Chương 10

Chiếc xe màu đen rời khỏi khách sạn, hòa vào dòng xe thưa thớt giữa đêm mưa. Trong khoang xe chỉ còn tiếng động cơ rất nhỏ cùng hơi thở nặng nề bị cố tình đè xuống. Người thư ký vừa đóng cửa xe đã vội lấy hộp thuốc từ ngăn chứa đồ, bàn tay không giấu được vẻ run rẩy. “Chủ tịch…” Cô vừa mở nắp lọ thuốc thì Tần Dư Hạ đã giơ tay ngăn lại. 

Mái tóc vốn được chải gọn giờ đã ướt đẫm, từng giọt nước chảy dọc theo gương mặt tái nhợt xuống cổ áo sơ mi trắng. Chiếc áo khoác màu đen trên người cũng thấm nước, ôm sát thân hình mảnh khảnh đến mức có thể nhìn thấy bờ vai đang run lên vì lạnh. Nàng nhắm mắt dựa vào lưng ghế vài giây mới chậm rãi nói: “Lái xe.” Giọng nói vẫn bình tĩnh như mọi khi, chỉ có âm cuối hơi khàn đi vì cơn đau vừa cố nén lại.

Người thư ký nhìn bàn tay phải của nàng, các khớp ngón tay đỏ lên vì vừa dùng quá nhiều lực để kéo Thẩm Chi Ninh khỏi mép hồ, đầu ngón tay còn rớm một vệt máu mỏng do cọ mạnh vào mặt đá. Cô cắn môi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Nếu cô Thẩm biết người cứu mình là cô…” Tần Dư Hạ mở mắt, ánh nhìn bình thản rơi lên màn mưa ngoài cửa kính. “Cô ấy không cần biết.” 

Thư ký im lặng. Cô theo Tần Dư Hạ đã nhiều năm, hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng người phụ nữ trước mặt mình chưa từng mong muốn được đáp lại. Dường như trong suy nghĩ của nàng, chỉ cần Thẩm Chi Ninh bình an thì việc bản thân có bị hiểu lầm hay không đều không còn quan trọng.

Chiếc xe dừng trước tòa nhà Thịnh Thế khi đồng hồ đã chỉ gần mười một giờ đêm. Bác sĩ riêng đã chờ sẵn trên tầng cao nhất. Sau khi kiểm tra sơ bộ, ông chỉ thở dài rồi nhìn về phía Tần Dư Hạ với ánh mắt bất lực. “Tim của cô vốn không chịu nổi kích thích mạnh, lại còn lao vào mưa lạnh…” 

Ông chưa nói hết câu thì Tần Dư Hạ đã bình tĩnh kéo tay áo xuống, che đi những dấu kim truyền dịch mới cắm. “Không ch//ết được.” Nàng đáp như thể chỉ đang nói đến chuyện thời tiết. Vị bác sĩ già lặng người trong giây lát rồi lắc đầu. Ông từng chữa trị cho Tần Dư Hạ suốt nhiều năm, cũng từng chứng kiến người phụ nữ này trải qua những ca phẫu thuật nguy hiểm nhất. Nhưng điều khiến ông bất lực nhất chưa bao giờ là trái tim đầy sẹo của nàng, mà là sự cố chấp đến mức gần như tàn nhẫn với chính mình.

Đêm ấy, khi tất cả đèn trong văn phòng đều đã tắt, Tần Dư Hạ vẫn ngồi một mình trước chiếc bàn gỗ quen thuộc. Bên cạnh xấp tài liệu dày cộm là một phong thư còn dang dở. Nàng cầm bút rất lâu nhưng không viết nổi một chữ. Trong đầu nàng chỉ hiện lên khoảnh khắc Thẩm Chi Ninh trượt chân bên mép hồ. Chỉ cần nàng chậm thêm một giây… chỉ một giây thôi… Hàng mi dài khép lại, đầu ngón tay vô thức siết chặt cây bút đến mức đầu bút gãy làm mực đen loang xuống mặt giấy. Một giọt mực rơi đúng vị trí khoảng trắng vốn dành cho chữ ký. Tần Dư Hạ nhìn vết mực ấy rất lâu rồi lấy tờ giấy mới. Lần này nàng chỉ viết một câu.

“Nếu một ngày cô cảm thấy cả thế giới đều quay lưng, xin hãy nhớ rằng vẫn luôn có một người tin cô.”

Viết xong nàng gấp lá thư lại thật cẩn thận rồi đặt vào chiếc hộp gỗ nhỏ. Ánh mắt dừng trên chiếc hộp rất lâu, dịu dàng đến mức hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng ban ngày. Nhưng chỉ vài giây sau, mọi cảm xúc ấy lại biến mất như chưa từng tồn tại.

Trong khi đó, Thẩm Chi Ninh cũng vừa trở về phòng thí nghiệm. Chiếc váy ướt đã được thay ra, mái tóc còn nhỏ từng giọt nước xuống vai. Cô ngồi trước cửa sổ, tay ôm cốc trà nóng nhưng lòng vẫn chưa thôi bối rối. Mỗi lần nhắm mắt, cô đều nhớ tới bàn tay đã kéo mình lại. Đó là một bàn tay rất lạnh nhưng lực nắm lại vô cùng mạnh mẽ. Điều khiến cô không thể hiểu nổi là người ấy đã biến mất quá nhanh nhanh đến mức như cố tình không muốn cô nhìn thấy gương mặt. 

Cô thử nhớ lại mọi chi tiết, từ chiều cao, dáng người cho đến màu áo nhưng ký ức đều bị màn mưa xóa nhòa. Chỉ có một cảm giác rất kỳ lạ vẫn còn đọng lại trong lòng, khoảnh khắc ngã vào vòng tay ấy, cô đã nghe thấy nhịp tim của người kia. Không nhanh như người vừa chạy vội, cũng không đều đặn như người khỏe mạnh. Nó ngắt quãng nặng nề, giống như mỗi nhịp đập đều phải cố gắng vượt qua một nỗi đau nào đó.

Thẩm Chi Ninh lắc đầu, tự cười vì suy nghĩ của mình. Có lẽ chỉ là ảo giác sau cú ngã. Cô đứng dậy định thu dọn bàn làm việc thì bất chợt nhìn thấy chiếc hộp gỗ đựng những bức thư. Không hiểu vì sao, cô lại lấy lá thư mới nhất ra đọc thêm một lần nữa. Dòng chữ “Đừng để người khác quyết định giá trị của cô.” dưới ánh đèn vàng bỗng trở nên ấm áp lạ thường. 

Người bí ẩn ấy dường như luôn xuất hiện vào những thời khắc cô yếu đuối nhất. Giống như hôm nay ngay sau khi bị Tần Dư Hạ lạnh lùng đẩy ra khỏi bữa tiệc, cô lại được một người xa lạ cứu khỏi hồ nước. Một người mang đến tổn thương, một người mang đến sự bảo vệ. Hai hình bóng ấy hoàn toàn đối lập trong suy nghĩ của Thẩm Chi Ninh, đến mức cô chưa từng nghĩ giữa họ có thể tồn tại bất kỳ mối liên hệ nào.

Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa cuối cùng cũng dần ngớt. Thành phố sau nửa đêm trở nên yên tĩnh khác thường. Thẩm Chi Ninh kéo rèm cửa, tắt đèn rồi chậm rãi đi nghỉ. Cô không hề biết rằng cách nơi mình ở chỉ hơn mười cây số, trên tầng cao nhất của tòa nhà Thịnh Thế vẫn còn một văn phòng sáng đèn suốt đêm. Cũng không biết rằng người vừa dùng những lời lẽ lạnh lùng nhất để đẩy cô khỏi buổi tiệc, lại là người mang theo trái tim đầy thương tích lao vào màn mưa chỉ để giữ cô không rơi xuống hồ nước. Và sau đó, lại lo lắng cho cô biết nhường nào.

Còn ở một góc khác của thành phố, trong văn phòng của Viễn Khải, Lâm Vi đang đứng trước cửa sổ, nhận một cuộc điện thoại. Người ở đầu dây báo rằng kế hoạch đầu tiên đã thất bại nhưng mọi chuyện mới chỉ bắt đầu. Cô ta cười, xoay ly rượu trong tay, ánh mắt phản chiếu ánh đèn thành một màu lạnh lẽo. “Không sao.” Giọng nói nhẹ nhưng mang theo sự độc ác được che giấu hoàn hảo. “Một người đã mất khứu giác thì sớm muộn cũng sẽ mất tất cả. Tôi muốn nhìn xem… lần này còn ai có thể cứu cô ta.”

Ở nơi không ai nhìn thấy, một cơn sóng ngầm lớn hơn đang dâng lên, chờ thời khắc nhấn chìm tất cả. Chỉ có điều ngay cả Lâm Vi cũng không ngờ rằng, hãm hại Thẩm Chi Ninh chính là đối đầu với Tần Dư Hạ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 10
Mùi Hương Cuối Cùng