Chương 7
Đêm ấy, một chiếc xe không biển hiệu dừng trước con phố nhỏ nơi phòng thí nghiệm của Thẩm Chi Ninh tọa lạc. Người giao hàng đặt chiếc hộp gỗ trước cửa rồi nhanh chóng rời đi trước khi ánh đèn trong căn phòng kịp sáng. Không ai biết rằng, cùng thời điểm ấy ở một góc khác của thành phố những kẻ vừa âm mưu phá hỏng toàn bộ dự án của Thẩm Chi Ninh cũng đồng loạt nhận được thông báo hủy hợp đồng, phong tỏa tài khoản và bị điều tra sai phạm tài chính.
Chỉ có Thẩm Chi Ninh vẫn ngồi bên cửa sổ nâng niu chiếc hộp gỗ mới nhận được, hoàn toàn không hay biết rằng người bị cô xem là kẻ tàn nhẫn nhất lại chính là người âm thầm giữ cho ngọn đèn trong căn phòng thí nghiệm nhỏ bé ấy chưa bao giờ phải tắt.
Sáng hôm sau, ánh nắng hiếm hoi của mùa đông xuyên qua khung cửa kính phủ một lớp vàng nhạt lên mặt bàn gỗ. Thẩm Chi Ninh đặt chiếc hộp vừa nhận được tối qua sang một bên rồi cẩn thận mở phong thư mới. Tờ giấy da màu ngà vẫn mang chất liệu quen thuộc, mép giấy được cắt rất ngay ngắn, từng nét mực đen đều đặn như thể người viết chưa từng vội vàng. Cô đọc chậm từng dòng chữ: “Một người điều chế nước hoa giỏi không chỉ tạo ra mùi hương khiến người khác thích, mà còn phải tạo ra mùi hương khiến người khác nhớ. Có những thứ không cần quá rực rỡ, chỉ cần đủ chân thành thì thời gian sẽ thay con người lưu giữ.”
Bên dưới vẫn là khoảng trắng kéo dài thay cho chữ ký. Thẩm Chi Ninh khép mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên mặt giấy. Cô không thể ngửi thấy mùi đàn hương đã thấm vào từng bức thư nhưng trong trí nhớ, loại hương ấy vẫn dịu dàng như lần đầu tiên cô nhận được món quà bí ẩn. Suốt ba năm, cô từng vô số lần thử tưởng tượng về người đứng sau những lá thư này.
Có lúc cô nghĩ đó là một bậc tiền bối đã giải nghệ, có lúc lại đoán là một người bạn cũ không muốn lộ diện. Duy chỉ có một khả năng chưa bao giờ xuất hiện trong suy nghĩ của cô: người ấy có thể là người mà cô căm ghét nhất.
Nhờ số rêu sồi quý hiếm nhận được từ bưu kiện trước, công thức của Hồi Quang cuối cùng cũng tiến thêm một bước quan trọng. Thẩm Chi Ninh gần như không rời khỏi phòng thí nghiệm suốt hai ngày liền. Cô liên tục điều chỉnh tỷ lệ nguyên liệu, ghi chép tỉ mỉ từng thay đổi nhỏ nhất của dung dịch dưới ánh sáng và nhiệt độ khác nhau. Mỗi lần chất lỏng trong cốc thủy tinh chuyển sang màu hổ phách trong trẻo, đôi mắt cô lại sáng lên như nhìn thấy ánh bình minh sau nhiều ngày mưa bão.
Cô không biết thành phẩm cuối cùng sẽ có mùi hương ra sao nhưng trong trí nhớ của mình nó giống như khoảnh khắc mặt trời đầu tiên xuyên qua màn sương mùa đông, dịu dàng, ấm áp và mang theo cảm giác được bắt đầu lại. Đó là mùi hương cô muốn dành tặng tất cả những người từng tuyệt vọng giống mình. Cô không nhận ra rằng chính niềm tin ấy mới là thứ đẹp nhất trong căn phòng ngập đầy chai lọ thủy tinh.
Buổi chiều, điện thoại bất ngờ đổ chuông. Đầu dây bên kia là giám đốc của một nhà cung cấp nguyên liệu mà hôm trước còn lạnh lùng từ chối hợp tác. Giọng nói của đối phương khác hẳn, liên tục xin lỗi vì “sự hiểu lầm ngoài ý muốn”, đồng thời khẳng định sẽ ưu tiên giao toàn bộ đơn hàng của Thẩm Chi Ninh trước thời hạn, thậm chí còn giảm giá gần ba mươi phần trăm. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thêm vài cuộc gọi nữa lần lượt đến. Công ty sản xuất chai thủy tinh thông báo đã hoàn thành toàn bộ đơn đặt hàng. Đơn vị vận chuyển quốc tế cam kết chịu toàn bộ chi phí phát sinh do chậm trễ. Ngay cả phòng kiểm định chất lượng vốn luôn kín lịch cũng chủ động liên hệ để sắp xếp lịch thử nghiệm sớm nhất.
Chỉ trong một buổi chiều, tất cả những cánh cửa từng đồng loạt khép lại trước mặt Thẩm Chi Ninh lại lần lượt mở ra, giống như chưa từng tồn tại bất kỳ trở ngại nào. Cô cầm điện thoại rất lâu, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa hoang mang. Có một bàn tay vô hình nào đó đang âm thầm thay đổi mọi thứ nhưng dù nghĩ thế nào, cô cũng không tìm được lời giải thích hợp lý.
Trong khi đó, tại phòng họp tầng bốn mươi hai của tập đoàn Thịnh Thế, bầu không khí lại lạnh đến mức khiến những người có mặt không dám thở mạnh. Đại diện công ty Viễn Khải ngồi đối diện Tần Dư Hạ, sắc mặt tái nhợt sau khi liên tiếp nhận được thông báo đối tác hủy hợp đồng.
Người đàn ông cố giữ bình tĩnh, mỉm cười gượng gạo hỏi: “Chủ tịch Tần, không biết Viễn Khải đã làm điều gì khiến Thịnh Thế không hài lòng?” Tần Dư Hạ lật trang tài liệu cuối cùng rồi chậm rãi đặt xuống bàn. Động tác của nàng nhẹ nhưng tiếng giấy chạm mặt gỗ trong căn phòng yên tĩnh lại rõ ràng đến lạ. “Thịnh Thế không hợp tác với những công ty thiếu chữ tín.” Giọng nói của nàng vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. “Đặc biệt là những công ty thích dùng thủ đoạn sau lưng.”
Người đàn ông khựng lại trong thoáng chốc vẻ mặt thoáng qua sự hoảng hốt rồi nhanh chóng che giấu. Ông ta còn định giải thích thì Tần Dư Hạ đã đứng dậy. “Cuộc họp kết thúc.” Chỉ bốn chữ ngắn ngủi nàng đã chấm dứt toàn bộ cơ hội thương lượng của đối phương. Không ai trong phòng hiểu vì sao một tập đoàn lớn như Thịnh Thế lại bất ngờ cắt đứt hợp tác chỉ vì một công ty nhỏ không đáng kể.
Chỉ có người thư ký đứng phía sau cúi đầu, cô biết những tài liệu đặt trên bàn hôm nay không chỉ ghi lại hành vi gian lận thương mại của Viễn Khải, mà còn có cả bằng chứng họ từng tìm cách phá hỏng nguyên liệu của Thẩm Chi Ninh.
Sau khi mọi người rời khỏi người thư ký nhẹ giọng hỏi: “Chủ tịch, cô Thẩm sẽ không bao giờ biết những chuyện này?.” Tần Dư Hạ vẫn đứng trước cửa kính, ánh mắt hướng về bầu trời mờ sương bên ngoài. Một lúc rất lâu sau nàng mới đáp: “Như vậy mới tốt.” Giọng nói ấy bình tĩnh đến mức tưởng như không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, nhưng người thư ký vẫn nhìn thấy đầu ngón tay của nàng đang vô thức siết chặt chiếc bút máy màu đen.
Cô theo Tần Dư Hạ nhiều năm nên hiểu rõ hơn bất kỳ ai vị chủ tịch trước mặt mình chưa từng mong được cảm ơn, cũng chưa từng hy vọng Thẩm Chi Ninh biết đến sự tồn tại của những việc này. Điều nàng muốn chỉ đơn giản là người ấy có thể tiếp tục đứng trong ánh sáng, còn bản thân mình vẫn ở lại nơi bóng tối một cách lặng lẽ.
Chiều muộn, Thẩm Chi Ninh mang theo bản mẫu đầu tiên của Hồi Quang đến viện nghiên cứu để đăng ký tham gia cuộc tuyển chọn sản phẩm sáng tạo của thành phố. Cô đứng trước cổng tòa nhà ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh nhạt sau nhiều ngày mưa. Không hiểu vì sao lòng cô bỗng nhẹ bẫng.
Có lẽ bởi vì sau quãng thời gian dài chìm trong tuyệt vọng, cuối cùng cô cũng nhìn thấy một tia sáng nhỏ ở cuối con đường. Cô không biết rằng cách đó không xa, một chiếc xe màu đen đang dừng bên kia đường. Qua lớp kính tối màu, Tần Dư Hạ nhìn theo bóng dáng mảnh mai ấy bước lên những bậc thềm đá cho đến khi cánh cửa khép lại mới thu hồi ánh mắt. “Đi thôi.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận