Chương 5

Thành phố này chưa bao giờ thiếu những cơn mưa, cũng chưa bao giờ thiếu những âm mưu được gột rửa sạch sẽ dưới lớp nước mưa lạnh lẽo ấy. Mưa mùa thu đổ xuống sầm sập, như muốn gột rửa sạch sẽ lớp phồn hoa giả tạo của những tòa cao ốc chọc trời, nhưng lại chẳng thể gột rửa nổi những dơ bẩn, tanh rưởi ẩn sau bức màn thương trường nhuốm máu. 

Trong văn phòng rộng lớn của gã cổ đông lớn nhất tập đoàn Mộ thị – Trình Quốc Bang, bóng tối bao trùm như một con quái thú đang ngủ đông. Chỉ có đốm lửa đỏ từ đầu điếu xì gà của gã thỉnh thoảng lại lóe lên, soi rõ khuôn mặt già nua nhưng đầy nét xảo quyệt và tàn nhẫn. Trình Quốc Bang rít một hơi sâu, làn khói xám xịt phả ra, che mờ đi bảng báo cáo tài chính nội bộ đang mở trên màn hình máy tính. 

Gã đã quan sát đủ rồi. Sự đối đầu giả tạo giữa Mộ Thừa Hiên và Thẩm Ngôn Chi trong thời gian gần đây không thể qua mắt được một con cáo già như gã. Ánh mắt Thừa Hiên nhìn Ngôn Chi, dù có cố che đậy bằng vẻ lạnh lùng, ngạo mạn, thì thứ tình cảm nóng bỏng, bảo bọc đến điên cuồng ấy vẫn lộ ra qua từng cử chỉ nhỏ nhặt. Trình Quốc Bang hiểu rằng, nếu hai kẻ trẻ tuổi kiệt xuất này thực sự bắt tay nhau, vị thế của gã tại Mộ thị sẽ lung lay, và quan trọng hơn, những góc tối phạm pháp mà gã chôn giấu suốt bao năm qua sẽ bị phơi bày.

“Muốn tìm đường sống trong tay tôi sao? Quá trễ rồi.” Trình Quốc Bang cười lạnh, tiếng cười khàn đặc như tiếng cọ xát của những thanh kim loại rỉ sét. 

Một cái bẫy hoàn hảo đã được gã giăng ra. Dự án đầu tư nghìn tỷ ở phía Nam của tập đoàn đột ngột bị rò rỉ tài liệu mật, dẫn đến việc đối thủ cạnh tranh đi trước một bước, đẩy Mộ thị vào nguy cơ thua lỗ nghiêm trọng. Đáng nói hơn, toàn bộ dòng tiền giải ngân của dự án này đã bị một tài khoản ẩn danh rút rỗng. Mọi chứng cứ, từ chữ ký số phê duyệt, email giao dịch cho đến các điều khoản ủy quyền, tất cả đều chỉ thẳng về phía Thẩm Ngôn Chi, người chịu trách nhiệm chính của dự án. Đây không còn là một cuộc đấu đá nội bộ thông thường, đây là một vụ án kinh tế đủ để đưa một người vào tù chung thân, vĩnh viễn không có ngày nhìn thấy ánh mặt trời.

Mười một giờ đêm, tại văn phòng tổng tài tầng ba mươi sáu.

Mộ Thừa Hiên đứng lặng người trước tấm kính sát đất. Ánh đèn neon từ những tòa nhà đối diện hắt vào, chia gương mặt anh thành hai nửa sáng tối rõ rệt. Trên bàn làm việc của anh là bản sao hồ sơ vụ án mà thám tử vừa gửi tới. Tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. 

 

Kiếp trước, anh đã để mất cậu trong biển lửa hừng hực, nỗi đau ấy suốt hai kiếp người vẫn chưa từng nguôi ngoai. Kiếp này, anh sống lại, không phải để nhìn cậu một lần nữa bị hủy hoại trước mắt mình. 

“Trình Quốc Bang…” Thừa Hiên nghiến răng, khớp xương ngón tay siết chặt đến trắng bệch. 

Anh không hề do dự. Anh cầm điện thoại lên, gọi cho luật sư riêng và trợ lý thân cận của mình. Giọng nói của anh lạnh lùng, bình thản đến đáng sợ, tựa như đang quyết định một việc vô cùng tầm thường chứ không phải là tự tay đẩy bản thân vào chỗ chết:

“Lập tức sửa đổi toàn bộ hồ sơ ủy quyền của dự án phía Nam. Hãy chuyển toàn bộ trách nhiệm phê duyệt cuối cùng từ Thẩm giám đốc sang cho tôi. Các tài khoản tiếp nhận dòng tiền thất thoát, hãy ngụy tạo chứng cứ hướng về tài khoản cá nhân của tôi ở nước ngoài.”

Đầu dây bên kia, giọng người trợ lý run rẩy, đầy hoảng hốt: “Mộ tổng! Ngài có biết mình đang làm gì không? Nếu làm vậy, người bị cảnh sát bắt đi sáng mai sẽ là ngài! Ngài sẽ mất tất cả, cả sự nghiệp, danh tiếng và tự do…”

“Tôi bảo cậu làm đi!” Thừa Hiên gầm lên, cắt đứt lời khuyên ngăn. “Ngay lập tức!”

Sau khi cúp máy, anh thở hắt ra một hơi, tựa trán vào mặt kính lạnh buốt. Anh cười khổ, nụ cười tràn ngập sự dung túng và dịu dàng vô hạn. Ngôn Chi của anh, người luôn tỏ ra kiên cường, bướng bỉnh nhưng thực chất lại mềm yếu vô cùng, làm sao có thể chịu đựng được cuộc sống trong chốn lao tù lạnh lẽo ấy? Nếu phải có một người gánh chịu cơn thịnh nộ này, thì người đó chỉ có thể là anh. Anh nguyện dùng tấm thân này, dùng cả nửa đời tự do còn lại để làm mồi nhử, kéo Trình Quốc Bang xuống nước, bảo vệ cho cậu một khoảng trời bình yên.

Thế nhưng, Thừa Hiên đã đánh giá thấp Thẩm Ngôn Chi. 

“Rầm!” 

Cánh cửa phòng làm việc đột ngột bị đẩy mạnh ra, va đập vào bức tường tạo nên một âm thanh chói tai trong không gian yên tĩnh. 

Thẩm Ngôn Chi đứng ở cửa, mái tóc hơi rối vì gió lạnh, hơi thở dồn dập, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt máu. Trên tay cậu siết chặt một sấp tài liệu – đó là bản thảo chỉnh sửa hồ sơ mà trợ lý của Thừa Hiên vừa mới in ra từ hệ thống nội bộ.

“Mộ Thừa Hiên, anh điên rồi đúng không?!” Giọng Ngôn Chi run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà là sự tức giận và bất an tột độ đang bùng nổ trong lồng ngực.

Thừa Hiên giật mình, nhanh chóng thu lại vẻ yếu đuối, quay người lại với gương mặt lạnh lùng, xa cách thường ngày: “Thẩm giám đốc, muộn thế này rồi không về nhà nghỉ ngơi, tự ý xông vào phòng tôi làm gì? Phép lịch sự tối thiểu của cậu đâu rồi?”

“Tôi hỏi anh, cái này là cái gì?!” Ngôn Chi bước tới, ném mạnh tập tài liệu lên bàn. Những tờ giấy trắng rơi lả tả dưới chân Thừa Hiên. “Anh muốn gánh tội thay tôi? Anh muốn tự mình vào tù sao? Mộ Thừa Hiên, anh nghĩ anh là ai? Anh nghĩ anh vĩ đại lắm sao?!”

Mắt Ngôn Chi đỏ hoe, những tia máu hiện rõ trong tròng mắt cậu. Trực giác nhạy bén của một người đã từng trải qua ranh giới sinh tử, cùng với khế ước tàn nhẫn mà cậu đã ký kết để đổi lấy sự sống cho anh, khiến cậu nhạy cảm hơn bất kỳ ai. Từ ngày Thừa Hiên trùng sinh, cậu đã luôn sống trong nỗi lo sợ mơ hồ rằng anh sẽ lại gặp nguy hiểm. Giờ đây, nhìn thấy anh tự nguyện nhảy vào bẫy rập của kẻ thù, nỗi sợ hãi ấy hóa thành một cơn thịnh nộ thiêu đốt tâm can cậu.

Thừa Hiên nhìn những tờ giấy dưới đất, rồi ngước mắt nhìn cậu, giọng nói vẫn cố giữ vẻ bình thản: “Đây là quyết định của ban hội đồng quản trị. Dự án này xảy ra sai sót, tôi là tổng tài, tôi phải chịu trách nhiệm chính. Cậu không cần phải đa mang.”

“Anh nói dối!” Ngôn Chi bước lên một bước, túm chặt lấy cổ áo của Thừa Hiên. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi mưa lạnh vương trên vai áo cậu, và cả nhịp tim đang đập dồn dập, hỗn loạn của cậu. “Chữ ký phê duyệt dòng tiền là chữ ký số của tôi, email giao dịch cũng là từ tài khoản của tôi! Trình Quốc Bang muốn hại tôi, anh biết rõ điều đó! Tại sao anh lại tự tiện gánh vác thay tôi? Anh có biết nếu anh xảy ra chuyện, tôi…”

Giọng cậu đột ngột nghẹn lại, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra, lăn dài trên đôi má nhợt nhạt. Cậu không thể nói ra sự thật về khế ước trùng sinh. Cậu không thể nói rằng, nếu anh chết hoặc chịu bất kỳ tổn hại lớn nào, linh hồn của cậu cũng sẽ bị nghiền nát thành tro bụi. 

“Tôi không cần anh bảo vệ!” Ngôn Chi khóc nghẹn, trán tựa vào lồng ngực ấm áp của Thừa Hiên, hai tay siết chặt lấy áo anh như người sắp chết đuối bám lấy khúc gỗ mục. “Mộ Thừa Hiên… tôi xin anh… đừng làm thế với tôi. Đừng bỏ lại tôi…”

Nhìn người con trai kiêu ngạo thường ngày giờ đây lại khóc đến run rẩy trong lòng mình, trái tim Thừa Hiên như bị ai đó cầm dao cứa từng nhát. Sự phòng bị cuối cùng trong anh hoàn toàn sụp đổ. Anh vòng tay ôm chặt lấy cậu, siết mạnh như muốn khảm cậu vào xương tủy của mình. Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn vừa dịu dàng vừa đau đớn lên mái tóc mềm mại của cậu, hít hà mùi hương quen thuộc mà anh đã khao khát suốt hai kiếp người.

“Ngôn Chi… em bảo tôi phải làm sao đây?” Giọng Thừa Hiên khản đặc, chứa đựng nỗi bất lực và tình yêu sâu thẳm. “Tôi thà chịu vạn kiếp bất phục, cũng không thể nhìn em chịu tổn thương thêm một lần nào nữa.”

Ngoài kia, cơn mưa vẫn gào thét như muốn xé rách bầu trời đêm. Hai bóng người ôm chặt lấy nhau giữa văn phòng rộng lớn, cô độc và tuyệt vọng như hai sinh mệnh cùng chung một nhịp đập trong cơn bão dữ. 

Nhưng họ không biết rằng, ở góc tối hành lang ngoài văn phòng, camera giám sát vẫn đang âm thầm hoạt động, và ở đầu dây bên kia, một cặp mắt lạnh lùng đang quan sát toàn bộ cảnh tượng này với một nụ cười quỷ dị. Bức màn thương trường nhuốm máu mới chỉ vừa bắt đầu hé mở, và cái giá phải trả cho sự hồi sinh này, liệu có phải là một sinh mạng khác phải nằm xuống?

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 5
Khế Ước Mộ Gia