Chương 9
Tiếng mưa gầm rú ngoài kia hòa cùng tiếng sóng biển giận dữ đập vào vách đá dựng đứng, tạo nên một bản nhạc tang thương của đất trời. Nhà kho bỏ hoang bên bờ vực rỉ sét theo năm tháng, gió lùa qua những kẽ hở của mái tôn mục nát, rít lên những thanh âm sắc nhọn như tiếng khóc than của một linh hồn bị lãng quên.
Mộ Thừa Hiên tựa lưng vào bức tường bê tông đổ nát, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở dốc nặng nề. Vết thương bên sườn trái không ngừng rỉ máu, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng, nhuộm cả một mảng đỏ thẫm như đóa bỉ ngạn nở rộ giữa màn đêm u ám. Đối diện anh, gã đàn ông đứng trong bóng tối nở nụ cười vặn vẹo, bàn tay lăm lăm khẩu súng đã lên đạn, ngón tay còn lại đặt hờ trên chiếc điều khiển kích nổ. Khói thuốc súng nồng nặc quyện với mùi xăng rò rỉ dưới nền xi măng lạnh lẽo, khiến bầu không khí vốn ngột ngạt càng thêm nặng nề như báo hiệu một kết cục đã được định sẵn.
Kịch bản này, kết cục này, sao mà quen thuộc đến đau lòng. Thừa Hiên khẽ nhắm mắt, nơi khóe môi hiện lên một nụ cười tự giễu đầy chua chát. Kiếp trước, anh cũng kết thúc sinh mệnh trong một vụ nổ tàn khốc như thế này. Tưởng rằng sau khi được ông trời ban cho một cơ hội sống lại, anh đã có thể thay đổi tất cả, nào ngờ số mệnh vẫn lặng lẽ đưa anh trở về điểm khởi đầu của bi kịch, không sai một ly, cũng chẳng lệch nửa bước.
“Mộ Thừa Hiên.” Giọng gã đàn ông khàn đặc, mỗi câu mỗi chữ đều thấm đẫm sự hận thù đến điên cuồng. “Mày nghĩ mày còn đường sống sao? Hôm nay, tao sẽ để mày cùng cái nhà kho mục nát này biến thành tro bụi.”
Tiếng bíp của quả bom hẹn giờ vang lên đều đặn, lạnh lùng đếm ngược từng giây sinh mệnh còn sót lại. Bốn mươi giây… ba mươi chín giây… ba mươi tám giây… Thừa Hiên lặng lẽ nhìn ánh đèn đỏ lập lòe trên màn hình điện tử. Anh không sợ chết. Điều duy nhất khiến anh tiếc nuối chính là vẫn chưa kịp ôm lấy Thẩm Ngôn Chi thêm một lần, chưa kịp nói với cậu rằng anh đã nhớ lại tất cả, cũng chưa kịp dùng cả quãng đời còn lại để bù đắp những tổn thương mà chính mình đã gây ra trong hai kiếp người.
Đúng lúc ấy, giữa tiếng mưa gào thét và gió biển cuồng nộ, cánh cửa gỗ mục nát của nhà kho bất ngờ bị một lực mạnh đạp tung. Một bóng người mảnh khảnh lao qua màn mưa trắng xóa, mặc cho nước mưa xối xả thấm ướt toàn thân, cũng mặc cho gió lạnh quất rát lên da thịt.
“Thừa Hiên!”
Tiếng gọi ấy vang lên đầy tuyệt vọng, tựa như một mũi dao bén ngọt xé toạc sự bình tĩnh cuối cùng trong lòng anh. Đồng tử Thừa Hiên co rút dữ dội, sắc mặt vốn đã tái nhợt càng trở nên trắng bệch.
“Ngôn Chi!” Anh gần như dùng hết chút sức lực cuối cùng để gào lên. “Đừng vào đây! Mau chạy đi! Ra ngoài ngay!”
Sự xuất hiện bất ngờ của Thẩm Ngôn Chi khiến ánh mắt gã đàn ông thoáng chốc trở nên lạnh lẽo. Hắn vốn chỉ cần yên lặng chờ quả bom phát nổ là có thể xóa sạch mọi dấu vết cùng nhân chứng. Thế nhưng giờ phút này, nhìn thấy cậu lao đến không chút do dự, trong lòng hắn bỗng dâng lên một dự cảm bất an khó tả. Nếu để Mộ Thừa Hiên có cơ hội sống sót, toàn bộ kế hoạch mà hắn đã dày công sắp đặt sẽ tan thành mây khói. Nghĩ đến đó, khóe môi gã chậm rãi nhếch lên thành một nụ cười dữ tợn. Không một chút chần chừ, ngón tay hắn lập tức siết mạnh cò súng.
Tiếng súng nổ chát chúa vang vọng khắp nhà kho, viên đạn xé gió lao thẳng về phía Mộ Thừa Hiên với tốc độ nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
“Thừa Hiên!”
Thẩm Ngôn Chi gần như không hề do dự. Cậu lao tới như một con thiêu thân bất chấp tất cả, dùng hết sức lực đẩy mạnh cơ thể Thừa Hiên sang một bên. Viên đạn sượt qua cánh tay anh, ghim sâu vào cột bê tông phía sau, tóe lên những mảnh vụn xi măng sắc nhọn. Lực va chạm quá mạnh khiến cả hai cùng ngã nhào về phía dãy kệ sắt cũ kỹ đã mục nát theo năm tháng. Tiếng kim loại va vào nhau chói tai vang vọng khắp không gian, kéo theo cả thanh xà gồ nặng nề phía trên rung chuyển dữ dội rồi bất ngờ rơi thẳng xuống.
Một tiếng va đập trầm đục vang lên giữa màn mưa bão.
Thanh thép lạnh lẽo giáng mạnh vào sau gáy của Thẩm Ngôn Chi.
Cơ thể cậu cứng đờ trong khoảnh khắc, rồi mềm nhũn, đổ gục xuống lòng Thừa Hiên. Máu đỏ theo mái tóc đen nhanh chóng chảy xuống gò má trắng nhợt, từng giọt từng giọt nhỏ xuống nền xi măng lạnh buốt.
Gã đàn ông lạnh lùng nhìn hai người đang ôm lấy nhau giữa đống đổ nát, khóe môi hiện lên nụ cười thỏa mãn đến méo mó. Hắn chậm rãi hạ khẩu súng xuống, liếc nhìn màn hình đếm ngược chỉ còn chưa đầy ba mươi giây rồi xoay người bước ra khỏi nhà kho. Tiếng bước chân nặng nề rất nhanh bị tiếng mưa cùng tiếng sóng biển dữ dội nuốt chửng. Hắn không cần ở lại chứng kiến kết cục nữa, bởi chỉ vài chục giây sau thôi, vụ nổ sẽ thay hắn xóa sạch toàn bộ dấu vết, cũng sẽ chôn vùi hai con người đang hấp hối kia dưới biển lửa đỏ rực.
Trong nhà kho, mùi xăng bắt đầu bén lửa. Những tia lửa nhỏ men theo vệt xăng loang lổ trên nền nhà, chậm rãi lan rộng như những con rắn lửa đang từng bước nuốt chửng mọi thứ. Ánh lửa đỏ hắt lên gương mặt tái nhợt của Thừa Hiên, soi rõ đôi mắt đỏ hoe đang run rẩy nhìn người trong lòng mình.
Anh không ngừng gọi tên Ngôn Chi, từng tiếng khàn đặc xen lẫn nỗi tuyệt vọng đến tận cùng. Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, cú va chạm dữ dội nơi sau gáy tựa như một nhát búa vô hình phá tan xiềng xích đã phong ấn ký ức suốt hai kiếp người. Trong đầu Thẩm Ngôn Chi bỗng vang lên một tiếng nổ dữ dội, vô số mảnh ký ức bị chôn vùi bấy lâu đồng loạt vỡ òa như dòng nước lũ phá tung con đập, cuồn cuộn tràn về không cách nào ngăn cản…
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận