Chương 6

Mùa đông trôi qua trong tiếng đồng hồ tích tắc giữa căn phòng thí nghiệm cũ kỹ. Đối với Thẩm Chi Ninh, thời gian dường như không còn được tính bằng ngày tháng mà bằng những chiếc lọ thủy tinh được xếp đầy trên giá gỗ. Mỗi lần thất bại, cô lại dán thêm một mảnh giấy nhỏ lên thành lọ, ghi cẩn thận nguyên nhân khiến công thức chưa đạt đến trạng thái hoàn hảo. 

Có hôm cô ngồi suốt mười mấy tiếng đồng hồ chỉ để điều chỉnh chênh lệch một phần nghìn gram giữa hai loại tinh dầu. Người ngoài nhìn vào sẽ cho rằng đó là sự cố chấp vô nghĩa nhưng chỉ có cô hiểu nước hoa chưa bao giờ đơn thuần là sự pha trộn của các nguyên liệu. 

Nó giống như viết một câu chuyện không dùng lời nói. Chỉ cần sai lệch một nốt hương, toàn bộ ký ức muốn gửi gắm cũng sẽ đổi thay. Dù không còn khả năng cảm nhận mùi hương, Thẩm Chi Ninh vẫn nhớ rất rõ từng tầng hương mà mình từng yêu thích. Ký ức ấy giống như những ngôi sao trên bầu trời đêm, không thể chạm tới nhưng vẫn đủ sức dẫn đường cho người lạc lối.

Buổi sáng đầu tuần, cô nhận được cuộc gọi từ một công ty phân phối nguyên liệu lâu năm. Người quản lý ở đầu dây bên kia ái ngại báo rằng đơn hàng của cô buộc phải hủy vì phía nhà cung cấp đột ngột thay đổi chính sách hợp tác. Chưa đầy nửa giờ sau, thêm hai cuộc gọi nữa lần lượt đến với lý do gần như giống hệt. Đến buổi chiều ngay cả xưởng sản xuất thủy tinh từng hợp tác nhiều năm cũng lịch sự từ chối tiếp tục gia công chai mẫu. 

Thẩm Chi Ninh đặt điện thoại xuống, day giữa hai đầu lông mày, đây không còn là sự trùng hợp. Có ai đó đang cố tình cắt đứt toàn bộ nguồn cung của cô bằng một cách rất sạch sẽ, rất chuyên nghiệp, đến mức ngay cả lời từ chối cũng không để lộ bất kỳ sơ hở nào. 

Trong giới kinh doanh, không ai cần trực tiếp ra tay để hủy hoại một người. Chỉ cần khiến tất cả các cánh cửa lần lượt khép lại, đối phương sẽ tự kiệt sức trước khi kịp phản kháng.

Đúng lúc ấy, màn hình máy tính hiện lên bản tin tài chính mới nhất. Thịnh Thế vừa ký kết hợp đồng chiến lược với một tập đoàn nguyên liệu quốc tế, đồng thời trở thành đối tác độc quyền của nhiều nhà cung cấp lớn. Trong bức ảnh chụp tại buổi ký kết, Tần Dư Hạ đứng giữa hàng loạt ánh đèn flash vẻ mặt vẫn bình tĩnh và lạnh lùng như ngày đầu tiên Thẩm Chi Ninh gặp nàng. 

Không biết vì sao, trong lòng cô chợt dấy lên một suy nghĩ rất vô lý. Liệu những chuyện đang xảy ra có liên quan đến người phụ nữ ấy hay không? Ý nghĩ ấy chỉ tồn tại trong chốc lát rồi nhanh chóng bị chính cô gạt bỏ. 

Tần Dư Hạ là người đứng đầu một tập đoàn tài chính khổng lồ, còn cô chỉ là chủ một phòng thí nghiệm nhỏ sắp phá sản. Giữa hai người vốn chẳng có bất kỳ mối liên hệ nào ngoài cuộc gặp ngắn ngủi hôm ấy. Có lẽ nàng đã quên sự tồn tại của cô ngay sau khi rời khỏi hội trường.

Đêm xuống rất nhanh, cơn mưa phùn lất phất khiến cả khu phố chìm trong một màn sương mỏng. Thẩm Chi Ninh vẫn ngồi trước bàn làm việc, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt đã lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cô mở ngăn kéo, lấy chiếc hộp gỗ quen thuộc rồi chậm rãi đọc lại những lá thư cũ. Có một bức thư được gửi cách đây gần hai năm, trên đó chỉ viết vỏn vẹn một câu: “Con đường khó đi nhất thường dẫn đến nơi đẹp nhất.” Lúc ấy cô chỉ mỉm cười cho qua nhưng bây giờ đọc lại, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bình yên khó tả. Người gửi chưa từng nói sẽ giúp cô thành công, cũng chưa từng hứa sẽ thay đổi số phận của cô. Người ấy chỉ âm thầm nhắc nhở rằng đừng dừng lại. Có lẽ chính sự không can thiệp ấy mới khiến những lá thư trở nên quý giá, chúng không kéo cô đứng lên mà để cô tự mình học cách đứng dậy.

Cùng thời điểm đó, tầng cao nhất của tòa nhà Thịnh Thế vẫn sáng đèn. Người thư ký đặt một tập tài liệu trước mặt Tần Dư Hạ, giọng nói nhỏ đến mức gần như hòa lẫn vào tiếng mưa ngoài cửa kính. “Chúng tôi đã điều tra xong, việc các nhà cung cấp đồng loạt hủy hợp đồng không phải do thị trường, mà do có người đứng sau gây áp lực. Là công ty Viễn Khải.” Tần Dư Hạ lật từng trang báo cáo. Ánh mắt nàng dừng lại ở cái tên người phụ trách dự án vài giây rồi khép tập tài liệu lại. “Bao lâu?” Nàng hỏi. “Trước trưa mai, toàn bộ hợp đồng của Viễn Khải với các đối tác nước ngoài sẽ bị đình chỉ.” 

Tần Dư Hạ chỉ gật đầu. “Đừng để lại dấu vết.” Bốn chữ ngắn ngủi rơi xuống căn phòng yên tĩnh. Không có thêm bất kỳ mệnh lệnh nào cũng không có lời giải thích nào được đưa ra. Thư ký hiểu rõ, càng là chuyện liên quan đến Thẩm Chi Ninh vị chủ tịch trước mặt cô càng không muốn để người ấy biết dù chỉ một chút.

Sau khi cánh cửa văn phòng khép lại, Tần Dư Hạ đứng dậy bước đến trước cửa sổ. Thành phố dưới chân nàng sáng rực như một biển sao. Đầu ngón tay trắng mảnh vô thức chạm lên mặt kính lạnh buốt. Rất lâu sau nàng mới mở ngăn kéo bên cạnh, lấy ra một phong bì màu ngà đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước. Bên trong là vài hạt giống của một giống hoa diên vĩ hiếm cùng một mảnh giấy nhỏ: “Có những hạt giống phải ngủ rất lâu dưới lòng đất mới chờ được ngày nở hoa.” 

Nàng gấp phong bì lại, đặt sang một bên. Đúng lúc ấy, cơn đau nơi lồng ngực bất ngờ kéo đến dữ dội hơn mọi lần. Hơi thở của nàng khựng lại trong thoáng chốc, bàn tay chống lên mép bàn đến mức những khớp ngón tay trắng bệch. Nhưng khi cơn đau vừa dịu xuống, điều đầu tiên Tần Dư Hạ làm không phải uống thuốc mà là cẩn thận kiểm tra xem nét mực trên bức thư đã khô hoàn toàn hay chưa.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 6
Mùi Hương Cuối Cùng