Chương 10

Ánh mắt của Châu Quân Hiên vốn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, vậy mà trong khoảnh khắc nhìn rõ người con gái trước mặt vẫn khẽ khựng lại một nhịp rất ngắn. Chỉ một thoáng thôi, ngắn đến mức ngay cả người thư ký đứng cạnh cũng không thể nhận ra. Suốt bao năm qua, cô đã gặp vô số con người, chứng kiến đủ mọi dáng vẻ của cuộc đời, hiếm có điều gì còn khiến cảm xúc mình dao động. Thế nhưng cô gái đứng dưới ánh nắng chiều ấy lại khiến đáy mắt cô lặng lẽ gợn lên một vòng sóng nhỏ.

Cô gầy hơn rất nhiều so với những gì Quân Hiên từng hình dung. Hai cánh tay đã không còn, nơi lẽ ra là phần cánh tay chỉ còn lưu lại những vết sẹo cũ đã nhạt màu theo năm tháng. Chúng không dữ dội, không ghê sợ nhưng đủ hiểu rằng cô đã từng đi qua một biến cố lớn đến nhường nào. 

Gương mặt ấy cũng nhợt nhạt đến mức gần như không còn huyết sắc, làn da mỏng như cánh hoa trắng, dưới ánh nắng nghiêng cuối chiều còn thấp thoáng hiện lên những đường gân xanh nhạt nơi cổ.

Điều khiến Quân Hiên bất ngờ lại không phải những khiếm khuyết ấy mà là đôi mắt của người con gái trước mặt. Trong đó không có mặc cảm, không có sự né tránh, cũng chẳng mang theo chút mong mỏi được người khác thương hại. 

Quân Hiên rất nhanh thu lại tia dao động vừa thoáng hiện trong đáy mắt. Trên gương mặt cô vẫn không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn sang người thư ký đứng bên cạnh như hỏi ý. Người thư ký mỉm cười, khẽ gật đầu: “Vâng, đây là người tôi đã nhắc với Phó tổng.”

Quân Hiên không hỏi thêm điều gì thế nhưng trong đầu cô, hình ảnh người con gái đứng dưới cột đèn đêm qua lại bất ngờ hiện lên rõ ràng như vừa mới xảy ra. Ánh đèn vàng nhạt, dáng người gầy gò lặng lẽ giữa màn đêm và ánh mắt bình tĩnh đến kỳ lạ ấy… tất cả đều nhanh chóng chồng khít lên cô gái đang đứng trước mặt. 

Thì ra là cô….Thì ra người đã vô tình để lại cho cô chút ấn tượng trong đêm hôm qua, hôm nay lại xuất hiện trong chính phòng tranh của mình.

Hóa ra cô gái này không hoàn toàn xa lạ với công việc làm mẫu, nhưng càng nghĩ, trong lòng cô lại càng dấy lên một nghi hoặc khó gọi thành tên. Một người mang vẻ bình lặng như mặt nước, mỏng manh như cành cây đầu đông và gần như chẳng có chút liên hệ nào với thế giới hào nhoáng ấy… rốt cuộc đã có điểm gì khiến Châu Phàm để mắt đến? 

Chỉ là một sự trùng hợp, hay còn có một câu chuyện khác vẫn còn đang lặng lẽ nằm sau đôi mắt trong veo của người con gái trước mặt?

….

Theo những gì Châu Quân Hiên biết về Châu Phàm, bên cạnh hắn chưa bao giờ thiếu những cô gái xinh đẹp, cũng chưa từng hạ thấp tiêu chuẩn của mình chỉ vì nhất thời hứng thú. Một người như hắn vốn luôn xuất hiện giữa những ánh hào quang, càng không dễ dàng dành sự chú ý cho một ai. Nếu Dư Hà Tuệ mang trên mình những khiếm khuyết lớn đến như vậy mà vẫn có thể lọt vào mắt hắn, hẳn cô còn có điều gì đó đáng giá hơn những gì người khác nhìn thấy bằng mắt thường.

Người thư ký khẽ lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ đang còn dang dở. “Nếu không còn việc gì, tôi xin phép ra ngoài.” Quân Hiên chỉ khẽ gật đầu, giọng nói vẫn bình thản như thường lệ: “Để tôi.” Người thư ký mỉm cười, nhẹ nhàng khép cánh cửa phía sau rồi lặng lẽ rời đi, để lại hai người xa lạ lần đầu ở chung trong một không gian chỉ còn tiếng thời gian chậm rãi trôi.

Quân Hiên đưa mắt nhìn về phía chiếc ghế đặt cạnh ô cửa kính lớn rồi nhẹ giọng nói: “Cô ngồi ở đó nhé.” Dư Hà Tuệ gật đầu, lặng lẽ bước tới. Chiếc ghế bọc da được phủ thêm một lớp nhung đỏ sẫm, dưới ánh nắng trông mềm mại và sang trọng đến mức chỉ nhìn thôi cũng đủ biết nó thuộc về một thế giới rất xa lạ với cô. 

Hà Tuệ ngồi xuống thật nhẹ, gần như không dám đặt toàn bộ trọng lượng cơ thể lên mặt ghế, chỉ sợ vô tình để lại một nếp nhăn trên lớp vải quý giá ấy.

Đã rất lâu rồi cô mới chạm vào một chất liệu mềm đến như vậy. Mềm hơn cả chiếc chăn cũ đã theo cô suốt mùa đông năm ngoái, bất giác tạo cảm giác thoải mái tràn vào làn da.

Quân Hiên không cầm cọ ngay, cô đứng cách Hà Tuệ vài bước, lặng lẽ quan sát như vẫn luôn làm trước khi bắt đầu bất kỳ bức chân dung nào. Điều đầu tiên thu hút ánh nhìn của cô là sự căng thẳng đang cố giấu dưới vẻ bình tĩnh của cô gái trước mặt. Bờ vai hơi cứng lại, nhịp thở chậm nhưng không thật đều, ánh mắt luôn vô thức tìm một điểm nào đó trong căn phòng để dừng lại, tuyệt nhiên không dám nhìn thẳng vào người đối diện.

Trong mắt Quân Hiên, cô giống như một chú chim nhỏ vừa được đưa đến một khu rừng hoàn toàn xa lạ. Nó không vùng vẫy cũng không bỏ chạy, chỉ lặng lẽ thu mình lại, dè dặt quan sát mọi thứ bằng tất cả sự cẩn trọng mà cuộc đời đã dạy cho nó. 

Nghĩ vậy, giọng nói của Quân Hiên cũng bất giác dịu xuống vài phần: “Không cần quá lo. Ở đây không có ai đánh giá cô.”

Dư Hà Tuệ khẽ ngước mắt lên, khoảng cách giữa hai người không gần, vậy mà cô vẫn cảm nhận được mùi hương thơm lạ từ người phụ nữ trước mặt. Không phải mùi nước hoa nồng nàn thường thấy nơi những người sống giữa sự xa hoa mà là hương gỗ sạch sẽ hòa cùng chút hương hoa trắng rất thanh, nhẹ như gió len qua rừng cây sau cơn mưa. 

Đến lúc này, Hà Tuệ mới thật sự nhìn kỹ Châu Quân Hiên. Người phụ nữ trước mặt đẹp hơn bất kỳ ai cô từng gặp, dưới ánh nắng cuối ngày, từng đường nét trên gương mặt cô sắc sảo như một pho tượng được điêu khắc tỉ mỉ, lạnh lùng nhưng không hề xa cách, giống như đỉnh núi phủ tuyết, chỉ khi đến gần mới nhận ra phía dưới lớp băng giá vẫn có dòng nước ấm lặng lẽ chảy qua.

Hà Tuệ vô thức ngẩn người, cho đến khi giọng nói trầm tĩnh của Quân Hiên một lần nữa nhẹ nhàng vang lên giữa căn phòng yên tĩnh. “Cứ ngồi theo tư thế tự nhiên nhất.” Cô dừng lại một nhịp rồi nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của người đối diện: “Tôi không cần sự hoàn hảo. Tôi chỉ muốn vẽ đúng con người của cô.”

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    2 tuần trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 10
Đợi em vẽ lại bình minh