Chương 11

Sau khi đã ổn định tư thế, Hà Tuệ nhẹ nhàng cúi xuống khẽ cắn lớp vải hạ xuống để lộ làn da trắng dưới ánh nắng chiều, mang một sắc độ trong trẻo, mỏng manh. Vóc người tuy gầy nhưng cân đối, đường cong hoàn mỹ, từng đường nét đều tự nhiên khiến bất kỳ ai yêu hội họa cũng dễ dàng nhìn thấy vẻ đẹp của hình khối và ánh sáng.

Thế nhưng, đây vẫn là lần đầu tiên Hà Tuệ trải qua một trải nghiệm như vậy. Dẫu đã cố giữ bình tĩnh cơ thể cô vẫn vô thức căng cứng. Bờ vai hơi nhấc lên, nhịp thở không còn đều như lúc đầu, cả dáng ngồi cũng vì sự bối rối mà mất đi vẻ thả lỏng vốn có. Cô biết người họa sĩ cần một tư thế tự nhiên nhất nhưng càng cố gắng, cảm giác gượng gạo lại càng hiện rõ trong từng cử động.

Châu Quân Hiên lặng lẽ quan sát tất cả. Cô không vội thúc giục đối phương phải nhanh chóng thích nghi. Sau vài giây im lặng, cô bước tới. Tiếng bước chân nhẹ trên nền gỗ gần như hòa lẫn với tiếng gió khẽ lay những tán thông ngoài khung cửa, đến mức Dư Hà Tuệ còn chưa kịp nhận ra khoảng cách giữa hai người đã được rút ngắn.

“Để tôi.”

Giọng nói trầm tĩnh vang lên giữa căn phòng ngập nắng, bình yên như dòng nước chảy qua những phiến đá. Chưa kịp phản ứng, Hà Tuệ đã thấy Châu Quân Hiên hơi cúi người. Người họa sĩ chỉ nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế của cô bằng những động tác hết sức chừng mực và chuyên nghiệp, khẽ nâng góc cằm, chỉnh lại độ nghiêng của chiếc cổ rồi hướng ánh mắt cô về phía khoảng sáng ngoài khung cửa kính, nơi nắng chiều đang lặng lẽ phủ lên những hàng cây.

“Đúng rồi… cứ giữ như vậy.”

Khoảnh khắc được điều chỉnh tư thế, Dư Hà Tuệ vẫn không khỏi hồi hộp mà run lên. Toàn thân cô cứng đi trong chốc lát, hàng mi khẽ rung lên rồi từ từ hạ xuống. Không hẳn là sợ hãi mà bởi cô chưa từng quen với việc có người cẩn thận quan sát mình như vậy, hơn nữa người ấy còn quá đẹp, ở khoảng cách rất gầm.

Sau khi căn chỉnh vừa ý, Châu Quân Hiên chỉ lặng lẽ lùi về vị trí của mình, ánh mắt chuyên chú và bình thản như thể trước mặt cô lúc này không phải một người mẫu mà là một câu chuyện đang chờ được kể bằng những nét cọ đầu tiên.

Sau khi Dư Hà Tuệ dần thả lỏng hơn một chút, Châu Quân Hiên có vẻ như chưa vừa ý điều gì, cô bất ngờ nhanh chóng bước đến. Nghiêng đầu quan sát thật lâu, ánh mắt của một người họa sĩ luôn quen tìm kiếm sự cân bằng giữa ánh sáng và đường nét. 

Dường như vẫn còn một vài chi tiết chưa thật sự hài hòa, Quân Hiên khẽ lên tiếng: “Xin phép cô.” Giọng nói trầm và nhanh hơn trước khiến người đối diện vô thức gật đầu mà không kịp suy nghĩ.

Để tư thế của Hà Tuệ tự nhiên hơn, Quân Hiên dùng một tay nhẹ nhàng đỡ phần lưng cô, cẩn thận điều chỉnh dáng ngồi rồi nâng đôi chân để gót chân đặt vững trên tấm bục gỗ phía dưới, kéo nhẹ một đầu gối sang trái nhằm tạo nét thoáng đãng cho bức tranh. Chính tư thế ấy lại vô tình để lộ ra làn da mỏng manh phía trong cơ thể, làm Dư Hà Tuệ lại càng ngượng ngùng mà không thể kháng cự.

Sau khi xác định mọi đường nét đã trở nên hài hòa với nguồn sáng ngoài khung cửa, cô mới lùi lại vài bước, lặng lẽ ngắm nhìn tổng thể một lần nữa.

Lúc này, Dư Hà Tuệ dường như chẳng thể bình tĩnh được nữa. Cô không hiểu vì sao càng ngồi trước mặt Châu Quân Hiên, trái tim mình càng trở nên rối loạn. Có lẽ vì căn phòng quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô có thể nghe rõ từng nhịp hít thở của chính mình. Cũng có lẽ vì ánh mắt của người họa sĩ ấy quá chuyên chú, giống như trong thế giới lúc này chỉ còn lại cô và bức tranh vẫn chưa kịp xuất hiện trên tấm toan trắng.

Từ trước đến nay, Hà Tuệ đã quen với đủ loại ánh nhìn. Có người thương hại, có người hiếu kỳ, cũng có người cố giấu đi sự ái ngại khi phát hiện cô không còn hai cánh tay. Những ánh mắt ấy giống những mũi kim rất nhỏ, ban đầu còn thấy đau, về sau dần trở thành điều quen thuộc. 

Nhưng ánh mắt của Châu Quân Hiên lại hoàn toàn khác. Nó không dừng trên những khiếm khuyết của cô, cũng không mang theo bất kỳ cảm xúc thương hại nào. Nó chỉ lặng lẽ quan sát từng đường nét, từng khoảng sáng tối trên cơ thể cô bằng sự tập trung thuần túy của một người họa sĩ như thể trước mặt cô không phải một số phận đáng thương, mà là một vẻ đẹp cần được lắng nghe vậy.

Chính điều ấy lại khiến Hà Tuệ càng thêm lúng túng. Hai chân cô vô thức khép sát hơn, sống lưng hơi căng lên còn hai bả vai bất giác co lên và gồng nhẹ. Ánh nắng cuối chiều vẫn dịu dàng như lúc ban đầu nhưng không hiểu vì sao cô lại cảm thấy gò má mình nóng lên từng chút một. 

Cảm giác ấy đến quá bất ngờ khiến ngay cả bản thân cô cũng không biết phải lý giải thế nào. Có lẽ đã quá lâu rồi, chưa từng có ai nhìn cô bằng một ánh mắt trân trọng đến vậy nên trái tim vốn quen với sự lặng im bỗng trở nên bối rối.

Đứng ở khoảng cách gần, Châu Quân Hiên rất nhanh nhận ra sự thay đổi ấy. Gương mặt người con gái trước mặt thấp thoáng một màu hồng nhạt, ánh mắt luôn né tránh và chỉ lặng lẽ hướng xuống nền gỗ, nhịp thở ngày một dồn dập hơn, thậm chí nhiều lúc như chỉ muốn nín thở để che giấu.

Cô khẽ nhíu mày, không phải vì khó chịu với Hà Tuệ mà bởi sự căng thẳng ấy sẽ khiến cơ thể mất đi trạng thái tự nhiên mà cô vẫn luôn tìm kiếm trong mỗi bức chân dung. Trong thoáng chốc, Quân Hiên khẽ siết lại cây cọ trong tay, ánh mắt trầm xuống. 

Cô hiểu mình cần tìm một cách khác để người con gái trước mặt thật sự thả lỏng bởi chỉ như vậy những nét cọ mới có thể chạm đến phần chân thật nhất của một con người.

Nhận ra sự căng cứng vẫn còn hiện rõ trên cơ thể Dư Hà Tuệ, Châu Quân Hiên không vội cầm cọ. Cô quan sát thêm một lúc rồi nhẹ giọng nói: “Xin phép cô, tôi điều chỉnh thêm một chút.” Giọng nói vẫn ôn hòa và chừng mực như từ đầu đến cuối, hoàn toàn là thái độ chuyên nghiệp của một người họa sĩ muốn giúp người mẫu tìm được tư thế thoải mái nhất để cơ thể có thể thả lỏng một cách tự nhiên.

Sau khi nhận được cái gật đầu rất khẽ, Quân Hiên bước đến. Một tay cô nhẹ nhàng đặt phía sau gáy Hà Tuệ để nâng đỡ phần cổ, tay còn lại khẽ đỡ ở vùng eo, cẩn thận điều chỉnh lại trọng tâm cơ thể. Động tác của cô chậm rãi và chuẩn xác, khi cảm nhận được bờ vai người đối diện dần hạ xuống, nhịp ngồi cũng trở nên mềm mại hơn, cô mới khẽ buông tay, lùi lại một bước để quan sát tổng thể.

Đối với Châu Quân Hiên, tất cả chỉ là những điều chỉnh rất bình thường trong quá trình sáng tác. Cô chỉ nhìn thấy ánh sáng đang thay đổi trên đường cong của cơ thể, thấy những đường nét sẽ trở nên hài hòa hơn khi người mẫu thật sự thả lỏng. Trong đôi mắt người họa sĩ, không có sự dò xét hay bất kỳ ý niệm nào khác ngoài việc làm thế nào để giữ lại vẻ chân thực nhất của khoảnh khắc ấy trên tấm toan trắng.

Nhưng Quân Hiên không hề biết rằng, chính sự dịu dàng vô thức ấy lại khiến Dư Hà Tuệ càng thêm bối rối. 

Cô chưa từng quen với việc có người đối xử với mình trân trọng đến thế. Trái tim vốn đã không còn bình ổn lại bất giác đập nhanh hơn từng nhịp, hơi thở cũng vô thức trở nên gấp gáp, còn khoảng không vốn rất rộng của căn phòng dường như bỗng thu hẹp lại, chỉ còn lưu lại mùi sơn dầu nhàn nhạt cùng hương gỗ thanh sạch phảng phất bên cạnh.

Hà Tuệ khẽ cụp mắt, hàng mi run lên, hơi ấm từ bàn tay Châu Quân Hiên dường như vẫn lảng vảng trên làn da cô như làn khói. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh nhưng càng tự nhủ phải thả lỏng, trái tim lại càng không nghe theo sự điều khiển của lý trí. 

Chân cô liên tục muốn khép lại, dường như cơ thể không còn nằm trong sự điều khiển của cô mà liên tục run rẩy, cả cơ thể nóng ran toả ra một hương thơm ngọt nhẹ khác thường, mùi hương này mà nói, một người giàu kinh nghiệm thương trường hay tình trường như Châu Quân Hiên khi tiếp xúc đều có thể nhận ra, cô gái trước mặt mình đang ở trạng thái như thế nào. 

Ngay khi nhận thấy sự khác thường của người trước mặt, trong tâm trí Châu Quân Hiên liền hiện lên hình ảnh Dư Hà Tuệ đứng dưới bóng đèn đường tối qua, như một tấm vải đẹp nhưng rách rát và bẩn thỉu. Không kịp để Dư Hà Tuệ phản ứng, Châu Quân Hiên lập tức từ dịu dàng liền trở nên bực bội.

“Cô đang làm gì thế”

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    2 tuần trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 11
Đợi em vẽ lại bình minh