Chương 2
Thành phố giấu mình trong những cơn mưa cuối thu sùi sụt, bầu trời lúc nào cũng xám ngoét như một bức tranh màu nước loang lổ bị bỏ quên ngoài hiên. Không khí trong phòng họp tầng ba mươi sáu của tập đoàn Mộ thị lại càng đông cứng hơn cả cái lạnh ngoài trời.
Mộ Thừa Hiên ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm, tựa như bức tượng tạc từ đá cẩm thạch. Anh khẽ gõ những ngón tay thon dài xuống mặt bàn thủy tinh, tiếng *cộc cộc* đều đều vang lên, gõ thẳng vào tâm trí đang căng như dây đàn của tất cả mọi người có mặt. Ở phía đối diện, Thẩm Ngôn Chi đứng thẳng, đôi mắt trong vắt bướng bỉnh nhìn thẳng vào anh, tay siết chặt tập tài liệu dự án Nam khu.
“Thẩm trợ lý,” Thừa Hiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo sự lạnh nhạt đến thấu xương, “Bản kế hoạch này của cậu quá non nớt. Nghĩ rằng chỉ với vài con số lý tưởng hóa này là có thể thuyết phục được ban hội đồng sao? Dự án cốt lõi này, tôi nghĩ nên giao cho đội của Phó tổng giám đốc thì hơn.”
Lời vừa dứt, một vài cổ đông lớn tuổi khẽ gật đầu đồng tình, ánh mắt nhìn Ngôn Chi đầy vẻ coi thường. Ngôn Chi cắn chặt môi dưới đến bật máu, lồng ngực phập phồng vì uất ức. Cậu biết dự án này quan trọng thế nào, cậu đã thức trắng ba đêm liền để hoàn thiện nó. Vậy mà, người đàn ông này, kẻ luôn coi cậu là cái gai trong mắt, lại một lần nữa dễ dàng phủi sạch mọi nỗ lực của cậu trước mặt bao người.
“Mộ tổng,” Ngôn Chi cố giữ giọng mình không run rẩy, “Tôi tin rằng số liệu của tôi hoàn toàn có cơ sở thực tế. Nếu anh cho tôi thêm ba ngày…”
“Không có thêm ngày nào cả.” Thừa Hiên cắt ngang, đứng dậy thu dọn tài liệu, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy không gian. “Họp đến đây thôi.”
Anh quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại. Nhưng không ai nhìn thấy, dưới gầm bàn họp, bàn tay trong túi quần của Thừa Hiên đã siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh phải làm vậy. Chỉ có cách tỏ ra khắc nghiệt và ghét bỏ Ngôn Chi trước mặt mọi người, những kẻ thù đang rình rập ngoài kia mới không chú ý đến cậu, mới tin rằng cậu không phải là điểm yếu của anh. Kiếp trước, chính sự bảo bọc lộ liễu của anh đã đẩy cậu vào tầm ngắm của những kẻ tàn nhẫn, dẫn đến cái kết thảm khốc của cả hai. Kiếp này, anh thà làm kẻ ác trong mắt cậu, còn hơn để cậu phải chịu một tia tổn thương nào.
Đêm đã về khuya, tòa nhà Mộ thị chỉ còn lại vài ô cửa sổ sáng đèn. Ngôn Chi vẫn ngồi lỳ ở bàn làm việc. Cậu không cam lòng. Cậu muốn chứng minh cho Mộ Thừa Hiên thấy cậu không phải là kẻ vô dụng. Cơn gió lạnh tràn qua khe cửa sổ khép hờ làm cậu khẽ rùng mình, đầu óc bỗng chốc quay cuồng vì kiệt sức. Cậu gục đầu xuống bàn, dự định chỉ chợp mắt năm phút.
Trong bóng tối nhem nhuốc của văn phòng trống trải, một bóng người cao lớn lặng lẽ bước ra từ phòng tổng tài.
Thừa Hiên bước từng bước cực kỳ nhẹ nhàng đến bên cạnh bàn làm việc của Ngôn Chi. Ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn bàn hắt lên gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi của cậu, quầng thâm dưới mắt khiến tim anh nhói đau một cơn âm ỉ. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài chứa đựng tất cả sự dịu dàng và bất lực của những năm tháng chia lìa ở kiếp trước.
Anh cởi chiếc áo măng tô dạ màu tro trên người, nhẹ nhàng đắp lên đôi vai gầy đang khẽ run lên vì lạnh của Ngôn Chi. Hương thơm trầm gỗ quen thuộc, ấm áp từ chiếc áo bao bọc lấy cậu, khiến hàng mi dài của Ngôn Chi khẽ động đậy nhưng không tỉnh giấc.
Thừa Hiên kéo chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống và xoay màn hình máy tính của cậu về phía mình. Những ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím. Anh bắt đầu chỉnh sửa bản kế hoạch của cậu. Ở những góc khuất tài chính mà Ngôn Chi chưa đủ kinh nghiệm để nhận ra những cái bẫy tinh vi do gã Phó tổng giám đốc cài cắm hòng hãm hại cậu Thừa Hiên đều lặng lẽ bóc tách, sửa đổi và dọn sạch mọi chướng ngại. Anh đang dùng chính quyền lực và trí tuệ của mình để lót một thảm đỏ an toàn nhất dưới chân cậu, để cậu có thể tự tin bước lên đỉnh cao mà không hề hay biết có một bóng hình luôn đứng phía sau chắn gió che mưa.
Khi hoàn thành dòng cuối cùng, Thừa Hiên đặt một chiếc bình giữ nhiệt màu bạc lên bàn. Bên trong là sữa ấm pha mật ong, thứ mà kiếp trước cậu thích uống nhất mỗi khi mệt mỏi. Anh đứng lặng im nhìn cậu hồi lâu, khẽ đưa tay định chạm vào gò má cậu, nhưng rồi lại rụt tay về giữa chừng.
“Ngôn Chi… kiếp này, hãy cứ ghét tôi đi, chỉ cần em bình an.” Anh thì thầm vào khoảng không tĩnh mịch, giọng nói nghẹn ngào như tan vào màn đêm.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai đầu tiên rọi qua lớp kính sát đất, Ngôn Chi giật mình tỉnh dậy. Cậu ngơ ngác nhìn quanh.
Trên vai cậu không biết từ lúc nào đã được đắp một chiếc áo khoác ấm áp. Mùi hương trầm gỗ thoang thoảng cực kỳ quen thuộc khiến cậu sững sờ. Đây chẳng phải là mùi hương trên người vị tổng tài lạnh lùng kia sao? Nhưng làm sao có thể?
Chưa kịp định thần, Ngôn Chi nhìn xuống bàn. Chiếc bình giữ nhiệt vẫn còn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Cậu mở nắp, mùi sữa mật ong thơm lừng bay lên. Và điều kinh ngạc nhất nằm ở màn hình máy tính đang mở. Bản kế hoạch từng bị Mộ Thừa Hiên chê bai thảm hại ngày hôm qua, giờ đây đã được chỉnh sửa hoàn hảo đến từng chi tiết, những lỗi sai chí mạng được ghi chú bằng một phông chữ đỏ nổi bật, sắc sảo và đầy kinh nghiệm. Cách tư duy này, tầm nhìn chiến lược này, cả công ty chỉ có một người làm được.
Là Mộ Thừa Hiên?
Ngôn Chi lắc đầu lia lịa, cố xua đi cái suy nghĩ điên rồ ấy. Không thể nào. Anh ta ghét cậu như xúc đất đổ đi, ngày nào cũng tìm cớ làm khó cậu, làm sao có thể nửa đêm chạy đến đây đắp áo, pha sữa và sửa bài giúp cậu chứ? Chắc chắn là có sự nhầm lẫn nào đó.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân trầm ổn vang lên ngoài hành lang. Mộ Thừa Hiên trong bộ âu phục chỉnh tề, gương mặt vẫn mang vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày bước qua.
Ngôn Chi không kìm được lòng, cậu ôm chiếc áo khoác chạy ra ngoài, chặn đường anh: “Mộ tổng!”
Thừa Hiên dừng bước, đôi mắt phượng hờ hững nhìn cậu: “Có chuyện gì, Thẩm trợ lý? Bản kế hoạch đã sửa xong chưa mà cậu còn rảnh rỗi ở đây?”
Ngôn Chi chìa chiếc áo khoác ra trước mặt anh, giọng nói có chút run rẩy và bối rối: “Cái này… có phải của anh không? Và cả sữa ấm, cả bản kế hoạch trên máy tính của tôi nữa…”
Thừa Hiên nhìn chiếc áo, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy giễu cợt, che giấu hoàn toàn sự xao động trong đáy mắt: “Thẩm trợ lý tự mình đa tình quá rồi đấy. Chiếc áo đó là tôi vô tình để quên ở phòng họp hôm qua, có lẽ lao công đã dọn dẹp và mang nhầm sang chỗ cậu. Còn sữa ấm và máy tính? Tôi bận rộn trăm công nghìn việc, thời gian đâu để tâm đến những trò trẻ con của cậu. Có lẽ cậu mơ ngủ rồi tự mình chỉnh sửa chăng?”
Nói rồi, anh lạnh lùng giật lấy chiếc áo khoác trên tay cậu, lướt qua người cậu như một cơn gió lạnh lùng, không để lại một chút hơi ấm.
Ngôn Chi đứng sững sờ tại chỗ. Cậu nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang mang tột độ. Rõ ràng anh phủ nhận, nhưng tại sao từng cử chỉ, từng sự nhượng bộ ngầm ấy lại trùng khớp đến kỳ lạ?
Và ngay lúc đó, khi Thừa Hiên bước vào thang máy, anh khẽ đưa tay lên ngực trái, nơi trái tim đang đập những nhịp đau đớn. Anh lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm vào một dòng tin nhắn nặc danh vừa gửi đến từ một số máy lạ:
“Mộ Thừa Hiên, trò chơi nghịch chuyển thời gian này thú vị chứ? Ngươi nghĩ ngươi cứu được cậu ta sao? Đừng quên, cái giá mà cậu ta đã trả để đưa ngươi trở lại kiếp này vẫn chưa thanh toán xong đâu.”
Mặt kính thang máy phản chiếu gương mặt tái nhợt của Thừa Hiên. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh. Kẻ đứng sau vụ tai nạn kiếp trước… rốt cuộc là ai? Và Ngôn Chi của anh, rốt cuộc đã dùng thứ gì để đánh đổi lấy sự hồi sinh của anh?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận