Chương 22
Bên trong xe ngựa, Thẩm Thanh Tuyết cân nhắc hồi lâu, mới thử dò hỏi: “Tố Tinh, tỷ và vị Lâu nhị cô nương kia quan hệ tốt lắm sao? Trước đây sao chưa từng nghe tỷ nhắc đến nàng ấy?”
Ngu Hữu Trăn vừa nghe thấy liền lập tức cao giọng nói: “Tỷ tỷ, muội biết, muội biết nè!”
Ngu Tố Tinh liền đưa tay bịt chặt miệng muội muội: “Muội tốt nhất là đừng biết.”
Nếu còn để Ngu Hữu Trăn nói thêm vài câu nữa, danh tiếng của nàng e là sẽ tiêu tan tành mất.
Một mặt Ngu Tố Tinh chẳng màng đến sự giãy giụa của Ngu Hữu Trăn mà bịt chặt miệng muội ấy, mặt khác lại cặn kẽ giải thích với Thẩm Thanh Tuyết: “Tổ mẫu và Lâu các lão có giao tình từ thuở thiếu thời, thế nên con cháu thế hệ này của hai nhà cũng thường xuyên qua lại. Lâu đại cô nương tên gọi Lệnh Quân, nhị cô nương tên Lệnh Dao. Ba chúng ta tính ra là cùng nhau lớn lên, cũng từng là đồng môn ở thư viện. Có điều ta và Lâu Lệnh Quân không thân thiết cho lắm, còn với Lệnh Dao thì xem như hợp ý, trước khi rời kinh thành thường cùng nàng ấy đi chơi…”
Ngu Hữu Trăn dùng hết sức bình sinh cũng không gỡ nổi bàn tay của đại tỷ tỷ ra, bèn há miệng định cắn.
Ngu Tố Tinh nhanh như chớp thả tay ra, vừa buông lỏng liền nghe thấy muội muội phấn khích nói: “Đại tỷ tỷ và Lâu nhị tỷ tỷ còn được xưng là ‘Ngọc Kinh nhị bá’ đấy ạ! Hai người họ thường xuyên cùng nhau hành hiệp trượng nghĩa, khắp Ngọc Kinh không ai là không biết, không ai là không… Ưm ưm!”
Ngu Tố Tinh lại một lần nữa bịt chặt miệng Ngu Hữu Trăn, miễn cho muội ấy đem hết thảy những giai thoại huy hoàng thuở trước của mình ra phơi bày, rồi vội vàng giải thích theo: “Đó đều là trò đùa nghịch nghịch ngợm thuở niên thiếu không hiểu chuyện mà thôi. Thật ra chúng ta vẫn rất phân rõ phải trái, nếu kẻ nào dám ngang ngược ức hiếp bá tánh, chúng ta sẽ hảo tâm giúp hắn đưa tới Kinh Triệu Phủ, cho họ một cơ hội cải tà quy chính.”
Sau đó, vị Kinh Triệu Phủ Doãn thiết diện vô tư kia sẽ cho bọn chúng hiểu rõ cái gọi là cơ hội cải tà quy chính khó tìm đến nhường nào.
Thẩm Thanh Tuyết nghe Ngu Tố Tinh mở miệng một tiếng “chúng ta”, hai tiếng “chúng ta”, hàng mi dày liền khẽ rủ xuống.
Thanh mai trúc mã, tổng giác chi giao*, hèn chi vừa gặp mặt đã ôm chầm lấy nhau, mà nàng và Ngu Tố Tinh mới chỉ vừa quen biết được vài ngày…
*Tổng giác chi giao: Tình bạn từ thuở để tóc chỏm, tức từ giao thừa thuở nhỏ.
Khi tâm trạng ngày một thêm trĩu nặng, người bên cạnh bỗng nhiên xích lại thật gần, gần như là ghé sát vào tai nàng mà nói: “Thanh Tuyết, muội không tin ta sao?”
Bằng không sao lại chẳng nói lời nào thế kia?
Thẩm Thanh Tuyết ngước mắt, khoảng cách giữa nàng và Ngu Tố Tinh gần đến mức chóp mũi suýt chút nữa đã chạm vào nhau.
Cảm nhận được ánh mắt của hai người kia trong xe ngựa đang nhìn về phía này, mặt Thẩm Thanh Tuyết hơi nóng lên, lặng lẽ lui về phía sau một chút, nhẹ giọng đáp: “Sao ta lại không tin tỷ chứ? Tố Tinh, tỷ làm đều là việc thiện mà.”
Tuy rằng không phải là cùng nàng làm, nàng cũng chưa từng được chứng kiến một Ngu Tố Tinh đầy hăng hái khí phách của tuổi trẻ năm ấy.
Nhưng không sao cả, giờ đây nàng đã cùng ở chung một viện với Ngu Tố Tinh, nghĩ lại thì mối quan hệ này cũng được xem là rất tốt rồi.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thanh Tuyết đột nhiên không muốn xích ra xa Ngu Tố Tinh nữa.
Ngu Tố Tinh nghe nàng nói vậy thì vui mừng khôn xiết, lại nhích tới gần thêm chút nữa, hai người ngồi sát bên nhau gần như không còn một kẽ hở.
Ngu Hữu Trăn thấy thế cũng không chịu thua, chạy lại chen vào giữa Ngu Tố Tinh: “Vậy để muội kể thêm nhiều việc tốt của đại tỷ tỷ cho tỷ nghe nhé.”
“Muội tốt nhất là im miệng đi.” Ngu Tố Tinh giơ tay định bịt miệng muội ấy.
Hai chị em nhốn nháo nô đùa, người này chen người kia lấn, lấn tới lấn lui cuối cùng Ngu Tố Tinh phải đưa tay ôm lấy eo Thẩm Thanh Tuyết, mới giúp nàng không bị ép vào thành xe.
Lục Nhụy ở một bên chứng kiến cảnh tượng náo nhiệt này, nhìn thấy nụ cười của cô nương nhà mình ngày một rõ nét, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên vui vẻ hơn.
Cô nương có tính cách yên tĩnh nội liễm như vậy, quả nhiên phải sánh đôi với một người cởi mở, hoạt bát bên ngoài mới hợp.
Đùa nghịch suốt dọc đường, cho đến khi tới trước cửa Thiên Hương Lâu, Ngu Tố Tinh liền thẳng tay giao Ngu Hữu Trăn cho hai tỷ muội Lâu gia: “Ta và Thanh Tuyết đi mua chút đường ở phụ cận, các người cứ dẫn Hữu Trăn lên trước ngồi đợi đi. Lục Nhụy, ngươi cũng lên trước đi, nghỉ ngơi một chút.”
“Vậy ta cũng đi…” Lâu Lệnh Dao lên tiếng định bám theo.
“Muội đi lên với tỷ.” Lâu Lệnh Quân đưa tay ra, lôi kéo cô muội muội không biết nhìn sắc mặt của mình đi vào trong Thiên Hương Lâu.
Ngu Tố Tinh rõ ràng là muốn cùng Thẩm cô nương đi dạo riêng, nàng ta chen chân vào chẳng phải là tự chuốc lấy sự chán ghét vô cớ sao?
Lâu đại cô nương vô cùng thức thời liền xách cả đứa lớn lẫn đứa nhỏ vào trong Thiên Hương Lâu.
Thiên Hương Lâu vốn là đệ nhất tửu lầu của Ngọc Kinh, vị trí địa lý vô cùng đắc địa, lại gần hoàng thành, xung quanh cửa hàng san sát, tiệm bán đường đương nhiên không khó tìm. Ngu Tố Tinh dễ dàng tìm được một tiệm, bốc lấy một viên đường thử đưa đến bên môi Thẩm Thanh Tuyết: “Nếm thử xem, cứ thử từng loại một, mua vị mà muội thích ăn nhất.”
Tuy rằng hiện tại Thẩm Thanh Tuyết không cần phải uống thuốc nữa, nhưng Ngu Tố Tinh vẫn muốn mua nhiều đường một chút để phòng hờ.
Mấy loại đường mua lúc trước nàng chê không đủ ngọt, chi bằng dẫn Thẩm Thanh Tuyết tự mình tới chọn, ngày thường cũng có thể dùng làm đồ ăn vặt.
Thẩm Thanh Tuyết không thể từ chối, làn môi mỏng khẽ ngậm lấy viên đường trên đầu ngón tay Ngu Tố Tinh, vị ngọt lịm lập tức tan ra trong khoang miệng.
“Nào, lại nếm thử cái này xem.” Ngu Tố Tinh lại đưa một viên đường khác tới.
Giữa thanh thiên bạch nhật, Thẩm Thanh Tuyết cảm thấy như vậy có chút không ổn, nhưng nàng lại chẳng thể khước từ viên đường đã đưa tới sát bờ môi, vừa ngậm lấy liền nói: “Để tự ta làm là được rồi.”
“Muội đừng động vào, toàn là vụn đường cả đấy.” Ngu Tố Tinh không muốn làm bẩn tay nàng, tiếp tục tự tay đút đường.
Dung mạo của hai người đều xuất chúng, lại cùng mặc tố y, dưới ánh nắng rực rỡ của buổi chính ngọ lại càng thêm phần thu hút ánh nhìn của người qua đường.
Ngu Tố Tinh khẽ dịch chuyển thân hình, bất động thanh sắc che chắn cho Thẩm Thanh Tuyết khỏi những ánh mắt dòm ngó xung quanh.
Trong số đó, có một ánh mắt khiến nàng cảm thấy như có gai đâm sau lưng, càng lúc càng không thể chịu đựng nổi.
Ngu Tố Tinh nghiêng người ngước mắt nhìn về hướng phía sau chếch lên trên, nơi đó đối diện với nhã gian trên tầng hai của Thiên Hương Lâu. Một cánh cửa sổ nửa khép nửa mở, có một nam tử đang đứng trước cửa sổ nhìn xuống dưới, vì ngược sáng nên khiến người ta không nhìn rõ diện mạo.
Người nọ chạm phải ánh mắt của nàng, đứng lặng một chốc rồi xoay người rời đi.
Ngu Tố Tinh cũng thu hồi tầm mắt, cùng Thẩm Thanh Tuyết chọn xong đường, lại đi phụ cận mua thêm ít mứt hoa quả và bánh ngọt, sau đó dắt tay Thẩm Thanh Tuyết đi về phía Thiên Hương Lâu đối diện.
Vừa mới bước vào, đã có gã sai vặt đón tiếp, nhiệt tình chào mời: “Vị này chắc hẳn là Ngu cô nương đúng không ạ? Nhã gian của các vị ở tầng hai, tiểu nhân xin mạn phép dẫn đường.”
Lúc nãy Ngu Tố Tinh rời đi quá vội vì sợ Ngu Hữu Trăn đuổi theo, thành ra nàng chưa kịp hỏi Lâu Lệnh Dao đã đặt nhã gian nào.
Nhã gian ở Thiên Hương Lâu này vốn cực kỳ khó đặt, nhưng Lâu Lệnh Dao lại quen biết với chủ nhân đứng sau lâu các này, chỉ cần mở lời một tiếng là được.
Ngu Tố Tinh đi theo gã sai vặt lên lầu.
Gã sai vặt ân cần vén rèm lên cho hai người, Ngu Tố Tinh và Thẩm Thanh Tuyết bước vào trong, không thấy bọn người Lâu Lệnh Dao đâu, ngược lại thấy sau bức bình phong dùng làm vật trang trí kia thấp thoáng bóng một nam tử đang đứng.
Ngu Tố Tinh đang định quay đầu lại hỏi gã sai vặt, thì tai nghe thấy sau bức bình phong có tiếng người rảo bước đi ra, cửa nhã gian phía sau cũng nhẹ nhàng đóng lại.
Ngu Tố Tinh lập tức tỉnh ngộ, nàng đảo mắt muốn xem thử kẻ to gan lớn mật nào dám lừa gạt nàng tới đây.
Kẻ sau bình phong đi đứng rề rà, làm bộ làm tịch, một hồi lâu mới vòng qua bức bình phong, một tay chắp sau lưng nhìn về phía hai người, lộ ra một gương mặt tuấn lãng, trên mặt treo nụ cười ôn hòa nhã nhặn vừa vặn: “Ngu cô nương, đã lâu không gặp.”
Ngu Tố Tinh nhìn rõ gương mặt này, cảm giác chán ghét trong lòng lập tức dâng lên đến đỉnh điểm.
Cho dù chưa từng tận mắt chứng kiến tương lai của Thẩm Thanh Tuyết, Ngu Tố Tinh cũng có thể nhận ra gương mặt này Tứ hoàng tử Tần Phái Cẩn.
Trước khi rời kinh thành, nàng và Tần Phái Cẩn từng có vài lần gặp gỡ.
Không ngờ lần đầu tiên ra cửa sau khi hồi kinh, lại có thể khéo gặp phải Tần Phái Cẩn như thế này.
Hoặc giả là cái cốt truyện ch3t tiệt kia đang phát huy cơ chế cưỡng chế nam nữ chính tương ngộ trước thời hạn, hoặc giả là hành tung của nàng đã bị người ta tiết lộ.
Ngu Tố Tinh bước lên một bước, chắn trước thân hình của Thẩm Thanh Tuyết, ánh mắt lạnh lùng: “Nhiều năm không gặp, Tứ điện hạ vẫn cứ vô lễ như vậy nhỉ.”
Nàng cố ý kéo dài giọng điệu, mang theo sự khinh miệt và bất mãn không chút che giấu.
Mà Thẩm Thanh Tuyết, người đang bị nàng che chắn kín kẽ ở phía sau, kinh ngạc nhìn về phía Ngu Tố Tinh.
Nghe ngữ khí là nàng đã có thể nhận ra ngay, mối quan hệ giữa Ngu Tố Tinh và Tần Phái Cẩn dường như chẳng hề tốt đẹp.
Đột nhiên gặp lại Tần Phái Cẩn ở kiếp này, sắc mặt Thẩm Thanh Tuyết sớm đã trở nên trắng bệch, thế nhưng khi nàng nhìn vào tấm lưng vững chãi, thẳng tắp của Ngu Tố Tinh, mọi nỗi bất an dường như lại tan biến vào hư không.
Nàng đã nói là bản thân phải nỗ lực trở nên mạnh mẽ hơn, vậy thì sao có thể vừa gặp chuyện đã trốn sau lưng Tố Tinh được chứ?
Hơn nữa Tố Tinh đang đứng ngay cạnh nàng, nàng việc gì phải sợ hãi?
Thẩm Thanh Tuyết điều chỉnh lại cảm xúc, nàng lấy hết can đảm bước ra từ phía sau Ngu Tố Tinh, nắm thật chặt lấy tay Ngu Tố Tinh, nỗ lực nhìn thẳng về phía Tần Phái Cẩn một cách thản nhiên và không hề e sợ.
Khoảnh khắc Tần Phái Cẩn chạm phải ánh mắt của nàng, trước mắt hắn hiện ra một đôi mắt lá liễu đầy vẻ khiếp nhược và sợ hãi.
Rõ ràng là cùng một đôi mắt, rõ ràng là cùng một người, nhưng giờ đây lại hoàn toàn trái ngược.
_________
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận