cổ Ngu Tố Tinh, cố gắng ép bản thân quên đi chuyện vừa xảy ra.
Chỉ là… chỉ là chạm nhẹ một chút thôi mà.
Hơn nữa hai người đều là nữ tử, căn bản không cần phải để tâm.
Lý trí mách bảo nàng như vậy, nhưng tình cảm lại không chịu chịu sự khống chế.
Cảm giác chuồn chuồn lướt nước trên làn môi vẫn chưa biến mất. Thẩm Thanh Tuyết khẽ ngẩng đầu nhìn bờ môi của nữ tử đang ở ngay gang tấc, rồi lại vội vàng cúi đầu xuống. Nàng mím môi, muốn dùng hành động này để xóa tan cảm giác còn vương lại.
Cuối cùng, nàng đành bất lực buông lỏng đôi môi, dứt khoát nhắm mắt lại, giả vờ như mình chưa từng tỉnh giấc.
Vòng tay của Ngu Tố Tinh mang lại một cảm giác ấm áp khiến người ta an lòng.
Thẩm Thanh Tuyết vốn chỉ định vờ ngủ, nhưng cơn buồn ngủ từ cơ thể ập đến, ý thức của nàng lại một lần nữa trở nên mơ hồ.
Ánh sáng chói chang của buổi chính ngọ xuyên qua mi mắt, Ngu Tố Tinh thong thả tỉnh giấc.
Đã lâu rồi nàng không ngủ nướng như vậy, cả thể xác lẫn tinh thần đều được thỏa mãn tột cùng, tinh thần vô cùng thư thái. Nàng vô thức xoa xoa chú mèo trong lòng, rướn người tới cọ cọ: “Đường Đường của chúng ta có phải đói bụng rồi không nha? Hôm nay ngoan thật đấy, chẳng quấy phá ta chút nào…”
Xoa được một nửa, nàng chợt nhận ra có điều không đúng. Lòng bàn tay không phải là cảm giác lông mèo mềm xốp, mà là xúc cảm mềm mại cách một lớp y phục mỏng manh.
Trán cọ phải cũng không phải là khuôn mặt mũm mĩm của mèo, mà là một khối mềm mại đến tột cùng mang theo hương thơm thanh nhã thoang thoảng.
Ngu Tố Tinh mở mắt, bị hai luồng trắng ngần đến lóa mắt trước mặt làm cho ngây người. Trong lúc còn đang thẫn thờ, nàng nghe thấy từ đỉnh đầu truyền đến một tiếng gọi nhỏ nhẹ, trầm thấp: “Tố Tinh…”
Ngu Tố Tinh hoàn toàn tỉnh táo lại.
Ký ức kiếp trước vừa mới khôi phục, đầu óc nàng khó tránh khỏi có chút hỗn loạn, thế mà lại nghĩ lầm mình đang ở hiện đại, vừa tỉnh dậy sau khi ôm chú mèo Tiểu Mễ ngủ!
Ngu Tố Tinh ngẩng đầu, bắt gặp khuôn mặt trắng ngần ửng hồng của Thẩm Thanh Tuyết, vành tai của nữ tử đối diện đã đỏ rực như sắp nhỏ lệ huyết.
Ngu Tố Tinh vội vàng dời mắt đi, nàng rút bàn tay đang đặt trên hông Thẩm Thanh Tuyết lại, như để bù đắp liền vội kéo vạt áo đang xập xệ của Thẩm Thanh Tuyết che lại, vô cùng ngượng ngùng nói: “Ta… tướng ngủ của ta không được tốt lắm, có phải đã làm muội thức giấc rồi không…”
Thẩm Thanh Tuyết mím môi, nàng giơ tay giữ chặt vạt áo, cũng là để đè nén nhịp tim đang đập quá nhanh của mình, khẽ lắc đầu: “Không sao, ta cũng vừa mới tỉnh.”
Cả hai người đều rất ăn ý, không một ai nhắc đến cái chạm quá giới hạn vừa rồi.
Ngu Tố Tinh xoay người rời giường, vén màn nhìn ra ngoài một cái: “Chắc đã đến giờ Ngọ rồi, ta phải về trước đây…”
“Khoan đã.” Thẩm Thanh Tuyết kịp thời túm lấy ống tay áo của Ngu Tố Tinh. Nàng nhìn thấy y phục ngủ xộc xệch trên người Ngu Tố Tinh thì cảm thấy ngại ngùng không dám nhìn thẳng, đành ngước mắt nhìn vào mặt nàng ấy. Nghĩ đến điều gì đó, nàng lại vội vã rũ mắt, thấp giọng nói: “Sáng nay trời có mưa, bên ngoài chắc hẳn khá lạnh, hay là cứ để thị nữ mang y phục của tỷ qua đây đi.”
“Vậy sao?” Ngu Tố Tinh nhìn ánh nắng sáng sủa ngoài cửa sổ, quay đầu hỏi: “Thanh Tuyết muội muội sao lại biết chứ? Muội tỉnh từ sớm rồi à? Chẳng lẽ là vì nhân nhượng ta nên mới luôn nằm trên giường sao?”
Thẩm Thanh Tuyết biết nàng là người nhạy bén, cũng không muốn nói dối: “Lúc trời vừa hửng sáng có bị tiếng mưa làm thức giấc, sau đó lại ngủ tiếp.”
Còn về việc ở khoảng giữa đã xảy ra chuyện gì, nàng không nhắc tới.
Ngu Tố Tinh biết nàng không phải vì nhân nhượng mình thì mới nhẹ lòng: “Vậy ta ra ngoài dặn dò một tiếng. Bữa trưa muội có muốn ăn gì không, ta bảo họ chuẩn bị luôn.”
Đầu ngón tay Thẩm Thanh Tuyết siết chặt ống tay áo, vẫn lắc đầu.
Ngu Tố Tinh chủ động gợi ý: “Yến tiệc trưa hôm qua có món tôm xào măng xuân muội ăn rất ngon miệng, ta bảo trù nương làm lại lần nữa nhé?”
Thẩm Thanh Tuyết ngước mắt liếc nhìn nàng một cái, rồi lại cúi đầu, khẽ “vâng” một tiếng.
Ngu Tố Tinh cảm thấy ánh mắt vừa rồi của nàng có chút kỳ quái, nhưng lại không nói rõ được là kỳ quái ở điểm nào.
Chẳng lẽ trên mặt mình có dính gì sao? Sao nhìn một cái liền không dám nhìn nữa rồi.
Ngu Tố Tinh vừa sờ mặt mình, vừa vòng qua bình phong đi ra ngoài.
Thẩm Thanh Tuyết ngẩng đầu, nhìn theo bóng dáng mờ ảo của Ngu Tố Tinh qua tấm bình phong. Nàng gắt gao đè chặt lồng ngực mình, chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng, giống như ngột ngạt đến mức không thở nổi.
Đầu ngón tay đặt lên mạch tượng của chính mình, nhịp tim từ lâu đã nhanh đến mức bất thường.
Nhưng tất cả những phản ứng này đều không phải là chứng bệnh.
Nàng chỉ là… chỉ là chưa thích ứng được khi ở khoảng cách gần như vậy với Ngu Tố Tinh mà thôi, nhất định là thế.
Ở gian ngoài có thị nữ túc trực, Ngu Tố Tinh vừa bước ra liền nhìn thấy y phục của mình đã được xếp gọn gàng trên sập.
Rõ ràng là thị nữ của Lan Tuyết Viện đã sớm truyền tin nàng ngủ lại đây ra ngoài, ngay cả y phục của nàng cũng được chuẩn bị đầy đủ từ sớm.
Ngu Tố Tinh không thấy có gì xấu hổ, cầm lấy bộ y phục, dặn dò vài câu về yêu cầu của bữa trưa rồi xoay người trở vào.
Vừa bước lại sau tấm bình phong, một đôi xương cánh bướm tuyệt đẹp chợt thoáng qua trước mắt nàng, chớp mắt Thẩm Thanh Tuyết đã mặc xong trung y, che khuất bờ lưng trần.
Ngu Tố Tinh cũng không xem mình là người ngoài, tự nhiên cởi bỏ áo ngủ ra.
Thẩm Thanh Tuyết vừa xoay người lại liền nhìn thấy chiếc áo ngủ trượt khỏi vai đối phương, lộ ra bờ vai rộng và vòng eo thon gọn của nữ tử, cùng với những vết sẹo rải rác trên lưng.
Vết sẹo rõ ràng nhất nằm ở phần eo sau chếch lên trên của Ngu Tố Tinh, vết sẹo dữ tợn, có thể hình dung được vết thương lúc bấy giờ nặng đến nhường nào.
Thẩm Thanh Tuyết nhìn đến thẫn thờ.
Ngu Tố Tinh cảm nhận được ánh mắt phía sau lưng, nàng mặc trung y vào, xoay người lại vừa thắt đai lưng vừa hỏi: “Sao vậy?”
Thẩm Thanh Tuyết hoàn hồn, đối diện với ánh mắt tò mò của Ngu Tố Tinh, trong phút chốc quên cả khẩn trương, nhịn không được mở miệng hỏi: “Vết sẹo sau lưng tỷ…”
“Vết nào cơ, vết ở trên eo ấy hả?” Giọng điệu của Ngu Tố Tinh rất nhẹ nhàng, bàn luận cứ như thể đó không phải là vết thương trên người mình, “Đó là do bị một mật thám Bắc Du đánh lén rạch phải, có điều tên mật thám đó cũng chẳng hời được gì, sau khi bị ta bắt về liền cho nếm thử đủ loại hình phạt…”
Nói đến một nửa, Ngu Tố Tinh nhận ra nội dung tiếp theo quá mức hung tàn, liền kịp thời ngậm miệng, chuyển chủ đề: “Không giống như lưng của Thanh Tuyết muội muội, đường cong xương cánh bướm uyển chuyển như vậy, thật sự rất đẹp.”
Thẩm Thanh Tuyết lập tức rũ mắt, mặc ngoại y vào. Chờ đến khi nàng thắt xong đai lưng, Ngu Tố Tinh cũng đã thu dọn thỏa đáng, đang đứng đợi nàng.
Thẩm Thanh Tuyết do dự mãi, trước khi bước ra khỏi bình phong, nàng khẽ kéo ống tay áo của Ngu Tố Tinh. Khi đối phương quay lại với ánh mắt hoang mang, nàng mới khẽ mở mấp máy môi: “Tố Tinh, tỷ cũng là nữ tử xuất chúng nhất mà ta từng gặp. Những vết sẹo đó chính là vinh quang của tỷ.”
Cho nên không cần phải bận tâm, cũng không cần phải tự ti.
Ngu Tố Tinh hơi ngẩn ra, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ. Nàng nhịn không được đưa tay nhéo nhéo má Thẩm Thanh Tuyết: “Thanh Tuyết muội muội của chúng ta sao lại ngọt ngào như vậy chứ, ngày nào cũng khen ta.”
Thẩm Thanh Tuyết bị nàng nhéo đến đỏ bừng mặt, vừa định buông ống tay áo của Ngu Tố Tinh ra thì lại bị nàng ấy nắm lấy tay.
Hơi ấm từ lòng bàn tay liên tục truyền đến, Thẩm Thanh Tuyết không giãy giụa. Nàng nhìn vào góc nghiêng khuôn mặt của Ngu Tố Tinh, một ý nghĩ đột nhiên nảy ra trong đầu.
“Đường Đường” trong miệng Ngu Tố Tinh rốt cuộc là ai?
Chẳng lẽ, người đó cũng từng chung chăn gối với Ngu Tố Tinh rồi sao?
Lời tác giả: [Hình đầu mèo tam thể]

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 9
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu