Chương 9

Bầu không khí trong đại sảnh dường như đông cứng sau câu nói của Tần Dư Hạ. Không ai lên tiếng nữa nhưng những ánh mắt kín đáo lại lần lượt hướng về phía Thẩm Chi Ninh. Trong giới thượng lưu, đôi khi một lời đánh giá của người đứng đầu còn đáng sợ hơn bất kỳ sự chế nhạo nào. Nếu vừa rồi những lời của Lâm Vi chỉ là sự mỉa mai mang theo ác ý cá nhân thì câu nói bình thản của Tần Dư Hạ lại giống như một bản án được tuyên ngay trước mặt tất cả mọi người.

Lâm Vi nhếch môi nâng ly rượu đỏ lên như muốn che đi ý cười nơi khóe mắt. “Chủ tịch Tần nói phải, đây quả thật là cơ hội hiếm có của cô Thẩm, bởi đã là từ thiện thì đâu có quan tâm tới chất lượng dự án.” Một vị phu nhân đứng gần đó cũng cười nhẹ phụ họa: “Thẩm tiểu thư đừng để bụng, người làm kinh doanh vốn vẫn luôn nói chuyện thẳng thắn như vậy.” 

Từng câu từng chữ đều được bọc trong vẻ lịch thiệp nhưng lại khiến khoảng cách giữa Thẩm Chi Ninh và những người xung quanh càng lúc càng rõ rệt. Cô không đáp lời, chỉ đặt ly rượu xuống chiếc bàn cạnh mình rồi gật đầu với mọi người như một lời xin phép. 

Thẩm Chi Ninh vừa quay người định rời đi thì phía sau bỗng vang lên giọng nói của Tần Dư Hạ. “Đứng lại.” Hai chữ rất ngắn nhưng đủ khiến cả đại sảnh đồng loạt nhìn về phía họ. Thẩm Chi Ninh chậm rãi dừng bước, sống lưng vẫn thẳng tắp. 

Tần Dư Hạ tiến thêm vài bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một mét. Dưới ánh đèn pha lê, gương mặt nàng vẫn lạnh lùng đến mức không tìm được bất kỳ cảm xúc nào. “Cô Thẩm, đây là tiệc riêng của giới doanh nghiệp. Tôi nghĩ cô không nên tiếp tục ở lại.” 

Thẩm Chi Ninh ngước mắt nhìn người đối diện. Trong đôi mắt trong veo ấy không có oán trách, chỉ có sự thất vọng, sâu đến mức ngay cả chính cô cũng không nhận ra. “Ý cô là…” cô cười nhạt, “…tôi không đủ tư cách?” Tần Dư Hạ không trả lời ngay. Ánh mắt nàng chỉ dừng trên gương mặt Thẩm Chi Ninh trong vài giây rất ngắn rồi bình thản dời đi. “Tôi chỉ không muốn vì một người mà ảnh hưởng đến cả buổi tiệc.” 

Giọng nói vẫn lạnh như băng, không nhanh, không chậm, không nặng, cũng chẳng nhẹ. Chính sự bình tĩnh ấy mới khiến lời nói trở nên sắc bén hơn bất kỳ câu sỉ nhục nào. Thẩm Chi Ninh im lặng rất lâu rồi gật đầu. “Được.” 

Cô xoay người bước về phía cửa chính, bóng lưng mảnh mai dần khuất sau những ánh đèn rực rỡ của đại sảnh. Không ai nhìn thấy ngay khoảnh khắc ấy, bàn tay đặt bên hông của Tần Dư Hạ đã siết chặt đến mức những khớp ngón tay trắng bệch.

Ngay khi cánh cửa lớn khép lại, cơn mưa lạnh lập tức ập đến. Gió mùa đông thổi qua khoảng sân rộng trước khách sạn mang theo hơi nước buốt giá. Thẩm Chi Ninh không mang ô, cô cũng không có ý định chờ đợi ngớt mưa. Từng hạt mưa rơi xuống mái tóc, xuống bờ vai, thấm dần vào lớp váy mỏng màu xanh nhạt. Cô bước chậm dọc theo con đường lát đá dẫn ra bãi đỗ xe. Những lời nói vừa rồi vẫn còn vang vọng trong đầu, lặp đi lặp lại như một khúc nhạc buồn không có điểm dừng. 

Ba năm trước, cô từng nghĩ điều đau đớn nhất là đánh mất khứu giác. Hôm nay cô mới hiểu còn có một loại đau khác, là khi tất cả những cố gắng của mình bị người khác phủ nhận chỉ bằng vài câu nói bình thản. Cô ngẩng đầu nhìn màn mưa trắng xóa, nếu lúc này còn ngửi được mùi hương chắc hẳn cô sẽ cảm nhận thấy mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi lá cây non bị gió cuốn xuống mặt hồ, hay mùi lạnh rất đặc trưng của mùa đông. Đáng tiếc, trước thế giới ấy, cô chỉ còn lại một khoảng trống vô tận.

Phía sau ô cửa kính tầng hai của khách sạn, Tần Dư Hạ vẫn đứng lặng thinh. Người thư ký nhìn theo hướng ánh mắt nàng rồi cau mày. “Chủ tịch…” Cô còn chưa kịp nói hết câu thì Tần Dư Hạ đã xoay người rời khỏi đại sảnh. Bước chân nàng vẫn bình tĩnh như thường ngày, chỉ có tốc độ nhanh hơn đôi chút. Vừa đi đến hành lang vắng người nàng đã đưa tay ôm lấy lồng ngực, một cơn đau nhói bất ngờ lan khắp cơ thể khiến sắc mặt nàng thoáng tái đi. 

Người thư ký vội vàng lấy thuốc nhưng Tần Dư Hạ chỉ lắc đầu. “Không cần.” Nàng nhìn về phía cửa thoát hiểm dẫn xuống khu vườn sau khách sạn, ánh mắt tối đi trong một khoảnh khắc. “Đừng đi theo tôi.” Nói xong nàng bước nhanh vào màn đêm, để lại người thư ký đứng lặng trong hành lang với vẻ mặt đầy bất an. Cô biết rõ mỗi lần liên quan đến Thẩm Chi Ninh vị chủ tịch vốn luôn lý trí trước mặt mình sẽ chẳng bao giờ còn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối nữa.

Bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn. Khu vườn phía sau khách sạn hầu như không còn bóng người. Những ngọn đèn thấp hắt thứ ánh sáng mờ nhạt xuống con đường lát đá trơn trượt dẫn ra hồ nước nhân tạo. Thẩm Chi Ninh đi trong vô thức, hoàn toàn không nhận ra mình đã rẽ vào lối nhỏ ít người qua lại. Chiếc váy ướt sũng khiến từng bước chân trở nên nặng nề hơn. Đúng lúc cô bước xuống bậc đá cuối cùng, gót giày bất ngờ trượt trên lớp rêu mỏng khiến cả người mất thăng bằng, cơ thể nghiêng mạnh về phía mặt hồ đen đặc phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như chậm lại, Thẩm Chi Ninh chỉ kịp nắm lấy khoảng không lạnh buốt. Mặt nước phía dưới phản chiếu ánh đèn vàng nhạt, sâu và tĩnh lặng đến đáng sợ.

Ngay trước khi cơ thể rơi xuống, một bàn tay bất ngờ siết chặt lấy cổ tay cô. Lực kéo mạnh đến mức gần như thô bạo khiến cả hai cùng loạng choạng về phía sau. Thẩm Chi Ninh theo phản xạ ngã vào một lồng ngực lạnh ngắt. Người phía sau hơi thở gấp gáp, cánh tay ôm lấy cô run lên rất như đang cố nén một cơn đau dữ dội. Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, chưa kịp định thần người kia đã lập tức buông tay, lùi lại một bước. Bóng dáng cao gầy nhanh chóng hòa vào màn mưa dày đặc. “Xin chờ…” Thẩm Chi Ninh vội vàng quay đầu gọi với theo nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng gió rít qua hàng cây. 

Người ấy biến mất nhanh đến mức giống như chưa từng xuất hiện. Trên mặt đất chỉ còn vài dấu chân loang lổ nhanh chóng bị nước mưa xóa sạch. Thẩm Chi Ninh đứng lặng rất lâu giữa màn mưa, bàn tay vẫn còn lưu lại cảm giác lạnh buốt từ cái nắm chặt vừa rồi. Thực tế là cô không hề ngửi thấy bất kỳ mùi hương nào bám lại trên người đối phương để nhận diện và ghi nhớ. Chỉ còn lại nhịp tim đập rất mạnh trong lồng ngực và cảm giác bàn tay ấy đã run rẩy đến lạ thường, như thể người vừa cứu cô mới chính là người đang cố gắng gượng đứng vững giữa cơn mưa đêm lạnh giá. 

Phía xa, tiếng nhạc từ đại sảnh vẫn vọng ra từng đợt mơ hồ, còn trong màn mưa mịt mùng, không một ai biết rằng người vừa biến mất kia đang vịn vào bức tường đá sau hàng cây, bàn tay ôm chặt lấy lồng ngực, từng giọt nước mưa hòa lẫn với sắc mặt trắng bệch đến gần như không còn chút huyết sắc. Chỉ đến khi chiếc xe màu đen dừng lại bên lối phụ và người thư ký hốt hoảng chạy tới đỡ lấy, bóng dáng ấy mới chậm rãi khuất hẳn vào màn đêm.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 9
Mùi Hương Cuối Cùng