Chương 1
Bóng tối bao trùm lấy thị giác, mang theo thứ mùi vị nồng nặc của xăng xe rò rỉ và mùi khét lẹt của da thịt bị thiêu cháy. Tiếng kim loại biến dạng co rúm dưới sức nóng gầm rú bên tai như một khúc ca hành hình. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tơ trời, Mộ Thừa Hiên thấy mình bị kẹt cứng trong khoang lái méo mó. Máu từ trán chảy xuống, nhuộm đỏ cả một bên mắt, khiến thế giới trước mặt anh chỉ còn là một màu huyết lệ thê lương.
Giữa biển lửa hung tàn ấy, có một bóng người điên cuồng lao đến.
Người đó không màng đến những tiếng nổ rít gào, không màng đến những mảnh kính vỡ găm sâu vào da thịt, dùng đôi tay trần rách nát rướm máu cố sức cạy mở cánh cửa xe đã biến dạng. Gương mặt thanh tú thường ngày vốn thanh lãnh, cao ngạo, lúc này đây lại vặn vẹo vì đớn đau và tuyệt vọng.
“Mộ Thừa Hiên! Anh tỉnh lại cho tôi! Không được nhắm mắt!”
Tiếng gào khóc của Thẩm Ngôn Chi khản đặc, lẫn trong tiếng gió rít và tiếng lửa cháy bùng bùng. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất trong đời, Mộ Thừa Hiên nhìn thấy đối thủ một mất một còn của mình khóc đến thương tâm như thế. Khi ngọn lửa cuối cùng nuốt chửng cả hai vào hư vô, Thừa Hiên chỉ kịp cảm nhận được hơi ấm từ cái ôm siết chặt của Ngôn Chi và một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống gò má lạnh ngắt của anh.
Hóa ra, kẻ anh luôn coi là kẻ thù truyền kiếp, kẻ luôn tìm mọi cách đối đầu với anh tại Mộ Thị, lại là người duy nhất tình nguyện cùng anh chìm vào tro tàn.
…
“Mộ tổng? Mộ tổng, anh có sao không?”
Một giọng nói trong trẻo nhưng mang theo vài phần lạnh lùng quen thuộc đột ngột kéo Mộ Thừa Hiên ra khỏi cơn ác mộng tột cùng.
Anh bừng tỉnh, hô hấp dồn dập, lồng ngực phập phồng lên xuống như người vừa từ dưới nước ngoi lên. Mồ hôi lạnh thấm đẫm vầng trán và lưng áo sơ mi. Theo bản năng, Thừa Hiên đưa tay lên sờ mặt mình. Không có máu, không có vết bỏng rát, cũng không có mùi khói khét lẹt.
Xung quanh anh là văn phòng rộng lớn, sang trọng của tập đoàn Mộ Thị. Ánh nắng chiều tà của năm năm trước dịu dàng đổ qua cửa kính sát đất, dát một lớp vàng mỏng manh lên mặt bàn gỗ gụ bóng loáng. Trên bàn là xấp hồ sơ dự án khu đô thị phía Tây, dự án trọng điểm mà anh từng tranh giành nảy lửa năm hai mươi bảy tuổi.
Mộ Thừa Hiên ngơ ngác nhìn đôi bàn tay lành lặn của mình, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đứng trước bàn làm việc của anh là Thẩm Ngôn Chi.
Cậu vẫn như trong ký ức của anh trước khi giông bão ập đến. Bộ âu phục màu xám tro được cắt may thủ công tỉ mỉ ôm lấy vóc dáng gầy gò nhưng thẳng tắp như cây tùng trên đỉnh núi tuyết. Gương mặt cậu góc cạnh, đôi mắt phượng hẹp dài ẩn sau gọng kính cận viền vàng mỏng, luôn toát ra vẻ thông tuệ và có chút ngạo mạn bướng bỉnh. Đôi bàn tay cậu đôi tay mà kiếp trước đã vì cứu anh mà đầy rẫy vết sẹo bỏng lúc này đang cầm một tập tài liệu, các ngón tay thon dài, trắng trẻo không một tì vết.
Thẩm Ngôn Chi sống bằng xương bằng thịt đang đứng ngay trước mắt anh.
Lồng ngực Mộ Thừa Hiên thắt lại, một nỗi xót xa vô hạn cùng thứ cảm xúc mãnh liệt như sóng triều từ đáy lòng dâng lên, nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh nhìn cậu chăm chú, ánh mắt nóng bỏng và run rẩy đến mức chính Thẩm Ngôn Chi cũng phải nhíu mày đầy nghi hoặc.
“Mộ tổng nhìn tôi bằng ánh mắt đó là có ý gì?” Thẩm Ngôn Chi đặt mạnh tập tài liệu xuống bàn, thanh âm trong vắt như sương sớm, mang theo sự mỉa mai quen thuộc. “Không phải chỉ là cướp đi quyền đại diện của anh ở dự án phía Tây thôi sao? Anh không cần phải dùng ánh mắt như muốn nuốt chửng tôi thế chứ? Thua thì cũng đã thua rồi, Mộ tổng chẳng lẽ lại không chấp nhận nổi thất bại?”
Nếu là kiếp trước, với tính khí kiêu ngạo của mình, Mộ Thừa Hiên chắc chắn sẽ đứng bật dậy, dùng những lời lẽ sắc bén nhất để đáp trả, biến văn phòng thành một chiến trường không khói súng. Nhưng lúc này, anh chỉ lặng lặng nhìn cậu.
Nhìn bờ vai gầy ấy, nhìn đôi môi mỏng đang mím chặt đầy phòng bị kia.
Anh nhớ đến giây phút cậu bất chấp tính mạng lao vào đống lửa. Anh nhớ đến tiếng gọi xé lòng của cậu giữa màn đêm rực lửa. Hóa ra, đằng sau lớp vỏ bọc gai góc, thù địch này lại là một trái tim chân thành và thầm lặng đến đáng thương. Sự bảo thủ và định kiến của kiếp trước đã khiến anh mù quáng, để rồi khi nhận ra chân tướng thì tất cả đã hóa tro tàn.
Mộ Thừa Hiên đột ngột đứng dậy. Sự đường đột của anh khiến Thẩm Ngôn Chi vô thức lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ cảnh giác.
Nhưng Thừa Hiên không hề nổi giận. Anh bước vòng qua bàn làm việc lớn, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại chỉ trong vài bước chân. Anh dừng lại trước mặt Ngôn Chi, hương thơm thanh mát từ nhành bạc hà quen thuộc trên người cậu xộc vào cánh mũi, thực tế đến mức khiến anh muốn rơi nước mắt.
Anh run rẩy đưa tay lên, dường như muốn chạm vào gương mặt cậu, nhưng giữa chừng lại khựng lại vì sợ mình sẽ làm cậu hoảng sợ.
“Ngôn Chi…” Anh khẽ gọi, giọng nói khàn đặc, chứa đựng vô vàn cảm xúc đè nén mà cậu không thể nào hiểu được.
Thẩm Ngôn Chi sững sờ. Đã bao lâu rồi Mộ Thừa Hiên không gọi thẳng tên cậu mà không kèm theo hai chữ “giám đốc” lạnh lùng? Lại còn dùng tông giọng dịu dàng đến mức kỳ lạ này nữa?
Cậu hơi nghiêng đầu, nheo mắt nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một sự châm biếm hay âm mưu nào đó trong ánh mắt đối phương: “Anh hôm nay uống nhầm thuốc à? Hay là biết mình sắp bị hội đồng quản trị khiển trách nên phát điên rồi?”
Mộ Thừa Hiên khẽ cười, một nụ cười dịu dàng chưa từng có xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng vốn có của vị tổng tài kiêu ngạo. Anh thu tay về, đút vào túi quần để che giấu sự run rẩy của các ngón tay.
“Ừ, tôi phát điên rồi.” Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định như một lời thề khắc cốt ghi tâm. “Thẩm Ngôn Chi, từ nay về sau, những gì em muốn, tôi đều sẽ dâng tặng cho em. Dự án phía Tây này, em thích thì cứ lấy đi.”
Thẩm Ngôn Chi sững sờ, đôi mắt phượng mở to đầy kinh ngạc. Cậu nhìn người đàn ông trước mặt như nhìn một sinh vật lạ. Đây có còn là Mộ Thừa Hiên bá đạo, chưa bao giờ chịu khuất phục trước bất kỳ ai hay không?
“Anh… anh lại bày ra mưu kế gì đúng không?” Ngôn Chi lùi lại thêm một bước, hàng chân mày thanh tú nhíu chặt. “Tôi cảnh cáo anh, tôi không dễ bị lừa đâu.”
Nhìn dáng vẻ phòng bị như một chú mèo nhỏ bị dựng ngược lông của cậu, trái tim Thừa Hiên mềm nhũn. Anh tự hứa với lòng mình, kiếp này, anh sẽ dùng cả sinh mệnh để che chở cho cậu. Anh sẽ tiếp tục đóng vai đối thủ trên thương trường để cậu không nghi ngờ, nhưng sau lưng, anh sẽ dọn sạch mọi chông gai, âm thầm cưng chiều cậu vô điều kiện. Anh sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực đen tối nào của Mộ gia chạm đến một sợi tóc của cậu. Và quan trọng nhất, anh sẽ tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau vụ tai nạn thảm khốc kiếp trước.
“Tôi không lừa em.” Thừa Hiên bước tới gần cậu thêm một chút, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên trán Ngôn Chi. “Thời gian sẽ chứng minh tất cả.”
Thẩm Ngôn Chi cắn môi, cảm giác tim mình đột nhiên đập chệch đi một nhịp trước khoảng cách quá gần này. Cậu hừ lạnh một tiếng để che giấu sự bối rối, ôm chặt tài liệu vào lòng rồi quay lưng bước nhanh ra khỏi văn phòng.
Khi cánh cửa khép lại, nụ cười trên môi Mộ Thừa Hiên dần biến mất, thay vào đó là một tia lạnh lẽo, sắc sảo đầy nguy hiểm.
Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn bóng dáng Thẩm Ngôn Chi nhỏ bé đang đi ra phía bãi đỗ xe bên dưới. Anh được sống lại một đời, đây chắc chắn không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên của số phận. Có một luồng ký ức mơ hồ, kỳ lạ nào đó đang ẩn hiện trong đầu anh, tựa như một khế ước tàn nhẫn đã được ký kết bằng máu để đổi lấy sự sống của anh ngày hôm nay.
Rốt cuộc, ai đã đưa anh quay trở lại? Và cái giá phải trả cho việc nghịch chuyển thời gian này… là gì?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận