Chương 6
Thành phố ngoài kia vẫn chìm trong màn mưa xám xịt của những ngày cuối thu, thứ mưa không rền vang sấm chớp nhưng lại dai dẳng và lạnh buốt, như muốn thấm qua từng lớp da thịt để rót thẳng vào xương tủy con người. Trong văn phòng tĩnh lặng, ánh sáng từ chiếc đèn bàn mờ ảo đổ xuống mặt bàn gỗ gụ, vẽ nên những chiếc bóng cô độc và dài thượt trên bức tường phía sau.
Thẩm Ngôn Chi ngồi đó, hai tay ôm lấy đầu, những ngón tay gầy guộc siết chặt vào tóc đến mức các khớp xương chuyển sang màu trắng bệch.
Một cơn đau dữ dội, đột ngột và tàn nhẫn như một lưỡi dao sắc lẹm, cắm phập vào sâu trong đại não cậu rồi điên cuồng khuấy đảo. Nó không giống như những cơn nhức đầu thông thường do làm việc quá sức hay thiếu ngủ. Nó là một sự giày xéo từ bên trong, như thể có một thực thể xa lạ đang cố gắng phá vỡ chiếc kén khóa chặt trong tâm trí cậu để chui ra ngoài.
Cậu nhắm nghiền mắt, nhưng bóng tối trước mắt không mang lại sự bình yên, mà lại mở ra một khoảng không gian hoang hoải khác.
Một mùi hương nồng nặc và ghê tởm ập vào khứu giác. Đó là mùi của thuốc sát trùng xen lẫn mùi máu tươi tanh rưởi. Tai cậu ù đi bởi tiếng động cơ rú rít và tiếng còi xe cứu thương gào thét xé rách màn đêm. Rồi, không gian đột ngột chuyển sang một màu trắng dã, lạnh lẽo đến ghê người của phòng cấp cứu bệnh viện.
Trong ảo ảnh chập chờn ấy, Ngôn Chi thấy mình đang đứng bất động giữa hành lang. Toàn thân cậu run rẩy, đôi bàn chân như bị đóng đinh xuống sàn gạch men lạnh ngắt. Qua ô kính tròn của cánh cửa phòng cấp cứu, cậu nhìn thấy một chiếc giường đẩy. Trên đó, một thân xác nằm im lìm, được bao phủ bởi một tấm ga trải giường màu trắng.
Nhưng tấm vải ấy không che hết được mọi thứ.
Một bàn tay buông thõng ra ngoài mép giường. Bàn tay ấy có những ngón tay dài, khớp xương rõ ràng, vốn dĩ là bàn tay luôn cầm bút ký những bản hợp đồng nghìn tỷ, luôn gõ nhịp kiêu ngạo trên bàn làm việc. Giờ đây, bàn tay ấy trắng bệch, lạnh lẽo, những vết trầy xước rỉ máu đã khô cứng lại thành những vệt nâu sẫm ghê rợn.
Mộ Thừa Hiên.
Cái tên ấy như một lời nguyền, lập tức dội ngược vào lồng ngực Ngôn Chi, khiến tim cậu co thắt lại từng cơn buốt nhói. Trong ký ức rời rạc đó, cậu thấy mình lao vào phòng, quỳ sụp bên xác anh, điên cuồng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt kia, cố dùng hơi ấm từ lòng bàn tay mình để sưởi ấm cho anh. Nhưng vô ích. Thân thể anh giống như một khối băng vĩnh cửu, chút nhiệt độ ít ỏi của cậu vừa chạm vào đã lập tức bị nuốt chửng, chỉ để lại một sự trống rỗng đến tuyệt vọng.
“Thừa Hiên… tỉnh lại đi… làm ơn…”
Tiếng gào khóc câm lặng ấy vang vọng trong đầu Ngôn Chi, đau đớn và nghẹn ngào đến mức cậu ngỡ như chính cổ họng mình lúc này cũng đang rỉ máu.
“Ngôn Chi! Ngôn Chi! Em sao thế này?”
Một giọng nói trầm ấm, gấp gáp và tràn đầy lo âu đột ngột kéo Ngôn Chi ra khỏi vũng lầy ký ức tăm tối. Cậu giật mình mở mắt, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh đã thấm ướt vầng trán thanh tú và hai bên thái dương.
Trước mặt cậu là Mộ Thừa Hiên.
Anh đã đứng đó từ lúc nào, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh, cao ngạo nay hoàn toàn vỡ vụn bởi sự hốt hoảng. Đôi bàn tay to lớn, ấm áp của anh đang siết nhẹ lấy bả vai cậu, cố gắng giữ cho cậu khỏi ngã quỵ xuống sàn. Ánh mắt anh nhìn cậu chứa đựng một sự xót xa vô bờ bến, một thứ tình cảm đậm đặc, sâu hoắm và cuồng nhiệt đến mức khiến người ta phải nghẹt thở.
Ngôn Chi nhìn anh, ánh mắt dại đi trong giây lát. Đôi bàn tay đang chạm vào vai cậu lúc này thật ấm áp, hoàn toàn khác biệt với bàn tay lạnh lẽo, bất động trong phòng cấp cứu của cơn mộng mị vừa rồi. Sự tương phản ấy mạnh mẽ đến mức khiến đầu óc cậu càng thêm hỗn loạn.
“Tôi… tôi không sao.” Ngôn Chi khàn giọng nói, cố gắng đẩy nhẹ tay Thừa Hiên ra, nhưng anh lại càng siết chặt hơn, như thể chỉ cần anh nới lỏng tay một giây, cậu sẽ lập tức tan biến vào hư vô.
“Em đổ nhiều mồ hôi thế này, mặt lại cắt không còn một giọt máu, sao có thể nói là không sao?” Giọng Thừa Hiên run lên, anh đưa tay lên định lau mồ hôi trên trán cậu, nhưng ngón tay chưa kịp chạm vào da thịt cậu đã khựng lại giữa chừng, như thể sợ hãi hành động của mình quá đường đột sẽ làm cậu tổn thương.
Sự quan tâm thái quá ấy, sự dịu dàng gần như hèn mọn ấy của một vị tổng tài hô mưa gọi gió trên thương trường, nếu là trước đây, chắc chắn sẽ khiến Ngôn Chi cảm thấy vô cùng hoang mang và nảy sinh cảnh giác. Cậu sẽ tự hỏi liệu đây có phải là một chiêu trò mới của đối thủ truyền kiếp, hay là một cái bẫy ngọt ngào được giăng ra để chờ cậu sập bẫy.
Thế nhưng lúc này, khi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng của Thừa Hiên, trong lòng Ngôn Chi không còn một chút nghi ngờ hay đề phòng nào nữa. Thay vào đó, một nỗi đau nhói sâu thẳm, bén nhọn từ đáy tim đột ngột trỗi dậy, loang nhanh ra khắp cơ thể cậu.
Nỗi đau ấy không phải của thể xác, mà là nỗi đau của một linh hồn đã bị tổn thương quá nhiều lần, là vết thương cũ bị xé rách khi mùa đông cận kề.
Tại sao cậu lại đau lòng khi nhìn thấy anh lo lắng cho mình? Tại sao những mảnh ký ức về cái chết của anh lại chân thực đến mức khiến cậu cảm thấy như chính mình đã từng trải qua nỗi tuyệt vọng tột cùng ấy? Giữa cậu và Mộ Thừa Hiên, rốt cuộc là mối quan hệ gì? Có thật sự chỉ đơn giản là hai kẻ đối đầu, hai người đồng nghiệp luôn tìm cách hạ bệ nhau nơi công sở?
Hay… họ đã từng có một kiếp sống khác, nơi mà cậu đã phải trả một cái giá vô cùng đắt để đổi lấy sự sống của người đàn ông trước mắt này?
“Mộ Thừa Hiên…” Ngôn Chi khẽ gọi tên anh, giọng nói yếu ớt như một tiếng thở dài trong gió mưa. “Chúng ta… rốt cuộc là gì của nhau?”
Câu hỏi ấy tựa như một viên đá ném vào mặt hồ đang yên ả, tạo nên những gợn sóng loang lổ. Thừa Hiên sững sờ. Đôi mắt anh co rút lại, một tia hoảng hốt và đau xót lướt nhanh qua gương mặt anh rồi biến mất dưới hàng mi rủ xuống. Anh không trả lời ngay, chỉ có bàn tay đang nắm vai cậu khẽ run lên một nhịp rất nhẹ, nhưng không thể giấu nổi sự dao động dữ dội trong lòng.
Cơn mưa ngoài cửa sổ như càng lúc càng nặng hạt, tiếng nước gõ vào kính nghe bộp bộp như tiếng gõ cửa của một định mệnh tàn nhẫn. Trong căn phòng ngập tràn thứ ánh sáng úa tàn, hai con người đứng rất gần nhau, hơi thở giao hòa, nhưng dường như giữa họ lại bị ngăn cách bởi một vực thẳm của thời gian và những bí mật chưa thể gọi tên.
Ngôn Chi nhìn sâu vào mắt Thừa Hiên, cố tìm kiếm một câu trả lời, nhưng tất cả những gì cậu nhận lại chỉ là một khoảng lặng sâu hoắm đến đáng sợ. Cậu biết, anh đang giấu cậu một điều gì đó, một bí mật kinh hoàng có thể đảo lộn cả thế giới của hai người. Và cái giá cho sự hồi sinh của anh, cái giá cho sự dịu dàng mà anh đang dành cho cậu lúc này, có lẽ còn tàn khốc hơn tất cả những gì cậu có thể tưởng tượng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận