Chương 4

Thành phố về đêm bị bóp nghẹt trong cơn cuồng nộ của thiên nhiên. Những đám mây đen đặc như mực đổ xuống vạt biểu tượng của sự phồn hoa những gáo nước lạnh buốt, thô bạo quật vào các tòa nhà cao tầng. Tiếng gió rít qua khe cửa kính của văn phòng tầng ba mươi sáu nghe tựa hồ tiếng gào thét của một linh hồn bị giam cầm trong ngục tối. Mưa mỗi lúc một lớn, biến những ánh đèn neon nhạt nhòa dưới đường thành những vệt sáng loang lổ, méo mó.

Trong văn phòng làm việc rộng lớn giờ đây đã tắt gần hết đèn, chỉ còn lại một góc nhỏ phía cuối hành lang tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, cô độc. Thẩm Ngôn Chi gục đầu trên bàn làm việc, những tập tài liệu dày cộm vây quanh cậu như một chiến lũy vô hình. Hơi thở của cậu nặng nề và đứt quãng, hai gò má vốn dĩ thanh tú nay đỏ ửng một cách bất thường do cơn sốt cao đang gặm nhấm chút sức lực cuối cùng. Cơn kiệt sức sau nhiều ngày làm việc không ngơi nghỉ, cộng thêm cái lạnh thấu xương của điều hòa trung tâm bị hỏng, đã đánh gục cơ thể mảnh mai ấy. Cậu muốn đứng dậy, muốn thu dọn đồ đạc để trở về, nhưng đôi chân như đổ chì, và bóng tối cứ thế đặc quánh lại, kéo sập mí mắt cậu xuống.

Ở bên kia thành phố, trong căn hộ áp mái ngập tràn ánh đèn ấm áp, Mộ Thừa Hiên đứng ngồi không yên. Anh đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào mặt kính. Điện thoại trên tay anh đã bấm số của Ngôn Chi đến lần thứ mười, nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút dài vô vọng. Sự lo lắng mơ hồ như một loài dây leo có gai, chầm chậm quấn chặt lấy trái tim anh, siết mạnh đến mức khiến anh khó thở. Anh biết tính cậu, bướng bỉnh và liều mạng, một khi dự án chưa hoàn thành, cậu sẽ không bao giờ chịu rời mắt khỏi màn hình máy tính.

Không một chút do dự, Thừa Hiên vớ lấy chiếc áo khoác măng tô đen treo trên giá, lao ra ngoài mặc cho quản gia phía sau hết lời can ngăn về trận bão lớn đang đổ bộ. 

Chiếc xe thể thao gầm rú lao đi trong màn mưa trắng xóa. Tầm nhìn phía trước gần như bằng không, nước ngập nửa bánh xe, những cành cây gãy đổ chắn ngang đường như những chướng ngại vật tử thần. Nhưng trong tâm trí Mộ Thừa Hiên lúc này, hình ảnh gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt bướng bỉnh của Ngôn Chi đã chiếm trọn mọi suy nghĩ. Kiếp trước, anh đã từng bỏ lỡ cậu, từng để cậu cô độc đứng dưới mưa nhìn anh rời đi. Kiếp này, dù có phải đối mặt với thiên tai hay địa ngục, anh cũng tuyệt đối không để cậu lại một mình.

Khi Thừa Hiên đẩy mạnh cánh cửa văn phòng Mộ thị, đập vào mắt anh là một khoảng không im lìm đến đáng sợ. Anh sải bước dài hướng về phía ánh sáng duy nhất còn sót lại. 

“Ngôn Chi!” 

Tiếng gọi của anh lạc đi trong không gian rộng lớn. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của cậu đang gục lịm trên bàn, tim anh như ngừng đập trong một nhịp. Thừa Hiên vội vàng bước tới, áp lòng bàn tay run rẩy lên trán cậu. Nhiệt độ nóng bỏng như muốn thiêu đốt lòng bàn tay anh. 

“Ngôn Chi, tỉnh lại đi. Anh đưa em về.”

Ngôn Chi khẽ động đậy, đôi môi khô nứt nẻ mấp máy vài âm thanh không rõ nghĩa, nhưng hai mắt vẫn nhắm nghiền. Thừa Hiên không chần chừ thêm một giây nào, anh cởi chiếc áo khoác dạ ấm áp bao bọc lấy thân thể đang run rẩy của cậu, rồi dứt khoát bế xốc cậu lên. Cơ thể cậu nhẹ bẫng, nhẹ đến mức khiến anh đau lòng. Đầu Ngôn Chi ngoan ngoãn tựa vào hõm vai anh, hơi thở nóng hổi phả vào cổ anh, mang theo một sự ỷ lại mà lúc tỉnh táo cậu chưa bao giờ thể hiện.

Đưa được Ngôn Chi về đến căn hộ của mình, Thừa Hiên đã ướt sũng nửa người. Anh cẩn thận đặt cậu lên chiếc giường lớn mềm mại trong phòng ngủ chính, nhanh chóng thay cho cậu một bộ quần áo khô ráo, rồi tự tay pha nước ấm, lau mặt và tay chân cho cậu. Nhìn người con trai vốn luôn dùng lớp vỏ bọc sắc sảo, lạnh lùng để đối đầu với mình ở công sở, nay lại yếu ớt nằm đây, hàng mi dài khẽ run rẩy như cánh bướm gãy trong bão, lòng Thừa Hiên mềm đi như nước. Anh ngồi bên mép giường, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cậu, không ngừng truyền đi hơi ấm của bản thân.

Nửa đêm, cơn bão ngoài kia càng lúc càng hung hãn. Tiếng sấm rền vang như muốn xé toạc bầu trời đêm thành phố. 

Trên giường, Ngôn Chi bắt đầu trằn trọc. Cơn sốt dường như đã đẩy cậu vào một cơn ác mộng kinh hoàng. Gương mặt cậu vặn vẹo vì đau đớn, những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, thấm đẫm cả mái tóc tơ mềm mại.

“Không… không được…” Ngôn Chi bắt đầu lầm bầm, giọng nói khàn đặc và nghẹn ngào.

Thừa Hiên vội vàng rướn người tới, ghé sát tai vào môi cậu: “Ngôn Chi, anh đây. Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”

Thế nhưng, những lời thì thầm tiếp theo từ khuôn miệng nhỏ nhắn của Ngôn Chi lại như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào linh hồn Thừa Hiên, khiến toàn thân anh đông cứng tại chỗ.

“Thừa Hiên… đừng lên chiếc xe đó… Đừng đi…” Ngôn Chi đột ngột co rúm người lại, hai tay cào cấu vào tấm chăn trải giường như đang cố gắng níu kéo một thứ gì đó trong vô vọng. “Máu… nhiều máu quá… Phanh xe… phanh xe bị kẻ khác cắt rồi… Thừa Hiên!”

Đồng tử của Mộ Thừa Hiên co rút dữ dội. Đầu óc anh như có một luồng điện xẹt qua, trống rỗng và tê dại. 

Vụ tai nạn thảm khốc… Chiếc xe bị hỏng phanh… Đó chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của anh ở kiếp trước! Nhưng đó là chuyện của năm năm sau, là bí mật của một kiếp sống đã được chôn vùi dưới nấm mồ thời gian. Ở kiếp này, vụ tai nạn đó chưa từng xảy ra, chiếc xe đó thậm chí còn chưa được mua, và kẻ đứng sau âm mưu sát hại anh vẫn còn đang ẩn mình trong bóng tối. 

Làm sao… Làm sao Ngôn Chi lại biết được? Làm sao cậu có thể nói ra những chi tiết chân thực và đau đớn đến nhường này?

“Đừng bỏ em lại…” Giọng Ngôn Chi nghẹn ngào, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ khóe mắt, trượt qua gò má đỏ ửng rồi biến mất vào gối. “Lửa cháy lớn quá… Thừa Hiên… Em xin anh… Đừng chết…”

Tiếng khóc nghẹn ngào của cậu như những nhát dao bén nhọn cắm sâu vào tim Thừa Hiên, rỉ máu. Anh run rẩy ôm chặt lấy bả vai đang run lên bần bật của cậu, kéo cậu vào lòng mình. Lồng ngực anh phập phồng, hơi thở dồn dập. Anh cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng, sự bất lực và tuyệt vọng tột độ đang bao trùm lấy tâm trí của người con trai này. 

“Ngôn Chi… nói cho anh biết, tại sao em lại biết những chuyện này?” Thừa Hiên thì thầm, giọng anh lạc đi, chứa đựng cả sự sợ hãi lẫn xót xa. “Em rốt cuộc là ai? Em đã làm gì…”

Trong cơn mê man, dường như nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, Ngôn Chi hé mở đôi mắt mông lung, mờ sương. Cậu nhìn anh, nhưng ánh mắt ấy lại như đang xuyên qua anh để nhìn về một khoảng không gian xa xăm, đầy rẫy tro tàn và máu đổ. Cậu vươn bàn tay run rẩy, những ngón tay thon dài chạm nhẹ lên gò má góc cạnh của anh, nâng niu như thể đang chạm vào một tạo vật dễ vỡ nhất thế gian.

“Em đã đổi… đổi lấy…” Ngôn Chi thầm thì, giọng nói nhỏ dần, nhẹ bẫng như một làn khói sắp sửa tan biến vào hư vô. “Dùng cả… linh hồn này… để anh được sống… Tại sao anh… vẫn không nhớ ra em…”

Bàn tay cậu buông thõng xuống, rơi tự do trên đệm giường. Ngôn Chi một lần nữa chìm sâu vào cơn hôn mê, hơi thở dần trở nên bình ổn hơn, nhưng gương mặt vẫn đọng lại nét u uất không thể xóa nhòa.

Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng mưa bão ngoài kia vẫn gầm rú, và tiếng tim đập dồn dập, hỗn loạn của Thừa Hiên trong lồng ngực. Anh nhìn người con trai đang nằm trong vòng tay mình, những câu nói đứt quãng của cậu cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một lời nguyền tàn nhẫn.

Dùng cả linh hồn này để anh được sống…

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Thừa Hiên. Trọng sinh… Sự sống lại của anh hoàn toàn không phải là một đặc ân của số phận. Đó là một sự đánh đổi. Và người phải trả cái giá tàn khốc ấy, chính là người con trai đang nằm đây, người mà anh luôn nghĩ là đối thủ truyền kiếp của mình.

Thừa Hiên cúi đầu, đặt một nụ hôn run rẩy và đau đớn lên vầng trán nóng hổi của Ngôn Chi. Nước mắt anh cuối cùng cũng rơi xuống, hòa vào những giọt mồ hôi trên gương mặt cậu. 

Bức màn bí ẩn về kiếp trước đang dần hé lộ một góc tăm tối và đẫm máu. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi sợ hãi vô hình đè nặng lên tâm trí anh: Nếu sự trùng sinh của anh là do Ngôn Chi đánh đổi bằng linh hồn, thì cái giá mà cậu phải trả tiếp theo… sẽ là gì? Và kẻ đã ra tay cắt phanh xe của anh kiếp trước, kẻ đang âm thầm quan sát họ từ trong bóng tối kia, rốt cuộc có liên quan gì đến khế ước tàn nhẫn này?

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Khế Ước Mộ Gia