Chương 3

Cơn mưa đêm của thành phố chưa bao giờ thôi sùi sụt, nó giống như một thứ mực loang lổ bôi bẩn lên tấm kính sát đất của văn phòng làm việc. Ánh đèn neon trên trần nhà thả xuống những vạt sáng lạnh lẽo, chia đôi chiếc bàn gỗ gụ dài thành hai thế giới riêng biệt. Ở đầu bàn bên kia, Thẩm Ngôn Chi đang cúi đầu, mái tóc mềm mại hơi rủ xuống che đi một phần vầng trán thanh tú. Tiếng lật giấy sột soạt đều đặn vang lên giữa không gian tĩnh mịch, mỏng manh như tiếng lá rụng ngoài hiên.

Mộ Thừa Hiên ngồi đối diện, giả vờ tập trung vào tập hồ sơ dự án liên doanh Nam Thành, nhưng thực chất, từng hơi thở, từng cử động nhỏ của người kia đều thu trọn vào tầm mắt anh. Sau khi trọng sinh, đây là lần đầu tiên họ buộc phải ngồi lại cùng nhau dưới danh nghĩa cộng sự của một dự án lớn. Sự im lặng giữa cả hai giống như một dải lụa mỏng nhưng dai dẳng, kéo căng đến mức chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng có thể đứt đoạn.

“Tài liệu khảo sát thực địa từ năm năm trước có vấn đề.”

Giọng của Ngôn Chi phá vỡ bầu không khí đặc quánh. Cậu không ngẩng đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên một trang giấy đã ngả màu vàng ố. 

Thừa Hiên khẽ nheo mắt, đứng dậy bước vòng qua chiếc bàn dài. Khi anh dừng lại ngay sau lưng Ngôn Chi, mùi hương thanh khiết, man mác như mùi gỗ thông sau mưa trên da thịt cậu thoáng chốc vây lấy anh. Lòng ngực Thừa Hiên thắt lại một nhịp đau nhói. Kiếp trước, anh đã ngu muội đến mức nào mới không biết cách bảo vệ người ấy?

“Vấn đề ở đâu?” Thừa Hiên cúi người, một tay chống lên thành ghế của Ngôn Chi, khoảng cách gần đến mức anh có thể cảm nhận được cái rùng mình khẽ khàng của cậu dưới lớp áo sơ mi mỏng.

“Anh nhìn vào những con số thống kê lưu lượng xe ở phụ lục tài chính đi.” Ngôn Chi chỉ ngón tay vào dãy số. “Nó không khớp với báo cáo của sở giao thông thời điểm đó. Hơn nữa…”

Giọng Ngôn Chi đột ngột ngập ngừng. Thừa Hiên nhìn theo hướng tay cậu. Trên lề của trang giấy, giữa những dòng số liệu khô khan, có những ký hiệu viết tay rất nhỏ, trông giống như những vết mực nhòe vô tình của người soát lỗi. Nhưng dưới con mắt của một kẻ đã từng đứng ở đỉnh cao danh vọng rồi rơi xuống vực sâu như Thừa Hiên, những nét vẽ ấy bỗng chốc dựng đứng lên trong tâm trí anh thành một hệ thống mật mã nghiêm ngặt.

Đó là mật mã Morse kết hợp với hệ ký tự cổ mà gia tộc họ Mộ từng dùng để đánh dấu các tài liệu mật nội bộ. 

Tim Thừa Hiên đập liên hồi dữ dội. Anh nín thở, dùng ngón tay lần theo những nét mực mờ nhạt. 

 

*T.H.0712. Kẻ phản bội nằm ở phía Đông.*

 

T.H là Thừa Hiên. 0712 là ngày sinh của anh. Và quan trọng hơn cả, ngày xảy ra vụ tai nạn kiếp trước của anh chính là ngày mười hai tháng bảy năm năm sau. Ký hiệu này đã tồn tại từ năm năm trước, lồng ghép tinh vi trong một dự án liên doanh mà chính anh là người phê duyệt ký kết. Có nghĩa là, âm mưu giết anh không phải là một sự bộc phát nông nổi của đối thủ cạnh tranh, mà là một chiếc bẫy được giăng sẵn từ nửa thập kỷ trước, chờ đợi anh từng bước tự mình bước vào.

“Thừa Hiên?” 

Tiếng gọi của Ngôn Chi kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Cậu đang ngửa cổ nhìn anh, đôi mắt trong veo như nước hồ thu phản chiếu bóng hình run rẩy của anh. Trong mắt cậu không có sự đề phòng thường ngày, chỉ có một nỗi lo lắng mơ hồ, nhàn nhạt như sương khói.

“Không có gì.” Thừa Hiên thu hồi cảm xúc cực nhanh, anh khẽ mỉm cười, giọng điệu trở lại vẻ lười nhác, ngạo nghễ thường ngày để che giấu bão giông trong lòng. “Chỉ là thấy Thẩm tổng tài hôm nay làm việc nghiêm túc quá, khiến tôi hơi bất ngờ thôi.”

 

Ngôn Chi lập tức thu lại ánh nhìn ấm áp, thay vào đó là cái liếc mắt lạnh lùng quen thuộc. Cậu đứng dậy, đóng sập tập hồ sơ lại. “Mộ tổng tự lo mà nghiên cứu tiếp đi. Ngày mai chúng ta còn phải ra công trường phía Đông kiểm tra tiến độ.”

Nhìn bóng lưng thanh mảnh của Ngôn Chi khuất sau cánh cửa văn phòng, nụ cười trên môi Thừa Hiên hoàn toàn biến mất. Anh siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào dòng mật mã trên trang giấy. Kẻ phản bội ở phía Đông… Công trường phía Đông… Mọi thứ đang dần xâu chuỗi lại thành một sợi dây thòng lọng vô hình.

***

Sáng hôm sau, bầu trời thành phố vẫn xám xịt như một bức tranh màu nước loang lổ bị bỏ quên ngoài hiên. Khu công trường phía Đông của dự án liên doanh là một công trình hỗn độn với tiếng máy gầm rú, bụi bặm bay mù mịt và những giàn giáo sắt cao ngất ngưởng chống lên nền trời âm u.

Thừa Hiên và Ngôn Chi đi dọc theo hành lang bảo vệ tạm thời bằng tôn. Tiếng xích sắt va vào nhau khô khốc trên đầu khiến bầu không khí thêm phần căng thẳng. Đầu Thừa Hiên vẫn không ngừng nghĩ về bức mật mã đêm qua. Kẻ chủ mưu kiếp trước có thể là ai trong số những cổ đông kỳ cựu của Mộ Thị? Ai là kẻ đủ kiên nhẫn để chờ đợi năm năm chỉ để nhìn thấy anh tan xương nát thịt?

Mải suy nghĩ, Thừa Hiên không chú ý đến tiếng động lạ phát ra từ phía trên đầu mình.

Một thanh dầm sắt nặng hàng trăm ký, do sự bất cẩn của công nhân vận hành cần cẩu phía trên, đã bị tuột xích treo và bắt đầu trượt tự do xuống dưới với tốc độ chóng mặt. Tiếng rít xé gió gào rú lên như một con quái vật giận dữ.

“Tránh ra!”

Tiếng hét của ai đó vang lên bên tai, nhưng trước khi Thừa Hiên kịp định thần để ngước lên, một lực đẩy cực mạnh từ bên cạnh đã lao đến.

Ngôn Chi không một chút do dự, bằng một phản xạ nhanh đến phi lý, cậu nhào tới ôm chặt lấy eo Thừa Hiên, dùng cả trọng lượng cơ thể mình đẩy anh ngã nhào vào đống cát mềm bên cạnh hành lang bảo vệ.

*Rầm!*

Thanh dầm sắt nện thẳng xuống mặt đường bê tông nơi Thừa Hiên vừa đứng chỉ nửa giây trước, tạo ra một tiếng động đinh tai nhức óc, bụi đất và những mảnh xi măng vụn bắn tung tóe khắp nơi. 

Bầu không khí như ngừng trệ. Tai Thừa Hiên ù đi, nhưng thứ duy nhất anh cảm nhận được lúc này không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là hơi ấm từ cơ thể đang đè lên người mình. Ngôn Chi đang thở dốc, hai tay cậu vẫn siết chặt lấy vai anh, đầu cậu chôn vào hõm cổ anh, toàn thân run rẩy kịch liệt.

“Ngôn Chi… Em có sao không?” Thừa Hiên vội vã đỡ lấy vai cậu, giọng nói run lên vì hoảng sợ. Anh sợ cậu bị thương, sợ kiếp này lịch sử lại tái diễn, nhưng lần này người nằm xuống lại là cậu.

Ngôn Chi ngẩng đầu lên. Gương mặt cậu cắt không còn giọt máu, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng giờ đây đong đầy một nỗi sợ hãi tột cùng, một sự hoảng loạn sâu hoắm như thể cậu vừa nhìn thấy người đàn ông trước mắt mình chết đi một lần nữa. Đó không phải là ánh mắt của một đối thủ cạnh tranh khi thấy đồng nghiệp gặp nạn. Đó là ánh mắt của kẻ đã từng trải qua nỗi đau mất đi linh hồn, một sự bảo bọc mang tính bản năng đã khắc sâu vào xương tủy, vượt qua mọi giới hạn của lý trí và thời gian.

“Anh… Anh không sao chứ?” Giọng Ngôn Chi run rẩy, cậu cuống cuồng kiểm tra khắp người Thừa Hiên, bàn tay mảnh khảnh bấu chặt vào vai áo anh như sợ chỉ cần buông ra, anh sẽ biến mất thành tro bụi.

“Tôi không sao, tôi hoàn toàn bình thường.” Thừa Hiên nắm lấy hai bàn tay đang run rẩy của cậu, áp vào ngực mình. “Ngôn Chi, nhìn tôi này, tôi vẫn sống.”

Nhận ra hành động quá mức thân mật và biểu cảm mất kiểm soát của mình, Ngôn Chi đột ngột khựng lại. Ánh mắt cậu dao động dữ dội, rồi nhanh chóng lảng tránh. Cậu vội vàng rút tay ra khỏi lòng bàn tay ấm áp của anh, lảo đảo đứng dậy, cố gắng phủi đi lớp bụi cát bám trên quần áo để che giấu sự bối bối và hoảng loạn trong lòng.

“Không sao thì tốt.” Giọng cậu lấy lại vẻ lạnh lùng một cách gượng ép, nhưng bờ vai vẫn chưa thôi run rẩy. “Mộ tổng mạng lớn, nhưng lần sau đi đứng thì nên mang theo mắt.”

Cậu quay lưng đi thẳng, bước chân có phần vội vã như đang chạy trốn khỏi một bí mật nào đó sắp sửa bị phơi bày. 

Thừa Hiên đứng dậy, nhìn theo bóng lưng đơn độc của Ngôn Chi đang mờ dần trong làn sương khói của công trường. Anh cúi xuống, nhặt chiếc mũ bảo hộ bị rơi của cậu lên. Trái tim anh lúc này thắt lại, đau đớn đến nghẹt thở. 

Phản xạ bảo vệ anh vừa rồi của Ngôn Chi quá nhanh, quá tuyệt đối. Nó không phải là hành động của một người bình thường trong tình huống khẩn cấp, mà giống như một lời thề nguyền đã được lặp đi lặp lại hàng nghìn lần trong bóng tối. 

Ngôn Chi, rốt cuộc em đã dùng thứ gì để đổi lấy sự hồi sinh của tôi?

Thừa Hiên siết chặt chiếc mũ trong tay. Anh biết, mật mã trong trang giấy kia và bí mật về sự hồi sinh của anh có một sợi dây liên kết vô hình. Và kẻ đứng sau bức màn đen tối kia, kẻ đã khiến Ngôn Chi phải đánh đổi cả sinh mệnh để cứu anh, chắc chắn đang ở rất gần đây, âm thầm quan sát họ từ trong bóng tối.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 3
Khế Ước Mộ Gia