Chương 21

Thậm chí nàng còn muốn hôn thêm một cái nữa.
Mấy ngày nay, đồ đạc của Ngu Tố Tinh đã được dọn dần sang đây từng món một. Từ chậu tắm, y phục tắm rửa, cho đến chén trà trà cụ, rồi cả bàn giấy bút dùng thường ngày. Ngay cả cây ngân thương nàng hay dùng cũng được mang tới, lấy cớ là để Thẩm Thanh Tuyết thưởng lãm rồi sau đó cứ thế để lại luôn.
Thẩm Thanh Tuyết ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy trên chiếc tủ bách bảo đặt bên sập đã nhét đầy những quyển thoại bản. Nhìn vào bên trong một chút, nàng lại thấy trên bàn trang điểm có những chiếc dây buộc tóc và trang sức tóc của Ngu Tố Tinh đang quấn quýt đặt cùng một chỗ với trâm cài trang nhã của mình.
Gần hơn một chút, trên bàn là những đôi chén trà được bày biện thành cặp thành đôi, cái này sát cạnh cái kia, chàng chàng thiếp thiếp.
Giống hệt như tư thế ngồi của nàng và Ngu Tố Tinh lúc này.
Rõ ràng mới chỉ có vài ngày, vậy mà Ngu Tố Tinh dường như đã thấm vào từng ngõ ngách trong cuộc sống của nàng.
Thẩm Thanh Tuyết muộn màng nhận ra điều đó.
Nếu không nhờ câu nói xin được ở chung này của Ngu Tố Tinh, nàng suýt chút nữa đã quên mất lý do ban đầu mà hai người ngủ cùng giường.
Vết thương trên cánh tay trái của Ngu Tố Tinh vốn đã lành lặn từ lâu.
Thẩm Thanh Tuyết không nói lời nào, chỉ đưa mắt nhìn quanh quất đông tây.
Ánh mắt Ngu Tố Tinh dõi theo tầm nhìn của nàng. Ban đầu nàng nắm chắc đến chín phần thắng, nhưng sau khi nhìn thấy ngày càng nhiều đồ đạc của mình hiện hữu nơi đây, nàng không khỏi chột dạ, lúc mở lời lại chẳng còn đủ tự tin: “Muội xem, đồ đạc của ta phần lớn đều đã dọn sang đây rồi, giờ mà dọn về thì phiền phức lắm…”
“Phiền phức sao?” Thẩm Thanh Tuyết quay đầu nhìn nàng, hỏi ngược lại một câu.
Lúc trước khi giúp nàng dọn đến Lan Tuyết Viện, có thấy ai bảo phiền phức đâu chứ.
Ngu Tố Tinh bỗng cảm thấy một nỗi nguy cơ mơ hồ, lập tức thay đổi chiến lược. Nàng rũ mắt xuống đầy vẻ tủi thân, ướm lời: “Vậy… Thanh Tuyết muội muội không muốn ở cùng ta sao? Ta vốn tưởng mấy ngày nay chúng ta sống chung rất hòa hợp…”
Đâu chỉ là hòa hợp, quả thực là vô cùng viên mãn.
Mỗi đêm được ôm Thanh Tuyết thơm tho mềm mại đi ngủ, nàng không ngủ ngon thì ai ngủ ngon cho được?
“Nhưng vết thương trên tay tỷ đã lành rồi mà,” Thẩm Thanh Tuyết không thuận theo lời nàng dụ dỗ, thần sắc lộ vẻ khó hiểu, “Lúc trước tỷ nói ngủ ở nơi khác luôn không an giấc, sau này dọn đến Tùng Lang Viện mới có thể ngủ ngon. Tố Tinh, ta không muốn tỷ phải nhân nhượng ta, một mình ta ngủ cũng được mà.”
Đến cả những lời nói từ thuở xa xôi ấy mà Thẩm Thanh Tuyết vẫn nhớ rõ, Ngu Tố Tinh chẳng biết nên vui hay nên buồn. Nàng vốn không chịu nổi kiểu nói năng vòng vo tam quốc này, bèn trực tiếp nắm lấy hai tay Thẩm Thanh Tuyết, chủ động tung chiêu chân tình bộc bạch: “Đó là chuyện hồi trước rồi. Giờ đây ngày ngày được ngủ cùng muội, ta mới phát hiện chất lượng giấc ngủ của mình còn có thể lên một tầm cao mới. Mấy ngày nay Thanh Tuyết ngủ chẳng phải cũng ngon hơn nhiều sao? Muội thì lạnh, ta thì nóng, ta có thể sưởi ấm tay chân cho muội, muội lại có thể giúp ta hạ bớt khô nóng, chúng ta chẳng phải là một đôi trời sinh sao?”
Trước lời bày tỏ đầy chân thành như thế, Thẩm Thanh Tuyết vẫn chưa tỏ thái độ, gương mặt thoáng chút do dự.
Ngu Tố Tinh bắt đầu tung ra tuyệt chiêu cuối cùng. Nàng túm lấy ống tay áo của Thẩm Thanh Tuyết, vừa lay vừa làm nũng: “Thanh Tuyết tỷ tỷ, ta chỉ muốn ở cùng tỷ tỷ thôi mà… Thanh Tuyết tỷ tỷ là tốt nhất, ta thích Thanh Tuyết tỷ tỷ nhất… Thanh Tuyết tỷ tỷ thật sự không muốn ở cùng Tố Tinh sao? Trong lòng Tố Tinh đang khổ sở lắm… Thanh Tuyết tỷ tỷ, tỷ ty rsờ thử tim Tố Tinh xem, có phải đang đau lắm, đau lắm không?”
Nếu Ngu Hữu Trăn mà đứng ở đây, con bé chắc chắn sẽ dùng hết sức bình sinh để thốt ra hai chữ: Vô sỉ!
Đã bao nhiêu tuổi đầu rồi mà còn bắt chước chiêu trò của một đứa trẻ con như nó!
Khốn nỗi, Thẩm Thanh Tuyết lại là người không chịu nổi chiêu này nhất. Lần trước nàng suýt chút nữa đã bị Ngu Hữu Trăn mè nheo đòi bằng được, may mà Ngu Nghiên Ninh xuất hiện kịp thời.
Lần này nàng tránh cũng không thể tránh. Nàng không nhìn Ngu Tố Tinh, thì Ngu Tố Tinh liền nghiêng đầu ghé sát qua nhìn nàng, còn nắm lấy tay nàng áp chặt vào lồng ngực mình, bắt nàng phải cảm nhận trái tim đang đập dồn dập bên trong.
Đầu ngón tay nóng rực lên, nụ cười trong mắt Thẩm Thanh Tuyết rốt cuộc không thể giấu được nữa mà tràn ra ngoài.
Ngu Tố Tinh tinh mắt bắt trọn được nụ cười ấy, liền ôm chầm lấy nàng lắc lắc, ghé sát tai Thẩm Thanh Tuyết thân mật hỏi: “Thanh Tuyết tỷ tỷ đây là đáp ứng ta rồi đúng không?”
Thẩm Thanh Tuyết nghiêm nét mặt, khẽ khàng hỏi lại: “Ta có thể từ chối sao?”
Ngu Tố Tinh chớp chớp mắt, lần đầu tiên có chút không đoán định được thái độ của Thẩm Thanh Tuyết. Nàng trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc gật đầu: “Dĩ nhiên là có thể, đây là viện của muội, tự muội làm chủ. Ta không có ý cưỡng ép muội, nếu muội thật sự không thích có người ở cùng, ta sẽ không làm khó muội, cũng chẳng vì thế mà tức giận. Thanh Tuyết, muội cứ tùy theo tâm ý của mình là được.”
Sự chân thành như vậy là thứ dễ lay động lòng người nhất.
Mặt hồ tâm cảnh của Thẩm Thanh Tuyết gợn sóng lăn tăn ngày một loang xa. Nàng nắm ngược lại đầu ngón tay của Ngu Tố Tinh, ánh mắt dịu dàng hẳn đi: “Tố Tinh, tỷ không phải là người ngoài.”
“Cho nên…?” Ngu Tố Tinh kìm nén sự kích động, gặng hỏi.
“Chúng ta cùng ở đi.” Thẩm Thanh Tuyết đưa ra câu trả lời rõ ràng nhất.
Cảm xúc của Ngu Tố Tinh trong nháy mắt bùng nổ. Nàng ôm ghì lấy Thẩm Thanh Tuyết, “chụt” một tiếng thật mạnh lên má nàng ấy, hào hứng reo lên: “Vậy giờ ta sai người dọn đồ ngay, hôm nay ta sẽ dọn sang đây ở luôn!”
Thẩm Thanh Tuyết đờ người ra, một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại. Ngu Tố Tinh vừa mới… hôn nàng sao?
Ngay khi dòng suy nghĩ ấy định hình, khuôn mặt nàng lập tức đỏ bừng lên như lửa đốt.
Ngu Tố Tinh chạy ra ngoài dặn dò xong xuôi, vừa quay trở vào thì thấy Thẩm Thanh Tuyết đã đỏ ửng khắp người. Những vùng da thịt lộ ra ngoài không nơi nào là không ửng hồng, từ cổ lên đến má như bị một dải mây hồng lớn bao phủ, cả người ngơ ngác như mất hồn.
Ngu Tố Tinh ngồi xuống trước mặt nàng, khẽ nhéo nhéo má nàng: “Sao vậy? Má muội nóng bừng lên thế này?”
Thẩm Thanh Tuyết nhìn Ngu Tố Tinh bày ra bộ dạng như thể không có chuyện gì xảy ra, bỗng chút hoài nghi không biết vừa rồi có phải là ảo giác của mình hay không?
Ngu Tố Tinh hôn nàng, sao có thể thản nhiên không một chút phản ứng nào như vậy được?
Nhưng câu nói tiếp theo của Ngu Tố Tinh đã chứng thực ký ức của nàng không hề nhầm lẫn: “Có phải vì khi nãy ta hôn lên má muội không?”
Khi hỏi câu này, Ngu Tố Tinh cũng có chút chột dạ.
Vốn tưởng Thẩm Thanh Tuyết sẽ từ chối lời thỉnh cầu ở chung của mình, ngờ đâu nàng ấy lại đồng ý.
Nàng nhất thời kích động, nhìn gò má trắng ngần mềm mại của Thẩm Thanh Tuyết, trong một phút bốc đồng liền ghé môi ghé mỏ hôn một cái rõ kêu.
Lúc tay nhéo vào gò má ấy đã thấy mềm mại rồi, khi hôn lên cảm giác lại càng tuyệt hơn! Thậm chí nàng còn muốn hôn thêm cái nữa!
Ngu Tố Tinh tự thấy bản thân thật quá được đằng chân lân đằng đầu, lòng tham không đáy, nhưng ngoài miệng thì đã nhanh chóng nghĩ ra lời bao biện: “Ta từ nhỏ hễ cứ kích động là lại thích hôn má người khác, nương ta đều nói bà thường xuyên bị nước miếng của ta bôi đầy mặt. Lớn lên vốn đã bỏ được thói quen này rồi, không ngờ vừa rồi vui quá lại chứng nào tật nấy…” Càng nói giọng nàng càng nhỏ đi, rụt rè hỏi một câu: “Thanh Tuyết, muội đang tức giận sao?”
Gương mặt này không phải là vì tức giận quá mà đỏ lên đấy chứ?
Thẩm Thanh Tuyết không đáp lời, tâm tư nàng hiện tại đang rối bời như một mớ bòng bong.
Ngu Tố Tinh lo lắng vô cùng, không thể để vừa mới dọn sang đã chọc người ta tức giận được. Nàng liền chủ động ghé mặt mình sát qua: “Hay là muội cũng hôn lại một cái đi? Nếu không được thì muội tát ta một cái vậy, coi như để hả giận.”
Gương mặt của Ngu Tố Tinh đã ghé sát tận bờ môi nàng, Thẩm Thanh Tuyết có muốn cũng không thể vờ như không thấy. Nàng không tài nào làm ra được hành động hôn trả lại, đành cụp mắt xuống, bứt rứt mân mê các ngón tay: “Ta không có giận, tỷ đừng lo.”
“Vậy đây là… do ngượng ngùng sao?” Ngu Tố Tinh dù có ngốc đến mấy cũng đoán ra được nguyên do.
Bị nàng vạch trần, Thẩm Thanh Tuyết càng thêm thẹn thùng, ngón tay siết chặt hơn. Nàng không trả lời câu hỏi của Ngu Tố Tinh mà chậm rãi nói: “Thói quen này của tỷ không tốt, phải sửa đi.”
Nàng ấy hôn nàng thì thôi đi, ngộ nhỡ sau này kích động lại đi hôn những cô nương nhà người khác thì biết làm sao?
Ngu Tố Tinh gật đầu như giã tỏi: “Sửa, sửa, sửa, nhất định sẽ sửa! Sau này ta mà còn dám hôn bậy hôn bạ, muội cứ vung tay vỗ thẳng vào miệng ta ấy.”
Vừa nói, Ngu Tố Tinh vừa nắm lấy tay Thẩm Thanh Tuyết định vỗ lên môi mình.
Thẩm Thanh Tuyết đâu nỡ xuống tay với nàng, đầu ngón tay khẽ khàng chạm nhẹ vào làn môi nàng, rồi như bị bỏng mà vội rụt về.
Ngu Tố Tinh nắm lấy ngón tay nàng mân mê hồi lâu. Nhìn dáng vẻ đỏ mặt tía tai của Thẩm Thanh Tuyết, nàng bỗng cảm thán một câu: “Thanh Tuyết, muội có phát hiện ra là hiện tại muội đã có thể nắm thóp được ta rồi không?”
Thẩm Thanh Tuyết ngơ ngác ngẩng đầu lên, nàng đâu nhớ mình đã nắm thóp Ngu Tố Tinh từ bao giờ?
Ngu Tố Tinh bèn phân tích cho nàng nghe: “Muội xem nhé, nếu là ngày đầu tiên chúng ta mới gặp nhau, ta mà đòi ở cùng muội, muội có từ chối không?”
Thẩm Thanh Tuyết đáp: “Hôm nay ta cũng đâu có từ chối.”
“Đúng là muội không từ chối, nhưng muội không còn dễ bị thuyết phục như trước nữa,” Ngu Tố Tinh làm rõ, “Trước kia ta chỉ cần dăm ba câu là đã dời được muội sang viện khác, vậy mà hôm nay muội đã biết vặn hỏi lại ta, trở nên khó tính hơn rồi đấy. Ta phải tung tận ba chiêu mới thuyết phục được muội cơ mà.”
Thẩm Thanh Tuyết chớp chớp mắt. Thật ra ngay từ đầu nàng đã không hề có ý định từ chối.
Chỉ là nàng chợt nhớ tới câu nói của Ngu Hữu Trăn rằng nàng sẽ bị Ngu Tố Tinh xoay như chong chóng, lại nhìn ra Ngu Tố Tinh rõ ràng đã có mưu đồ từ trước, nên mới muốn học theo để trêu chọc Ngu Tố Tinh một chút, cố tình không tỏ thái độ ngay.
Thế nhưng, nếu là ngày đầu tiên mới đến Hầu phủ, liệu nàng có làm như vậy không?
Chắc chắn là không rồi.
Có phải nàng đang có chút cậy sủng sinh kiêu không?
Chưa đợi Thẩm Thanh Tuyết kịp tự diễn biến tâm lý thành nỗi hoang mang, Ngu Tố Tinh đã bày ra vẻ mặt tán thưởng mà khen ngợi: “Thanh Tuyết của chúng ta đã trở nên lợi hại hơn rồi, như vậy thật tốt. Thẩm di dưới suối vàng có linh thiêng hẳn cũng sẽ rất vui mừng.”
Nói đoạn, Ngu Tố Tinh xoa xoa đỉnh đầu Thẩm Thanh Tuyết, vẻ mặt tràn ngập sự tự hào khôn xiết.
Trong một khoảnh khắc, Thẩm Thanh Tuyết có cảm giác ánh mắt Ngu Tố Tinh nhìn nàng tràn đầy vẻ hiền từ như nhìn con gái vậy, nhưng nàng liền nhanh chóng gạt phắt ý nghĩ đó đi.
Ngu Tố Tinh làm sao có thể coi nàng là con gái được chứ?
Chắc chắn là nàng nhìn nhầm rồi.
“Vậy ta sẽ nỗ lực để trở nên lợi hại hơn nữa.” Thẩm Thanh Tuyết khẽ nói nhưng giọng điệu đầy kiên định.
Nàng cũng muốn bản thân trở nên mạnh mẽ, trở thành một người mà kẻ khác không dám tùy tiện bắt nạt.
Ngu Tố Tinh thấy chủ đề đã được lái sang hướng này một cách thành công thì nụ cười trên môi càng thêm đậm.
Rất tốt, cứ để hai người vui vẻ mà quên đi cái chuyện lỡ chân lỡ miệng hôn một cái kia đi.
Sau chuỗi ngày âm u kéo dài tới bảy tám hôm, trời rốt cuộc cũng hửng nắng. Ngu Tố Tinh theo đúng lời hẹn ước từ trước, dẫn Thẩm Thanh Tuyết ra ngoài dạo chơi.
Đứa nhỏ Ngu Hữu Trăn này dĩ nhiên là không thể không mang theo cùng.
Ba người vừa bước ra khỏi đại môn Hầu phủ, Ngu Tố Tinh còn chưa kịp bước xuống hết bậc thềm đá thì một cô nương mặc hồng y từ đâu lao xẹt tới, “bộp” một tiếng ôm chầm lấy nàng thật chặt.
“Ái chà chà, rốt cuộc cũng gặp được Ngu tiểu tướng quân của chúng ta rồi! Trở về kinh thành bao nhiêu ngày như vậy mà chẳng thèm tới gặp ta, lại còn bắt ta phải tự mình tìm tới tận cửa!” Cô nương kia oang oang cái miệng, bàn tay không chút kiêng dè đấm nhẹ lên người Ngu Tố Tinh.
Ngu Tố Tinh chật vật đẩy nàng ta ra. Còn chưa kịp mở lời giới thiệu, đôi mắt của vị hồng y cô nương kia đã đảo một vòng rồi dừng lại trên người Thẩm Thanh Tuyết bên cạnh, hai mắt sáng rực lên trong nháy mắt.
Nhìn ánh mắt đó, Ngu Tố Tinh liền thừa biết câu tiếp theo nàng ta định nói gì. Ngay trước khi hai chữ “mỹ nhân” kịp thốt ra, Ngu Tố Tinh đã nhanh chóng bước lên chắn trước mặt Thẩm Thanh Tuyết, giới thiệu với Lâu Lệnh Dao: “Vị này là biểu muội của ta, họ Thẩm, ngươi đừng có làm muội ấy sợ.”
Nói xong, ngữ điệu của nàng lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ, dịu dàng nói với Thẩm Thanh Tuyết: “Nàng ấy là Lâu nhị cô nương, là bằng hữu của ta. Còn vị kia là Lâu đại cô nương, hai người bọn họ là tỷ muội song sinh.”
Thẩm Thanh Tuyết nương theo tầm mắt của nàng nhìn sang, chỉ thấy phía sau Lâu Lệnh Dao có một nữ tử khác vừa bước xuống từ trên xe ngựa. Dung mạo nàng ấy thanh lệ tuyệt trần, nhìn kỹ sẽ thấy nàng ấy có khuôn mặt giống Lâu Lệnh Dao như đúc từ một khuôn.
Lâu đại cô nương Lâu Lệnh Quân mang đậm khí chất khuê các đầy thư hương, hoàn toàn tương phản với vẻ anh dũng, hoạt bát của muội muội mình.
Nàng ấy nhẹ nhàng bước tới, ánh mắt cũng giống như Lâu Lệnh Dao, dừng lại trên gương mặt của Thẩm Thanh Tuyết. Đôi mắt nàng ấy khẽ lay động, sau đó cúi người hành lễ: “Nhị muội có chút đường đột, mong Thẩm cô nương lượng thứ, chớ để trong lòng.”
Lâu Lệnh Dao cảm thấy vô cùng oan uổng: “Ta đường đột chỗ nào chứ? Cùng lắm là đường đột với Ngu Tố Tinh thôi, nàng ta chắc chắn không chấp nhặt đâu.”
Nói rồi Lâu Lệnh Dao định giơ tay khoác lên vai Ngu Tố Tinh, nhưng Ngu Tố Tinh đã khéo léo né người sang một bên, khiến tay nàng ta chuẩn xác vồ hụt vào khoảng không.
Lớn tướng cả rồi còn muốn kề vai sát cánh cái gì chứ.
Tuyệt đối không thể để Thanh Tuyết hiểu lầm rằng nàng có mối quan hệ thân thiết với người khác hơn nàng ấy được.
Nghĩ đoạn, Ngu Tố Tinh nắm lấy tay Thẩm Thanh Tuyết như để ngầm khẳng định với mọi người về sự thân mật giữa hai người: “Chúng ta lên xe ngựa trước đi, có chuyện gì thì đến Thiên Hương Lâu rồi nói.”
Xe ngựa của Lâu gia không thể nhét hết ngần ấy người.
Ngu Tố Tinh, Thẩm Thanh Tuyết, Ngu Hữu Trăn cùng Lục Nhụy ngồi chung chiếc xe ngựa của Ngu gia.
Lâu Lệnh Dao nhìn bóng dáng tuyệt tình rời đi của nàng, tức tối nghiến răng: “Được lắm, có biểu muội liền bỏ mặc bằng hữu, Ngu Tố Tinh ngươi khá lắm!”
Hèn chi nàng ta cứ thắc mắc mãi, sao Ngu Tố Tinh hồi kinh lâu như vậy rồi mà chẳng thấy tăm hơi đâu.
Hóa ra là ngày ngày ở nhà bầu bạn với cô biểu muội đẹp như thiên tiên này!
“Lên xe thôi.” Lâu Lệnh Quân tỏ ra điềm tĩnh hơn nhiều. Chờ đến khi đã yên vị trong xe ngựa, nàng ấy mới như đang suy tư điều gì mà hỏi Lâu Lệnh Dao một câu: “A Dao, muội có cảm thấy đôi lông mày và ánh mắt của Thẩm cô nương kia… có nét hao hao giống di mẫu không?”
Lâu Lệnh Dao “Ơ” một tiếng, ngơ ngác lắc đầu: “Muội còn chưa nhìn kỹ nữa, đều bị Ngu Tố Tinh chắn hết rồi.”
Cứ như gà mẹ hộ vệ gà con vậy, nàng có phải ác bá đâu mà phải giữ khư khư thế.
Lâu Lệnh Dao ngẫm nghĩ một lát rồi vẫn lắc đầu: “Tỷ đừng nghĩ nhiều quá, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, cứ gặp được một cô nương là lại vừa vặn biến thành Tam muội muội sao? Hơn nữa muội nghe nói nàng ấy đang chịu tang mẫu thân, nguyên quán ở Giang Châu, thế thì càng không thể nào.”
Lâu Lệnh Quân thở dài một tiếng, thu hồi dòng suy nghĩ: “Cũng đúng, chắc là ta nhìn nhầm rồi.”
[Lời tác giả]
Ngu Hữu Trăn: Xin hãy đòi lại công lý cho ta, bao nhiêu tuổi đầu rồi không biết!

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 21
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu